- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

RỒI SẼ CÓ YÊU VÀ THƯƠNG

13 Tháng Tám 20204:54 CH(Xem: 17313)

ALENA DOAN 4
Tác giả Alena Doàn


LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu. Alena Đoàn là tên thật cũng là bút hiệu. Viết văn làm thơ khi mới 10 tuổi được đăng ở các báo Khăn Quàng Đỏ, Mực Tím, Áo Trắng, Tuổi Ngọc, Tuổi Trẻ Chủ Nhật, Văn Nghệ… với bút danh Đoàn Phương Ái (cũng là tên thật), Đoàn Phương Ái học violin ở Quốc Gia Âm Nhạc Saigon 15 năm. Sau này qua Mỹ học Nursing ở TEXAS WOMAN’S UNIVERSITY nên đổi tên thành Alena Đoàn cho dễ gọi. Theo Alena Đoàn sáng tác văn thơ là kể chuyện bằng ngôn từ của mình với chất liệu là những gì mình nhìn thấy và cảm nhận từ cuộc sống xung quanh. Người viết văn làm thơ là người khóc cười từ chuyện của chính mình và chuyện của tha nhân. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quý độc giả và văn hữu truyện ngắn mới nhất của Alena Đoàn “Rồi Sẽ Có Yêu Và Thương”. Tác giả hiện đang làm việc và sống tại Nam California cùng gia đình.

Tạp Chí Hợp Lưu

 

 

 

"Yêu ai đôi mắt thẫm màu

Thương ai tim buốt nỗi đau cùng người..."

 

Còn hơn một tuần nữa là bắt đầu công việc mới ở một bệnh viện khác, Na tự thưởng cho mình một chuyến du lịch ở Hawaii. Lúc mua vé không để ý, Na phải ngồi cạnh lối thoát hiểm nên không có cửa sổ nhìn ra ngắm cảnh. Cạnh Na là một chàng người Mỹ tuổi khoảng ngoài ba mươi, dáng vẻ tầm thước, mắt nâu hạt dẻ trông rất hiền, đang lặng lẽ coi phim tài liệu về thiên nhiên bằng iPad. Na cảm thấy buồn chán nên đợi lúc người ta phát đồ ăn, Na đánh bạo hỏi “mắt nâu” làm sao mà có phim coi, anh ấy bảo phải tải app của hãng hàng không về thì mới coi được phim của họ mà không cần wifi. Giờ phi cơ đang bay nên phải chờ khi có internet kết nối thì mới tải được. Thôi vậy, Na đành đọc báo và ngủ suốt chuyến bay. 

 

Hawaii đón Na bằng những hàng phượng rực rỡ mùa hè, làm Na nhớ những tháng năm học trò ở Việt Nam quá đỗi... Sân bay quốc tế Kona không giống bất kỳ phi trường nào Na đã đi qua, mọi thứ đều ở ngoài trời! Hành khách ra khỏi máy bay là theo cầu thang trực tiếp bước xuống đất, rồi vào trong những gian nhà làm thủ tục chỉ có mái che và tường gỗ. Cái nắng oi ả và hơi ẩm của mùa hè làm hành khách Tây Mỹ ai nấy mặt mày đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại. Riêng Na thì lại thấy quen thuộc vì cảm giác giống như mùa hè bên Việt Nam. Đang loay hoay với mớ hành lý thì có tiếng nói sau lưng:

-Tôi có thể giúp gì được cho cô?

Quay lại thì thấy vẫn đôi mắt nâu hiền lành trên khuôn mặt đang đỏ au vì nắng nóng. Na cười:

-Cám ơn anh, tôi ổn.

Rồi xe của khách sạn trờ tới, anh tài xế nhanh nhẹn bước xuống giúp Na đem hành lý lên xe. Na chỉ kịp vẫy tay chào người bạn đồng hành.

