- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
286,317

KỶ NIỆM NGÀY XƯA

23 Tháng Mười Hai 20201:49 SA(Xem: 7037)

21762755_1570637259668073_927916180605089764_o

Tôi yêu cây Khế, yêu từ thuở ấu thời cho đến bây giờ vẫn mãi còn yêu. Chiều hôm qua ngang qua nhà xưa của ba mẹ ở đường Phan bội Châu trời bỗng đổ mưa to; tôi đứng đụt mưa trước hiên nhà cũ, lòng chợt chùng xuống nhớ nhung kỷ niệm của một thời xa xôi và tôi nhớ cây Khế. Đó là kỷ niệm của tôi.

 

Cây khế ngày xưa của tôi không phải như cây Khế bây giờ được trồng trong chậu kiểng, được uốn nắn cẩn thận và được bán với giá rất cao. Cây Khế của tôi nó mọc lên từ đất, nó đứng giữa thiên nhiên cao to râm mát, cành thấp có, cành cao có và tuyệt đẹp vô cùng trong mắt của tôi.Tôi yêu màu tim tím của hoa Khế và thường lượm hoa rụng để chơi đồ hàng, trèo lên cây để hái quả ăn và chơi dưới bóng râm mát của nó.

 

Nhà tôi có tất cả bảy anh chị em nhưng thời ấy má tôi chỉ sinh mới có bốn người: anh trai, chị gái, tôi rồi đến em trai. Ba má tôi đã mua được một lô đất ở đường PBC và tiến hành xây nhà để ở. Nhà ở đối diện nhìn xéo chợ lớn Quy nhơn một tí (to và rộng trên 200m2), khu ấy lúc bấy giờ rất hoang vắng và nhà tôi là một trong những ngôi nhà đầu tiên ở khu vực này. Trong khi người lớn đang tập trung để xây nhà thì anh chị em tôi đã được chơi đùa thỏa thích giữa thiên nhiên có đá sạn, có cát vàng và có cây Khế tỏa hương thơm rất dịu dàng.

 

Nhà xây xong năm ấy tôi nhớ tôi đang học lớp hai và thằng em trai kề thì còn bé lắm. Hai chị em tôi thời còn nhỏ, thường hay chạy chơi dưới cây khế, gần cây khế có một chồng táp lô để xây nhà. Hồi bé tôi khác với chi gái mình, chị dáng mảnh mai nhỏ nhắn, tôi to con hơn nên má tôi hay cho tôi mặc đồ bính của anh trai mình, quần đùi áo thun... Tôi thường dắt thằng em trai ra chơi dưới gốc cây Khế, tôi trèo lên cây hái trái và quăng xuống cho em chụp. Lần đó vì mê nhành bông tím cành trên nên tôi vói để hái, cây gãy tôi chới với chụp lấy một nhành khác để bám vào, hai chân tôi đạp xuống chồng táp lô chới với. Táp lô ngã trong lúc thằng em đứng há miệng dòm lên làm nó bị lỗ máu đầu. Hồi đó còn rất bé nhưng tôi nhớ là tôi thương em lắm, tôi hốt hoảng đưa tay bịt lấy máu trên đầu em, máu tuôn ra và ướt cả tay tôi. Bắt chước người lớn hay băng bó vết thương, tôi cỡi phăng cái áo thun trắng đang mặc cột cái đầu em rồi cõng em về. May quá về tới nhà có má, má kịp thời băng vết thương cho em và cũng kịp thời cho tôi ăn một tô bánh canh roi đích đáng.

 

Sau lần ấy, tôi không dám dẫn em ra chơi gốc cây khế nữa mà chỉ đi một mình. Tôi ngồi dựa lưng vào thân cây khế, dưới bóng râm xanh mát ngước lên nhìn trời xanh rất xanh ở trên cao mà mơ màng.

