- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

CHỌN MỘT LỐI VỀ

08 Tháng Mười Hai 20257:59 CH(Xem: 2335)
thai thanh
Nhà văn Thái Thanh


Thái Thanh

CHỌN MỘT LỐI VỀ

 

Hồi còn nhỏ tôi thích nhất là được đi chùa với bà Nội. Lớn lên tí nữa tôi cũng thích đi chùa. Và sau này tôi không còn trẻ nữa tôi vẫn thích đi chùa nhưng thường tự đi chỉ một mình. Nơi tôi đến đó là chùa Long Khánh Qui Nhơn, nhưng chẳng phải đến để tu tập đâu mà đến chỉ để tìm khoảng không gian yên tĩnh chỉ có ở cảnh chùa. 

 

Sau này những vị sư già tu tập nơi này lần lượt đi hết, người thì vân mây, người thì trụ trì các chùa khác. Họ không còn nữa, thay vào đó là các vị sư trẻ kế tục, cả sư trụ trì giờ cũng là sư trẻ đi học nước ngoài về.

 

Tôi dần thuộc lớp người già nên cách nhìn của mình cũng khác. Tôi thích cái gì quen thuộc thuở xưa, thích sự u tịch ở chốn già lam, thích cây xanh bóng mát chim chóc tựu về ríu rít chuyền cây, thích những vị sư già nghiêm khắc đạo hạnh mà hiền hòa, tinh thông Phật pháp khiến tôi hiểu hơn về giáo lý của Phật... Nhưng tất cả nào còn mãi với thời gian, rồi cũng đổi thay theo nhịp sống mới của đời thường.

 

... Có một lần tôi thấy sư trụ trì cùng các sư trẻ chặt cây cổ thụ to trong chùa và cắt xén bớt cành của những cây bông sứ và hoa ngọc lan... Tôi  tiếc quá: 

 

- Thầy ơi, cây to để che bóng mát sao lại chặt đi và còn xén bớt cành cùa tàn bông ngọc lan và bông hoa sứ trụi hết trơn vậy? 

 

Thầy trụ trì tre trẻ không giải thích mà chỉ đáp lại theo từng câu hỏi tôi bằng chữ "dạ" và vẫn tiếp tục làm. Cuối cùng tôi phải lững thững mà đi. Tôi đem sự tình này kể cho một sư cô nghe. Sư cô bảo: 

 

- Thầy làm vậy là đúng vì rất nhiều Phật tử nếu ai cũng thắc mắc cả thì phải làm sao theo ý của người hết đươc, thôi thầy tự quyết là xong... Mà chặt bớt cây lớn đi chứ để lá rụng nhiều quét cực lắm, còn để thời gian cho sự tu tập nữa. 

 

Tôi  nghĩ quét chùa cũng là một thời không để tu luyện, mà chùa thì toàn là sư trẻ và có cả chú tiểu nữa thì quét bao lăm, sao lại coi là cực khổ mất thời giờ!

 

Một chị Phật tử thuận thành hay cúng dường chùa chiền, luôn tôn kính sư chùa vậy mà có lúc cũng chép miệng mà than: 

 

 "Mấy ông sư trẻ chùa Long Khánh không biết tu cái gì mà ngày nào cũng chơi thọt bi da ở siêu thị nè, chị thấy mà ngạc nhiên!" 

 

Vậy là chùa Long Khánh bây giờ cây xanh to lớn thì chặt bớt thay vào các chậu bông sai, chậu hoa giấy mua từ tiệm về. Chùa đúc nhiều tượng hơn giăng đèn kết hoa treo phong liễn tựa như khu du lịch tâm linh sặc sỡ hoa hòe... 

 

Cái giếng nước ngọt ở chỗ ngài Tu Diện ngày xưa nhà tôi hay lên gánh nước uống giờ cũng không còn. Chùa thì lúc nào cũng đông đảo người tụ tập tụng kinh bằng cái micro dẫn kinh thật lẹ của chị Phật tử tụng nhanh như mô tô bay. Còn đâu ngôi chùa xưa yên tĩnh sẽ sàng chạm chân trên lá... 

 

Những điều này đã.khiến tôi xa dần chùa cho đến khi vào hẳn Sài Gòn, và đến lúc về thăm quê xưa mình không lên chùa Long Khánh nữa.

 

 Nghe nói chùa đang xây tháp cao trong sân tốn bạc tỉ lại kêu gọi sự đóng góp từ Phật tử.

 

 Xây tháp làm gì? Chùa cũng có phong trào sao? vì tôi thấy chùa nào cũng xây tháp cao nguy nga như cung điện, chùa chật cây to đi là bớt chim chóc bay về. Nền đất giờ tráng xi măng hết làm mất dần cảnh thiên nhiên cây cỏ ngày nào...

