- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,578,259

Trốn

17 Tháng Giêng 200912:00 SA(Xem: 27969)


hntnew_hnt_0_206x300_1I.

Chạy trốn những buổi chiều
khi bóng xế đổ xuống mái hiên những bàn tay nhàu nát
trà trộn trong bóng râm của tàn cây
chờ mặt trời xuống rồi ùa đến phủ chụp tôi bịt chặt tiếng thổn thức
bóng tối lừng lững chui ra từng lòng đất
bóp lấy những thân cây run rẩy
rồi trườn tấm thân đen đúa lên vạn vật

tôi thở và đi với bức mành đen phủ kín tròng mắt
mọi mệnh lệnh đều được thi hành bằng sự chuẩn xác của loài dơi bay trong cơn bão giữa rừng sâu
tiếp tục tiến tới trước dù chưa biết sẽ vùi xác ở đâu


II.

Không thể tránh né

Chạy trốn hàng đêm
nỗi cô đơn như bầy mối gặm nát từng giấc ngủ
những giấc mơ đã chết lần lượt quay về nhổ vào mặt tôi
cuộc hành hình không máu và nước mắt
nỗi đau khắc vào từng mạch ngang dọc
chờ đợi và khẩn cầu đòn tra tấn theo sau mặt trời mọc

 

III.

Tôi can đảm mà! Tôi sẽ làm được!
Tôi…

Chạy trốn buổi sớm mai
Lưỡi sáng sắc lạnh cứa nát tấm rèm che rạch sâu buốt giá giác quan còn mê muội
một ngày lại bắt đầu với những vết cắt cần được chắp nối
cố bịt lại những vết thương ri rỉ nhưng làm sao cứu vãn được thời gian vẫn tiếp tục chảy máu
mỗi ngày ứa ra nhiều thêm cho đến lúc cạn kiệt
nhìn đâu cũng chỉ thấy một màu

IV.

Chạy trốn những buổi trưa
Trí tuệ nghiệt ngã như mặt trời cuồng nộ đốt trụi mọi nơi ẩn náu
Không thể phơi xác để bầy quạ rỉa dần trên bờ giậu
Tôi bám víu vào niềm tin phi lý là nỗi đau sẽ không còn nữa khi lớp da đã được thay thế bằng sẹo
trườn qua thứ hàng rào kẽm gai ghê rợn nhất con người tiếp tục dựng lên bằng tri giác sắc bén để nhốt nhau và tự nhốt mình.

V.

Buổi chiều lại trở về ném những bàn tay nhàu nát vào mặt tôi
tôi nuốt nỗi đau buốt giá trong câm lặng, nhẫn nại như kẻ luyện uống độc dược
tiếp tục cuộc trốn chạy và chờ phút nằm xuống
thời gian vấy máu đầy lên những bàn tay.

Hoàng Ngọc Thư
Adelaide 25/10/2005 & 12/1/2008

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 23541)
những điều xỉ nhục và căm giận một dân tộc đã sinh ra Trần Ích Tắc Lê Chiêu Thống Hoàng Cao Khải Nguyễn Văn Thiệu... một đất nước đến bây giờ vẫn đói không có nhà để ở không đủ áo để mặc ốm không có thuốc vẫn còn những người run rẩy xin ăn
19 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 24384)
ước chi đêm nay em dụi đầu ngực anh  mình ấm cho nhau nụ hôn nồng nàn như nắng trí nhớ tha phương trong cái rét tháng giêng ngọt lịm như hôm qua tan trong mùi thơm da thịt
19 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 23827)
Để đến được nơi cất giấu trái tim người đàn bà kẻ si tình phải len lỏi qua nhiều khung cửa
19 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 25359)
Vỡ bốn mắt để còn nguyên bốn mắt Trong veo veo như thể muốn hết mình Em khẽ nhắm ta ngỡ mùa đang chớp Nên phập phồng đến hôi hổi bình minh.
19 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 25047)
em ghét bông hoa mới nở ghét anh ghét cả mùa xuân ghét bài thơ viết một nửa ghét mầu hoa đỏ thanh tân
19 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 23263)
Mỗi cánh diều chao mỗi một điều hoang tưởng khung trời xanh . giấy dó. sợi căng trí tưởng cùn mằn tôi vẽ ấu thời lên tranh mảng vụn màu chôn đuối lả cánh hồng vụt bay. không còn gì chiêu niệm đàng sau nóc giáo đường
19 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 24857)
Như những thiên hà Con đường mở trong giấc mơ Không nằm trong dự án kiến thiết quy hoạch sở tại Chúng ta sẽ đến đó xây một ngôi nhà Tựa lâu đài cổ Và trồng cây cối xung quanh Tường rào kín đáo
19 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 26338)
căng tình lên mùa đông mưa lũ lượt xâu xé chiêu hàng tháng giêng bộc nỗi khó độc dược vừa vỡ cay bờ môi mặc khách giữa triều âm trùng điệp mùi hương quỷ mỵ
19 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 25087)
co cụm tháng ngày trong góc đời quên lãng tuởng đã xong kiếp an phận thủ thường tự dung-em từ chỗ nhân gian lơ đãng kéo tôi vào trọ: đuôi mắt nghê thường
19 Tháng Ba 200912:00 SA(Xem: 23664)
Ngọn lửa cháy một bên Kẻ ham chơi về muộn Ăn ở suốt một đời Có những điều không cần phải hiểu ? Nụ cười đầu môi, đãi đưa, gượng gịu Đường phố xưa giờ cũng lạ người