- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

VÌ NGHIỆP DUYÊN NÊN NÓ VẬY

14 Tháng Tư 20249:53 SA(Xem: 3641)
Lang mang mùa Da Quy
Lang Mang Mùa Dã Quỳ- ảnh Phạm Anh Dũng



VÌ NGHIỆP DUYÊN NÊN NÓ VẬY     

Thái Thanh         

 

Buổi trưa bọn trẻ đi học đi làm hết chung cư vắng vẻ, tôi cũng vừa lau xong cái nhà ngồi trên ghế sopha mở cửa nhìn ra.

Tôi thấy chị hàng xóm nhà tôi đi ngang qua đến nhà rác đổ rác.

Tôi thấy ông chồng chị lù lù đi theo sau:

 

- Trời ơi tui đi đổ rác mà ông theo tui chi!

 

Ông chồng ngô nghê phân bì:

 

- Chớ thằng cu nó cũng chạy theo bà đó! 

 

Thằng cu là thằng cháu ngoại một tuổi của ông bà nó hay kéo theo cái xe tập đi chạy vù vù ở hành lang này theo bà nó.

Bữa giờ ông lên đây, tôi thấy chị đánh thêm kem, tô chút son môi và mặc đồ đẹp hơn trước nè ... Hì hì. Buồn cười quá tình yêu là cái quái gì sao người người cứ phải yêu nhau say đắm như hai ông bà già gần tuổi 70 này chứ lỵ.

 

Ngày xưa ba má tôi cũng thương nhau lắm. Má vào Sài Gòn nuôi đẻ chị tôi, ba tôi thương nhớ ngày đêm cứ nhắc hoài: "sao má mầy lâu dìa quá!". 

Tôi vẫn nghĩ vợ chồng sống được với nhau cả một đời thì thương nhau phải biết.

Tôi không có được cái may mắn này nhưng tôi thích ngắm những cặp đôi người già bên nhau ở tuổi xế chiều. Tôi trân trọng những đôi vợ chồng thương yêu kề cận suốt cuộc đời.

Nhớ lời của bài hát hồi xưa tôi hay nghe: "Nhiều năm trời chẳng thương tình, để em làm kẻ đa tình". Phụ nữ khi ly hôn chồng thi thường có nhiều người khác phái để ý nhưng tôi không hề làm kẻ đa tình yêu đương vớ vẩn đâu nhé, tôi biết chắc rằng tôi là người chung thủy nếu tôi gặp đúng một người thương.

 

Người cùng người gặp gỡ yêu thương hay ghét bỏ đều là do duyên nghiệp số phận cả.

 

Năm tôi 37 tuổi tôi đã chia tay chồng, tôi gặp một người đàn ông do sư thầy ở chùa giới thiệu để giúp tôi một công việc.

Ông lớn hơn tôi đúng 12 tuổi, là phật tử hay làm công quả ở chùa tư cách đứng đắn đàng hoàng; thật lạ ngày đầu tiên vừa thấy tôi, ông nhìn sững như quen tự đời nào, ông đưa tay chùi một vết lấm lem trên mặt tôi và sau này bảo rằng ông yêu tôi ngay từ ngày đầu gặp mặt.

Mà hồi đó tôi ốm nhom xơ xác xấu xí tựa như con chim bị mắc mưa rủ cánh giữa đông tàn.

Qua ngày sau, ông ta đem tới tặng tôi hai quả xoài cát và bảo rằng: "cây xoài nhà anh trồng hơn mười năm đến năm nay nó mới có trái anh hái liền cho em"

Tôi cảm thấy cảm động. Tôi thấy mình được quan tâm, cái mà 15 chung sống cùng chồng tôi chưa hề có được ... 

Thế nhưng sau đó ông ta si mê tôi đến cùng cực khiến tôi từ sợ rồi đến ghét cay ghét đậm, tôi luôn né tránh không gặp nữa cho đến ngày nhờ vợ ông biết được và quản thúc ông chặt chẽ tôi mới thoát ra được cái tình ma mị này.

