- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,580,071

MÙA THU… DÃ QUÌ VÀNG VÀ ÁO TÍM

11 Tháng Hai 202111:43 CH(Xem: 1904)
tranh Nguyen Lưu
Thiếu nữ- tranh Nguyễn Lưu

MÙA THU… DÃ QUÌ VÀNG VÀ ÁO TÍM

 

 

Mơ hồ sương khói…triền đồi hoa vàng…tung tăng áo tím…Tôi chợt thức giấc, trái tim nhói đau. Dường như khóe mắt có đôi giọt nước mắt. Bên cửa sổ vầng trăng hạ tuần đang lơ lửng treo đỉnh đồi, ngọn gió bấc hiu hắt lạnh.

…Bao năm bụi đỏ, tình cờ qua đây…Không phải là tình cờ, tôi vẫn về nơi ấy. Ngồi trên thảm cỏ xanh, triền đồi hoa vàng như mùa thu tỏa nắng, nhưng áo tím rúc rích cười đã tan vào sương khói mơ hồ. Ngày nào đó em nói…Trong tim luôn có người mà mình yêu mến thì làm sao gọi là cô độc, là hạnh phúc đó… Em lại cười ran nhởn nhơ như cánh bướm khắp lưng đồi.

Cuộc sống như nhát dao chém vào phận người, thân xác này đã bao nhiêu nhát chém? Tôi ngồi dưới tán thông xanh nhìn về miền bụi đỏ, có bao niềm vui, có mấy chuyện buồn?… Ngựa buông vó người đi chùng chân đã bao lần… Dẫu chùng vẫn cứ phải đi… Đi đến cuối cùng. Ôi! Cuộc sống có bao điều nghịch lý. Kẻ ác mang khuôn mặt thánh thiện, lủ giả dối rao giảng đạo đức, bọn tham lam giả vờ trong sạch.

Những cánh rừng hấp hối, con thú hoang không nơi ẩn nấp. Biển cả ô nhiểm, cá tôm cạn kiệt. Lòng người chất chứa hận thù, ánh mắt nghi kỵ sợ hãi. Xin người thôi tàn phá, xin đời hãy bao dung. Tôi đi dưới hàng Anh Đào trụi lá, những cành khô khẳng khiu trong sương. Chợt nghe lạnh… Cái lạnh mang mang tiền kiếp, chợt nghe nỗi buồn áo tím rưng rức… Nỗi buồn mấy độ luân hồi.

Tôi như con chim đắng đót lơ đãng vùng ký ức… Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt…Giọng hát Lệ Thu sao nghe da diết quá. Người ca sĩ này vừa mới đi xa để lại cho thế gian sự tiếc nuối vô bờ. Nếu giọng hát hoang dại ma mị của Khánh Ly đem đến cho tôi nỗi khoắc khoải phận người, thì giọng hát sang trọng vút cao của Lệ Thu lại đem đến niềm bi thương cuộc tình đổ vỡ. Tôi thổn thức với hai giọng ca này từ thuở còn là cậu học sinh Trung học ngơ ngác. Đôi lúc tôi tự hỏi… Có phải đó là sự mặc định cho cả một cuộc đời?

Thể xác mềm mại sương khói mùa thu, cánh môi dã quì khát khao rực nắng. Như đôi bướm nhởn nhơ lũng hoa vàng, như mây lơ lửng trời xanh trong vắt. Hương ái ân bay khắp lưng đồi. Thật là kỳ diệu… Ngày nào đó em đã nói… Trong tim luôn có người mà mình yêu mến thì làm sao gọi là cô độc, là hạnh phúc đó…Aó tím ơi! Tôi đã mất em trong cuộc đời này nhưng tôi vẫn hạnh phúc vì em thường trực trong trái tim rách nát này. Bên cửa sổ trăng đã lặn, chồi non mơn mởn hàng cây trong gió bấc rét mướt. Ừ nhỉ… Tháng chạp đã tàn…

 

 

