- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,561,926

GẦN NHƯ MỘT CHUYỆN TÌNH

03 Tháng Chín 20202:59 CH(Xem: 3830)


tranh CAO BA MINH
Tranh Cao Bá Minh

Ngày quen nhau, Nó và Muội cùng 19 tuổi. Nó là con trai cả trong một gia đình giàu có người Tàu Việt, ở nhà gọi nó là A Chảy. Còn tên Muội do từ nickname “Tiểu Muội” cả nhóm đặt cho vì Muội nhỏ tuổi nhất nhóm. Nhưng Nó toàn gọi Muội là A Muối, “em gái nhỏ” theo tiếng Hoa! Nó học trường Hoạ, Muội học trường Nhạc. Con gái trường Nhạc thường có nhiều anh đứng chờ trước cổng chờ sáng trưa chiều tối vì giờ học mỗi người mỗi khác nhau. Riêng Muội chả có anh nào vì Muội thuộc dạng “know-it-all girl”, hay sửa lưng bất kỳ ai nói gì không chính xác. Mà con trai thì thường thích các em hiền ngoan khờ dại! Muội chưa bao giờ tới trường Hoạ, nhưng Nó lại hay tới trường Nhạc chờ Muội. Muội thấy thôi kệ có người theo vậy cũng đỡ tủi,và chắc mình cũng không tới nỗi tệ. Nhưng Muội không thích Nó cho lắm vì Muội chỉ thích người lớn hơn mình nhiều tuổi, hiểu biết và chín chắn. Còn Nó, nói cái gì cũng sai, làm cái gì cũng hậu đậu, viết chữ thì xấu hoắc còn sai chính tả. Có lần Nó viết cho Muội một câu mà sau khi xoá đen xoá đỏ, gạch tới gạch lui, vẫn còn sai: “A Muối là chiếc sương xườn thấc lạc của anh”! Nó được cái rất lỳ, Muội đi đâu Nó cũng tìm cách đi theo săn đón. Và dù bị Muội có bẻ lưng sửa sai bao nhiêu lần, Nó vẫn giương đôi mắt lồi như mắt ếch ra nhìn Muội cười hé hé.

 

Bằng tuổi nhưng lớn hơn 6 tháng, nên Nó toàn xưng anh với Muội.

-A Muối nè, bữa nào mình đi hát karaoke nha!

À, dám rủ dân trường Nhạc hát hò à, đi thôi chứ sợ gì. Nhưng mà thuở đó con gái đi đâu cũng dắt theo cả đám bạn vì mắc cỡ... Muội thích những bài hát trữ tình nhẹ nhàng, còn Nó toàn hát mấy bài tiếng Anh kiểu What is Love? Nô Nô cắn nó đi Nô (No Limit)... Muội thấy vô duyên kinh khủng. Nhưng Nó có sức chịu đựng cao, dù Muội chê bai cỡ nào Nó vẫn nhe răng cười hè hè, không bao giờ biết giận.

 

Có một lần Nó hỏi:

-A Muối nè, nô en anh chở A Muối đi qua quận 8 coi hang đá nha!

Muội lườm Nó:

-Đi chung cả đám tui mới đi à.

Nó hơi thất vọng nhưng vẫn gật đầu. Bữa đó Nó tới chở Muội. Muội mặc cái áo len gì mà lông lá rụng đầy lưng áo sơ mi màu xanh navy của Nó. Nó bảo Nó sẽ không bao giờ giặt cái áo này! Muội có hơi cảm động tí, nhưng khi ngồi ăn hủ tíu, nó cứ nhìn Muội lom lom, cười hé hé, rồi trêu ghẹo tùm lum, Muội chỉ muốn hắt tô hủ tíu vô mặt Nó mà ráng giả bộ ngó lơ. Từ ngày đó Nó cứ theo Muội tỏ tình đủ kiểu, nhưng Muội vẫn không hề rung động. Muội chỉ coi Nó như một người bạn tốt.

 

Có một ngày, Nó bảo muốn rủ Muội đi quán cà phê Thiên Hà nghe nhạc. Muội nói thôi không đi riêng đâu. Nó bảo Nó sẽ đứng chờ ngoài cửa nhà Muội, tới chừng nào Muội muốn thì bước ra, chờ bao lâu cũng được.