Thuở bé tôi hay mặc cảm nên sống khá đơn độc, ít nói, ít bè bạn thường chơi chỉ một mình. Ở trường tôi chơi thân chỉ mỗi mình Mai, Mai là bạn học với tôi từ trường cô Tý lớp vỡ lòng lên đến lớp Năm ( lớp 1 )hai đứa cùng học chung lớp, chung trường, chung bàn cùng học thêm ở trường ông hai Ngô ở khu 2 nữa. Nhà Mai ở trong hẻm, sau lưng nhà cậu Năm của tôi ở đường Trần cao Vân. Mai là con gái đầu sau M còn cả một bầy em. Ba M là lính VNCH, nhà M nghèo nhưng má M lại rất tươm tất cho con cái. Tóc trước M cắt bằng, sáng nào đi học M cũng được má thắt cho hai bím tóc hai bên, Mai lại trắng trẻo nên trông rất dễ thương. Còn tôi thì đen thui, tóc thả tự do trên đầu, tóc thì xoăn mà lại lười chải, lâu lâu dùng cộng dây su cột lên méo mó. Tôi cứ nghĩ rằng mình xấu xí nên tôi chẳng quan tâm đến hình dáng bên ngoài của mình tí nào. Vì tôi ít bạn nên mỗi lần Mai đến chơi nhà tôi ai cũng vui theo .Chị tôi giọng đầy mừng rỡ gọi vang lừng :

 

-T ơi con Mai bạn mầy nó đến kìa

 

Ba tôi thì chạy ra

 

-Đâu đâu bạn con T đâu , dô đây con .Ô bữa nay con T nhà mình có bạn rầu.

 

Thân với M nên tôi hay dẫn M về nhà chơi và dắt ra cây khế ở sau nhà. Hai đứa đào đất chôn những mảnh giấy viết tên mình dưới gốc cây khế rồi mơ màng, mai mốt đào lên sẽ biến thành nhiều quần áo đẹp... Chúng tôi chơi trò hoàng tử và công chúa, tôi dành làm công chúa vì công chúa xinh đẹp mà. Mai cũng thích làm công chúa và cũng giống công chúa nhưng M hiền lành không cãi được tôi nên đành chìu theo ý tôi. Một hôm hai đứa tranh nhau để trèo lên cây khế, M cho rằng hoàng tử thì được trèo còn công chúa phải ngồi im nhưng tôi không chịu. Công chúa TT mặc quần đùi áo thun ba lỗ lấn bạn để leo lên cây, kết quả M bị té xuống mặt va vào táp lô, miệng chảy máu và bể một cái răng cửa. M khóc bù lu.

 

-Tao không thèm chơi với mày nữa tao dìa tao méc má tao.

 

- Đừng đừng méc tao sẽ cho mày làm công chúa

 

- Hu hu!!công chúa như mày thì y như bà chằng, công chúa mà trèo lên cây mà xô hoàng tử rớt xuống hu hu !!..

 

- Nín đi mai tao cho mày coi bi toán đố

 

- Hu hu tao không thèm gì hết, tao dìa tao méc má tao !..

 

Nói như thế nhưng về nhà, M hiền lành tốt bụng của tôi đã không hề méc má. Thời ấy chúng tôi đã học lớp nhì nên đã thay hết hàm răng sữa và cái răng cửa bị bể của M đã theo M cho đến lớn. Từ đó tôi thấy thương M và hết lấn áp M như trước nữa, có gì ăn tôi để dành phần M, tôi bày M làm toán đố, tôi luôn che chở cho M mỗi khi bị con Cúc ăn hiếp, dù là tôi nhát gan không biết đánh lộn nhưng tôi ôm cặp cho M rồi hai đứa cùng chạy... Chúng tôi chơi thân với nhau và có rất nhiều kỷ niệm với nhau, cho đến năm cuối cấp của bậc tiểu học, tôi thi đỗ vào trường công Nữ trung học Quy nhơn, còn Mai thì rớt. Sau đó ba Mai lại chuyển công tác đưa cả gia đình đi luôn. Tôi xa M từ đó cho mãi đến bây giờ.

