- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

ĐỨA CON LẦM LỠ

25 Tháng Bảy 202511:46 CH(Xem: 9081)

ĐỨA CON LẦM LỠ



Hoàng Thị Bích Hà

ĐỨA CON LẦM LỠ

 

 

Diệu Cơ năm nay vừa tròn 16 tuổi. Em xinh xắn, dáng người thanh thanh, nữ tính. Em học rất giỏi, tới trường cũng như bao bạn bè trang lứa: học hành, vui chơi với bạn bè thân thương. Người ta nói quãng đời học sinh thơ mộng là quãng thời gian đẹp nhất. Nhưng đối với Diệu Cơ hơn cả tuần nay là một nỗi lo âu bao trùm đến với em. Dạo này em thấy trong người rất khác. Nghe mùi cơm sôi cũng buồn nôn. Em nghi là có điều gì không may xảy đến cho em trong một lần gần gũi với bạn trai, liền ra hiệu thuốc mua que thử thai thì hỡi ôi đã hiện ra hai vạch. Diệu Cơ bàng hoàng, lo lắng, bất an mà không biết phải làm sao? Em suy nghĩ lung lắm, làm sao bây giờ? Nói với mẹ thì chưa dám. Cuối cùng nàng quyết định chạy qua nhà anh trai ở khu phố khác, cách vài km để tâm sự với chị dâu. Vì chị Huyền Thương vợ anh Hai cũng hiền lành, tốt bụng, hai chị em thân nhau như chị em ruột. Huyền Thương thấy em tới, mặt đượm buồn đầy vẻ lo lắng.

- Có chuyện gì? Sao hôm nay ủ rủ vậy nè?

-Em có chuyện! Em không biết phải mở lời với mẹ sao đây? Giờ qua tâm sự với chị trước, chị thông cảm cho em rồi tìm cách thưa chuyện với mẹ, chứ em giờ bí quá rồi, em đã thử lên hai vạch rồi!

 

Huyền Thương nghe vậy, tá hỏa tam tinh hỏi dồn em.

-Sao lại ra nông nỗi này. Nó là thằng nào? Để chị tìm nói với nó và gia đình nó!

-Thôi chị! Em không muốn gặp nó nữa, em chặn số, cắt đứt liên lạc rồi. Nó không xứng đáng làm cha của con em!

 

Chị làm em tô phở ăn xong rồi nghỉ ngơi chút. Chị nấu cơm sẵn để tối anh về ăn. Rồi hai chị em cùng về bên mẹ. Để chị qua nói với mẹ để cùng nghĩ cách giúp em, chứ chị chưa nghĩ ra.

 

Huyền Thương tỷ tê căn dặn em: “dù thế nào cũng phải bình tĩnh, chuyện gì cũng có cách giải quyết. Không được nghỉ quẩn đâu đấy!”

 

Cơm nước xong xuôi, hai chị em qua nhà ba mẹ. Về đến nhà, thấy mẹ đang xem TV. Huyền Thương bảo:

- Em về phòng nghỉ ngơi, chị thưa chuyện với mẹ.

 

Nói đoạn chị mời mẹ vào trong phòng:

- Con có chuyện này muốn thưa với mẹ!

-Chuyện gì mà có vẻ bí mật thế?

-Mẹ con kể chuyện này, mẹ phải bình tĩnh nha, bình tĩnh mẹ mới nghĩ cách giúp em nó được. Diệu Cơ lỡ dại với bạn trai, giờ thử lên hai vạch rồi!

-Sao? Con nói gì! Diệu Cơ có thai mà có thai với ai, bố nó là đứa nào?

-Mẹ bình tĩnh, em nó bảo đã cắt đứt với bạn trai rồi. Vì em ấy nhận ra hai đứa không thể tiến tới. Bây giờ tìm cách nào cho êm ấm, chứ không cần nhắc tới bạn trai nó nữa đâu ạ!

 

Thực ra bạn trai của Diệu Cơ, không ai khác chính là Mạnh Đạt, bạn học của anh Quốc Kiên (anh trai của Diệu Cơ). Mạnh Đạt là bạn học thời phổ thông với anh Quốc Kiên, sau này vào Đại Học mỗi người mỗi trường, rồi đi làm, ít gặp nhau.