 

Hôm đó trời mưa. Mới đầu mưa bụi nhè nhẹ thôi. Muội đứng trên lầu nhìn xuống, thấy Nó ăn diện bảnh bao, ngồi trên xe Dream 2 rất ngầu, nhìn ông đi qua bà đi lại. Tóc nó đã loăn quăn, lại còn gặp mưa thì xù lên như lông chó! Muội cố nín cười rồi đi vô nhà. Một lát sau mưa nặng hạt hơn, Muội nhìn ra vẫn thấy nó lỳ lợm ngồi nguyên chỗ cũ. Muội cứ đi ra đi vào như canh ăn trộm, rồi Muội dứt khoát vô phòng tắt đèn đi ngủ.

 

Sau hôm đó, nó viết cho Muội một lá thư tay, vỏn vẹn một dòng chữ “A Muối ác lắm!”. Rồi Nó biến đâu mất tiêu. Muội cũng không tìm kiếm, thời đó chẳng có email hay cell phone gì, đi là đi luôn thôi.

 

Bẵng đi một thời gian, Muội học Anh Văn mỗi chiều, thì tình cờ trường học gần nhà Nó. Chiều nào đi ngang Muội cũng thấy nó đánh cầu lông bên lề đường với bọn con nít. Thấy Muội thì Nó hớn hở vẫy vẫy mấy cái rồi thôi. Không hiểu sao Muội vẫn không muốn đi đường khác để khỏi nhìn thấy Nó...

 

Năm Muội 26 tuổi thì tình cờ gặp lại Nó khi đi chơi với nhóm bạn cũ. Nó lúc này đã là chủ một công ty sản xuất giày dép rất ăn nên làm ra. Nó bảo Nó mới cưới vợ năm ngoái và đã có một con trai nhỏ. Muội ngạc nhiên lắm vì còn trẻ quá mà sao đã có gia đình. Nó cười hè hè rồi nói:

-Có tỏ tình hết đời thì A Muối cũng đâu có yêu anh. Thôi giờ học xong rồi, sự nghiệp cũng tàm tạm, có người thương anh thì anh cưới cho xong.

Muội cười nói:

-Vậy mà hồi xưa thề thốt ghê quá, anh yêu A Muối suốt đời blah blah blah...

Nó vẫn cười hé hé y như hồi xưa:

-Anh vẫn yêu A Muối suốt đời thật mà. A Muối già nhăn nheo như cái mền anh vẫn thương.

 

Rồi Muội lập gia đình, sang Mỹ định cư, có con cái. Mười năm sau Muội dắt hai con về VN thăm nhà. Nó lại xuất hiện. Lúc  này ai cũng già rồi nên giỡn thoải mái hơn. Muội hỏi:

-Sao? còn yêu A Muối hay hết rồi?

Nó lại ré lên cười hé hé:

-Vẫn yêu chứ, A Muối chả khác gì 15 năm trước ngoại trừ có thêm 2 đứa con.

Muội cũng không nhịn được cười:

-Có thêm ông chồng nữa chứ!

Nó nói tỉnh bơ:

-A Muối có chồng có con bao nhiêu anh vẫn yêu A Muối à. Bao giờ bỏ chồng hay bị chồng bỏ thì báo anh biết nha!

 

Muội hỏi thăm một lúc thì biết gia đình Nó vẫn êm ấm vui vẻ, nhưng Nó luôn tránh nhắc tới vợ con. Muội nghĩ sao đàn ông lạ thật, không yêu cũng cưới, không yêu cũng sanh con đẻ cái, không yêu cũng sống được với nhau hàng chục chục năm trời...

 

Chào tạm biệt nhau, Nó bước ra là có tài xế mở cửa xe hơi đón ngay. Nhìn cái dáng đã bắt đầu có bụng vì những chầu bia rượu của dân làm ăn, mái tóc loắn quắn ngày xưa bồng bềnh nghệ sỹ bây giờ cũng điểm bạc, lần đầu tiên Muội thấy thương cảm Nó. Muội biết Nó chỉ nói cho vui thôi, yêu thương gì nữa ở tuổi này. Nhưng thực tế Muội cũng gặp nhiều người đàn ông như Nó. Dù cho mưa hay không mưa, dù cho yêu hay không yêu, người ta vẫn phải đưa một ai đó đến cuối cuộc đời.