 

Về tới khách sạn chỉ khoảng 4 giờ chiều. Làm thủ tục nhận phòng xong, Na lên phòng cất đồ đạc, tắm rửa, thay quần áo, và bắt đầu hưởng thụ kỳ nghỉ của mình. Bước xuống đường là hơi nóng phả ngay vào người, khách du lịch đông nghìn nghịt, đa số là những gia đình có con nhỏ và những cặp vợ chồng đứng tuổi. Cũng gần tới giờ ăn tối nên Na vào một quán ăn sát biển có view đẹp, gọi một ly cocktail có vị dứa, và một phần soup khoai tây đồ biển. Na rất thích ngắm nhìn người ta đi qua đi lại, đoán xem họ đến từ đâu, cặp đôi nào đang đi hưởng tuần trăng mật, vợ chồng nào đã sống với nhau nhiều năm đi hâm nóng tình cảm, những người đi du lịch một mình như Na thì ẩn chứa lý do gì...  Na thích đi đây đó để khám phá học hỏi về thiên nhiên, lịch sử, văn hoá, nghệ thuật, ẩm thực... của thế giới quanh mình, nên kế hoạch của Na là làm việc cật lực để có tiền đi khắp nơi. Thức uống và món soup ở nhà hàng này khá ngon, Na lấy điện thoại ra chụp hình, ghi chú tên gọi để về nhà bắt chước làm thử. Rồi kêu tính tiền ra về.

 

Mùa hè mặt trời trễ tràng không muốn lặn. Ráng chiều đỏ rực và biển xanh thăm thẳm thật đẹp. Na đi bộ chầm chậm dọc kè đá. Hôm nay gió lớn và sóng to cứ đánh qua kè đá văng xuống mặt đường, Na đành băng qua phía bên kia để tránh nước biển tạt ướt người. Đang say sưa ngắm nhìn các hàng quán bắt đầu lên đèn, thiên hạ lên đồ đi bát phố, thì nghe tiếng “gâu gâu” thiệt lớn! Một chú chó rất to nhảy bổ ra đường suýt chộp lấy Na! Quá bất ngờ và hoảng sợ, Na không nói được lời nào. Bên kia đường vài người phụ nữ hét to thảng thốt. Chưa kịp hoàn hồn thì có 2 người đàn ông ăn mặc rách rưới, mình mẩy xăm trổ, nhe hàm răng vàng khè và sún lỗ chỗ ra cười trìu mến:

                ⁃              Xin lỗi cô con chó của tôi bị sút dây, tôi sẽ cột nó lại ngay. Thành thật xin lỗi...

Hoá ra đây là chó của mấy người vô gia cư. Nhìn vào con hẻm họ đang ngồi, Na lại thấy có thêm 2 con chó khác, đều được mặc áo tử tế. Những người vô gia cư ở Mỹ thường nuôi chó, có lẽ họ chẳng còn ai trung thành tuyệt đối ngoài những người bạn bốn chân này. Na thấy mủi lòng, cố gắng nở nụ cười:

                ⁃              Tôi không sao, các anh nhớ cột chó lại đừng để nó cắn người ta...

Một giọng nói quen thuộc cất lên:

                ⁃              Cô nên quay trở lại khách sạn, đừng đi tiếp một mình nữa.

Na quay lại nhìn, thì ra lại là mắt nâu! Na ngạc nhiên:

                ⁃              Anh cũng ở gần đây?

                ⁃              Uhm tôi thuê phòng của airbnb ngay gần đây, nhưng để tôi đưa cô về nơi cô ở.

Trên đường tản bộ về khách sạn, Na biết anh tên Benjamin, gọi tắt là Ben, trợ giảng môn Địa Lý ở một trường đại học Bắc Mỹ. Ben có sở thích giống Na là mê đi du lịch đây đó. Theo Ben thì “without geography, you go nowhere”. Ben thích thú khi Na nói người Việt cũng có câu tương tự là “đi một ngày đàng, học một sàng khôn”. Khi biết Na là y tá, Ben cười, bảo mẹ Ben dạy rằng khi đang còn nghi hoặc thì hãy cưới một nàng y tá (when in doubt, marry a nurse). Na hơi mắc cỡ nên không nói gì, may cũng vừa lúc đến nơi. Na vẫy tay chào tạm biệt. Ben ngập ngừng:

                ⁃              Em có thể cho anh xin số phone?