 

Ngày đám cưới Quốc Kiên, Mạnh Đạt hay lui tới, thấy cô em gái của Quốc Kiên xinh xắn, vừa mới bước vào tuổi 16, thế là Mạnh Đạt đem lòng yêu mến và tìm cách ve vãn. Hằng ngày Mạnh Đạt đón đưa Diệu Cơ đi học. Đến khi việc vỡ lỡ, Diệu Cơ báo có thai với anh ta, thế là anh ta mặt mày xanh lét và nói rằng: “em tự giải quyết chứ anh không thể vì anh đang chuẩn bị đi tu nghiệp ở nước ngoài”. Anh ta rũ bỏ trách nhiệm nhẹ tênh. Diệu Cơ thất vọng, khóc và xóa, chặn hết mọi liên hệ với anh ta.

 

Mẹ Diệu Cơ là bà Ái Liên năm nay cũng 55 tuổi, bà vừa mới nghỉ hưu. Bà nghe con kể vậy chợt bàng hoàng, thảng thốt, lòng dạ rối bời.

 

Gọi Diệu Cơ vào. Diệu Cơ mặt mày tái mét, sợ mẹ quở trách. Diệu Cơ quỳ xuống:

- Con dại dột con xin lỗi ba mẹ, xin lỗi cả gia đình mình.

 

Bây giờ con tính sao đây, mới học dở lớp 10, cả tương lai còn dài phía trước.

Bà Ái Liên nhìn con gái mà lòng đau như cắt, luồn não nuột. Bà cất giọng thì thào như nói với chính mình:

- Thôi được rồi! Chuyện cũng đã lỡ!

-Để mẹ bàn tính với ba xem sao! Dù thế nào thì con cũng phải bình tĩnh, ba mẹ sẽ luôn ở bên con!

 

Tối đến, sau khi cơm nước xong, ông Điền (ba của Diệu cơ, năm nay cũng bước qua tuổi sáu mươi. Ông hiền lành, phúc hậu, cũng vừa mới nghỉ hưu) cùng bà Ái Liên đi dạo bộ tập thể dục tại công viên gần nhà. Sau đó hai người về pha bình nước trà ngồi nhâm nhi, bên bàn nước góc sân như mọi khi. Bà Ái Liên tỷ tê kể chuyện con bé Diệu Cơ cho ông nghe. Ông cũng bàng hoàng, hai ông bà buồn rười rượi. Nghĩ rằng: đứa con đang tuổi ăn, tuổi lớn. Chuyện học còn cả một quãng đường dài, tương lai còn phía trước, giờ làm sao đây. Bỏ cháu thì không nỡ! Sau một hồi trầm tư, suy nghĩ: “Con của Diệu Cơ là cháu ngoại của mình, không thể bỏ cháu”. Ông bà quyết định giữ thai lại, cho Diệu Cơ nghỉ học một năm, làm đơn bảo lưu sang năm học lại. Từ hôm đó, ông bà đi thuê một căn hộ ở một khu phố khác cách nhà 5 km. Hằng ngày Diệu Cơ ở trong nhà dưỡng thai. Bà Liên đi chợ cơm nước chăm sóc con. Còn ông Điền ở nhà một mình, vài ba ngày bà lại chạy về chợ búa lo thức ăn trong tủ lạnh cho ông, để ông có mà tự túc cơm nước. Anh chị Hai cũng ghé nhà thường xuyên, vén khóe nhà cửa cho ông. Thỉnh thoảng bạn bè cũng nhắn tin thăm hỏi:

-Diệu Cơ sao dạo này không tới lớp.

-Sức khỏe mình không được tốt, nghỉ học một thời gian, khi nào ổn mình sẽ quay lại trường.

-Ok mong sớm khỏe, tụi mình nhớ bạn lắm!

-Cảm ơn nha! Chúc bình an, hẹn gặp lại!