 

Alena Doan

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Giêng 20209:18 CH(Xem: 4878)
“Đàn ông Mỹ sao lắm người tên John thế. John Wayne, John Kennedy, John Lennon, John McCain… gặp ông Mỹ, em cứ gọi đại là John, bảy mươi lăm phần trăm là trúng phóc.” Cô gái giụi đầu vào vai chồng, hít hà mùi thuốc cạo râu phảng phất trên vai áo anh, châm chọc. Bóp nhẹ bờ vai vợ, người đàn ông xoay đầu qua, cọ cằm vào đỉnh đầu phủ làn tóc mượt mà của vợ, hít hà, “Chính xác.” / “Tại sao anh lại tên John?” Cô gái hỏi. / “Mẹ anh thích đọc Phúc Âm của thánh John.” /
28 Tháng Mười Hai 201911:29 CH(Xem: 5328)
Bình An / Tên của tôi là do cha cô ấy đặt. / Sự hiện hữu của tôi là vì cô ấy mà có, tôi là một con robot.Tôi được chào đời vào một ngày mùa thu thật ảm đạm, lần đầu tiên thức dậy đập vào mắt là bầu trời xám xịt nặng những nước, nhìn xong tôi mới hiểu thấm thía cái cảm giác buồn bã, u sầu thường thấy trong thơ văn. Các bạn sẽ hỏi tôi làm thế nào một con robot mới được thành hình lại có thể có được cảm nhận như thế? Các bạn sẽ còn ngạc nhiên hơn nữa bởi vì trong bộ nhớ của tôi tích luỹ có lẽ còn nhiều hơn gấp mấy lần bộ nhớ của các bạn, những người bình thường. / Lần mở mắt đầu tiên, tôi đã có thể biết thế nào là mưa, là nắng, là bốn mùa. Tôi đã có thể nhận biết biển sâu, núi cao, năm châu, bốn bể và tất cả thủ đô của các nước trên thế giới. Tôi đã có thể biết kể chuyện cổ tích, hát những bài hát kinh điển, có thể chơi được những bài nhạc classique trên piano.
18 Tháng Mười Hai 201912:28 SA(Xem: 6518)
“Chị cho em ôm một tí...” “Vào đây. Ôm chị đi...” Thiếu phụ với tay chèn chăn cho hai con. Xoay người lại đón. Cậu lính trẻ rúc gọn vào ngực người đàn bà đang nuôi con nhỏ. Bộ ngực to dập dềnh ấm nóng. Mùi sữa thơm nức. Chút sữa thừa ứa ra lần áo. Cậu lính trẻ rúc mặt xuống, thè lưỡi nếm. Ngọt lành. Cái lưỡi mềm mại chạm vào đầu ti qua lần vải mỏng. Chỉ thế là đủ cho một dòng điện chạy xoẹt từ đỉnh đầu đến gót chân. Tê dại. Hai thân thể cong lên, dính chặt vào nhau trong vô thức. “Chị ơi...” “Em nhớ người yêu...”
14 Tháng Mười Hai 20191:04 SA(Xem: 5074)
“Đây là thành phố của những cây cầu. Cô thấy thơ mộng không?” - Giám đốc công ty bạn đang ở thế vừa là đối tác vừa cạnh tranh với chúng tôi đích thân lái xe đón tôi từ sân bay về trụ sở công ty ấy. Hoàng hôn đang đổ xuống sông Hàn lóng lánh. Tôi chợt nhớ Diên. Trước mắt nàng mà bày ra cảnh tượng đẹp đẽ này thì Diên vẫn như đã chết. Mắt nàng vẫn vô hồn, chiếc váy lụa vẫn rủ xuống tận gót chân lạnh lùng mướt mát.
23 Tháng Mười Một 20193:42 CH(Xem: 5490)