____________ 

 

Ngày xưa đi chùa tôi kính trọng thầy Nguyên Chơn ở chùa Long Khánh.

 

Hồi đó Má tôi còn sống, thầy gởi tặng Má quyển "Lá Thư Tịnh Độ" và "Hương Quê Cực Lạc". 

 

Tôi và Má say mê đọc và xem như đó chính là con đường mình đi. 

 

Nhưng rồi khi Ná mất, thầy Chơn không còn ở chùa Long Khánh nữa nên không tiếp dẫn được Má. Má tôi lại bệnh đau nên tuy ra đi cũng nhẹ nhàng nhưng chắc không về được cõi Phật A Di Đà rồi.

 

Tôi lúc đó bận bịu bôn ba với bao duyên nghiệp cuộc đời nên xa dân pháp tu của Phật. 

 

Trong thời buôn bán ở chợ tôi có quen một chị Phật tử. Chị này bán thuốc tây, nhà rất giàu, chị đi chùa cúng chùa làm công quả ở chùa rất là nhiều. Chị đem tặng mình sách và băng đĩa của vị tôn sư mà chị theo học và tôn kính. Từ lúc đó tôi mới biết vị thầy nổi tiếng nhất nước lúc này đó là thầy Thích Trí Quảng và Thích Nhật Từ. Họ đều là bậc có chức sắc cao trong giáo hội Phật giáo. 

 

Nhiều người ca tụng hai ông thầy này kể cả các thầy và các ni cô tu ở chùa nhưng lạ có một điều sao tôi nghe pháp của cả hai người này tôi không thấy hay, không có cảm xúc gì hết mà lại thấy chán không đủ kiên nhẫn để nghe hết băng, dù tôi rất cố gắng và cứ nghĩ rằng do mình kém phước nên không cảm được lời dạy của thầy. 

 

Sau này có mạng Internet, có Facebook, có Google tôi nghe nhiều hơn, đọc nhiều hơn các vị sư thầy khác. 

 

Nhưng: "Lắm thầy thì nhiều ma", mỗi thầy mỗi cách tu khác nhau rồi phe phái nầy chê bai pháp tu khác.

 

 Như sư Giác Nguyên là vị sư giảng pháp hay nhất tôi thích nhất song tôi học ở sư cách tu Tứ Niệm Xứ nhưng không hoàn toàn đi theo đường tu mà sư cho là đúng.

 

 Đức Phật cũng dạy rằng: "Chớ vội tin dù đó là bậc tôn sư của mình".

 

Vậy có hay không cõi Tịnh Độ có Phật A Di Đà, Phật Quan Âm hay bồ tát Địa Tạng?

 

Tôi tin có Đức Quan Âm hằng cứu khổ vì cuộc đời không suôn sẻ của mình luôn nhận được sự chở che của Ngài.

 

Nhưng sao lắm vị sư bảo rằng Ngài không có thật? 

 

Tôi loay hoay mãi không tìm được cho mình con đường để đi. 

Thôi thì ta cứ tin nhân quả, làm lành tránh dữ cho bớt đi duyên nghiệp nặng nề.

_____________ 

 

Tình cờ tôi xem bâng quơ trên youtube chuyện một vị sư tu theo hệ phái khất sĩ tại một tịnh xá ở Trà Vinh. 

 

Vị sư già có gương mặt hiền từ dễ mến. Có lần Ngài đi khất thực gặp một thương gia giàu có, ông đem tiền cúng dường cho Sư.

 

 Sư từ chối không nhận, ông cho rằng sư muốn đòi hơn nên đưa tiền đô hay vàng nhưng sư cũng không nhận chỉ xin được một ít thức dùng đủ bữa trưa.

 

 Ông thương gia cho cả bao gạo để nấu ăn nhiều ngày sư cũng không nhận mà xin một chén cơm; không có cơm ông cho cả quày chuối chín, sư chỉ nhận 2 quả đủ ngọ trai, ngoài ra không lấy thêm gì.

 

Bởi một ngày sư chỉ ăn duy nhất một buổi trưa còn hai buổi sáng chiều không ăn.

 

Chùa sư ở không cất thêm cho rộng,  mà sư trồng rất nhiều cây cao bóng mát, khi sư giảng kinh đều ở nơi vườn cây râm bóng mát này.

 

Chùa sư quanh năm mở cửa không sợ trộm cắp vì sư không xài điện thoại, không tivi , tủ lạnh, quạt máy. Cả tượng Phật Thích Ca cũng bằng đá và không hề có thùng phước sương. Sư sống an nhiên tự tại đất trời thênh rộng của thiên nhiên, không gò bó ưu tư lo lắng điều gì... 

