- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,500,357

Hứa Hẹn Núi

07 Tháng Mười Hai 200812:00 SA(Xem: 96312)

* Một người đứng trên đỉnh núi lửa

Hét ầm về dân tộc?

 

đúc lòng thú dữ. Tôi ngậm ngày

giọt vuông ứa nóng vạn độ / cắt nhìn dân tộc móc nhau đu đưa

tuần hoàn não bộ xưng mẹ toàn cầu

ngôi nhà nổ tách từng cái miệng linh vị bay đến đỉnh cao

tôi bốc câu chú giải nguyền rủa vi trùng tỉa giờ hối hả say.

 

Núi cổ nhọn chẻ bào hình hạt sao xanh

sáng mắt bắt tôi căng thở quả tim nhọn dần

thêu dấu hoa tay ép vòng ngực cao chồi hóa con số cháy

Hai bàn tay núp lửa cầu siêu

Bủa hàng ký tự toán học cho bào thai vô hình đẻ vị thần núi

Tôi xác cây vút trời thẳng nhập linh hồn thức

 

Chúng ta nạn nhân phiêu diệt đi bằng chân dép lá

Tôi đếm mặt nạ bùn xã hội Việt khởi thủy hẹp bó mọi nơi

Bởi dân trì đau tim nuốt lòng dân chủ ý nghĩ về đàn bò xanh ngặm cỏ

tư tưởng tôi nhìn vụng trộm thời gian trước sau

đốt lửa trưng cầu tự do. Hay hang mắt đỏ bầy thủ lĩnh

đứng vững nơi cao bất lực uốn lưỡi

tập đọc âm dáng mặt sư tử già xây tâm sáu cạnh.

 

Tôi ý thức rồi hành lang phận núi bất ổn

Nổi loạn quyền dân chủ bằng mùa động đất

soi phía dưới từng lớp lông lá năng lượng

Núi dồi dào phun nóng dòng kinh nguyệt.

 

sẽ lặn

Lặng khẽ mật tôi đọc chú rung dọc khớp xương. Sau lưng dân tộc.

Tôi ủ bóng yên mình với vì sao chín

 

Tôi ám tiếng chó tru dai ám vùng đất chuyển động vì giận dữ

Éo lên mái mèo đen dạ mùa thác dục

Bới chân lý khóc ứng chúng mình chia ra giới hạn chia cắt

hình tam giác bay lên năm cây que đỏ hoe

Núi nghiệm chính mình đường đi thẳng của Núi

 Núi biết mình là đám lá âm hộ nở sinh màu búp sen lùa

dáng thiếu nữ khỏa thân mùa nhấp nhô với sợi dây lửa

Đất nước đợi dương vật đốm sinh.

 

Tôi mảnh vỡ cho niềm dũng cảm theo hình giấy

Bức tường điểm nối tam giác đi vòng khắp năm châu

câu thơ ốm quát bồng giấc mơ tôi lực tình người rượt đuổi

Tôi nhảy bất lực tuổi trẻ tôi trắng phết từng màu

 thấy mọi điều thối tha:

dương vật và âm hộ to cao khắc âm dương buổi bình minh trốn tìm?

tuyên ngôn nơi bình yên. Tôi có cánh gió bay không sợ núi giận

Ngay bây giờ: Tôi không ý thức tôn giáo

Chỉ tôn chỉ đôi cánh núi uống dòng sữa tuyến vú núi trào lửa 

nhân duyên sự khai sinh.

 

Huỳnh Lê Nhật Tấn

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30155)
Anh đau lòng vì không thể hôn lên vết bỏng sự bất cẩn thường xuyên của em chỉ làm nỗi ân hận ngày càng đau rát thêm em dùng tình yêu thiên thần tác dụng trái tim trần tục anh
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 29164)
Đeo kính lão, Nội sắp hàng đi học Chạy hụt hơi vẫn sau đít đàn em Chỉ mỗi tiếng chào, đọc hoài không thuộc Chỉ có cái tên, lúc nhớ lúc quên.
21 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 30715)
Anh tự nhiên bốc hơi bay lên tan thành nước mưa anh rơi phương nào em mở lòng lá nhỏ.
19 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 25335)
Tháng Tư Con đường rớm nắng Cánh đồng trắng ngọn lúa đòng Nỗi nhớ có về không? Mà phố xa nhức nhối Nỗi nhớ cồn cào tiếng gọi Lăn vào nước mắt thương yêu
17 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 25650)
Sài gòn thênh thang lòng đại lộ đêm gục đầu khóc lẻ loi giữa tiếng hát sâu thẳm của một thời lênh đênh
17 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 28705)
Mùa hè vé khứ hồi ngoài ba trăm dăm bộ áo, cây bút, vài cuốn sách, ly cà phê quá cảnh tiếng phong linh khuấy nhịp tíc tắc
16 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 25815)
Chiếc đầu bò Tây Ban Nha nhưng lớp da lẫn thịt thà của trâu nước chiếc sừng dí sát be sườn cách mạng phổi một gang bọn thanh niên nam nữ chạy bán
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 94491)
Tôi về chợt thấy em tôi Môi son má phấn thẹn lời chào nhau Nắng hồng – em ửng trăng sao Lá hoa cười cợt lẻ nào tôi quên
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 26018)
Phải mất bao lâu ..để quên được anh ? 5 năm ..10 năm ..hay mấy chục năm nữa Hình bóng anh mới phai nhoà trong ký ức của em ? Trở về ..ngang qua Bùi thị Xuân
14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 23176)
Như trước đó cha tôi sinh hay trước nữa ông tôi sinh, lớn và chết như Phan Rang nắng ngàn năm xưa sang triệu kiếp sau đứa con tôi sẽ nơi đâu?