- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

KHI TÌNH YÊU NHUỐM MÀU TOAN TÍNH

14 Tháng Bảy 202612:37 SA(Xem: 2367)
hinh Minh Hoa- HTBH
Nhà văn Hoàng Thị Bích Hà


KHI TÌNH YÊU NHUỐM MÀU TOAN TÍNH

Hoàng Thị Bích Hà 

 

 

Bích Lan sinh trưởng ở Đồng Nai, tính tình hiền lành và có ngoại hình dễ nhìn. Năm nay bốn mươi tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người phụ nữ đã có con vào đại học, cô trở về căn hộ của mình mỗi chiều với một chùm chìa khóa và sự im lặng. Từ ban công tầng mười sáu nhìn xuống, thành phố đêm nào cũng sáng rực. Xe cộ vẫn xuôi ngược, những ô cửa vẫn hắt ra ánh đèn vàng ấm áp. Chỉ có căn hộ của Lan, nhiều lúc rộng đến mức nghe rõ tiếng dép của chính mình trên nền gạch. Sự nghiệp làm ăn thì thuận tiện nhưng về đường tình duyên thì có phần lận đận.

 

Ngày trẻ, Lan từng nghĩ chỉ cần yêu chân thành là đủ để giữ một cuộc hôn nhân. Nhưng cuộc hôn nhân đầu tiên đã dạy cô một bài học khác. Bích Lan kết hôn năm 30 tuổi. Người chồng năm ấy lúc yêu cũng từng hứa hẹn đủ điều. Sau năm năm chung sống, chồng của Bích Lan cứ nhậu nhẹt bê tha lại chơi bời lêu lỏng ở bên ngoài. Cuộc hôn nhân cứ thế hao mòn, còn chuyện con cái cũng lỡ dở theo năm tháng. Đến năm Bích Lan 35 tuổi thì chia tay, đường ai nấy đi, thứ còn sót lại chỉ là tờ giấy ly hôn và một khoảng trống âm ỉ trong lòng.

 

Sau cuộc chia tay ấy, Lan lao vào làm việc.

 

Cô làm cho một công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Đồng lương khá. Lại là người biết tính toán, tích góp được chút vốn, cô đem đầu tư.

 

Năm tháng trôi qua. Lan mua được căn hộ ở Bình Thạnh. Mua được chiếc xe riêng. Có thêm vài mảnh đất ở Long Thành. Người ngoài nhìn vào thường bảo cô thành công. 

 

Năm ba mươi bảy tuổi, cô gặp Quốc Quân. Quân trẻ hơn cô tám tuổi. Họ quen nhau qua công việc rồi dần trở nên thân thiết. Những cuộc điện thoại ban đầu chỉ xoay quanh hợp đồng, báo giá, kế hoạch. Sau đó là những câu hỏi thăm khi trời trở lạnh, những lời nhắc ăn cơm đúng bữa, những tin nhắn chúc ngủ ngon vào cuối ngày. Tình yêu đến với Lan nhẹ nhàng như cơn gió.

 

Cô từng tự nhủ sẽ không yêu nữa. Nhưng hóa ra trái tim con người không cứng cỏi như mình tưởng. Ở bên Quân, Lan cảm thấy mình trẻ lại. Những cuối tuần có người chờ đợi. Những buổi tối có người để trò chuyện. Những ngày bệnh có người mua thuốc mang đến tận nhà. Đã rất lâu rồi cô mới có cảm giác được quan tâm như thế.

 

Quân xuất thân từ một gia đình nghèo ở quê. Cha mẹ già yếu, dưới anh còn nhiều em nhỏ. Tiền làm được bao nhiêu anh đều gửi về phụ giúp gia đình. Thỉnh thoảng Quân lại mượn Lan vài chục triệu vì chuyện này chuyện khác.

 

Lan chưa từng từ chối. Yêu một người cũng là học cách chia sẻ những gánh nặng của người ấy. Số tiền ấy cứ cộng dần. Đến một ngày đã lên tới hai trăm triệu. Lan vẫn không nhắc. Cô nghĩ nếu đã xác định đi cùng nhau lâu dài thì đâu cần quá rạch ròi.