Na nói ba ngày nữa Na sẽ đi tour của khách sạn tham quan một vòng đảo, xem núi lửa, đồn điền cà phê, làng mạt địa phương, và một số nơi khác, nếu có duyên sẽ gặp lại. Ben hơi khựng một chút, đôi mắt nâu hơi sẫm lại, nhưng anh vẫn tôn trọng Na và nói:

                ⁃              Tạm biệt em, chúc em ngủ ngon và mơ đẹp.

 

Thật ra đã gặp nhau là có duyên rồi. Nếu muốn gặp lại thì chỉ cần có sự nỗ lực. Hai ngày tiếp theo Na thư giãn trên bãi cát trắng, tắm biển, ăn những món đặc sản địa phương như thịt heo nướng lá chuối (kalua pork), khoai lang tím ngào mật ong, uống rượu mai tais, xem show diễn những điệu múa của thổ dân ... Tới ngày đi tour vòng quanh đảo, Na bỗng thấy thật hồi hộp, tự nhiên như nhớ mong một người...

Xe buýt hẹn tới đón ở khách sạn 7 giờ sáng, nhưng Na đã có mặt chỉnh tề ở sảnh lúc 6 giờ 45 phút. Vừa đang tìm chỗ ngồi thì Na gặp Ben. Vẫn đôi mắt nâu hiền và nụ cười quen thuộc:

                ⁃              Chào em, có bất ngờ không?

Na hất mặt lên, mình cũng nên chảnh một chút chứ nhỉ:

                ⁃              Chào anh, không bất ngờ đâu!

                ⁃              Uhm, anh mua tour của khách sạn, chỉ cần có sự nỗ lực mà!

Cái này thì Na bất ngờ nè, sao Ben lại có suy nghĩ rất trùng hợp với mình đến thế! Chỉ cần có sự nỗ lực, mọi thứ ắt sẽ như ý.

 

Xe bus khởi hành đúng 8 giờ sáng. Đoàn lữ hành bao gồm những gia đình có trẻ nhỏ, hoặc các cặp đôi mới cưới, và một số vợ chồng già. Chỉ có Ben và Na là hai người độc thân. Chàng hướng dẫn viên với giọng nói đầy nội lực, như một nhà giáo đầy kiến thức kiêm diễn viên hài duyên dáng, vừa truyền đạt những thông tin bổ ích về lịch sử, địa lý, sinh học, địa chất học... cho hành khách nghe, vừa pha trò đủ thứ chuyện thời sự và đời sống. Thiên nhiên thật hùng vỹ và độ lượng. Tất cả vạn vật sống trong một môi trường sinh thái cân bằng. Nơi nào núi lửa phun ra những làn khí độc thì ở đó có những loại cây cối mọc lên hấp thụ hết để giữ cho môi trường trong sạch. Rồi có những loài chim hút mật từ các bông hoa của các loại cây đó để sống... thiên nhiên như một cỗ máy tuần hoàn, bù đắp, sẻ chia... Na thích ngắm nhìn những cánh đồng tạo nên do nham thạch khô lại sau nhiều năm. Nó như những mâm bánh brownie mới nướng, sáng bóng và đầy ụ. Ben bật cười vì sự so sánh của Na, rồi Ben bỗng ngậm ngùi:

                ⁃              Anh thấy nhớ mẹ. Mẹ anh thường làm brownie cho mấy anh em anh ăn sau bữa tối.

Na trêu Ben:

                ⁃              Tuổi này thì anh cần có vợ làm brownie cho anh chứ!

Ben trầm ngâm một lúc rồi kể:

                ⁃              Anh không có ý định lập gia đình. Anh không tin vào hôn nhân. Ba mẹ anh yêu nhau rồi cưới nhau, nhưng hơn ba mươi năm sau lại ra toà li dị, chỉ vì lý do đơn giản là được sống lại cuộc sống độc thân! Anh tin là có tình yêu, nhưng không tin tình yêu có thể giữ người ta ở lại với nhau cả đời.

