- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

MỪNG TẾT CON MÈO

13 Tháng Hai 20232:24 SA(Xem: 30906)
tranh LeMinhPhong4
Tranh Lê Minh Phong

 

 

 

Thái Thanh     

MỪNG TẾT CON MÈO     

 

Nhớ lại những tháng năm xưa thời còn ở quê nhà. Đêm giao thừa sau khi đặt mâm cúng xong cả nhà mình đều xuất hành về hướng đông đi lễ chùa, má mặc áo dài màu nâu còn mình và bọn trẻ lại mặc đồ tây bình thường theo má. Má lạy Phật lạy hương linh ông bà chùa Long Khánh rồi sang chùa Tâm Ấn cũng như thế. Mình nhớ ngày ấy trời trong lắm lại mang hương xuân lành lạnh, đường phố sạch đẹp và đâu đó vẫn còn lác đác vài người phu quét lá bên đường còn sót lại. Mình hít hương xuân ngày đầu năm mới vào hồn với cả hân hoan. 

 

 

Nhớ nhà mình có trồng một chậu hoa Lài, bụi hoa này của một người bạn bưng bê đến xới đất vun trồng, mình chỉ việc tưới cây theo lời dặn. Có thể nói nó ngoan nhất trong các chậu cây mình trồng vì nó đơm bông kết trái hương thơm lại nồng nàn dìu dịu. Ngày tết, mình thường cắt từng chùm để trong cái đĩa trắng nhỏ đặt lên bàn thờ Phật và bàn thờ ông bà. Mùi hương thơm lan nhẹ vào phòng khiến cho mình an tâm mà chìm vào giấc ngủ bình yên. Ngày ấy, dẫu bon chen bận bịu mưu sinh và công việc nhà tất bật thế, nhưng mình lại thấy mình rộn ràng sung sướng lắm trong những ngày tết đến. 

 

 

Mình thích lời bài hát: "Anh đến thăm em đêm ba mươi. Còn đêm nào vui bằng đêm hôm nay" nhớ chân tình của một người thường mang quà đến cho mình vào đúng đêm ba mươi, bao giờ trong gói quà ấy cũng có món mứt gừng thơm thơm mùi của tết. Chính nụ cười bao dung, chính ánh mắt hiền và chân tình của người đã theo tâm mình cho đến cuối đường đời. Là kỷ niệm êm đẹp của những ngày còn có nhau trong đời vui phút chốc. Lâu rồi mất biệt, lâu rồi dẫu chẳng thể quên nhưng mất biệt thật rồi...  Không biết ai kia có để lại trong lòng cùng... một chữ thương. 

 

 

Mùi của Tết nó còn có trong làn hương khói cúng kiến lễ lạy, theo tục lệ người Việt của mình. Bắt đầu từ lúc cúng đưa ông táo về trời rồi cúng giẩy mã ông bà, mua sắm đủ thứ, làm bánh làm mứt, làm dưa kiệu...mùi thơm từ bếp lửa đỏ hồng, từ dáng má ngồi cặm cụi rim mứt. Ôi nhớ và thương làm sao. Ngày 30 tết cúng rước ông bà, má làm món thịt thưng rất ngon vừa thơm vừa chín thấm đậm đà hương vị mà không bị cháy, mình học mãi mà không làm được ngon như má. Mấy món còn lại thì mình làm, thể nào cũng có canh ổ qua nhồi thịt, có trứng vịt đổ chả cuộn lại, có cả món xào chua ngọt má thích. Chiều 30 nhà mình còn có món chè đậu ván nấu cúng ông bà vào đêm giao thừa. Món này đã có ở nhà mình vào đêm giao thừa thường lệ mỗi năm, từ khi các con mình nó thích món chè này, đầu năm có chén chè thơm thơm mùi đậu ván bùi bùi ngọt lịm cho cả năm ngon đến ngọt ngào. Mình tự nghĩ thế và bày cho nhiều người cũng cúng chè đầu năm như mình. 

 

 

