- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,305,417

CON MÌNH...

03 Tháng Mười Hai 201811:43 CH(Xem: 2528)


B'lao ngay mua bao - photo UL
B'lao ngày mưa bão- ảnh UL

LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu. Biển Cát là bút danh được sử dụng trên các trang báo Trẻ, Văn Chương Việt, Du Tử Lê, Luân Hoán, Biển Khơi. Chúng tôi xin hân hạnh gởi đến quí bạn đọc và văn hữu truyện ngắn CON MÌNH của tác giả Biển Cát dựa trên câu chuyện thật khá đau lòng đang xảy ra ...

 

 
 

Trước ngày đứa con trai chuẩn bị phỏng vấn đi Mỹ, nó đến nhờ ông bà sang tên ngôi nhà đang sống để làm bằng chứng thế chấp tài sản , theo yêu cầu của Lãnh Sự Quán. Ông bà thương con nên nó nói sao, thì nghe vậy. Cha mẹ giúp con thì có nề hà gì.

Bà bị bệnh mất. Thằng con trở mặt đuổi ông ra khỏi nhà vì đó là nhà của nó. Đứng trước toà, nó thản nhiên đưa toàn bộ giấy tờ sang tên nhà hợp pháp . Tình ngay lý gian, toà xử ông mất nhà.

Ngồi trước di ảnh của bà, ông bật khóc :

— Bà ơi, sao con mình nó có dã tâm như vậy !

 

 

Bữa tiệc của quỷ.

 

Bước ra khỏi toà, thằng con cười ha hả :

— Cả nhà mình đi ăn một bữa hoành tráng nhé !

Vợ con nó nhao nhao đề nghị :

— Buffet đi ba.

— Thôi , ăn hải sản ngon hơn.

— Không, món nướng Hàn quốc mới chuẩn.

Nó hào sảng :

— Ba cho ăn hết tất cả cho bể bụng luôn.

— Hoan hô ba !

Chai champagne được phục vụ bàn khui nghe cái “booc” thật sướng tai.

Nó nâng ly :

— Cuối cùng rồi cũng tống cổ được ông già.

— Đồ già dịch lì thấy ớn. Vợ nó thở phào.

— Một trăm phần trăm nhé cả nhà.

— Ừ, một trăm thì một trăm.

Cả nhà nó cười nói oang oang. Miếng thịt bò nướng nửa sống nửa chín rỉ máu trong miệng tụi nó đỏ lòm.

 

 

Hợp đồng ma quỷ.

 

Màn 1. Thời gian : 15 tháng 1 năm 201...

Địa điểm : Nhà mặt tiền Trần Phú, F4Q5. TPHCM. Việt Nam

Nhân vật : Ông già ( ngày xưa đã từng là cha , đã xây dựng và nuôi dạy các con trong ngôi nhà này ).

Lũ nghịch tử cùng chồng vợ con cái.

 

 

Nghịch tử thúi. : — Nè, ông cầm lấy tiền này rồi cút ra khỏi nhà ngay lập tức. Đưa hết giấy tờ bản chính đây. Từ nay nhà này là của tao.

Ông già. : — Con ơi, ba còn sống được bao lâu nữa. Sao các con không đợi ba chết đi rồi làm gì thì làm...

Nhiều tiếng nhao nhao :

— Chừng nào ông mới chết cho ?

— Đợi lâu mệt lắm.

— Lải nhải hoài.

 

Ông già lập cập bước ra khỏi ngôi nhà của mình . Ngôi nhà mà ông đã cật lực làm việc để gầy dựng cho gia đình một mái ấm. Ngôi nhà mà ông mơ ước được nhìn các con thành đạt và được nhắm mắt yên nghĩ sau một đời tần tảo.

 

Nghịch tử thúi. : — Giấy tờ bản chính ổng đã giao lại đây . Đã gọi người bán nhà rồi. Yên tâm là sẽ bán nhanh thôi vì nhà mặt tiền quận 5 mà. Lúc đó ai cũng có tiền.

