- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,468,358

Thơ Vĩnh Hảo

06 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 33828)


vinhhoa-content

Nỗi buồn anh


 
Nỗi buồn anh
rơi xuống trang thơ này
Em sẽ không thấy, sẽ không cảm nhận được đâu
Bởi nó không hình không sắc (dù rằng vẫn thường vay mượn những con chữ trên thơ hay những sắc màu trong tranh vẽ)
Không mùi vị (dù rằng vẫn tỏa ra cái mùi của sự choáng ngộp và cái vị của đắng cay)
Không âm thanh (dù rằng vẫn dội lên tiếng gầm thét thịnh nộ của mất mát hay tiếng buông trầm lắng của cô liêu)
Cũng không trọng lượng gì cả (dù rằng vẫn thường đè xuống thật nặng nơi trái tim)...
 
Em bảo rằng yêu mà buồn mà khổ thì yêu làm gì
Em bảo rằng yêu mà có thể yêu nhiều người cùng lúc thì không phải là tình yêu chân thật
Ừ cũng phải
Mỗi người chỉ có thể yêu thật lòng và trọn vẹn với một người mà thôi...
Nhưng em không biết đâu
Tình yêu nào lại chẳng có nỗi buồn
Nỗi buồn nào lại chẳng biết lang thang
 
Khi nỗi buồn anh lang thang trên trang thơ này
Anh thấy cả mắt môi em và mắt môi của những người khác
Dù rằng nỗi buồn anh không hình sắc không mùi vị không âm thanh không trọng lượng
Anh vẫn dõi theo được dấu vết của nó trên những khúc đường quanh co và sâu kín nhất
Nó đến bên em và bên người ấy, bên người kia, bên người nọ... cùng một lần
Dù em không cảm nhận được nó vẫn hiện hữu bên em và mơn trớn em trong từng khoảnh khắc
Dù em không nghĩ là yêu anh hoặc không nghĩ là anh yêu em...
Anh vẫn cứ yêu em như thường
 
Và vì yêu em
nỗi buồn anh rơi xuống trang thơ này
lang thang...


Nỗi buồn em
 
Trông mắt em buồn mang mang
Lòng riêng bất chợt bàng hoàng nỗi thương
Lạc nhau trong cõi vô thường
Thấy nhau đã mỏi nửa đường chiêm bao...
Nét hồn nhiên, như kiếp nào
Gặp đây môi mắt cười chào duyên xưa...


Sơn nữ

 
Mắt em xanh màu rừng thăm thẳm
Để anh lạc nhịp bước đi hoang
Tóc dài buông lưng núi thơm cỏ
Xô anh về phố xa mơ màng
 
Ngày lang thang nhớ sầu đôi mắt
Mây trắng bay mềm dáng em về
Đêm cô liêu nghe buồn rung lạnh
Nụ cười nào loáng thoáng trong mê
 
Thôi em cứ non cao dạo bước
Biết làm chi thế sự thăng trầm
Tình, như hoa dại ươm cỏ biếc
Theo chân anh mỗi nhịp âm thầm...


Thục nữ

 
Yểu điệu thục nữ bước qua
Nhạc buông nửa khúc, lời sa nửa dòng
Hương loang nửa trời phương đông
Tình lên bảy nhịp, năm cung rộn ràng
Em từ tiền kiếp ghé sang
Hay từ hậu kiếp vội vàng gieo duyên?
Mắt sầu ươm giấc mộng huyền
Môi cười hé nửa ước nguyền xa xăm
Bâng khuâng rơi tháng rớt năm
Khuất em cuối phố còn đăm đăm nhìn...

VĨNH HẢO
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33193)
anh xin tạ tội với em người vợ hiền chung thủy cả một đời em lận đận vì anh bao nước mắt
09 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 28053)
Khó thể ngó mà không khóc lên mặt trời trong chu kỳ hoan lạc nhất. Ngày phì nhiêu đang phân phát từng rổ tinh lực.
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30806)
Anh vứt bỏ đồng hồ và thành người ngoài cuộc Họ hân hoan chờ anh ở nơi mây sẽ dừng cái lãng quên tuyệt đẹp
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30364)
Người đàn ông sẽ đi qua như một cơn gió / thổi tung đống giấy tờ công văn hôn thú / đảo lộn mọi trật tự / và làm em đau.
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33412)
Tròng mắt lạnh Lạnh khuôn mặt đá Bao quyền uy đã rớt xuống bùn Những cơ bắp còn căng lên mãi mãi
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 34013)
Soi vào gương thấy mẹ ta chiều nhọ mặt người tất tả liêu xiêu gánh gồng đê vắng chợ xa làng xa bước chân tấp tểnh tre oặn mình trong gió bão mười hai.
03 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31838)
Con chó già vác mặt ra xem / Khuôn mặt nào thuổn đuột / Khuôn mặt nào buôn buốt / Khuôn mặt nào đứt ruột / Khuôn mặt nào lem luốc. /
03 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 32257)
Bữa về Con chó già vác mặt ra xem Khuôn mặt nào thuổn đuột Khuôn mặt nào buôn buốt
29 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 36723)
Tôi không tin trái tim người băng giá Cuộc đời toàn gỗ đá với tro than Chiếc bình vỡ và những cành hoa giả Bữa cơm chiều nguội lạnh ở trên bàn
29 Tháng Mười 200812:00 SA(Xem: 34913)
Có cần chăng hành động chứng minh với cuộc đời vốn đã thiếu thốn đặc ân vũng mồ hôi vắt ra bằng nước mắt tử tế sẽ đẫm đầy phê phán những gánh vác nể nang tầm thường đến thê lương em ngỡ mình kiên định dưới sức hút trọng lực từ tình yêu vô lượng