 

Na cảm thấy bối rối vì không nghĩ Ben có thể tâm sự với mình xa đến vậy. Na ngập ngừng:

                ⁃              Nhưng mỗi người một hoàn cảnh mà, anh đừng nên bi quan như vậy...

Ben cười buồn:

                ⁃              Anh cũng đã trải qua vài mối tình. Anh thấy trong tình yêu (love) có ham muốn ( lust) , nhưng trong ham muốn (lust) không có tình yêu(love). Thường người ta đến với nhau vì lust mà cứ ngộ nhận là love. Nên khi va chạm với những phức tạp đời thường, ai cũng chỉ muốn được sống vì bản thân mình. Tình yêu vì thế mà tàn.

 

Na im lặng một lúc. Na thường nghĩ mình chỉ sẽ kết hôn với người mà mình vừa yêu vừa thương. Thật khó để giải thích cho Ben hiểu “thương” là gì bằng tiếng Anh, nhưng Na cũng cố gắng:

                ⁃              Người Việt em ngoài yêu còn có thương. Tình yêu chưa chắc giữ người ta lại với nhau, nhưng tình thương thì có thể kết nối người ta suốt đời.

Ben nhíu mày:

                ⁃              Em có thể nói rõ hơn được không?

Na suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp;

                ⁃              Thương là yêu vô điều kiện, là hy sinh, là lấy niềm vui của người kia làm của mình, là hiểu rằng nỗi đau không ai giống ai, là nhường nhịn nhau, là cố gắng thay đổi mình để cả hai cùng vui...

Ben cười:

                ⁃              Hèn chi em chọn nghề y tá! Ngay cả những quan niệm về tình yêu của em cũng mang lòng nhân ái.

Na đỏ mặt mắc cỡ, có lẽ mình cũng bị bệnh nghề nghiệp thật! Ben nhìn xa xăm ra cửa sổ:

                ⁃              Nhưng em biết đó, người Mỹ có câu “it takes two to tango!” Đâu dễ gì tìm được người cùng quan điểm như mình.

                ⁃              Người Việt em cũng có câu “hai tay vỗ nên kêu”, tức là phải có hai người mới tạo được sự đồng điệu.

Ben quay lại nhìn Na trìu mến:

                ⁃              Hoá ra người Mỹ và người Việt cũng có nhiều điểm giống nhau thật chứ! Mẹ anh nói đúng, khi nào còn nghi ngờ, thì hãy cưới một cô y tá!

Na lại mắc cỡ:

                ⁃              Thôi khó quá bỏ qua đi nha hihi...

 

Rồi cả hai im lặng tự dõi theo suy nghĩ riêng của mình. Đoàn lữ hành lần lượt tham quan các danh lam thắng cảnh, ăn trưa ở một làng địa phương, rồi trên đường về ghé bãi biển cát đen vừa tắm biển vừa xem những chú rùa biển bò chậm chạp cạnh mình. Anh chàng hướng dẫn viên đến cuối ngày giọng nói vẫn còn hào hùng, kêu gọi mọi người thu dọn mọi thứ để quay về điểm xuất phát. Ben thì vẫn trầm tư, mắt anh càng nâu thẫm hơn. Na đành kiếm chuyện để nói:

                ⁃              Anh có thấy lạ không? Khi núi lửa phun thì người ta bỏ chạy tán loạn, rồi khi nó nguội thì thiên hạ lại bỏ tiền mua vé đến coi! Trong đó có em và anh.

Ben phì cười:

                ⁃              Em nói làm anh buồn cười, nhưng cũng đúng mà. Đời là những cuộc đuổi bắt. Hôm nay núi lửa phun chúng ta trốn chạy, nhưng ngày mai nham thạch nguội lại, chúng ta lại tìm đến ngắm nhìn như những khay brownie thời thơ ấu. Nhưng giờ anh biết thêm một điều là mình không chỉ ngóng trông brownie mẹ làm...

Na nheo mắt:

                ⁃              Uhm, nhưng chắc do anh tự làm thôi, vì anh đâu có ý định nhờ ai làm đâu...