Nghịch tử gái. : — Mọi việc trông cậy vào em hết đó sáu à.

Nghịch tử anh. : — Em sáu đừng lo. Anh sẽ ở đây giữ nhà. Chừng nào có người mua đến ,anh chị sẽ gọi em liền.

Nghịch tử út. : — Anh chị sáu cứ yên tâm , mọi người sẽ phụ lo những việc lặt vặt cho anh chị thảnh thơi lo việc lớn.

Không khí thật thân tình và vui vẻ. Anh chị em vợ chồng con cái đứa nào cũng thấy lấp lánh $$$$ trước mắt.

 

Màn 2. Thời gian : Sau khi bán nhà cướp cạn của ông già .

Địa điểm. : Chỗ nào khác không phải nhà ông già.

Nhân vật. : Ông già không còn tồn tại trong cuộc đời lũ con ông đã nuôi

mà không đủ sức dạy.

Còn lại đầy đủ lũ nghịch tử và vợ chồng con cái .

 

Nghịch tử thúi : — Hôm nay gọi mọi người đến đây làm gì thì biết rồi phải không ?

( Giọng hống hách cho ra vẻ người có tiền ).

Nghịch tử gái. : — Chị năm biết mà. Lo đại sự xong rồi là em sáu nghĩ liền đến anh chị em mình.

Nghịch tử út. : — Thôi chị năm nói nhiều quá. Để anh sáu chia tiền đi.

Nghịch tử anh. : — Anh chị em rất là cảm kích vợ chồng em.

Nghịch tử thúi. : — Nè, cầm lấy tiền đi. Coi như trả công mấy người . Vậy nha.

Mặt đứa nào cũng hớn hở. Phong bì hơi dày dày, chắc cũng hơi bị nhiều nhiều à.

Mạnh ai nấy he hé mở bao ra . Vội vã đếm. Không thể tin vào mắt mình...

Nghịch tử gái. : — Sao có năm chục triệu vậy sáu. Mà toàn tiền lẻ không.

Nghịch tử anh : — Em quên là em đã hứa xong việc sẽ chia phần cho anh chị em sao ?

Nghịch tử thúi. : — Thì phần đó. Chia rồi đó. Bộ hổng phải tiền sao ?

Con vợ thằng nghịch tử anh sôi máu :

— Nè, chơi gì kỳ vậy , mậy ? Bán nhà mười mấy tỷ mà đưa tụi tao có đống bạc lẻ này sao ?

Nghịch tử út. : — Vợ chồng mày tính ăn cướp hả ? Không ói tiền ra đây thì tụi tao chơi khô máu à !

Nghịch tử thúi : — Nhà đứng tên tao. Tao bán thì tao giữ tiền. Nghĩ tình tụi bây xun xoe tao cho . Không lấy thì trả lại đây.

Con vợ thằng này liền góp lời :

— Có giỏi thì đi kiện đi. Ông già tụi bây còn thua thì tao đố tụi bây làm gì được vợ chồng tụi tao đó !

 

Thay cho đoạn kết :

 

Nơi đây cần mua bán dao , kéo , gậy gộc... Nói chung là các loại vũ khí để tấn công và tự vệ.

Xin liên hệ : Lũ nghịch tử

Địa chỉ : Nhà mặt tiền Trần Phú, F4-Q5 TPHCM . Việt Nam.

 

Có người thắc mắc bây giờ ông già thế nào ?

Xin thưa ông ấy vẫn già, vẫn bệnh nặng , còn phải mang hai túi đựng nước tiểu hai bên hông mình. Cuối cuộc đời ông lây lất mướn nhà , dằn dặt với nước mắt chảy ngược vào trong.

Nhưng trời cũng còn thương, cho 3 đứa con không biết ngửi mùi tiền bất chính, nên còn lây lất với ông. Và chúng hứa với ông rằng sẽ lo lắng cho ông đến suốt đời bằng chính sức lao động của chúng.

