- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,501,187

CƠN TRẦM CẢM TRONG MƯA

19 Tháng Bảy 20188:31 CH(Xem: 8848)
tranh Dinh Cuong
Tranh Đinh Cường



Mark bước ra khỏi bệnh viện thì cơn sấm sét cũng vừa ập tới. Anh chạy vội vào xe, khởi động máy và cứ thế ngồi im. Đồng hồ chỉ ba giờ chiều. Anh không muốn quay trở lại văn phòng, càng không muốn về nhà. Giờ này Helen vẫn còn ở công ty. Emma chuẩn bị được bà nội đến đón. Mark không biết nên làm gì hay đúng ra là cần phải làm gì? Ghé vào một quán café? Gọi John uống một ly vang? Không được rồi! John đang ở New York. Hết tuần này hắn ta mới kết thúc chuyến công tác. Nếu Mark gọi, John sẽ bắt máy ngay lập tức. Mark không muốn làm phiền John trong lúc hắn đang phải căng thẳng với hàng tá con số cân não trong hợp đồng.

 

Cơn sấm sét vẫn có vẻ không hề ngớt. Người ta bảo sấm sét là đặc sản của tiểu bang này bên cạnh những bãi biển cát trắng hiếm hoi của Mỹ. Bốn tháng trước, Mark hăm hở mua căn nhà nghỉ dưỡng tại bãi biển Destin với mong muốn duy nhất là được yên tịnh tận hưởng gió biển. Helen chưa bao giờ can thiệp bất kỳ quyết định mua nhà nào của Mark vì cô biết anh không bao giờ có hứng thú với bất kỳ nơi khác trừ thành phố họ đang sống. Nhưng lần này thì khác! “Anh cần tìm một nơi thật sự làm anh vui!”. Helen không nói gì. Cô chỉ lẳng lặng để Mark tự quyết. “Vậy là Mark đang không cảm thấy vui? Tại sao phải chuyển đến một nơi xa đến như vậy?!”. Helen tự hỏi câu hỏi ấy nhiều ngày sau đó “Nếu Mark không thấy vui vậy mình thì sao? Mình có thấy vui không?”.

 

Mark vẫn đang mân mê điện thoại trên tay. Đã mười ba tháng kể từ lần cuối anh gặp Liz trong chuyến công tác ngắn của Liz ngay tại thành phố Mark sống. Mark biết rằng sẽ không có cách nào khác giúp anh thoát khỏi những suy nghĩ về Liz trừ khi anh phải là người chủ động gạt bỏ những tin nhắn đã nuôi nguồn sống cho anh. Việc từ bỏ nguồn sống của chính mình xem ra còn khó khăn gấp trăm lần so với việc chạm đươc thứ tình yêu tuyệt vọng. Mark hiểu rất rõ giữa Liz và anh hoàn toàn không thể có gì hơn ngoài những ký ức tuổi 12 dưới mái trường thị trấn bé nhỏ trên quê hương của họ. Nhưng không ai có quyền cấm anh cảm nhận mùi nước hoa của Liz thoang thoảng trong tâm trí và hơi ấm từ bàn tay Liz mười ba tháng trước đặt trên vai anh. Chỉ cần nhớ tới, Mark nghe rõ dòng điện chạy dọc sóng lưng. Nó sắt và ngọt như khóe mắt Liz cười khi họ ngồi uống ly trà chiều trước giờ Liz lên máy bay. “Cuộc đời đã tự sắp xếp theo cách của nó, Mark không thấy vậy sao?” “Ừm, cuộc đời đã tự biết cách sắp xếp theo cách của nó”. Mark lặp lại câu nói của Liz trong vô thức mà không biết rằng câu nói đó thật quá hèn để thốt ra từ miệng một thằng đàn ông.

 

“Mark còn nhớ thật sao? Lúc đó tụi mình mới có 12 tuổi mà!?”

“Thật chứ! Liz không nhớ ư? Sau buổi học ngày hôm đó, Mark đã tìm Liz khắp nơi. Daisy nói Liz đã về nhà nhưng khi Mark chạy đến chung cư nhà Liz lại không thấy xe đạp của Liz đâu cả!”.

“Liz… Liz đã đi tìm Mark…”

“Đừng đùa vậy Liz!”

“Liz nói thật! Liz đạp xe đi tìm Mark. Mike nói Mark sẽ rời thị trấn sáng sớm ngày mai. Liz không biết làm gì. Liz vẫn còn giữ hai chiếc bánh khoai tây trong cặp. Liz định sẽ cùng Mark ăn dưới gốc cây sồi mình vẫn hay ngồi… nhưng Daisy nói Mark đã đi ăn kem với đám bạn trong lớp. Liz không muốn trở thành trò cười. Mặc dù lúc đó Liz không ý thức được, vì sao mình lại sợ trở thành trò cười nếu xuất hiện trước Mark và tụi Daisy…”.