Được biết vợ ông ngày xưa là một sư cô tu từ nhỏ ở chùa, sau năm 1975 sư cô bị đi lao động cùng các sư cô ở chùa, lần đầu tiên gặp ông sư cô xinh đẹp ấy đã yêu say đắm ông, rồi tự nguyện theo, bỏ tu ra đời và họ thành vợ chồng. 

Hết duyên với Phật chị trở thành một người vợ hiền lành yêu chồng thương con hết mực nên khi biết ông mê tôi, chị đã chặn ngay cái ông chồng lỡ dại của mình ...

Còn ông, tuy mấy mươi năm rồi tôi không gặp nhưng ông vẫn dõi theo tôi, vẫn lén vợ điện thoại nhắn tin gởi nỗi lòng thương nhớ của mình.

May mà tôi không hề yêu ông.

Tôi không đáp trả nhưng tôi không hất hủi nặng lời tôi hiểu đó có thể là do duyên nghiệp gì đời trước đã trót mang nên khiến ông thành như thế. 

 

Hồi còn trẻ tôi nghe đâu đó có câu chuyện:

 

Có một vị sư trên đường đi khất thực phải ngang qua một cái chợ quê nhóm ở bên đường; không biết do oan gia nghiệp chướng gì đó mà có một bà bán thịt mỗi lần nhìn thấy sư đi qua là ghét, hầu như ngày nào bà cũng huơ dao mà chửi sư thậm tệ.

Lúc đầu sư nhẫn nhục im lặng mà nghe nhưng đêm về nằm ngủ sư lại thấy xốn xang lòng vô hạn trước những lời lăng mạ của bà hàng thịt.

Một ngày kia không thể chịu đựng nổi nên sư nguyện với Phật: "xin cho con nghỉ tu 5 phút để con trị tội bà nầy".

Thế là sáng hôm đó khi bà hàng thịt lên tiếng chửi rủa sư như mọi ngày. Sư đặt bình bát xuống và quyết đấu cùng bà, bị phản công bất ngờ khiến bà im re không chửi nữa ... Xong việc, sư cúi xuống ôm bình bát lên lặng lẽ tu tiếp ...

Tôi vẫn thường áp dụng điều này như vị sư nọ khi gặp những chuyện gây bực mình  để chấm dứt ngay phiền não vương mang trong mình.

 

Nhân quả nghiệp chướng chi đó mà không hiểu sao.

Có người thấy là thương mà có người tự nhiên vô cớ mà ghét như vậy.

Chị tôi là một ni sư tu hành chân chính.

Khi anh trai tôi đến tuổi về chiều lại đi lấy một người vợ rất trẻ khiến cả nhà phản đối nhưng anh vẫn quyết lấy làm vợ.

Biết chuyện chị tôi (ni sư) ôn tồn giải thích:"tại nghiệp duyên của nó đến hồi phải trả nên tụi em đừng ghét bỏ". Cũng như chuyện của tôi, chị rất thương ông chồng cũ của tôi và cho rằng vì oan nghiệp đến giờ phải trả nên nó vậy. Chị hay khuyên tôi:"không nên để yêu ghét nó làm chủ mình"

Nhưng tôi là phàm phu nên khó lòng ngăn được cái tâm phân biệt này.

Như tự nhiên tôi ghét cay cái ông thầy Giác Minh Luật ở trên youtobe, cứ vô tình mở máy ra thấy ông là tôi ghét.

Gần 20 năm trước, cô bạn theo đạo Tin Lành giới thiệu tôi nên nghe ông Chơn Quang, thời đó băng đĩa ông Chơn Quang được ưa chuộng khiếp lắm nhưng tôi nghe và thấy mặt ông là ghét không ưa nổi.

Đó là những người không ăn nhập gì đến mình mà thấy ghét rõ là tôi còn cách bến bờ giác ngộ rất xa.

 

Hình như tôi chưa biết yêu thì phải?

Hồi còn học trung học các bạn tôi đa số đều có đôi có cặp chỉ có tôi là im re không hề yêu đương gì ráo.

Trong lớp tôi học có hai bạn yêu nhau từ hồi còn nhỏ, đó là một mối tình nồng thắm nhất mà tôi chứng kiến.