Ben lại cười:

                ⁃              Uhm anh phải tìm người đồng điệu (same tempo) để tango với anh, phải có “hai tay mới vỗ nên kêu” chứ!

Na cười muốn đứt hơi vì cách phát âm tiếng Việt của Ben. Xe vừa đến nơi, mọi người lục đục tay xách nách mang bước xuống xe. Ben đưa phone của anh cho Na:

                ⁃              Bây giờ cho anh xin số phone được chưa?

Na cười, bấm số điện thoại của mình vào phone của Ben và nhấn nút call:

                ⁃              Vậy là anh có số phone em rồi nha. Bây giờ em phải lên phòng xếp đồ chuẩn bị mai bay về sớm, ngày mốt em đi làm job mới rồi.

Ben nheo mắt cười:

                ⁃              Em nhớ giữ gìn sức khoẻ, chúc em ngủ ngon. Mai bay về bình an, và may mắn trong công việc mới. Hẹn ngày gặp lại.

Na khoác ba lô lên vai:

                ⁃              Chúc anh ngủ ngon. Và chúc may mắn sớm tìm được người làm brownie cho anh.

Ben cười lớn:

                ⁃              Tạm biệt em. Chỉ cần mình có nỗ lực thì sẽ có cả yêu và thương...

Na cố gắng nín cười vì Ben phải nhuệch hết cả miệng ra để phát âm chữ “thương” bằng tiếng Việt.

                ⁃              Aloha po... (good night)

                ⁃              Aloha auinapo... ( good late night)

Mắt nâu thẫm khi vui lại ánh lên màu hạt dẻ, Ben quay lưng bước đi. Dáng anh dần chìm vào bóng tối giữa hai hàng phượng vỹ tần ngần đan tay nhau ngang qua con đường nhỏ. Đôi khi lời chia tay lại là khởi đầu cho một cuộc hạnh ngộ.

 