Nhiều người cứ bảo rằng sao ngày thường không mua đồ về ăn, vừa rẻ vừa ngon lại cứ đợi đến Tết. Nhưng chỉ có ngày tết con cháu phương xa về tựu tề đông đủ, cùng ăn cùng chơi cùng nói cùng cười. Theo như tục lệ, ngày tết còn có lễ cúng rước cúng đưa ông bà ấm cúng. Mình không đặt nặng chuyện cúng kiến dù ngày 30 Tết là ngày buôn bán nước rút, bán rất đắt hàng. Sáng sớm mình đã dậy đi chợ, gà đã đặt trước chỉ cần nấu món ăn để cúng, trái cây và hoa tươi đã dâng cúng lên bàn thờ, con cái sum vầy phụ một tay bưng đồ lên cúng... Cúng cơm trong ba ngày đối với mình cũng rất nhẹ nhàng, đơn giản chỉ cơm canh, món nem chả bánh tét và một vài món mặn ăn chơi và chỉ cúng buổi trưa nhưng đèn bàn thờ luôn thắp sáng..  Con cháu đầy nhà vui sao, nó được mừng tuổi được lì xì, được chúc xuân vui vẻ. Bạn bè lui tới viếng thăm vui xuân cùng gia đình mọi băn khoăn về thời cuộc gác hết lại một bên cho an... Đến ngày mùng ba, nhà mình cúng đưa ông bà một nồi bún bò giò heo to thơm phức mùi sả và thịt bò, trên bàn thờ mình múc hai tô tượng nước và thịt, một đĩa bún trắng to, rau sống tươi hai bên, chanh ớt nước mắm và chén đũa như mời thỉnh. Trước cúng sau ăn, cả nhà đều thích, ông bà hồi xưa cũng thích bún bò mà, nên chắc cũng an vui mà bay theo hương khói mây trời. 

 

 

Tết là nét đẹp trong hồn người Việt. Ở bất cứ nơi đâu đã là người Việt đều có Tết trong lòng đều hoài niệm cái tết cổ truyền có tổ ấm mình ngày xưa đó. Mình thấy có nhiều gia đình ở hải ngoại họ cũng đón tết rôm rả, cũng hương hoa trà bánh, cũng tụ họp mừng tuổi lì xì, cũng xúng xính trong chiếc cái áo dài truyền thống của người  Việt đủ màu sắc như xưa. 

 

 

Thế nên phải cảm tạ đất trời đã có mùa xuân khởi sắc. Tạ ơn ông bà lưu truyền cho con cháu có Tết và mình thích nhất vẫn là Tết Việt nam ta./, 

 