 

Hàng tháng, mẹ đưa Diệu Cơ đi khám thai, biết là con gái, khỏe mạnh bà cũng an tâm. Ông bà đã dò hỏi và tìm ra một cặp vợ chồng hiếm muộn. Đó là thầy Hải, cô An hiện đang dạy học ở vùng ven thành phố. Định sau khi sinh xong sẽ cho vợ chồng thầy Hải làm con nuôi. Nghe tin ấy Diệu Cơ lòng không cảm thấy vui chút nào, dù vẫn biết con mình lọt vào nhà thầy cô giáo sẽ được yêu thương, được nuôi dạy tử tế. Nhưng Diệu Cơ vẫn thấy không nỡ xa con. Nàng nghĩ: “vậy là sau khi sinh, con mình sẽ ở nhà khác, biết bao giờ mới gặp lại?”. Mỗi lần con máy, quẫy, đạp, Diệu Cơ cảm nhận được con đang lớn lên hàng ngày và đang “tương tác” với mẹ. Nhi xem chương trình: “Như chưa hề có cuộc chia ly”, có người vì hoàn cảnh mà cho con đi rồi ân hận, day dứt cả đời tìm kiếm con. Diệu Cơ nói lên nỗi lo buồn của mình cho ba mẹ, anh chị nghe. Cả nhà lại bàn nhau: “Thôi, không cho cháu nữa! Giữ lại để ông bà ngoại nuôi! Sẽ nói rằng đứa con là của anh chị Quốc Kiên, bé sẽ gọi Diệu Cơ là cô, gọi Anh chị Quốc Kiên là ba mẹ”.

 

Diệu Cơ đến ngày sinh nở, một bé gái xinh xắn, bụ bẫm chào đời, bé được đặt tên là Diệu Nhân. Diệu Nhân giống mẹ như đúc. Nghỉ ngơi một thời gian, ba tháng sau hồi phục sức khỏe. Vợ chồng anh Quốc Kiên đến đón cháu về nhà ông bà. Hai mẹ con cũng sắp xếp về lại nhà sau đó. Diệu Cơ trở lại trường học, học với các em sau một khóa. Dù bạn bè cũng không còn trong lớp nhưng vẫn chung trường, Diệu Cơ quyết tâm học tập vì biết mình đã một lần lầm lỡ, giờ phải học hành cho tốt để khỏi phụ lòng ba mẹ, anh chị. Hằng ngày Bé Diệu Nhân lớn lên trong vòng tay ông bà, đi học về Diệu Cơ cũng phụ mẹ chăm bé. Ai hỏi thì ông bà nói là con của Quốc Kiên, hai vợ chồng bận đi làm ăn xa nên gửi nội chăm.

 

Sau ba năm học phổ thông, Diệu Cơ thi đậu tốt nghiệp và trúng tuyển vào trường Đại Học Kinh Tế TP HCM. Thấm thoát đã bốn năm trôi qua, Diệu Cơ tốt nghiệp bằng xuất sắc và xin được việc làm trong một công ty có vốn đầu tư nước ngoài, lương hướng ổn định. Trong công ty cũng có vài người muốn ngỏ ý với Diệu Cơ, nhưng Diệu Cơ giữ khoảng cách vừa phải, chưa thực sự mở lòng với ai. Bởi vì sau cũ vấp ngã, Diệu Cơ tỏ ra thận trọng hơn trong các mối quan hệ. Hơn nữa bây giờ có bé Diệu Nhân nữa, nếu sự thật lộ ra thì người ta có chấp nhận không. Có những anh chàng đồng nghiệp, kỷ sư, lịch lãm luôn tìm cách tiếp cận nhưng Diệu Cơ cũng thấy không thể được, vì người ta có đủ tiêu chuẩn cho một tương lai tốt đẹp nhưng mình thì khác, phải có người thực sự thấu hiểu và thông cảm mới tốt cho cả hai mẹ con. Khi Diệu Nhân được 2-3 tuổi, bi bô tập nói. Diệu Cơ bàn với ba mẹ: Thôi con không thể xa Diệu Nhân, cứ cho cháu biết rõ con là mẹ cháu đi. Còn Anh chị Quốc Kiên là ba mẹ đỡ đầu cũng được. Đối với con bây giờ Diệu Nhân quan trọng lắm! Sau này có ai thực sự thấu hiểu thì tính sau, bằng không con vẫn thấy hạnh phúc bên ba mẹ và bé Diệu Nhân rồi. Ba mẹ giúp con vượt qua giai đoạn khủng hoảng, lo được chuyện học hành, có công ăn, việc làm là tốt rồi, con không mong gì hơn!

