- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Trốn

17 Tháng Giêng 200912:00 SA(Xem: 45551)


hntnew_hnt_0_206x300_1I.

Chạy trốn những buổi chiều
khi bóng xế đổ xuống mái hiên những bàn tay nhàu nát
trà trộn trong bóng râm của tàn cây
chờ mặt trời xuống rồi ùa đến phủ chụp tôi bịt chặt tiếng thổn thức
bóng tối lừng lững chui ra từng lòng đất
bóp lấy những thân cây run rẩy
rồi trườn tấm thân đen đúa lên vạn vật

tôi thở và đi với bức mành đen phủ kín tròng mắt
mọi mệnh lệnh đều được thi hành bằng sự chuẩn xác của loài dơi bay trong cơn bão giữa rừng sâu
tiếp tục tiến tới trước dù chưa biết sẽ vùi xác ở đâu


II.

Không thể tránh né

Chạy trốn hàng đêm
nỗi cô đơn như bầy mối gặm nát từng giấc ngủ
những giấc mơ đã chết lần lượt quay về nhổ vào mặt tôi
cuộc hành hình không máu và nước mắt
nỗi đau khắc vào từng mạch ngang dọc
chờ đợi và khẩn cầu đòn tra tấn theo sau mặt trời mọc

 

III.

Tôi can đảm mà! Tôi sẽ làm được!
Tôi…

Chạy trốn buổi sớm mai
Lưỡi sáng sắc lạnh cứa nát tấm rèm che rạch sâu buốt giá giác quan còn mê muội
một ngày lại bắt đầu với những vết cắt cần được chắp nối
cố bịt lại những vết thương ri rỉ nhưng làm sao cứu vãn được thời gian vẫn tiếp tục chảy máu
mỗi ngày ứa ra nhiều thêm cho đến lúc cạn kiệt
nhìn đâu cũng chỉ thấy một màu

IV.

Chạy trốn những buổi trưa
Trí tuệ nghiệt ngã như mặt trời cuồng nộ đốt trụi mọi nơi ẩn náu
Không thể phơi xác để bầy quạ rỉa dần trên bờ giậu
Tôi bám víu vào niềm tin phi lý là nỗi đau sẽ không còn nữa khi lớp da đã được thay thế bằng sẹo
trườn qua thứ hàng rào kẽm gai ghê rợn nhất con người tiếp tục dựng lên bằng tri giác sắc bén để nhốt nhau và tự nhốt mình.

V.

Buổi chiều lại trở về ném những bàn tay nhàu nát vào mặt tôi
tôi nuốt nỗi đau buốt giá trong câm lặng, nhẫn nại như kẻ luyện uống độc dược
tiếp tục cuộc trốn chạy và chờ phút nằm xuống
thời gian vấy máu đầy lên những bàn tay.

Hoàng Ngọc Thư
Adelaide 25/10/2005 & 12/1/2008

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Sáu 20263:26 CH(Xem: 788)
Anh có về xứ Huế với em không? Lên Ngự Bình, Nguyệt Biều hay Lương Quán? Bến nước sông Hương ngắm nhìn đàn cá quẫy / Bên bụi tre ngà còn đó dấu khắc tên /
08 Tháng Năm 202611:30 CH(Xem: 2932)
gió sẽ lạnh những chiều xa thành phố / mùa đi qua cho lá rụng xuống đường / tà áo ấy đã mòn thêm mặt lộ / khi mưa về làm ướt cả muôn phương
04 Tháng Năm 20261:46 SA(Xem: 2769)
Sau khi đã tập tành yêu anh / Em tập tành chia tay, tập tành giận dỗi / Tập tành nghi ngờ anh nói dối, / (Rồi không tin anh nói thật bao giờ)
02 Tháng Năm 20265:34 CH(Xem: 2708)
Mõ phố rao buồn / Ngọng nghịu hồi chuông / Ù con gió chướng Áy cỏ tai ương
23 Tháng Tư 20269:06 CH(Xem: 3021)
Khoảnh khắc dài theo tiếng gọi / Rốt lại một chiều câm tiếng nói / Đợi chờ đuối một giấc mơ /
23 Tháng Tư 20264:50 CH(Xem: 3087)
Ném buồn vào phố đông / Nhìn người ta bỗng thấy / Mình đi giữa đồng không / Ném buồn vào tôi vậy / Trăm gai cây xương rồng
19 Tháng Tư 20269:59 CH(Xem: 3805)
Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ / Từ đêm vỡ tuyến lạc ven đô / Người thua trận chót đền trăm tuổi / Ta gánh thù sâu chốn hải hồ / Những tưởng mười năm đời sáng lại / Ta về bươi kiếm miểng xương khô / Vét hết oan khiên người lỡ vận / Vùi sâu xóa dấu một hoang mồ
23 Tháng Ba 20266:41 CH(Xem: 5525)
Có những bản tình ca không bắt đầu từ giai điệu, mà bắt đầu từ cách hai con người lắng nghe nhau. Âm nhạc gọi tên những khoảng cách ấy là quãng bốn, quãng năm—những bước đi giữa các nốt, khi gần khi xa, khi chênh vênh như một lời chưa nói hết, khi vững vàng như một niềm tin đã kịp gọi thành tên. Nhưng trong thế giới của những kẻ đang yêu, khoảng cách ấy không chỉ nằm trên phím đàn. Nó hiện hữu trên chính cơ thể con người— như một bản đồ thầm lặng của cảm xúc, nơi mỗi điểm chạm là một nốt nhạc, mỗi chuyển động là một cung bậc ngân rung.
15 Tháng Ba 202612:47 SA(Xem: 6155)
Một Bài Thơ Dịch, 114 Năm Sau Khi Bài Thơ Gốc Ra Đời. LE PONT MIRABEAU - Tác giả Guillaume Apollinaire -1912 DƯỚI CẦU MIRABEAU – Trần C. Trí chuyển ngữ -2026
14 Tháng Ba 202610:45 CH(Xem: 6530)
đưa em về qua chợ / bến đò đầy khách rồi / bữa hôm trời trở gió / tháng giêng hai đến rồi