Good luck, ông già !

 

BIỂN CÁT

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Sáu 20199:28 CH(Xem: 610)
Chuông, mõ và tiếng tụng kinh chiều bắt đầu lan tỏa không gian tĩnh lặng thoảng hương ngâu, hương nhài. Nhật Tôn bất giác chùng bước lại, hít một hơi thở sâu, rồi cũng chắp tay niệm theo. Cảnh vật này đã in đậm trong tâm khảm ngài từ hồi tóc để chỏm, sau những lần theo Thái thượng hoàng tới thăm thú các vùng Long Hưng, Tức Mặc, Vũ Lâm(1). Và cũng tại một chùa quê, ông nội ngài thốt lên những lời tưởng kỳ quặc: "Ta xem ngai vàng như chiếc giày rách, bỏ lúc nào cũng được". Giờ ngài chợt như được nghe tiếng nói đó dội về từ một chốn sâu thẳm và ngộ được hết ẩn ý sâu xa của chúng.
09 Tháng Sáu 20199:35 CH(Xem: 593)
Hai, em chịu hết nỗi rồi đó. Em đang ở Phan. Biết ngay là mẹ lại về đây ở mấy tuần liền. Bây giờ lại mắc thêm cái bệnh nói cười lẫn lộn với người chết nữa mới điên chứ. Sao già rồi không hưởng nhàn hạ, hạnh phúc như người ta mà hành hạ thân mình chi cho khổ quá vậy không biết nữa!
09 Tháng Năm 20199:34 CH(Xem: 1256)
Năm Mậu Ngọ, 1978. Vào đúng hôm rằm tháng tám. Làng Ngọc có ba sản phụ sinh con tại bệnh viện huyện. Ba cô con gái. Cũng không có gì đặc biệt. Thậm chí đấy là một việc rất thường tình nhỏ nhoi, ít người quan tâm trong cái năm đói quay đói quắt ấy. Cả ba đứa trẻ sinh ra hôm ấy mặt mũi đều rất đẹp đẽ, thân hình dài rộng.
23 Tháng Tư 201910:21 CH(Xem: 1092)
Nhà tôi ở sườn đồi, nhìn xuống dòng sông Mã. Cha tôi kể rằng, xưa kia đây vốn là vùng chuyên quy tập hài cốt bộ đội hy sinh. Sau này, đất chật người đông, những cặp vợ chồng trẻ tuổi, nghèo khó như cha mẹ tôi ra đó tìm mảnh đất cắm dùi. Rất nhiều ngôi mộ liệt sĩ chưa biết tên được cha tôi làm lễ, quy tập thành một nghĩa trang riêng do chính bà con xóm núi hương khói. Chuyện gia đình, ngôi làng nhỏ bé của tôi là những nỗi đau thương nối dài không hồi kết. Tôi lớn lên giữa bốn bề sim mua lau sậy điểm xuyết những nấm mồ cỏ xanh ngắt vây quanh. Từ nhỏ, tôi luôn có những giấc mơ kỳ lạ, trùng lặp. Tôi mơ thấy một cô bé trạc tuổi mình, tóc tết đuôi sam mặc chiếc áo hoa đứng bên cửa sổ cười cười, đôi bàn tay nhỏ xinh đưa lên vẫy vẫy. Có lần lại thấy cô bé ấy đứng thẫn thờ mở to cặp mắt đọng nước gọi mẹ, gọi anh rồi đưa tay quệt ngang dòng nước mắt…
17 Tháng Tư 20197:36 CH(Xem: 1162)
Sau năm năm tám tháng trong cái án tám năm tù vì tội giết người Sơn trở về xóm nhỏ của mình. Nhà vẫn còn nhưng rêu phong. Những vài năm không người chăm sóc thì cũ như trái đất là phải rồi. Nó phải như một người tù cải tạo tốt thì nhanh chóng trở lại đời thường vì giảm án. May cho Sơn là tay luật sư đã nêu ra những luận cứ hết sức thuyết phục nên chỉ ngộ chứ không cố sát. Anh ta còn khuyên Sơn làm đơn xin kháng cáo. Hy vọng khi phúc thẩm có thể giảm được chút đĩnh nào đó chăng? Nhưng Sơn không. Suốt buổi xử Sơn thừa nhận bằng một thái độ hơn cả hối hận. Cứ như anh ta muốn toà tuyên cho mình cái án tử cho rồi.