 

Thế rồi, Diệu Cơ cũng có người tâm đầu ý hợp. Đó là Thành Tâm. Tâm là kỹ sư ngành chế tạo máy. Anh hàng ngày đưa đón Diệu Cơ đi làm, mưa nắng gì cũng chờ đợi. Diệu Cơ cũng tâm sự hết chuyện của mình. Anh thấy rất đồng cảm muốn chăm lo cho hai mẹ con. Anh nói mình cũng một thời lầm lỡ, nghe bạn bè rũ rê, sa vào chơi bời, cờ bạc đã vào lao lý lúc anh vừa mới xong lớp 12. Sau 2 năm cải tạo, về quyết tâm học lại, làm lại từ đầu. Lúc anh sa ngã, gia đình của nghĩ anh vậy là tương lai hỏng bét rồi. Bạn bè xa lánh, khinh khi. Anh đã biết mình sai ở đâu sau vấp ngã và đứng lên làm lại cuộc đời. Anh về ôn thi và đậu và trường ĐH Bách Khoa, Tp HCM. Anh kể hàng ngày quyết tâm học hành như thế nào… rồi đỗ đạt để có được công ăn việc làm như ngày hôm nay.

 

Anh cũng từng đem Diệu Cơ về ra mắt bố mẹ mình. Thấy Diệu Cơ xinh đẹp, ăn nói lễ phép, lại tháo vát, đảm đang nên ba mẹ Thành Tâm rất hài lòng. Thành Tâm cũng đã tâm sự hết chuyện của Diệu Cơ cho gia đình nghe để có cái nhìn thông cảm. Ông bà cũng nói:

-Tuổi trẻ mấy ai chưa từng lầm lỡ, quan trọng là biết đứng lên làm lại và thành công đó là điều đáng quý!

 

Thành tâm cũng quý Diệu Nhân, mỗi lần tới nhà, Thành Tâm cũng dạy Diệu Nhân học bài, chở hai mẹ con đi chơi, có khi du lịch trong những kỳ nghỉ để thêm phần gắn kết.

 

Sau ba năm quen nhau, đám cưới được cử hành trong sự chúc phúc của gia đình và bạn bè, đồng nghiệp. Hai vợ chồng mua miếng đất, cất nhà gần nhà ngoại. Hàng ngày đi làm cho thuận tiện. Bé Diệu Nhân có ông bà ngoại đỡ đần. Thành Tâm là một người chồng tốt, một người cha trách nhiệm. Gia đình hạnh phúc được xây đắp từ những con người đã một lần vấp ngã và đứa con dù lầm lỡ nhưng may mắn có vòng tay yêu thương của gia đình, ông bà. Mẹ em dù còn quá trẻ nhưng bản năng làm mẹ, cũng biết yêu thương con và quyết tâm làm lại từ đầu, rồi chờ đợi kiếm tìm được người phù hợp để cùng nhau xây đắp hạnh phúc và chăm lo nuôi dạy con nên người.

 