 

Một buổi chiều, Quân nói:

 

- Mình cưới nhau đi em.

 

Lan nhìn Quân âu yếm, mỉm cười. Cô cũng mong có một mái nhà. Mong những ngày lễ không còn lủi thủi một mình. Mong có người cùng nắm tay nhau trên đoạn đường đời còn lại.

 

Nhưng cô chậm rãi nói:

 

-Trước khi đăng ký kết hôn, em muốn làm rõ tài sản có trước hôn nhân là tài sản riêng. Sau này vẫn cùng sử dụng, cùng chăm lo cuộc sống, nhưng giấy tờ nên minh bạch.

 

Nụ cười trên mặt Quân vụt tắt. Anh nhìn cô như nhìn một người xa lạ.

-Em tính toán với anh vậy sao?

 

Lan khẽ thở dài.

-Không phải tính toán. Chỉ là em từng đổ vỡ một lần rồi.

 

Quân bỏ về trong cơn giận dữ.

 

Còn lại một mình. rồi những đêm Lan nhìn điện thoại định gọi rồi thôi, nghe tiếng tủ lạnh chạy trong căn hộ, nhìn chiếc cốc đôi chưa dùng. Lan cảm thấy thật trống vắng.

 

Hơn một tuần sau, chính Lan là người chủ động làm hòa. Nhiều đêm nằm một mình trong căn hộ rộng lớn, cô tự hỏi có phải mình đã quá đa nghi hay không. Có phải những tổn thương cũ đang khiến mình đánh mất hạnh phúc hiện tại?

 

Người phụ nữ sau một lần đò thường mang trong lòng những vết sẹo vô hình. Người ngoài không thấy, nhưng chính họ luôn cảm nhận được.

 

Sau lần ấy, Quân đưa Lan về quê. Gia đình anh tiếp đón cô niềm nở.

 

Nhưng trong những câu chuyện bên mâm cơm, Lan nhiều lần bắt gặp ánh mắt dò xét. Họ hỏi về căn hộ. Hỏi về đất đai. Hỏi về công việc.

 

Rồi cười cười bảo:

 

-Sau này thành người một nhà rồi thì có phước cùng hưởng, có khó cùng chia.

 

Lan chỉ cười. Nhưng trong lòng bỗng xuất hiện một đám mây xám nhạt. Không rõ hình dạng. Cũng không rõ từ đâu kéo đến.

 

Một thời gian sau, Quân lại thúc giục cưới.

 

Lần này anh nói: “cha mình bệnh nặng, mong được nhìn thấy con trai lập gia đình trước khi nhắm mắt”. Lan lặng người.

 

Cô thương người đàn ông trước mặt và cô cũng thương chính mình. Người phụ nữ bốn mươi tuổi không còn đủ trẻ để bắt đầu lại từ đầu thêm một lần nữa.

Cô nhìn Quân thật lâu rồi nói:

 

- Em vẫn giữ ý kiến cũ. Chúng ta nên thỏa thuận rõ tài sản trước hôn nhân.

 

Như một sợi dây bị kéo căng đến giới hạn. Quân bùng nổ. Những lời chửi mắng bật ra dữ dội và cay nghiệt.

 

Anh nói cô thực dụng, nói cô chỉ biết tiền bạc, nói cô chưa từng thật lòng yêu anh.

Lan đứng im, cô không cãi, cũng không khóc, chỉ thấy một điều gì đó trong lòng mình đang từ từ vỡ vụn. Có lẽ không phải tình yêu, mà là niềm tin.

 

Quân kéo chiếc va-li ra cửa. Tiếng bánh xe lăn trên nền gạch nghe khô khốc.

Anh đi, không ngoảnh lại. Có lẽ anh vẫn nghĩ như những lần trước, vài hôm nữa Lan sẽ chủ động gọi điện. Sẽ xuống nước, xin lỗi anh, sẽ giữ anh lại.

