- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,512,704

Mùa Hạ Hỗn Mang

28 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 25782)

Buổi sáng mùa hạ
những đốm trắng bên ngoài cửa kính
sương bốc lên từ mặt hồ
hay từ núi tỏa xuống
em như một giọt sương
rơi xuống chiếc hồ thăm thẳm
quanh quẩn ngại đường sông

ngày mùa hạ
tiếng chim ríu rít
bay ra từ những bụi cây nhỏ trước cửa
chao ôi sao bỗng nhớ quê nhà

quê hương xa thăm thẳm
như chìm dưới mặt hồ
buổi sáng mùa hạ
em thấy nhớ xót xa
quê hương
có người bảo còn
có người bảo mất
một quê hương
về mà không ở được
gọi là nhà
mà ấm lạnh không chia

em đã trở về nhiều lần
vẫn không nhặt được hết những nắm quá khứ đã rơi vãi
vẫn ngơ ngác với những tương lai đang nhẩy múa trước mặt
quê hương ơi
chiến tranh đi qua rồi, tiếng súng ngưng
nhưng mùi thuốc súng còn ngửi thấy
trên tay chân người lính xưa tàn tạ
mầu xám đen
trên kỷ niệm phế tàn


em đã trở về nhiều lần
những ngôi nhà rất lạ
những đổi thay đến bàng hoàng
những còn lại vẫn xót xa
chiếc áo rách được vá bằng những miếng gấm xanh đỏ
ai mặc vào cũng đóng được vai hề

Quê hương ơi
người đi mang theo quê hương
nhưng sao lạnh lùng đến thế
cứ nhìn nhau mà chẳng thấy thương nhau
mỗi người là một hạt sương
rơi trên những dòng sông khác
cười khóc cho riêng mình

mang nhau ra đi
như cha mang con lên núi
như mẹ mang con ra khơi
cha mẹ chết cả rồi
chẳng còn ai dậy biết yêu nhau

Quê hương có người bảo còn
có người bảo mất
bồng bế nhau ra đi
mỗi người về một nơi
mỗi nhà một cảnh
mỗi thành phố một bạn bè
“mắt xanh trắng đổi nhầm bao khách tục”
muốn chập vào mà phải tách ra

Anh đến chậm từ những trại tù
ai xót thương anh bằng anh tự thương thân
ai nhìn xuống vết thương kiêu hãnh chẩy máu mỗi ngày
anh đi tìm bông băng tự anh cột lại
thỉnh thoảng những tiếng kêu hoan hô, đả đảo
ùa vào trái tim anh
luồn vào vết thương anh
bật tiếng cười khan
anh tự hôn lên nó

Ôi, đến bao giờ da thịt mới lành!

Buổi sáng mùa hạ
mùa hạ hỗn mang
gió santa ana thổi bàng hoàng
trên từng trang báo
bay tung những con chữ nghiệt ngã
vẫn chẳng giữ được nhau
mỗi người về một ngả

ôi mùa hạ hỗn mang
mang cát vào trong gió
thổi về tận quê hương
có người không còn đất đứng
gió thổi bay mái nhà
thổi mắt ai đầy lệ
 
Bao nhiêu mùa hạ đã đi qua
ai đem cái áo tay dài cắt đi cho ngắn
cắt cả vào thịt da.

TRẦN MỘNG TÚ
Tháng 8/2007

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33416)
Tuổi ba mươi qua rồi Ngày hai mươi xa xôi Năm bốn mươi nhích lại Thời gian vô tình trôi
11 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33133)
rừng em con sóc ngủ ngồi cành chen nhánh nhớ lá vùi rễ quên
11 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 32222)
Này cô em lúm đồng tiền xinh xinh Bệnh viện là gì nhỉ? Những ô vuông nho nhỏ ảo huyền Số phận mi nằm ở đó Đen thì đen chờn vờn Đỏ thì mong manh đỏ Vàng pha lam một cái lá rùng rình
10 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 33879)
anh xin tạ tội với em người vợ hiền chung thủy cả một đời em lận đận vì anh bao nước mắt
09 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 28798)
Khó thể ngó mà không khóc lên mặt trời trong chu kỳ hoan lạc nhất. Ngày phì nhiêu đang phân phát từng rổ tinh lực.
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31561)
Anh vứt bỏ đồng hồ và thành người ngoài cuộc Họ hân hoan chờ anh ở nơi mây sẽ dừng cái lãng quên tuyệt đẹp
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 31823)
Người đàn ông sẽ đi qua như một cơn gió / thổi tung đống giấy tờ công văn hôn thú / đảo lộn mọi trật tự / và làm em đau.
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 34143)
Tròng mắt lạnh Lạnh khuôn mặt đá Bao quyền uy đã rớt xuống bùn Những cơ bắp còn căng lên mãi mãi
07 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 34728)
Soi vào gương thấy mẹ ta chiều nhọ mặt người tất tả liêu xiêu gánh gồng đê vắng chợ xa làng xa bước chân tấp tểnh tre oặn mình trong gió bão mười hai.
03 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 32583)
Con chó già vác mặt ra xem / Khuôn mặt nào thuổn đuột / Khuôn mặt nào buôn buốt / Khuôn mặt nào đứt ruột / Khuôn mặt nào lem luốc. /