 

Vậy mà sư giảng pháp lại rất hay, rất gần gũi đời thường.. Tôi tò mò vào Google xem tiểu sử sư thì được biết Ngài đã viên tịch năm 2013 lưu lại xá lợi rất là nhiều.

 

 Điều đó chứng minh lời Ngài nói là đúng đắn chân lý Phật. Lúc đầu Ngài cũng tu thiền, tu Tứ Niệm Xứ nhưng gần cuối đời Ngài lại kết hợp với tu Thiền và tu Tịnh Độ là pháp cuối của đời mình. 

 

Lúc đầu Ngài cũng như tôi loay hoay mãi nhưng rồi Ngài đã chọn được một lối đi đúng cho mình. 

 

Con tạ ơn ân sư đã giúp con biết chọn một lối về.

Xin được kết thúc bài viết này bằng những câu thơ sau: 

 

Hôm qua lạc nẻo đường trần,

Bừng cơn huyễn mộng thấy mình hư không.

Hôm nay lòng nhẹ lâng lâng,

Trở về đất Phật hiểu thân vô thường.

Sương tan lá rụng bên đường,

Mỉm cười... À đấy con đường tôi đi!(*)

 

Thái Thanh

(viết vội ngày đầu tháng12/2022) 

 

(*) bài thơ cũ, không nhớ được tên tác giả.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Mười Hai 20252:15 SA(Xem: 1338)
Nhờ có Facebook mình và Miên đã gặp lại nhau. Cô bạn thuở xưa của tuổi học trò đầy mơ và mộng. Bây giờ mỗi đứa một mảnh đời riêng, Miên sung sướng bình yên và hạnh phúc bên chồng. Mình gãy cánh uyên ương từ khi còn rất trẻ nhưng cuối cùng mình cũng có được chút hạnh phúc bình yên bên con và cháu của mình. Hai đứa gặp nhau mình tíu tít kể chuyện vui buồn nhắc chuyện ngày xưa.
29 Tháng Mười Hai 20252:21 SA(Xem: 1505)
Tôi là người vượt biển. Một người tỵ nạn của những năm đầu thập niên 80. Đặt chân lên đất Mỹ với hai bàn tay trắng và vài bộ quần áo cũ — cùng một niềm tin mỏng manh rằng, ở đâu đó phía trước, đời mình rồi cũng sẽ có mùa đông bớt lạnh. Đêm Giáng Sinh vừa qua, trong căn nhà yên ắng, con gái tôi kể lại một câu chuyện cũ. Một mùa Giáng Sinh của nhiều năm về trước, khi anh em nó còn đang đi học, khi BA tôi — ông nội của tụi nhỏ — vẫn còn ngồi đó, chậm rãi nhìn quanh căn phòng. Hôm ấy, gần đến lễ Noel, ông nội bỗng chép miệng, giọng buồn buồn: “Nô-en năm nay sẽ vui biết mấy nếu nhà mình có cây thông để đón lễ Chúa Giáng Sinh…” Nói xong, ông im lặng. Khuôn mặt già nua thoáng một nỗi buồn không giấu được.
13 Tháng Mười Hai 20254:25 CH(Xem: 1820)
Được tin nghệ sĩ Thương Tín mất, xin được thắp nén nhang tưởng nhớ anh bằng kỷ niệm sâu sắc này, trong lần duy nhất được cộng tác với anh trong bộ phim “Thì thầm cao nguyên”: ...Thế là, tôi đã có dịp lang thang mấy tuần liền ở những vùng sâu vùng xa gian khổ nhất của tỉnh Bình Phước để lấy cảm xúc và thu thập tư liệu viết kịch bản phim... Ở xứ sở cao su bạt ngàn, một số cán bộ huyện - xã đã trở thành những “lãnh chúa” mới, chiếm dụng những diện tích đất lớn cho bản thân, còn không ít người công nhân cao-su đang dần trở lại thân phận chẳng kém thời mộ phu thực dân… Tại những vùng của người dân tộc S’ tiêng nơi cực Nam dãy Trường Sơn này, cuộc sống của đồng bào vô cùng gian khổ…
08 Tháng Mười Hai 20256:59 CH(Xem: 2535)