 

Thời gian trôi nhanh, bao nhiêu chuyện đổi thay trong cuộc đời, nhà cửa mọc lên cao và đầy. Cây khế ngày xưa đã bị đốn sạch từ khi tôi còn học tiểu học. Tình yêu và kỷ niệm mà tôi dành cho cây khế vẫn không phai mờ... Đến nay đã mấy mươi năm, tôi đã đi quá xa, đoạn đường ngày xưa ấy tất cả chỉ còn là hoài niệm mà thôi.

 

Khi đến tuổi về chiều, người ta thường bảo " Già rồi mà còn ham cái gì, già rồi có phải trẻ đâu mà mơ ước ". Thế nhưng tôi vẫn mơ nhiều lắm, trong giấc mơ của tôi, tôi đã mơ có một ngôi nhà có khoảng đất trống cho tôi trồng cây khế dù là cây khế cảnh cũng được. Và trong lòng tôi luôn mong ước gặp lại Mai cô bạn ngày xưa thuở ấu thời. Nhưng có lẽ ước mơ chỉ là mơ ước cho đến khi tôi đi đến giã từ ...

 

THÁI THANH

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
05 Tháng Giêng 20228:26 CH(Xem: 2376)
Chúng tôi đều sinh ra trong thời nước Việt Nam còn có vua, nhưng lại là thuộc địa của người Pháp. Tôi nhớ lại thời đó là một thời thanh bình. Rồi chúng tôi đã trải qua nhiều cuộc chiến tranh triền miên suốt hơn ba mươi năm trời. Đệ Nhị Thế Chiến 1939-45, quân Nhật tràn vào Đông Dương lật đổ người Pháp. Trên trời thì máy bay Mỹ dội bom xuống doanh trại của lính Nhật và phá hủy các trục lộ giao thông. Cùng chứng kiến cảnh hai triệu người chết đói ở các làng quê và một số đông đã lần về thành phố Hà Nội mong có miếng ăn, nhiều người nằm chết la liệt hàng ngày trên các đường phố. Nguyên do lính Nhật cấm nông dân trồng lúa và phải trồng các cây phục vụ cho kỹ nghệ chiến tranh của họ.
30 Tháng Mười Hai 20215:32 CH(Xem: 4670)
Khi chợt nghĩ tới số 60, tôi nhắm mắt uống thêm 3 hớp cafe một lúc. Trôi xuống cổ tôi là cái nóng cháy và đắng ngắt của ly cafe vừa sôi, không đường, sữa. Nếu cafe mà làm biến mất đi được cái số đáng sợ này, chiều nay tôi tình nguyện uống thêm vài ngàn ly nữa. Đánh đổi lại với tuổi trẻ mướt xanh, tôi thà bỏng môi, tôi thà rát cổ. Phản ứng với số 60 dễ ghét, tôi tiếp tục mặc jean bó sát, áo trễ xuống thêm chút nữa và luôn đi giày cao gót. Tiếng gót khua vang, vọng theo mỗi bước chân, khi rộn rã, lúc reo vui đã làm tôi thân ái, ấm áp hơn với số tuổi không còn trẻ nữa của đời.
27 Tháng Mười Hai 20218:32 CH(Xem: 3770)
Đọc trên face tôi biết ở Mỹ có những người già khi con cái bận bịu hoặc vì hoàn cảnh neo đơn không người chăm sóc họ đã vào viện dưỡng lão ở trong những ngày cuối đời. Đa phần tôi thấy họ buồn bã, cô đơn hơn là hạnh phúc. Không hiểu sao dạo này tôi lại quan tâm đến điều này. Hồi trước mà nghe ai bị đưa đi viện dưỡng lão tôi thấy họ thật đáng thương nhưng bây giờ tôi lại thấy đó là điều bình thường.
15 Tháng Mười Hai 20218:23 CH(Xem: 3506)