Đến năm thi đậu xong tốt nghiệp 12, họ làm đám cưới tưng bừng rồi sau đó cùng vượt biên, may mắn trót lọt ngay chuyến đầu tiên.

Họ sống bên nhau hạnh phúc và có 4 người con nhưng không hiểu sao sau mấy năm lại ly dị.

Cả hai bạn đều rất dễ mến nên không thể đỗ lỗi là tại ai?

Đành ngậm ngùi đỗ lỗi là do nghiệp duyên nó vậy...

 

Nhìn ngắm cuộc đời bới bao đổi thay đầy mất mát ưu phiền nên thật lòng trong tôi không còn dành cho mình một chỗ để yêu ...

 

Tôi thích lời thơ này nên xin được chép lên đây kết thúc bài viết này nhé.

 

🍀

 

CÁNH NHẠN LẠC TRỜI 


Chắc gì đâu giữa vô thường

Ai không một thuở lạc đường  nổi trôi?

Xưa ai cánh nhạn lạc trời

Vì đâu nên nỗi thuyền trôi lạc dòng?

Chuông chùa vẫn giọt hư không

Cỏ cây xưa vẫn thủy chung một màu

Đất trời chẳng lạc gì nhau

Tang thương cũng bởi bể dâu lòng mình

Thơ ai lạc chữ lạc tình

Ngàn năm Phật vẫn lặng thinh trong chùa

Về ngồi dưới mái hiên xưa
Lặng nghe thánh thót giọt mưa cam lồ.


Thơ: Nguyễn Văn Gia 


______________________________

 