11 Tháng Tư 20198:38 CH(Xem: 1329)
Thật ra thì Hiên chưa bao giờ là con nhang đệ tử cửa Phật. Nhưng Hiên rất chăm đi chùa. Mà chả cứ chùa, nghe chỗ nào có đền thờ miếu mạo linh thiêng là mang lễ vật đến. Đến chỗ nào Hiên chỉ cầu xin có một thứ, ấy là tiền.
08 Tháng Tư 20199:11 CH(Xem: 1378)
"...một người bạn thân thiết nhất, gần như “con chấy cắn đôi”, đã rạn nứt khó có cơ hàn gắn; lạm dụng từ ngữ của giới kinh tế - chính trị, là phá sản! Và sự phá sản đau đớn này, không ngờ lại có liên quan, theo quy luật quả báo của đạo Phật, tới những chùa và biệt phủ ở một tỉnh miền núi vẫn phải xin Trung ương cấp gạo cứu đói..."
05 Tháng Tư 20197:04 CH(Xem: 1372)
Cuộc tình với Tuấn đôi khi kéo tôi thoát được nỗi ám ảnh về Dy. Con đường quen thuộc dẫn chúng tôi đến điểm hẹn hò sẽ đi qua một cây bông gòn cổ thụ duy nhất trong thành phố này, tiếp đến là cây gạo sừng sững. Tuấn thành thạo như đó từng là chốn cũ của anh. Anh hồ hởi lịch thiệp chào chủ nhà hàng, trêu chọc hoặc ngợi khen lũ chó mèo cảnh nuôi trong lồng mà vẫn cẩn trọng bước phía sau tôi khi lên cầu thang. Tuấn sợ đôi giầy cao gót khiến tôi vấp ngã. Tôi yêu Tuấn vụng dại như lần đầu trong đời. Dẫu lúc này, tôi đã ba mươi tuổi. Tôi có chồng con, một mái ấm bình ổn khiến nhiều người thầm ước ao. Tuấn cho tôi cảm giác tôi vừa là một người đàn bà đúng nghĩa lại vừa được chiều chuộng, nâng niu như trẻ nhỏ.
02 Tháng Tư 201911:03 CH(Xem: 1361)
Vân ra toà ly dị vợ. Thì chuyện đôi lứa nay hợp mai tan, thường mà. Ở thành phố bây giờ, ít ai quan tâm đến những cái phiên toà như vậy. Mà thực ra ly dị giờ êm lắm, mấy khi ồn ào toà tiếc lôi thôi đâu. Thuận tình ly hôn, đến toà hai anh chị đương kim vợ chồng, ký rẹt rẹt trước mặt thẩm phán là xong. Thành ra luôn cựu vợ cựu chồng.
28 Tháng Ba 201911:32 CH(Xem: 1557)
Phải như thế không? Tình yêu là gì mà ray rứt tâm hồn người ta như thế? Sao người ta không biết nâng niu quý trọng một người cả cuộc đời sống bên cạnh mình, bỏ cả năm tháng tuổi trẻ, thanh xuân, dành cho riêng mình, dâng cho mình đam mê tận tụy, âu yếm và chờ đợi không bao giờ mong đền đáp lại? Có phải con người chỉ mãi tiếc nuối những gì không có được trong tay, mà không nhận thấy một con tim đau đớn phập phồng thon thót nhịp đập vì mình ngày này qua tháng khác? Có phải tình yêu chỉ là thứ vô thường, đỏng đảnh, chua chát vậy không?