Năm 2025 đánh dấu một bước ngoặt đặc biệt trong hành trình của Ocean Vuong (*). Nhà văn, nhà thơ gốc Việt nầy đã trở thành một trong những khuôn mặt quan trọng nhất của văn chương Mỹ đương đại. Không còn là “hiện tượng thơ”, không còn được biết đến qua nỗi đau di dân, không còn đứng trong hào quang của Night Sky with Exit Wounds hay thành công bất ngờ của On Earth We’re Briefly Gorgeous trước đây, Ocean Vuong năm 2025 là một nhà văn đang mở ra biên giới mới của chính mình với The Emperor of Gladness (397 trang; 25 chương đánh số từ 1 đến 25; Nhà Xuất bản Penguin Press, New York, 2025) . Tác phẩm mới nầy nhanh chóng được các danh sách uy tín của Amazon xếp vào một trong những cuốn sách được mong chờ nhất trong năm 2025(**) và xác nhận Ocean Vuong đã chuyển từ “ngôi sao mới của thơ ca” thành “một trong những giọng văn triển vọng của thế kỷ XXI”.
26 Tháng Mười Một 202510:59 CH(Xem: 2482)
Có một lần, ăn một món ăn giống ngày xưa mình đã từng ăn, nên thấy nhớ mẹ, mình viết lên facebook "Món ăn mẹ nấu". / Một anh bạn trên face còm vào bảo mình rằng: "Sao cứ phải là món ăn mẹ nấu? ai cũng cứ rập khuôn rằng chỉ có mẹ mới có món ăn để con cái nhớ. Sao lại không là ba kia chứ". Mình buồn cười về cách dỗi của anh bạn ấy song điều đó cũng làm mình nghĩ lại.
18 Tháng Mười Một 20257:53 CH(Xem: 3028)
Năm 1998- Tôi nhớ thời đó mình nhác học, hay đi chơi điện tử và mượn sách văn viết riêng về từng tác giả về đọc hết, đọc cũng không hiểu gì nhiều mà đọc vì thích thôi. Tuy nhiên trong một lần hiếm hoi làm siêng dành cho môn Toán, trong cái điều kiện là hôm đó cúp điện nữa, tự dưng có nhã hứng lấy bài tập toán ra làm. Ba là người dạy cho tôi, và trước khi giải ba hỏi: "Con muốn giải theo cách của ba, hay giải theo cách của thầy trên trường?"
18 Tháng Mười Một 20257:28 CH(Xem: 2865)
Khi qua Mỹ định cư,tôi liên lạc ngay với Trần Hoài Thư (cuối năm 2005). Mãi đến 12 năm sau (2017) khi về hưu, tôi mới có dịp liên lạc với nhà văn Lê Thị Huệ và nhà nghiên cứu văn học Nguyễn Vy Khanh. Những người nầy đã khuyến khích tôi cầm bút trở lại.
18 Tháng Mười Một 20257:22 CH(Xem: 3208)
Có ai giống như tui còn nhớ lại thời mình hồi còn nhỏ xíu, cỡ hai tuổi không ta? Tui không nói dóc đâu. Bây giờ ở tuổi 65 tui vẫn nhớ hồi đó đó.Cái trí nhớ "kỳ cục" của tui nó toàn nhớ rõ cái gì đâu đâu. Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống t Tui lớn hơn cái thằng em kề tui 2 tuổi. Hồi Má tui đi sanh nó, tui nhớ mình cứ ngồi ngoài cửa mà chờ. Ba tui dỗ ngọt rằng là:sẽ cõng tui trên lưng theo ý tui, vì trời lạnh quá, mà tui vẫn cứ chờ mà hổng chịu vào nhà. Khi Má đi sanh về, Má trùm đầu mang vớ đi nhè nhẹ vào cái buồng nhỏ trong nhà, Ba tui bồng thằng em. Tui lót tót theo sau. Tui nhớ ba tui nói với Má về tui: "Nó là đứa sống tì
09 Tháng Mười Một 202510:13 CH(Xem: 3376)
Đêm qua bão đi ngang qua Qui Nhơn. Mưa to lắm, gió phần phật rít lên từng cơn mưa theo tiếng hú của mùa dông bão. May quá, tôi đã về nhà bình an. / Mấy ngày đi bụi, bù lăn bù lóc dầm mưa dãi nắng bên ngoài tôi sốt rồi. Hôm qua đầu choáng váng, nhức đau cả toàn thân; tôi ghé trạm xá đo huyết áp nhưng huyết áp không sao mà tôi sốt lên đến 40 độ... Là tôi đó, cái tuổi 60 đã già rồi mà lại không ở yên một chỗ cứ thích rong chơi. Đêm nay, tôi trùm mền nằm nghe bão dông, tôi lạnh đến run người. Thành phố lại bị cúp điện, điện thoại hết pin không thể sạc được, tôi nằm chờ trời sáng.
21 Tháng Mười 202512:14 SA(Xem: 3895)
Gặp gỡ trò chuyện với hậu duệ của cụ Mai Khắc Đôn, nghe kể một vài kỷ niệm về Hoàng Phi Mai Thị Vàng (Vợ vua Duy Tân, con gái của quan thượng thư Bộ Lễ Mai Khắc Đôn