 

Nhưng lần này Lan không bước theo. Cô đứng bên khung cửa nhìn bóng người dần khuất xuống cuối hành lang. Ngoài ban công, những ánh đèn thành phố bắt đầu lên, lấp lánh, xa xôi.

 

Lan khép cửa. Căn hộ lại trở về với sự im lặng quen thuộc.

 

Cô biết tối nay mình sẽ rất buồn. Nhưng nỗi buồn ấy rồi cũng sẽ qua.

 

Điều đáng sợ hơn là đánh đổi cả cuộc đời chỉ để giữ lấy một người không thật lòng. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, Lan thấy cô đơn.

 

Nhưng cũng lần đầu tiên, cô cảm thấy mình đã bảo vệ được chính mình. Cõ lẽ sau một lần trắng tay về niềm tin, Lan không muốn đặt tất cả những gì mình có lên cùng một canh bạc nữa.

 

Saigon, ngày 16/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Hai 20254:29 CH(Xem: 17529)
Belen is a young Mexican girl in her early twenties who had just come to America. After living at her cousin's house in Alabama for a few months, she got a job as a nanny in Atlanta through an employment agency. With the used car she bought, she nervously drove down the interstate highway for the first time. One week after starting her job, she wrote the following letter to her cousin...
27 Tháng Giêng 20253:16 SA(Xem: 18316)
“Yen Bay, Quel est vocable qui rappelle qu’on ne bâillone pas un peuple qu’on ne le mate pas avec le sabre du bourreau - Yên Bái, đây là cái điều nhắc nhở ta rằng, không thể bịt miệng một dân tộc, mà người ta không thể khuất phục bằng lưỡi kiếm của đao phủ” (Louis Aragon).
16 Tháng Giêng 20259:35 CH(Xem: 17529)
Chiều cuối năm—năm nay—tôi ngồi kề bên vuông cửa sổ. Tách trà còn ấm. Ngát hương sen. Tôi ngắm nhìn phố xá bên dưới lòng đường. Chiều ba mươi tháng Chạp. Con đường xứ người nhưng quen thuộc. Bảng tên đường—bên trên là dòng chữ lạ. Bên dưới mang tên quen. Trần Hưng Đạo. Thành phố Sài Gòn bây giờ thu nhỏ lại.
18 Tháng Mười Hai 20242:30 SA(Xem: 18371)
Câu chuyện về người Phật tử Việt đầu tiên tại núi Quỳnh Viên (Thạch Hà - Hà Tĩnh) đã được thư tịch cổ nói đến nhiều kể từ đời Trần; và cho đến thời hiện đại, nhiều nhà nghiên cứu sử học, Phật học Việt nam đã cố gắng gỡ bỏ các lớp vỏ huyền thoại để nhất trí khẳng định trên cơ sở khoa học rằng: Núi Quỳnh Viên là có thật, trên đó còn có một ngôi chùa Quỳnh Viên, mà tại đây, Chử Đồng Tử có duyên may gặp một nhà sư tên Phật Quang, được ông ta dạy những bài học đầu tiên về Phật pháp nguyên thủy.
17 Tháng Mười Hai 202411:41 CH(Xem: 21980)
Hiền Mai là một cô gái có học thức và nhan sắc. Cô đang làm trưởng phòng của một đơn vị kinh doanh, thuộc một công ty lớn trong thành phố. Trong những lần họp hành, giới thiệu sản phẩm, chị đã gặp Thành Quy là một chàng trai đẹp trai lịch thiệp. Anh đang làm quản lý tại một công ty khác. Hai người nói chuyện với nhau bắt đầu từ công việc và cảm thấy ngày càng tâm đầu ý hợp. Hiền Mai và Thành Quy tiến tới có những buổi hẹn hò ngọt ngào và tình yêu dành cho nhau ngày càng thắm thiết. Họ đi đến hôn nhân sau hai năm tìm hiểu.