Thái Thanh

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Mười Hai 20218:23 CH(Xem: 10696)
Chúng tôi cũng đã đến rặng Thiên Sơn, như chàng chinh phu của Lê Thương nhưng ở phía bên này của miền Trung Á, xứ Kyrgyzstan. Không vất vả cưỡi ngựa hay lội bộ hàng năm trời, nhưng phải chuyển ba chuyến bay và mất gần 30 giờ. Từ Seattle, một thành phố ven biển Thái Bình Dương, phía Bắc nước Mỹ, chúng tôi bay qua New York, theo ngả Thổ Nhĩ Kỳ, chờ ở đó khá lâu để bay tiếp đến thủ đô Bishkek của xứ Kyrgyzstan. Còn một ngả khác là bay qua Moscow.
28 Tháng Mười Một 20218:07 CH(Xem: 10879)
Bạn có bao giờ đứng trên đỉnh núi lộng gió, xung quanh sương mù bao phủ, cùng bạn bè nắm tay nhau hát vang giữa bạt ngàn rừng núi? Tôi may mắn đã nhiều lần trãi nghiệm như vậy suốt con đường cái quan từ Nam ra Bắc, từ miền xuôi lên đến miền ngược.
24 Tháng Mười Một 20219:38 CH(Xem: 11836)
Chiều buông, từ cột cờ Lũng Cú chúng tôi phải quay lại ngã ba gần dinh vua Mèo để kịp đến cao nguyên đá Đồng Văn trước khi trời tối hẳn, đoạn đường khúc khuỷu, nguy hiểm vì đang thi công, người ta cho nổ mìn phá núi để mở rộng đường đèo. Trên núi cao chỉ cần mặt trời lặn thì bóng tối bao trùm, chỉ có đèn pha của xe chiếu vào vách núi, phía ngoài sương mù giăng phủ, một bên là núi một bên là vực sâu hun hút.
18 Tháng Mười Một 20214:35 CH(Xem: 11736)
Đêm Tuyên Quang chìm trong tiếng rù rì quái dị thành nhà Mạc chập chờn trong giấc mơ. Tôi chạy xuyên qua tường thành mờ ảo những mê cung bàn cờ, tôi lao vào ngõ cụt bức tường thành khổng lồ chắn lối, những hình vẽ lay động bước ra nhìn tôi, ánh mắt có thần của một nữ nhân có khuôn mặt đầy nếp nhăn của thời gian làm tôi chết sửng, bà là một vị thần? những chạm khắc trên tường với những phù điêu Champa. Hay tôi đang trôi vào thời Óc eo thế kỷ thứ 7 của xứ Phù Nam. Không tôi đang đi về miền Đông Bắc Việt Nam.
02 Tháng Mười Một 20218:38 CH(Xem: 11781)
Biển chạy dọc, dài theo hết California, vừa huyên náo, rất mơ màng, lại có chút gì đó nhịp nhàng trong cái tĩnh lặng của hoàng hôn. Chiều tàn, với sắc đỏ thắm rọi soi xuống dòng nước, là chút mầu sâu thẳm của ráng chiều đang nhạt nhoà vào đêm tối. Chút ánh sáng sắp tàn, phai dần cho bóng đêm, đã luôn làm tôi chìm đắm trong những ly rượu đỏ, có khi muốn uống hết, uống cho đến khi nào im hơi…
19 Tháng Mười 20216:46 CH(Xem: 11873)
Bài thơ tựa một khúc du ca trong trẻo, cất lên giữa chiều thu yên bình, giữa khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp của một miền quê Bắc Mỹ, xuyên qua một con đường quanh co rợp bóng cây mang tên “Con đường tình ta đi”- cái tên như một thứ “định mệnh” ngọt ngào đối với hai người…
05 Tháng Mười 202110:18 CH(Xem: 11945)
Cuối cùng rồi tôi cũng đã già. Cái già cũng thật thú vị. Hồi nhỏ người lớn bảo rằng tôi có tướng đi lầm lũi, đó là tướng khổ và cái tướng đó theo cả đường đời tôi đi. Tôi đi suốt từ thời thơ bé cho mãi đến tuổi 50 có lẽ thấm mệt nên tôi dần chậm bước. Tôi cho rằng đó là lúc tôi không còn trẻ nữa mà đến lúc tuổi đã thu rồi.
12 Tháng Chín 20219:32 CH(Xem: 11362)
Buổi sáng thức dậy thật sớm, tôi có những phút bình yên ngồi bên song cửa sổ lặng nhìn thành phố còn trong màn đêm yên tĩnh. Từ ngày thành phố có lệnh cách ly, khoảng trời của tôi được thu nhỏ chỉ trong khung cửa sổ này. Nhìn từ nơi xa xa tít ngoài xa là con đường cao tốc, cửa ngõ cho người đi người về lại Sài gòn, ngày trước xe lúc nào cũng nối đuôi còn bây giờ thưa thớt một vài xe trên đường. Những ngày dịch bệnh nơi ấy bớt hẵn bóng người, không còn những chuyến xe đi sớm về muộn trên đường xuôi ngược.
09 Tháng Chín 20219:44 CH(Xem: 11817)
Những ngày giãn cách này, tôi khám phá ra mình có một khả năng mới; đọc được tiếng ho! Giữa tháng 8, bẳng đi một tuần, đột nhiên tất cả âm thanh quanh tôi cùng một lúc biến mất! Không có tiếng hát karaoke, không có tiếng bước chân ngoài cửa, không có tiếng người cãi nhau lao xao dưới sân, không có cả tiếng con nít khóc cười rượt đuổi nhau ngoài hành lang… tôi như rơi vào khoảng không im lặng lạ lùng. Đó là lúc tiếng ho bắt đầu trỗi lên. Đầu tiên là tiếng ho của bác hàng xóm sát vách bên trái, âm thanh đùng đục quặn sâu từ trong phổi, rồi bục ra khỏi cuống họng từng chùm tắt nghẽn. Tiếng ho luồn từ cuối dãy hành lang, theo chiều gió lan dài, mới đầu chỉ là khúc khắc, càng về cuối càng dồn dập, khản đặc.
25 Tháng Tám 20219:16 CH(Xem: 11946)
Một năm trôi qua, nỗi sợ hãi càng thấm đẫm hơn. Sợ bệnh dịch hoàng hoành, con virus –cúm Vũ Hán thực quái ác, nó gây nỗi sợ hãi cho cả thế giới. Loài người như điêu đứng vì nó, nó gây bao tang tóc, đau thương không có bút mực nào tả xiết. Thần quyền, sợ chết. Cường quyền, sợ phạt tiền, sợ tù đày, rờ đâu cũng sợ.