TRẦN QUANG PHONG

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Ba 202111:55 CH(Xem: 1865)
Đó là vào những ngày cả Hãng phim truyện VN như sôi sục lên trong giai đoạn tổ chức sản xuất bộ phim nhựa đen trắng “Tướng về hưu” dựa theo truyện ngắn cùng tên đang rầm rĩ dư luận xã hội của NHT. Sáng hôm ấy, đang ngồi họp xưởng đầu tuần theo thông lệ của Hãng, đồng chí bảo vệ ngó đầu vào nhắn: “Có nhà văn Nguyễn Huy Thiệp muốn gặp đạo diễn Nguyễn Anh Tuấn”.
25 Tháng Ba 202110:39 CH(Xem: 2224)
Đã 43 năm trôi qua, sự khe khắt về lý lịch, về người của chế độ cũ dần rồi cũng nguôi ngoai. Nhờ đó mà tôi mới được viết lên những dòng này cho chị họ tôi. Chị Bảy Long, vợ một sỹ quan VNCH, người phụ nữ thầm lặng gánh chịu những đau thương mất mát của chiến tranh của nghiệp đời. Chị đã già, tuổi xuân đã qua đi, chị còn bất hạnh hơn cả bà quả phụ đại úy Đương vì không ai biết đến chị. Hết một đời đến khi nhắm mắt, chị sẽ vĩnh viễn không bao giờ được hốt một nắm đất nơi anh đã hy sinh để về chùa cúi lạy. Chị chẳng còn một đứa con nào để nương tựa tuổi già heo hắt bên song. Ôi đất mẹ Việt nam còn có bao người như thế... Thương biết bao!
08 Tháng Ba 20216:50 CH(Xem: 2360)
Nói tới thành tựu của một nền văn học, người ta chỉ nhắc tới những nhà văn, nhà thơ nhưng có lẽ không thể không nhắc tới những bà Tú Xương của mọi thời đại với bao nhiêu công khó hy sinh của họ.
03 Tháng Ba 202112:01 SA(Xem: 1925)
Tôi nhớ rõ ràng như chỉ mới hôm qua. Những năm còn bé nhỏ ở tuổi 12. Có một chiều, tôi ôm con gà đứng khóc tỉ tê, khóc sướt mướt, dai dẳng trước căn lều của người hàng xóm. Đã qua không biết bao nhiêu thăng trầm, trôi nổi của những tháng năm dài… Vậy mà sự rúng động trong trái tim bé nhỏ của tôi vẫn y nguyên, vẫn còn như rất mới.
02 Tháng Ba 202111:49 CH(Xem: 2300)
Năm ấy tôi chỉ mới tuổi mười ba, đang học lớp đệ lục trường Nữ trung học Quy nhơn. Cái tuổi be bé mới lớn ấy đã biết mộng mơ nhưng chưa biết chút chút nào về tình yêu đôi lứa cả. Thế nhưng tôi lại có một buổi thuyết trình về tình yêu và đó lại là một kỷ niệm tôi thương của thuở học trò.
20 Tháng Hai 20213:06 CH(Xem: 2038)
Dù Marquez phải sống lưu vong ở Mễ Tây Cơ, 30 năm cuối cuộc đời vì chống độc tài tham nhũng, dù ông bị thuyết Cộng Sản mê hoặc, dù Colombia và cả đại lục Nam Mỹ không nước nào theo Cộng Sản, nhưng khi ông mất năm 2014, ông vẫn là niềm hãnh diện của họ. ...Năm 1991, Liên Sô Cộng Sản tan rã, là một thất vọng nảo nề cho Marquez. Không hiểu sau đó ông có phản tỉnh không khi nhìn lại còn một vài nước còn theo chế độ cộng sản như Cuba, Triều Tiên, Việt Nam, Trung Hoa, độc tài và tham nhũng còn gấp trăm lần so với chế độ mà ông sống thời ông còn ở Colombia.
29 Tháng Mười Hai 20209:09 CH(Xem: 3298)
Như những cô học trò nhỏ, áo trắng điệu đà tha thướt. Tôi còn có thêm giọng nói êm êm, thanh thoát và dịu dàng. Chúng tôi, những cô thiếu nữ đẹp như trăng, sáng rỡ và líu lo những khi tới lớp, những lúc tan trường… / Thày đứng lớp Kim Văn, hai lần một tuần. Chúng tôi chờ giờ của Thày, như đợi chờ để được nghe những vần thơ trác tuyệt và để học trong cuốn sách đặc sắc, mỏng, nhưng tràn đầy những nét tinh hoa... / Thày không giáo điều, không nhất định cứ giảng dạy đúng theo chương trình của Bộ Giáo Dục đưa ra. Những thứ mà với chúng tôi đã gần như nhàm chán. Ngoại trừ có lần Thày giảng và bàn rất vui, rất dí dỏm về Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên trong Kim Bình Mai…
23 Tháng Mười Hai 20209:35 CH(Xem: 2621)
Mùa gió! gió nhiều hơn bình thường, thậm chí nếu nàng không đứng vững, gió có thể làm nàng ngã, giờ thì một cơn gió cũng có thể làm nàng ngã… / Buổi sáng! Nàng nghe thấy tiếng gió tạt vào khung cửa, thi thoảng có tiếng rít của lá cây rừng, tuyệt nhiên không có một tiếng chim, nàng nghĩ “giá mà có một tiếng chim, nàng sẽ đáp lời nó”. Cuối cùng thì không có tiếng chim nào ngoài tiếng rít của gió… nàng co hai chân sát tận ngực, chắc giờ này anh đang bắt đầu chuyến hành trình của mình!
23 Tháng Mười Hai 20201:49 SA(Xem: 2682)
Tôi yêu cây Khế, yêu từ thuở ấu thời cho đến bây giờ vẫn mãi còn yêu. Chiều hôm qua ngang qua nhà xưa của ba mẹ ở đường Phan bội Châu trời bỗng đổ mưa to; tôi đứng đụt mưa trước hiên nhà cũ, lòng chợt chùng xuống nhớ nhung kỷ niệm của một thời xa xôi và tôi nhớ cây Khế. Đó là kỷ niệm của tôi.
13 Tháng Tám 20203:03 CH(Xem: 4219)
Mãi tới năm 2010, hơn 45 năm sau, chúng tôi mới có dịp quay lại Phú Quốc. / Chuyến bay hôm đó, ngồi trong một máy bay cánh quạt của Nga, gần giống như máy bay DC3 thời xưa của Air Vietnam, nhưng xập xệ hơn nhiều. Bầu trời vẫn xanh, nắng vẫn rực rỡ, những đám mây vẫn bạc trắng tinh. Phía dưới những thị trấn nhỏ mới mọc lên bên các nhánh Cửu Long Giang. Ruộng đồng xanh mát không còn những hố bom đạn loang lổ như ngày xưa.