- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,579,291

Thơ Trịnh Hải Yến

28 Tháng Giêng 201012:00 SA(Xem: 26049)

trinhhaiyen_0_300x129_1

Gõ cửa mùa Đông

Anh có bao giờ gõ cửa mùa Đông
Suơng mảnh khảnh bay trong ngày lãng đãng
Môi tham lam cuộn tròn làn khói bạc
Nỗi nhớ ngân dài khi chợt gọi tên

Có bao giờ anh chạm đến lời nguyền
Khi mùa Đông ôm ly cà phê nóng
Tháng 12 năm nào cũng đến
Mang máng thẹn thùng, hơi ấm trượt qua tay

Em đã từng đứng thật lâu, thật lâu
Đặt lên môi ly cà phê ngày xưa anh uống
Giọt sương đêm long lanh mỏi mệt
Giật mình tìm đom đóm mùa Đông

Tình yêu nẩy mầm khi đối diện sai lầm
Thật ấm áp nhưng cũng thật đau lòng
Biết làm gì khi tìm ra sự thật
Em chỉ là trò thách đố trong anh


Hà Nội: 12/8/2009


Đồng xu


Đồng xu gieo vào định mệnh
Bàn tay em năm ngón vẫn là năm
Phố lẳng lơ chẳng thể yêu anh
Trò chơi yêu rao bán được mấy lần

Em vịm vào vận mệnh yêu anh
Quên một người quả là quá khó
Làm sao bán trái tim khi không từ bỏ
Định mệnh là gì? định giá được không

Trò chơi yêu hết cười lại khóc
Em biết những điều anh cố giấu em
Nhưng phải làm sao khi em cũng tổn thương
Zíc zắc yêu vạn kiếp ủ mầm dối trá

Đếm làm sao những đường vân giả lả
Định mệnh đồng xu úp ngửa mấy lần
Tình yêu không ôm dối trá vào lòng
Em không bán trái tim lấy đồng xu định mệnh

Hà Nội 24/8/2009


Giọt nước mắt cuối cùng


Thế giới anh xây lên từ gốc rạ bạc mầu
con tép còng nhảy qua mùa nước nổi
Bông lúa dại chênh chao câu hát vội
Cất vó đông chiều rong duổi tuổi thơ anh

Thế giới em xây lên từ nước mắt đàn bà
những thân phận sống đời đời cam chịu
có những cuộc đời tưởng như đang sống
nhưng rêu phong phủ lối chân trần

Không muốn sống đời quá đỗi bình thường
không có ước mơ tham lam cần đạt tới
Em đàn bà vương đầy tham lam người đàn bà hiện đại
sống tốt với mình trước khi nghĩ một ai

Quy tắc đặt ra để rồi vất bỏ
em đàn bà lý trí chẳng bao dung
em tham lam vơ vét đến tận cùng
đừng hi vọng em sống đời cam chịu

Đàn bà em trong thế giới anh
không bao giờ bán giọt nước mắt cuối cùng
còn nước mắt em vẫn còn hi vọng
không vô tâm trong thế giới đàn ông

Trịnh Hải Yến
Hà Nội: 18/9/2009

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Hai 20211:26 SA(Xem: 2272)
Tết đến, đất trời như mặc áo mới / Vòm trời xanh đàn én lượn tung bay / Cây nẩy lộc đâm chồi non lá biếc / Rực rỡ hoa, nắng trải mật hương lan
12 Tháng Hai 20211:04 SA(Xem: 2227)
Mưa có ngưng tiếng khóc / Giữa chiều hôm còn lại một mình tôi / Lá từng chiếc rơi / Đẫm ướt con đường / Từng quầng sáng nhỏ nhoi / Đèn hiu hắt bóng / Nhoà trong mưa vạt tối trải mênh mông.
12 Tháng Hai 202112:31 SA(Xem: 2159)
tôi về vườn Ngự chờ mưa tạnh / ảo ảnh đưa lên một giọng hò / rồi đi như thể trời mưa Huế / đã thả thơ trôi xuống vạn đò
11 Tháng Hai 202111:19 CH(Xem: 2000)
nồng nàn chưa ngôn tình thơm ảo vọng / mơ hồ chăng buốt lạnh mặt trời đêm / dằn ly rượu, cả tin đời là mộng / khẩn nài chi môi choáng ngộp hương mềm
11 Tháng Hai 202111:12 CH(Xem: 1983)
vòng vo tìm không ra lối thoát / ngõ ngách bị chận kín / căn phòng bốn bức tường / con chuột bị vây tứ phía / cánh cửa vừa mở là chạy tung ra đường
24 Tháng Giêng 202110:05 CH(Xem: 2691)
mở mắt thức dậy / thấy mình là ban mai của Amanda Gorman* / là sáng chủ nhật trời quang đãng / nắng ấm sau cơn mưa dầm
28 Tháng Mười Hai 20205:13 CH(Xem: 2828)
là chốn cuối cùng sau mọi sự hủy hoại / của một lần, một thời tín ngưỡng / tình yêu, con đường, ánh sáng, bản nhạc / cả bóng tối cũng không buồn nấn ná
23 Tháng Mười Hai 20209:41 CH(Xem: 2615)
phản chiếu khuôn mặt lung linh nhiều màu / trong vài giây rồi vỡ tung / bàn tay nào run run đón chào mùa đông / những âm thanh lạ kỳ ngày cuối năm
23 Tháng Mười Hai 20202:01 SA(Xem: 2936)
Bỏ lại sau mình hơn hai chục năm trôi / Bỏ lại dở dang lá đơn ly hôn chưa kịp ký / Bỏ lại những chiều lang thang không người tri kỷ / Bỏ lại hoàng hôn nhuộm đỏ mặt người
23 Tháng Mười Hai 20201:35 SA(Xem: 2429)
mùa đông rét buốt / lũ cỏ khô hồn nhiên nhìn sao rụng lóe sáng trong máng lừa / hôm nay, máu có còn rỉ ra làm ướt đẫm đùi mông của mẹ / đã hơn hai ngàn năm qua