06 Tháng Mười Hai 202412:57 SA(Xem: 22780)
Tôi đứng ngay tại Ngã Ba Hàm Rồng nhìn dáo dác chung quanh. Buổi trưa nắng chang chang. Thỉnh thoảng một cơn gió nổi lên cuốn theo những đám bụi đỏ mù trời. Tôi dụi mắt mấy lần cố tìm những gì thân quen của một quá khứ yêu dấu xa xưa. Người tài xế của hãng du lịch chạy đến bên tôi thắc mắc
23 Tháng Mười Một 20248:37 CH(Xem: 21691)
Tuy Hòa, nơi tôi sống quãng đời thơ ấu, là một thành phố nhỏ hiền hòa nằm sát bờ biển, giống như nàng “Mỹ Nhân Ngư” phơi tấm thân kiều diễm trên bãi cát trắng tinh. Nàng dựa đầu trên núi Chóp Chài, đôi mắt mơ màng nhìn ra biển Đông, nghe gió thổi vi vu qua những bãi thùy dương dày đặc trên bãi biển Đại Lãnh, đầu đội vương miện hình Tháp. Ai từng đi qua Tuy Hòa, nhìn lên Tháp Nhạn đứng hiên ngang trên đỉnh núi, soi mình bên dòng Đà Giang lững lờ trôi, đều ngậm ngùi cho nền văn minh một thời rất huy hoàng của nước Chiêm Thành.
02 Tháng Mười Một 202412:17 SA(Xem: 26135)
Anh Phước là con ông cậu ruột của tôi. Nhà tôi ở kế bên nhà anh. Anh thứ nhất mà cũng là con duy nhất của cậu tôi nên anh em chúng tôi thường gọi anh là anh Hai Phước. / Anh mồ côi cha từ thuở chưa lọt lòng. Anh có tuổi thơ thật “dữ dội”. (Tuổi thơ dữ dội- tên tác phẩm của nhà văn Phùng Quán). Trong tác phẩm, các cậu thiếu niên trẻ tuổi ấy đều có một câu chuyện riêng đầy cảm xúc, những hoàn cảnh éo le không ngờ tới nhưng họ vẫn đối diện bằng tinh thần lạc quan, vui vẻ. Mỗi người có một số phận riêng và tôi nhìn thấy hình ảnh một thế hệ và bóng dáng anh cũng có phần trong đó.
02 Tháng Mười 20245:02 CH(Xem: 23706)
Chồng tôi bị bạo bệnh qua đời được vài năm thì tôi quyết định bán căn nhà cũ và văn phòng địa ốc của anh ấy để dời đi nơi khác, cố quên đi môt dĩ vãng đau thương. Tôi đã quá mệt mỏi với công việc làm ăn mà xưa kia anh ấy luôn gánh vác những phần nặng nhọc nhất. Chồng tôi là một người hiền hòa, hoạt bát rất lo cho vợ con, cho nên sự ra đi của anh ấy đã mang theo không những một chỗ dựa vững chắc cho mẹ con tôi mà cả linh hồn và thể xác của tôi.
02 Tháng Mười 20244:46 CH(Xem: 27358)
Đối với người xa quê, cứ đồng hương là thân nhau rồi, hà huống lại là nhà văn. Thường các nhà văn rất thích gặp nhau, có thể bàn với nhau những dự định sáng tác, động viên nhau khám phá thi pháp mới. Thân hơn nữa, đọc bản thảo của nhau, góp ý để sửa chữa tác phẩm tốt hơn, hay hơn... Tôi viết rất chậm, ba bốn tháng mới viết được một truyện ngắn. Còn Nguyễn Anh thì ngược lại, chỉ vài tháng đã có tiểu thuyết gáy dày như hòn gạch. Bao giờ viết xong anh cũng in ra, đóng thành tập, có bìa giả như một luận văn tiến sĩ, đưa tôi đọc, nhờ góp ý. Tiểu thuyết của anh là loại tình cảm xã hội nên hấp dẫn, tôi đọc một hai bữa là xong mà không thấy quá vất vả. Mới có mấy năm anh đã có hơn năm mươi đầu sách. Tác phẩm ra ào ạt nhưng anh vẫn chưa nổi tiếng trên văn đàn. Trong giới viết lách chẳng mấy người biết đến Nguyễn Anh.