Thái Thanh

(Sài gòn 2023)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Bảy 20265:19 CH(Xem: 2140)
-Năm 1978 Tôi đặt chân đến Úc sau hơn 9 tháng ở Indonesia, dừng Sydney chuyển tiếp đến Thành phố một ngày có bốn mùa là Melbourne, chuyến bay Qantas khổng lồ 747 chở một nhóm 100 người chia ra lên khu vực thượng hạng trên chóp mũi. Tôi mang đôi dép hai màu chiếc đực chiếc cái đi bơ vơ giữa đám đông người Việt gốc Tàu cùng vali sang trọng.
08 Tháng Bảy 20265:41 CH(Xem: 1992)
Sinh 1946, tôi rời Việt Nam năm 1982 – 36 tuổi – và sống tại Mỹ từ đó cho đến bây giờ ở tuổi 80. Năm nay – 2026 – Mỹ kỷ niệm 250 năm ngày lập quốc. Nhìn lại bản thân và gia đình mình, chúng tôi đã được sống trên đất nước này ngót một phần năm chặng đường của dòng lịch sử Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. / Càng đến tuổi xế chiều, rồi... chạng vạng cuộc đời, sự ra đi vĩnh viễn không còn là vấn đề bận tâm như thời còn trẻ mà chỉ còn lại nỗi ám ảnh tuổi già là “ra đi như thế nào”. Có lúc nghe tin người bạn, người thân làm ăn kiếm bạc triệu đô la tôi vẫn chúc mừng nhưng với tâm trạng dửng dưng như mùa thu lá rụng. Nhưng nghe tin một bạn già vừa thảnh thơi an nhiên ra đi nhanh như khuất bóng chiều, tôi lại mừng đến xúc động và ước chi mình cũng sẽ ra đi nhanh và nhẹ như giấc ngủ qua đêm. Thì ra, cái “nỗi niềm canh cánh” của đời người cũng đổi thay theo thời gian qua những chặng đường đời.
26 Tháng Sáu 20264:45 CH(Xem: 2582)
Tấm vé World Cup đầu tiên / Mùa hè năm 2026, thế giới quay cuồng trong bầu không khí cuồng nhiệt của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Giữa mùa náo nhiệt ấy, tôi cũng có được niềm vui thầm kín nhưng mãnh liệt: lần đầu tiên chính thức sở hữu hai tấm vé xem World Cup trực tiếp (một cho tôi, một cho người con ) .
26 Tháng Sáu 20262:03 CH(Xem: 2256)
Tôi không sống bằng nghề báo nhưng luôn dành cho nghề báo một sự yêu quý đặc biệt. Dù công việc chính là một nghề khác, thỉnh thoảng tôi vẫn cộng tác với một vài tờ báo, có bài được đăng và nhận nhuận bút. Vì thế, tôi có cơ hội quan sát báo chí từ một khoảng cách vừa đủ gần để thấy những giá trị đáng trân trọng, đồng thời cũng nhận ra không ít vấn đề tồn tại.
05 Tháng Sáu 20262:52 CH(Xem: 3862)
Thời gian trôi nhanh quá! Loay hoay đã đến ngày Đại tường của chị, rồi đến của anh, cách nhau đúng một tháng. Anh chị đã đến và rời cõi đời này như đôi chim liền cánh, luôn ở bên nhau. Khi chim Yến bay về nơi miên viễn, hậu sự đã xong, chẳng còn chi vướng bận, cũng là lúc anh giã từ cõi thế.
28 Tháng Hai 20263:32 SA(Xem: 6274)
Vốn âm nhạc của tôi không có bao nhiêu, nghèo nàn lắm. Có thể nói tôi rất dốt về âm nhạc. Đây là sự thực và đôi lúc, một mình suy tư, đem lòng đối diện với lòng, tôi tự cảm thấy có một chút xấu hổ. Không phải là tôi không được học nhạc. Trái lại, hệ thống giáo dục thời chúng tôi, thuở xa xưa ấy, ba phần tư thế kỷ tức 75 năm trước đây, từ lớp Đệ Thất (lớp 6 bây giờ), năm đầu tiên của bậc Trung-Học phổ thông, môn âm nhạc đã có trong chương trình giảng dạy. Ngoài những môn học chính như Việt Văn, Toán, Lý Hóa, Sinh Ngữ v.v. mỗi tuần còn có ba giờ dạy môn học phụ: một giờ “Họa”, một giờ “Hán Văn”, một giờ “Nhạc”. Học sinh chúng tôi thời đó, tiếp thu ba môn học phụ này để bổ túc kiến thức phổ thông, và chỉ được dạy ở Trung-Học Đệ-Nhất-Cấp, nay gọi là Trung-Học Cơ-Sở…
19 Tháng Hai 202611:49 CH(Xem: 8850)
Tôi chỉ thấy dễ chịu khi máy bay hạ cánh xuống California. Không phải vì nước Mỹ tốt hơn. Mà vì tôi vừa rời khỏi một nơi khiến lòng mình nặng trĩu. Một tháng đi qua Sài Gòn, Nha Trang, Đà Nẵng, Hà Nội. Một tháng đủ để cảm nhận nhịp thở của một đất nước đang lớn lên – nhưng lớn lên như một đứa trẻ không được hỏi ý kiến mình muốn trở thành ai.
08 Tháng Hai 20267:36 CH(Xem: 7659)
Nhà Ba Má tôi ở ngay phố chợ Qui Nhơn, một căn nhà rộng lớn rất đẹp. Ngày xưa xa xôi thời còn nhỏ, mỗi năm đến độ xuân về, nhà tôi thường có một chậu mai đẹp chưng giữa phòng khách thật sang trọng. Ngày ấy mấy anh em tôi thường lấy những tấm thiệp chúc xuân be bé gắn lên cành mai. Mai vàng nở tươi, e ấp dịu dàng trong tiếng nhạc xuân nghe rộn rã xuân về.
07 Tháng Hai 202610:48 CH(Xem: 8863)
Với tôi, Tết về trước hết, bằng một mùi hương - mùi gừng nồng ấm Ở cái xóm nhỏ ven sông- xóm Giã Viên. Trong ký ức, cứ vào khoảng đầu tháng Chạp, không khí quanh bến sông Kẻ Vạn* gần nhà tôi lại trở nên rộn ràng. Từ lò mứt chị Bưởi (chủ lò mứt: chị Nguyễn Thị Bưởi là con gái Kim Long, xứ mứt gừng nổi tiếng của Huế) ở xóm trên, những gánh gừng trên vai các o, các chị đã được thái lát, luộc qua, nối nhau về dòng sông để xả nước cho bớt vị cay. Dòng sông Kẻ Vạn ngày ấy trong đến nỗi có thể nhìn thấy từng viên sỏi, từng ngọn rêu dưới đáy. Không chỉ là mùi thơm của gừng, mà là mùi vị của sự tảo tần, của bàn tay chịu thương chịu khó bắt đầu vào vụ mứt Tết.
30 Tháng Mười Hai 20252:15 SA(Xem: 9420)
Nhờ có Facebook mình và Miên đã gặp lại nhau. Cô bạn thuở xưa của tuổi học trò đầy mơ và mộng. Bây giờ mỗi đứa một mảnh đời riêng, Miên sung sướng bình yên và hạnh phúc bên chồng. Mình gãy cánh uyên ương từ khi còn rất trẻ nhưng cuối cùng mình cũng có được chút hạnh phúc bình yên bên con và cháu của mình. Hai đứa gặp nhau mình tíu tít kể chuyện vui buồn nhắc chuyện ngày xưa.