Saigon, ngày 16/7/2025

Hoàng Thị Bích Hà

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Ba 202611:58 CH(Xem: 3172)
. Mall of America—tên một trung tâm thương mại có thật tại Hoa Kỳ—là nhan đề truyện ngắn của Suzanne Wang.. Tác giả là kỹ sư phần mềm sống tại San Francisco, sáng tác chủ yếu xoay quanh trí tuệ nhân tạo và những tác động của công nghệ đối với đời sống con người. Truyện được tuyển chọn vào The Best American Short Stories 2024 được ghi nhận là một tác phẩm tiêu biểu của văn học Mỹ đương đại trong năm 2024. Câu chuyện mở ra từ hệ thống OmniMall AI với một giọng điềm tĩnh và logic, giải thích trước một ủy ban doanh nghiệp lý do vì sao bộ nhớ của nó không nên bị xóa.Rõ ràng,”tôi” trong truyện chính là OmniMall AI..Các nhân vật hiện ra chủ yếu qua mã số và dữ liệu hành vi (C-2542, A-9921…), phản ánh logic của một thế giới nơi con người được tiếp cận như khách hàng,hồ sơ và đối tượng . “Tôi” chỉ tồn tại qua giọng nói, màn hình và các tương tác lặp lại, đặc biệt trong những trò chơi và hoạt động ca vũ.
14 Tháng Ba 202611:11 CH(Xem: 3458)
Xin thưa ngay, “Giáo chủ” đang nói tới đây không nhằm nói về một nhân vật cụ thể, ở một xứ sở cụ thể nào. Và động lực để hắn có đủ lòng dũng cảm (vâng, cần tới lòng dũng cảm) để viết những dòng tạm gọi là “truyện ngắn” cho lành này, chính là tâm sự của một người mẹ - bạn gái hắn, kể với tay nhà báo quèn về chuyện đã “mất” đứa con gái duy nhất tên là MTT cho một đấng “Giáo chủ” cùng hệ thống giáo lý và cái “Thiên đường” của ông ta ra sao…
14 Tháng Ba 202610:34 CH(Xem: 3473)
Ở miền sông nước Hậu Giang, nơi những con rạch nhỏ lặng lẽ chảy qua vườn dừa, vườn khóm, người ta vẫn nhớ về một cô gái có nụ cười “tỏa nắng” như nắng tháng Ba phương Nam. Cô tên là Mai Thị Ngọc Linh.
28 Tháng Hai 20263:48 SA(Xem: 4356)
Vợ chồng tay Lộc chuyển nhà, đi ở thuê. Dân khu phố Lợi Giang xì xào, sẵn nhà năm tầng to đẹp thế không ở, đi thuê cái phòng bằng lỗ mũi, vợ chồng con cái đút nút vào với nhau cho nó nhục ra… Nhưng Lộc không thấy nhục. Lộc vốn là công nhân lắp ráp điện tử bên khu công nghiệp gần đó. Vợ ở nhà bán hàng online, nội trợ. Hai con, một đứa lên năm một đứa lên ba đi nhà trẻ cả. Đời sống cũng ổn. Vợ chồng con cái dắt nhau đi thuê căn phòng trong dãy trọ mãi cuối khu phố Lợi Giang, cách nhà cũ độ hai cây số là chuyện cực chẳng đã. Khá xa. Khuất mắt. Chỉ có điều ngày hai buổi đi về, vẫn phải lượn qua ngõ rẽ vào nhà cũ. Hơi khó chịu. Nhưng cứ nhìn thẳng, tăng ga xe máy phóng vèo qua một cái cũng xong. Mẹ Lộc bảo: “Đi cách xa khỏi cái chỗ ma nó quen chốn ấy, cho yên ấm gia đình”. Lộc nghe lời mẹ, lấy cái sự yên ấm gia đình con cái làm trọng.
07 Tháng Hai 202610:25 CH(Xem: 3670)
Trường tiểu học Sunshine Elementary. Một buổi sáng như bao buổi sáng khác, cô giáo Lopez viết lên bảng đề luận: “Viết Về Nước Mỹ.” Lớp học lập tức xôn xao bàn tán. Có đứa quay qua hỏi bạn, có đứa chống cằm nhìn ra cửa sổ như tìm kiếm điều gì . Riêng Khang chỉ nhìn hàng chữ trắng trên nền bảng xanh . Em không hỏi, cũng không biết mình sẽ viết gì. Nhưng khoảnh khắc rất đỗi bình thường ấy lại in sâu vào trí nhớ em.