Chúng tôi cũng đã đến rặng Thiên Sơn, như chàng chinh phu của Lê Thương nhưng ở phía bên này của miền Trung Á, xứ Kyrgyzstan. Không vất vả cưỡi ngựa hay lội bộ hàng năm trời, nhưng phải chuyển ba chuyến bay và mất gần 30 giờ. Từ Seattle, một thành phố ven biển Thái Bình Dương, phía Bắc nước Mỹ, chúng tôi bay qua New York, theo ngả Thổ Nhĩ Kỳ, chờ ở đó khá lâu để bay tiếp đến thủ đô Bishkek của xứ Kyrgyzstan. Còn một ngả khác là bay qua Moscow.
28 Tháng Mười Một 20218:07 CH(Xem: 4022)
Bạn có bao giờ đứng trên đỉnh núi lộng gió, xung quanh sương mù bao phủ, cùng bạn bè nắm tay nhau hát vang giữa bạt ngàn rừng núi? Tôi may mắn đã nhiều lần trãi nghiệm như vậy suốt con đường cái quan từ Nam ra Bắc, từ miền xuôi lên đến miền ngược.
24 Tháng Mười Một 20219:38 CH(Xem: 5132)
Chiều buông, từ cột cờ Lũng Cú chúng tôi phải quay lại ngã ba gần dinh vua Mèo để kịp đến cao nguyên đá Đồng Văn trước khi trời tối hẳn, đoạn đường khúc khuỷu, nguy hiểm vì đang thi công, người ta cho nổ mìn phá núi để mở rộng đường đèo. Trên núi cao chỉ cần mặt trời lặn thì bóng tối bao trùm, chỉ có đèn pha của xe chiếu vào vách núi, phía ngoài sương mù giăng phủ, một bên là núi một bên là vực sâu hun hút.
18 Tháng Mười Một 20214:35 CH(Xem: 4638)
Đêm Tuyên Quang chìm trong tiếng rù rì quái dị thành nhà Mạc chập chờn trong giấc mơ. Tôi chạy xuyên qua tường thành mờ ảo những mê cung bàn cờ, tôi lao vào ngõ cụt bức tường thành khổng lồ chắn lối, những hình vẽ lay động bước ra nhìn tôi, ánh mắt có thần của một nữ nhân có khuôn mặt đầy nếp nhăn của thời gian làm tôi chết sửng, bà là một vị thần? những chạm khắc trên tường với những phù điêu Champa. Hay tôi đang trôi vào thời Óc eo thế kỷ thứ 7 của xứ Phù Nam. Không tôi đang đi về miền Đông Bắc Việt Nam.
02 Tháng Mười Một 20218:38 CH(Xem: 4618)
Biển chạy dọc, dài theo hết California, vừa huyên náo, rất mơ màng, lại có chút gì đó nhịp nhàng trong cái tĩnh lặng của hoàng hôn. Chiều tàn, với sắc đỏ thắm rọi soi xuống dòng nước, là chút mầu sâu thẳm của ráng chiều đang nhạt nhoà vào đêm tối. Chút ánh sáng sắp tàn, phai dần cho bóng đêm, đã luôn làm tôi chìm đắm trong những ly rượu đỏ, có khi muốn uống hết, uống cho đến khi nào im hơi…
19 Tháng Mười 20216:46 CH(Xem: 4884)
Bài thơ tựa một khúc du ca trong trẻo, cất lên giữa chiều thu yên bình, giữa khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp của một miền quê Bắc Mỹ, xuyên qua một con đường quanh co rợp bóng cây mang tên “Con đường tình ta đi”- cái tên như một thứ “định mệnh” ngọt ngào đối với hai người…
05 Tháng Mười 202110:18 CH(Xem: 4904)
Cuối cùng rồi tôi cũng đã già. Cái già cũng thật thú vị. Hồi nhỏ người lớn bảo rằng tôi có tướng đi lầm lũi, đó là tướng khổ và cái tướng đó theo cả đường đời tôi đi. Tôi đi suốt từ thời thơ bé cho mãi đến tuổi 50 có lẽ thấm mệt nên tôi dần chậm bước. Tôi cho rằng đó là lúc tôi không còn trẻ nữa mà đến lúc tuổi đã thu rồi.