- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,450,338

Thơ Vĩnh Hảo

06 Tháng Hai 201112:00 SA(Xem: 33502)


vinhhoa-content

Nỗi buồn anh


 
Nỗi buồn anh
rơi xuống trang thơ này
Em sẽ không thấy, sẽ không cảm nhận được đâu
Bởi nó không hình không sắc (dù rằng vẫn thường vay mượn những con chữ trên thơ hay những sắc màu trong tranh vẽ)
Không mùi vị (dù rằng vẫn tỏa ra cái mùi của sự choáng ngộp và cái vị của đắng cay)
Không âm thanh (dù rằng vẫn dội lên tiếng gầm thét thịnh nộ của mất mát hay tiếng buông trầm lắng của cô liêu)
Cũng không trọng lượng gì cả (dù rằng vẫn thường đè xuống thật nặng nơi trái tim)...
 
Em bảo rằng yêu mà buồn mà khổ thì yêu làm gì
Em bảo rằng yêu mà có thể yêu nhiều người cùng lúc thì không phải là tình yêu chân thật
Ừ cũng phải
Mỗi người chỉ có thể yêu thật lòng và trọn vẹn với một người mà thôi...
Nhưng em không biết đâu
Tình yêu nào lại chẳng có nỗi buồn
Nỗi buồn nào lại chẳng biết lang thang
 
Khi nỗi buồn anh lang thang trên trang thơ này
Anh thấy cả mắt môi em và mắt môi của những người khác
Dù rằng nỗi buồn anh không hình sắc không mùi vị không âm thanh không trọng lượng
Anh vẫn dõi theo được dấu vết của nó trên những khúc đường quanh co và sâu kín nhất
Nó đến bên em và bên người ấy, bên người kia, bên người nọ... cùng một lần
Dù em không cảm nhận được nó vẫn hiện hữu bên em và mơn trớn em trong từng khoảnh khắc
Dù em không nghĩ là yêu anh hoặc không nghĩ là anh yêu em...
Anh vẫn cứ yêu em như thường
 
Và vì yêu em
nỗi buồn anh rơi xuống trang thơ này
lang thang...


Nỗi buồn em
 
Trông mắt em buồn mang mang
Lòng riêng bất chợt bàng hoàng nỗi thương
Lạc nhau trong cõi vô thường
Thấy nhau đã mỏi nửa đường chiêm bao...
Nét hồn nhiên, như kiếp nào
Gặp đây môi mắt cười chào duyên xưa...


Sơn nữ

 
Mắt em xanh màu rừng thăm thẳm
Để anh lạc nhịp bước đi hoang
Tóc dài buông lưng núi thơm cỏ
Xô anh về phố xa mơ màng
 
Ngày lang thang nhớ sầu đôi mắt
Mây trắng bay mềm dáng em về
Đêm cô liêu nghe buồn rung lạnh
Nụ cười nào loáng thoáng trong mê
 
Thôi em cứ non cao dạo bước
Biết làm chi thế sự thăng trầm
Tình, như hoa dại ươm cỏ biếc
Theo chân anh mỗi nhịp âm thầm...


Thục nữ

 
Yểu điệu thục nữ bước qua
Nhạc buông nửa khúc, lời sa nửa dòng
Hương loang nửa trời phương đông
Tình lên bảy nhịp, năm cung rộn ràng
Em từ tiền kiếp ghé sang
Hay từ hậu kiếp vội vàng gieo duyên?
Mắt sầu ươm giấc mộng huyền
Môi cười hé nửa ước nguyền xa xăm
Bâng khuâng rơi tháng rớt năm
Khuất em cuối phố còn đăm đăm nhìn...

VĨNH HẢO
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 24420)
Làm sao để mỗi chữ trong thơ có thể trở thành một đơn vị nghệ thuật độc lập, có khả năng đứng vững như một người? Đó là một thách đố đối với những người sành chơi thơ, chơi chữ. Tạo được những câu thơ có thể đọc xuôi, đọc ngược, bỏ một số chữ đầu, cuối, mà vẫn là thơ...
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 25842)
Môi mọng tím bầm những dấu răng da thịt ấy đã nhàu nhò một dạo những ghế nệm trong xe không bao giờ khai láo những bàn tay vò nát ngực căng đầy
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 27473)
mùa này sương muối nhiều mặt nước lặng buồn như nồi sa thạch hoàng hôn chớ dám mượn chỗ đặt lưng. chiều hình như hẹp lại.
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 29247)
Nghe em nói giọng Quảng Nam lòng như có gió thổi ngang bất ngờ đậm đà như tiếng quay tơ mượt mà như tiếng ầu ơ cuối trời
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30035)
thương cho mình một đời khốn khó đi trên một chân mà lội hết địa cầu từ đông sang tây đường dài thăm thẳm gậy trúc trên tay khập khiễng múa may
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30534)
Những chùm hôn Không hoa, không lá và không tuổi Theo gió Qua ngàn dâu xanh Qua mái tóc em Ngập ngừng Những bộ cánh bay biến đâu mất
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 28885)
Có thật không một ngày nỗi trầm cảm bị trầm cảm không thể tiếp tục chờ đợi trong mỏi mòn buông thõng đôi tay rồi âm thầm lui về vùng tối
23 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 28775)
Lăn từ đỉnh cao lăn nhào xuống dốc Đến chỗ ta ngồi nó nằm trơ khấc Ta thì đi ngược nó thì lăn xuôi Nó chẳng nhọc công ta thì tốn sức
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 23767)
Chúng ta đang ở nơi nhiều toan tính thường tình Mỗi mặt người đều ẩn sự dối trá Trong một đêm nào đó năm ngón tay gầy của anh đã siết chặt em với sự cảm thông
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 24832)
Trông trời đếm lá nghiêng sao tuổi đi vời vợi miền vào thẳm xanh em ơi còn nắng trên cành