Alena Doan

Ý kiến bạn đọc
14 Tháng Tám 202011:32 CH
Khách
Câu chuyện rất dễ thương ! Cảm ơn tác giả đã cho người đọc cảm giác mộc mạc an nhiên !
14 Tháng Tám 20203:04 CH
Khách
De thuong, nhe nhang, nhan van. Chuc Alena luon khoe manh, Hanh phuc, va co thoi gian Viet nhieu hon cho ban doc nhe.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Mười Một 20214:08 CH(Xem: 11892)
Chúng tôi đang ngồi trên bãi cỏ ven bờ hồ Xuân Hương, ngắm mặt nước phẳng lặng như chiếc gương khổng lồ. Bãi cỏ xanh dày mềm mại, sạch sẽ êm ái giống một chiếc đệm tuyệt hảo. Đầu tôi chợt nảy ra ý nghĩ, nếu bây giờ mà hai đứa tuột phăng quần áo, cùng nhau lăn lộn, làm tình trên đó thì thú biết bao. Nhưng trên con đường vòng quanh hồ, buổi sáng người xe vẫn thong thả qua. Không ồn ào gào rú như nơi thành phố chúng tôi sống. Những người, những xe lướt đi, tiếng động cơ như vọng về từ nơi xa lắm…
01 Tháng Mười Một 202111:35 CH(Xem: 11094)
Với thời gian, đất nước dung thân sẽ là mồ chôn của nền văn chương bại trận. Hết một thế kỷ, những viên ngọc văn chương chiến bại sẽ bị rong rêu phủ kín dưới đáy đại dương, trong ngõ ngách u tối của một chiếc tàu đánh đắm. Những người trẻ không cùng ngôn ngữ sẽ không ai tìm đọc những áng văn mượt mà óng ả của ông Catca. Có lẽ những nhà nghiên cứu sử sẽ dùng máy móc hiện đại để làm công việc dịch thuật nhưng làm sao máy có thể đọc giữa những hàng chữ để hiểu được thâm thúy câu truyện?
19 Tháng Mười 20217:06 CH(Xem: 12249)
Anh không mất công hay thì giờ gì mấy để làm quen với cô. Vài tuần trở lại đây, anh để ý thấy cô bắt đầu chạy trong công viên này và nhiều lần ngồi nghỉ ở cùng một chiếc ghế đá với anh. Cô không tỏ ra e dè gì khi phải chia chỗ ngồi với một người đàn ông xa lạ. Mỗi lần tình cờ cùng ngồi xuống băng ghế đá, cô đều nở một nụ cười khá thân thiện với anh. Nụ cười của cô đặc biệt ở chỗ là tuy rất dễ mến, nó không có vẻ gì mời gọi một cuộc nói chuyện nào cả. Nó không tắt ngúm ngay làm cho anh cụt hứng, nhưng nó cũng không kéo dài để anh có dịp bắt chuyện với cô. Tuy vậy, anh không muốn tỏ ra là một kẻ thiếu lịch thiệp, không phải đợi cơ hội mới cho thấy rằng mình cũng có khiếu ăn nói. – Chào mừng cô đến với công viên Griffith —Một hôm anh quyết định đi xa hơn những nụ cười xã giao.
19 Tháng Mười 20216:53 CH(Xem: 12228)
Ở làng tôi. Người đàn ông sáu mươi ba tuổi, sau một đêm ngủ vùi và không bao giờ đứng dậy được nữa. Nhưng người thân cố cứu sống ông ta bằng mọi giá . Vị pháp sư người Tàu được thỉnh mời , ông ta khẳng định rằng nếu cái xác kia vừa kịp chìm sâu vào trong bóng tôi chưa quá ba canh giờ. Ông ta và các đồng sự, từ chỗ này hay nơi khác, đã cứu được nhiều người trong một thể trạng như vậy. Khi cái xác vùng đứng dậy, mọi người trong gia đình, người thăm viếng than bằng quyến thuộc bỏ chạy tán loạn và những câu chuyện chết chóc , tang thương bắt đầu từ đó.
08 Tháng Mười 20219:45 CH(Xem: 12157)
Tháng Mười của lễ hội bắt đầu, người người tấp nập trong các cửa hàng, mặc kệ những cơn gió mang theo hơi lạnh giá của cơn mưa dầm của mùa thu, hay cái nắng vàng óng ả của những chiếc lá vàng đang bay trong gió lộng. Lòng đường đầy xác lá làm tôi nhớ đến cảnh người phu quét lá ở quê nhà, chiếc xe bằng gổ và cây chổi dài họ cứ quét và lá cứ rơi và gió cứ thổi tung và quay tròn rồi rơi xuống đường. Ngày cứ trôi qua và đêm đổ xuống trên những ngọn đèn vàng của những con đường đầy bóng cây và chiếc xe gổ cùng như người quét lá mang lại trong tôi một hình ảnh thân quen của thành phố Sài Gòn, nơi tôi đã sinh ra, lớn lên và ra đi để đến một miền đất khác. Tháng Mười mang theo khá nhiều kỷ niệm, của thời trẻ cho đến ngày già, Những ngày cuối thu mang theo chút tiếc nhớ của ngày xưa, dịu dàng hơn như một hớp rượu nho ướp vào mùa thu trước, cơn say dịu dàng như những âm giai trầm bổng trong một trường khúc concerto duy nhất của Jean Sibelius...