07 Tháng Hai 20269:31 CH(Xem: 5085)
Chiếc xe đò nhỏ lừ đừ chạy vào bến vắng đang thiu thiu ngủ dưới ánh nắng đã lợt màu của chiều ba mươi Tết. Đây là chuyến xe cuối cùng trong ngày, trong tháng, trong năm cũ. Bến xe vắng hoe. Giờ này còn ai ra đây làm gì nữa. Tiếng xe thắng mạnh trước khi ngừng hẳn lại khiến một vài hành khách đang ngủ vật vờ giật mình choàng tỉnh dậy. Ai nấy đều đứng cả lên, quơ tay lấy hành lý và lục tục ra khỏi xe.
26 Tháng Mười Một 202511:06 CH(Xem: 5717)
Cô bé Lò Thị Chang đã sống ở chỗ cao nhất trên mái nhà sàn của một gia đình Thái đen gồm 5 người suốt ba ngày đêm. Nước lũ ngập vào bản em từ hôm ấy đến tối nay chỉ rút được chút ít, rồi như trêu ngươi, làm lộ rõ hơn các mái nhà sàn và các ngọn cây cao đang chơi vơi tô điểm cho những xác trâu bò, gà lợn nổi lềnh phềnh - tựa cuộc “trình diễn” chưa bao giờ có của bản em giữa đất trời xám xịt…
18 Tháng Mười Một 20257:07 CH(Xem: 6226)
“Trên từng cây số” là tên một bộ phim truyền hình nhiều tập của Bun-ga-ri vốn quen thuộc với khán giả Việt Nam đầu những năm 80 của thế kỷ trước. Nhưng chưa tới thập niên sau, “Trên từng cây số” của màn ảnh xứ hoa hồng đã biến thành nỗi ám ảnh đậm nước mắt, và cả máu nữa của nhiều người Việt đi xuất khẩu lao động tại các nước Đông Âu. Đây chỉ là vài mẩu chuyện do em trai tôi – một họa sĩ kể lại sau khi đã trải nghiệm trên từng cây số cuối cùng của con đường khổ ải này…
01 Tháng Mười 202511:14 CH(Xem: 6478)
Tôi gặp chị trong một dịp tụ họp cà phê ăn sáng với nhóm thi hữu văn chương tại thành phố HCM. Đó là chị Ngọc Mai với khuôn mặt đẹp, dáng người nữ tính, đôi mắt long lanh sáng đẹp như hút hồn người đối diện. Tên đẹp, người đẹp, nụ cười duyên dáng và giọng nói êm ái, ngọt ngào là ấn tượng đầu tiên của tôi về chị. Tôi nhìn chị đoán cỡ khoảng chưa ngoài tứ thập. Chị cười dịu dàng bảo: -Em cộng thêm ba mươi năm nữa mới gần đúng tuổi thật của chị! Tôi ngạc nhiên và không thể ngờ trước việc chị trẻ hơn tuổi nhiều đến thế! -Ôi vậy à! Nếu thế thì chị quá trẻ so với tuổi. Nếu chị không khai, khó ai mà đoán ra tuổi thật của chị! - Nhìn chị, em biết chắc chị hạnh phúc lắm mới trẻ được như vậy, chắc là lúc nhỏ được ba mẹ cưng, lập gia đình thì được chồng cưng, chị mới có dáng hình trẻ trung, gương mặt xinh tươi ánh lên vẻ yêu đời lạc quan đến vậy. -Ồ cảm ơn em! Nhưng chị thì không được như em nghĩ đâu! Thế rồi chị bắt đầu kể tóm tắt cuộc đời của chị cho tôi nghe, chị ngược dòng th
27 Tháng Chín 20256:04 CH(Xem: 7957)
Hắn lơ mơ tỉnh dậy lúc gà gáy sáng lần thứ hai. Đầu choáng váng, hậu quả của cuộc rượu tối qua. Đã lâu lắm, trong lần kỷ niệm của cựu sinh viên trường cũ 15 năm trước, hắn mới có một trận say không còn biết trời đất là gì như thế. Loáng thoáng giấc mơ quái dị đêm qua: chiếc khăn Piêu hắn vẫn treo một góc giá sách chẳng hiểu sao bỗng dưng ướt đẫm, ép dẹp vào trong, màu đỏ hồn nhiên chủ đạo của khăn lại có vẻ nghẹn ngào. Hắn kéo chiếc khăn, hóa ra nó dính vào gáy mấy cuốn sách bằng máu chưa khô tạo ra những hình thù tựa chữ cổ khắc trên đá…