- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ Nguyễn Hồng Nhung

21 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 41592)


nghongnhung-bw2-content

LTS: Nguyễn Hồng Nhung lần đầu cộng tác cùng Tạp Chí Hợp Lưu,
 người thơ đang sống và làm việc tại thành phố Hoà Bình Việt Nam.
Hợp Lưu trân trọng giới thiệu giòng thơ của Nguyễn Hồng Nhung
đến với quí văn hữu và bạn đọc.
TCHL

 


Em chưa viết một bức thư nào cho anh…
(bài thơ viết cho mùa khế…)

 
Em chưa viết một bức thư nào
 cho anh
Câu,chữ chen chân nơi lồng ngực
Tháng tư về ướt sũng
Những cơn mưa tụ lại
Chớp mi vút cong
Nhòe ánh cầu vồng nơi đầu con nước


Choàng ý nghĩ trong đêm đông
Cánh cửa mở
Ánh sáng và hương Thiết Mộc Lan
Tràn đầy căn phòng nhỏ
Cơn mưa tháng tư theo về
Vỡ mùa xuân
Thành thật…


thức mùa….

 
Em gieo hạt,vườn anh
Đã từng mơ xanh
Khu vườn đang chạm mùa
 ảm đạm
Tiếng chim bặt không gian
 cằn khô mơ ước
Hạt cây của em
Lặng im dưới thảm dày,e ngại
Tiếng chân ai khua vỡ chiều.

Em vén lớp thời gian
Đem hạt về buổi bình minh ẩm ướt
Dắt người tới tháng giêng,
 cõng mật
Khe khẽ thức
Mùa anh!


Anh , gió và ý nghĩ
 

Anh ở trong em
Thành thật,đắm say
Bình yên như khu vườn cổ tích
Về cả miền kí ức
Xa

Loang loáng bóng hình lướt đi
Ý nghĩ rẽ bờ cỏ hoang
Bước chân lần về mùa cũ
Ngày tháng tư nắng cháy
Hơi may lùa nhoi nhói trái tim

Nắm đôi bàn tay
Nghĩ về những điều có thể
Trong giấc chiêm bao cũ
Anh,gió và ý nghĩ
Nhòa nhạt bay …


nhận quê


Mẹ bảo con rẽ cánh đồng sương
Gùi xuống núi niềm vui
Gieo vào cánh đồng tiềm thức
Gọi mùa cho cha

Quá khứ nhét sâu trong hành trang
Cánh đồng bảy mươi năm
Cánh đồng đã bạc phai màu mỡ
Trơ khấc hình nhân
Bước đi khổ hạnh

Phải băng qua một phần tư cuộc sống
Con mới rẽ được cánh đồng sương
Mới đi được về bình minh, ẩm ướt
Cánh đồng xa,gieo những nụ cười
Cha!

 
Nguyễn Hồng Nhung
Hòa Bình- Việt Nam














 

 



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 109172)
những đợt sóng xô đẩy khi gần tới bờ liền nắm tay nhau không có giá trị nào theo phép đo lường biển choàng ôm một thực thể trinh nguyên thể hiện tình yêu tuyệt đối với đất không cần phải xác tín về điều thiêng liêng và huyền thoại
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 114097)
đêm phố cổ tạ ơn một nàng thơ cuối cùng vẫn còn biết giật mình trước mắt đêm chai lì như mắt loài chuột cống
20 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 40248)
về những điều không thuộc ranh giới đúng / sai như đã bao lần em giấu rất nhiều cách nhìn về anh khi tự dìu mình về một trời mưa khác
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 110776)
Một cái chức nhỏ nhẹ Một cái chức lăn như cỏ lông chông Mơ đeo vào tay xòe ra giữa nắng Mơ đeo vào gót chân mỗi bước mỗi khua vang rổn rảng
19 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 109278)
một con thuyền dính bùa ngải của sông ý nghĩ găm đầy tháng năm mắc cạn em cố quên làm gì! khi ngay cả cánh tay anh cũng ảo
14 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 108915)
Về đi thôi nhật ký ngày chân đất Gốc đa già bà kể lá bùa yêu Em ôm giấc thị thành nửa mùa cổ tích Hỏi gió trời sao giấu lá bùa yêu 
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 110797)
(Gởi anh Huy & chị Minh) Câu thơ còn trong trí nhớ Như mùa thu mỗi năm lại về Theo tuần hoàn trời đất Như đôi mắt em buồn giấu kín Chịu đựng An phận Cuộc đời mình mùa xuân đi qua Rất xa, rất xa...
09 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 39459)
Trầm Hương chuyển ngữ ...Trong thi tập này, “Anh thích em lặng thinh" và "Đêm nay anh có thể viết những giòng buồn bã nhất" là hai thi phẩm tiêu biểu cho dòng thơ khắc khoải của Neruda sau cuồng nộ thân xác, được thâu vào đĩa nhạc dùng làm nền cho phim The Postman [Người Phát Thư]...
09 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 38506)
Trầm Hương chuyển ngữ Pablo Neruda [1904-1973] tên thật là Netftalí Recardo Reyes Basoalto, sinh ra vào mùa hạ năm 1904 tại một thị trấn nhỏ miền quê Chí Lợi trong một gia đình nghèo khó. Cuộc đời của cậu bé Recardo tưởng chừng phải xa lánh bút mực vì cha làm công nhân hỏa xa và mẹ làm giáo viên chết sớm vì lao phổi một tháng sau khi cậu chào đời. “Tuổi ấu thơ của tôi là những đôi dép ướt, là thế giới của gió và lá rừng, của những thân cây gẫy phủ dây leo”, như Neruda sẽ kể lại về sau, khi nhận giải Nobel Văn Chương 1971.
08 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 114323)
Đ êm Sài Gòn đứng đường bơ vơ Dòng người mênh mang không ngày yên lặng Còn con đường nào cho em Mộng mơ là trò chơi xa xỉ