26 Tháng Chín 20218:35 CH(Xem: 11388)
Hôm hết đợt “3 cùng” chống dịch ở bên khu công nghiệp, Mìn, Lù, Phủ về phòng trọ không thấy Giắng đâu. Hỏi. Chị chủ bảo: “Mình nhận A Giắng làm em nuôi rồi. Đưa nó lên nhà trên ở cho tiện. Ở dưới một mình hôm nọ ốm đói suýt chết đấy.” / “Thế…thế… tối nay có ‘xúc than đóng gạch’ nữa không?” / Mặt chị chủ thốt nhiên đỏ bừng. Hạ giọng thì thầm: “Thôi. Từ giờ thôi nhé. Chuyện đâu bỏ đó coi như không có gì nhé.”
14 Tháng Chín 20218:20 CH(Xem: 10846)
Tay Giắng quờ quạng vơ vào ngực áo chị, miệng khô khốc nhóp nhép như bé con đòi bú. Giắng nhắm nghiền mắt thều thào: “nước ước…”. Chị nhìn quanh, cả phòng chả có cái gì gọi là nước. Cái xô nhựa đựng nước nấu ăn cũng khô rang lăn lóc góc phòng. Chị tắc lưỡi vén áo lên, kề bầu ngực căng mọng sữa vào miệng Giắng bóp nhẹ. Một tia sữa trắng thơm nức phun xuống đôi môi khô nứt. Giắng nhóp nhép nuốt. Rồi nuốt ừng ực. Chị áp cả bầu vú vào miệng Giắng. Nắn. Hết bầu này sang bầu kia. Giắng vẫn nhắm nghiền mắt nuốt. Khuôn mặt dần hồng lên. Chị nhìn xuống, mãn nguyện… / Giắng mở mắt ra. Nhìn. Hồi lâu. Bỗng òa khóc, ôm chầm lấy chị nức nở: “Chị ơiiiiii…”
13 Tháng Chín 202112:18 SA(Xem: 12721)
Nhà tôi ở lưng chừng đồi. Ngôi nhà nhỏ như tổ chim ghé vai dựa vào vách sỏi cách mặt đường ba chục bậc cấp ấy có một cây mộc hương bốn mùa lặng lẽ buông từ nách lá những nhánh bông li ti màu vàng ngà điểm đôi chấm ngả sang trắng sữa và một khoảnh sân bé xíu lát bằng những viên gạch gốm, màu men đất thâm trầm lấp lánh ánh đen. Đứng ở đấy, nhìn về phía trước sẽ thấy trọn vẹn một hồ nước mênh mông thấu cả đáy sỏi vàng – Hồ Bến Tắm. Giữa hồ có một hòn đảo rất lớn, tách biệt hẳn với đất liền vì con đường độc đạo dẫn vào đó bao giờ cũng chìm sâu trong nước. Mẹ tôi gọi đảo ấy là Đảo Mộc Hương…
24 Tháng Tám 202110:46 CH(Xem: 12978)
Tôi từ từ từ đứng dậy, như thoát ra khỏi một lớp vỏ nào đó, bước tới vài bước rồi quay lại nhìn chính mình. Tôi vẫn còn ngồi ôm đầu trên sofa, quằn quại trong đau đớn. Tôi bỏ mặc tôi ngồi đó để quay vào bên trong, bây giờ đã thấy trong người nhẹ nhàng đôi chút. Tôi bỏ lại cả cơn đau và cơn say, lướt đi như không chạm đất, lần về phía cái cầu thang gỗ dẫn lên căn gác xép. Mùi ẩm mốc của nơi ít người lui tới tràn ngập căn gác tối. Tiếng mưa vỗ trên nóc nhà nghe rõ mồn một. / Tôi bắt đầu lục lọi những món đồ đã từ lâu không đụng tới, không biết mình đang tìm kiếm gì. Mấy cuốn sách cũ bay mùi ngai ngái. Vài tập nhật ký bám đầy bụi. Những album ảnh dày cộm, chất chứa biết bao nhiêu nhân vật trong đó, người còn, kẻ mất. Tôi thẫn thờ lật qua vài trang bất chợt, những quãng đời đã qua như từng phân đoạn trong một cuốn phim dài, lúc thì đen trắng, lúc thì nhiều màu sắc, hiển hiện như chưa bao giờ mất đi. Cơn mưa hiện tại vẫn còn rạt rào trên mái.
17 Tháng Tám 202110:48 CH(Xem: 10745)
Vòng quay trái đất hai mươi bốn giờ một ngày, ba trăm sáu mươi lăm vòng một năm, ba ngàn sáu trăm năm mươi vòng mười năm. Vòng quay thời gian nhớ thương, đợi chờ, tuyệt vọng. Vòng quay bánh xe ra đi chắc nàng còn ngủ say, vòng quay bánh xe trở về không biết nàng giờ ra sao.