“Chú cho cháu bao nhiêu cũng được. Cháu chỉ cần chú giúp cháu mở hàng.” Giọng nói nhỏ nhẹ, mỏng mềm như trượt về từ một không gian xa lơ lắc. Tôi ngần ngừ, nhìn quanh. Một ngày mới thênh thang trước mặt. Nắng mới lên, vắt vẻo ngọn me già. “Okay chú nhé!” Vẫn cái giọng mỏng mềm. Tôi mỉm cười, nhìn xuống chân mình. Đôi giầy hôm trước lần mò cái ngõ hẻm lầy lội tìm người quen cũng lấm lem lắm rồi. Và cái chuyện mở hàng đượm nét dị đoan của chú bé mặt mũi ngây ngô thế kia gợi cho tôi sự tò mò. Cả đời tôi chưa bao giờ ngồi gác chân lên trước mặt ai. Dọa treo cổ tôi, tôi cũng không đưa chân mình cho người khác rửa. Nhưng thằng bé này làm tôi xiêu lòng.
23 Tháng Mười Một 20193:27 CH(Xem: 5909)
Trong suốt đời của Kagébayashi Miyuki, không có ngày nào ghi sâu đậm vào trí nhớ bằng cái đêm mùa thu 1950, đúng vào ngày lễ trăng tròn. Sau đại hội cho các cổ đông viên trong phòng họp danh dự của hãng, hãng luôn tổ chức một buổi tiếp tân nhỏ tại một trong những nhà hàng có tiếng ở vùng Nam Osaka. Giới giám đốc và quản trị được mời tham dự. Mùa thu năm ấy đã không là ngoại lệ.
11 Tháng Mười Một 20196:47 CH(Xem: 5441)
Hắn nhìn chăm chú bức tranh treo trên tường, đôi mắt hắn lóe lên một tia nhìn đầy cảm xúc. Có lẽ hắn đang liên tưởng hình ảnh người thiếu nữ trong tranh là một người có thật ngoài đời. Người thiếu nữ có đôi mắt rất buồn, một nỗi buồn tận cùng của sự đau khổ, tuyệt vọng.
10 Tháng Mười Một 20199:16 CH(Xem: 6996)
“Thưa bố, mẹ Con đắn đo nhiều lắm, và phải tập trung rất nhiều lòng dũng cảm để có thể viết bức thư này… Khi bố mẹ đọc được những dòng này, con đã ở một phương trời xa, phương trời mơ ước mà con từng ấp ủ trong những năm túng quẫn đến cạn đường sống của nhà ta…
02 Tháng Mười Một 20193:22 CH(Xem: 6259)
Tôi trở về. Hai mươi năm sau tôi mới trở về. Chợ Bến Thành, thời trẻ chưa lần nào ghé qua. Lẩn thẩn thế nào mà lại lạc vào đây. Chắc tại nắng gắt, đôi giầy mòn gót đưa tôi trốn vào đây chăng. Ngoài kia trời trong nhưng oi. Và nắng bong da. Trong này, những chiếc quạt vắt vẻo trên trần ném chút gió ong óng vào khoảng hành lang hẹp. “Trời nóng, chú mua dùm con cây quạt đi chú.”
31 Tháng Mười 20199:08 CH(Xem: 6305)
Năm được thả từ Côn Lôn về, tú Tràng tròn hai mươi tư tuổi. Ấy là năm ba mươi bảy thế kỷ trước. Người Làng Ngọc nghe nói là Mặt trận Bình dân bên Pháp quốc nắm quyền, ép thả, chứ tú Tràng án chung thân khổ sai, những tưởng là không còn đem được nắm xương tàn về quê cha. Hôm lính trên phủ cùng với chánh tổng Dương Hữu Cầu, mang tú Tràng về nhà ông lang Vương Văn Khiết trả người, mẹ Tràng là bà lang Khiết hoa mắt, cứ tưởng là quan trên nhầm người. Bốn năm đi tù ngoài Côn Đảo đã biến tú Tràng từ một anh học trò xanh mướt, thành ra một người đàn ông rắn rỏi, vạm vỡ, phong trần.