“Liz không biết là Mark đã hụt hẫng như thế nào khi không gặp được Liz ngày hôm đó…”

“Phải, có thể Liz không hiểu. Giống như Mark sẽ không bao giờ hiểu cảm giác một mình ngồi dưới cây sồi từng ấy năm. Nói chuyện một mình với nó từng ấy năm. Gương mặt của một ai đó cứ ở trong đầu mình từng ấy năm… Mark có bao giờ tự hỏi, mình có hạnh phúc không? Liz đang nói thực sự hạnh phúc ấy. Nó không chỉ đơn thuần là hạnh phúc…”.

 

Mark thấy mình khó thở. Anh không thể cứ ngồi trong xe mãi như thế này. Chỉ cần anh gõ tên đường nhà Liz vào bản đồ trên điện thoại thì hai tiếng đồng hồ sau Mark có thể sẽ nhìn thấy Liz. Anh không biết số nhà Liz. Liz chưa bao giờ nói với anh và anh cũng không dám hỏi. Sáu tháng trước, Liz bảo cô và chồng vừa chuyển về tiểu bang này vì cô thích biển. Tin nhắn chỉ đơn thuần chỉ mang tính chất thông báo, không gì khác hơn. “Liz thật biết chọn nơi để sống. Đó là tiểu bang mơ ước dưỡng già của bao nhiêu người, kể cả Mark!” “Có lẽ Liz già rồi cũng nên!”.

 

Mark mở những dòng tin nhắn giữa Liz và anh. Chỉ với Liz, anh mới được nhắn thứ ngôn ngữ mẹ đẻ nằm trong máu thịt. Những ngày đầu khi đến nước Mỹ, mỗi đêm anh đều hỏi mẹ “Khi nào mình về nhà hả mẹ?” “Đây là nhà của mình rồi con còn muốn về đâu?” “Không, đây không phải nhà mình!”. Mark mang nỗi buồn của thằng bé mới lớn trên đất Mỹ nhưng tâm trí chưa một lần quên gốc cây sồi ở quê nhà. Cho đến khi lần đầu tiên Mark trở về nước sau bảy năm.

 

Việc đầu tiên anh làm là đi tìm Liz. Bạn bè của anh và Liz hầu như đã chuyển lên các thành phố lớn. Mike dẫn anh đi vòng vo cả buổi chiều quanh chung cư nhà Liz nhưng không một ai biết Liz đang làm gì, ở đâu. “Mike, mày phải tìm Liz cho tao. Bằng mọi giá, tao phải tìm Liz cho bằng được”. Vài ngày sau, Mike nói đám bạn Daisy bảo Liz đã lấy chồng và chuyển lên khu phía Bắc. “Lấy chồng? Sao Liz lại có thể lấy chồng khi mới 19 tuổi cơ chứ?” “Thằng này, con gái người ta muốn lấy chồng phải đợi xin phép mày à?!”. Mark như người mất hồn, thất thần nốc bia với Mike tới sáng “Tao không về nữa. Nơi này không còn lí do gì để tao về”. Mike chửi thẳng vào mặt anh “Thằng mê gái! Mày coi tao không ra gì… Bạn bè kiểu như mày!?”. Mark không mê Liz. Từ “mê” sẽ xúc phạm thứ tình yêu trong vắt trong lòng Mark. Mark còn chưa kịp thấy Liz trở thành thiếu nữ. Tóc Liz ra sao? Mắt Liz có to và lông mi còn cong vút mỗi khi Liz ngạc nhiên về điều gì đó? Mark không mê Liz bằng kiểu xác thịt nhưng nỗi nhớ nhung trong Mark thì chưa bao giờ mờ nhạt. Mark đã hình dung gương mặt Liz nhiều lần. Nhiều đến nỗi các cô gái Mark qua đêm đều có dáng dấp gì đó giông giống Liz. Sau mỗi lần làm chuyện đó, nỗi xấu hổ bao trùm cả đầu óc vì với Mark, Liz vẫn là cô bé 12 tuổi. Suốt bảy năm qua, Mark chưa bao giờ từ bỏ ham muốn đó. Ham muốn được nhìn thấy Liz, được cầm tay Liz chạy dọc con đường biển như cái tuổi 12.

 

Mark lùi xe ra khỏi bãi giữ xe bệnh viện. Anh nhìn lên bản đồ định vị, con đường này không hề dẫn về nhà anh. Mark không biết mình đang làm gì, đang đi đâu. Có cái gì đó thúc giục chân ga, Mark cứ thế lao đi. Mưa bên ngoài vẫn còn vần vũ. Trên đại lộ những chiếc xe tải nối đuôi nhau, nước bắn tung tóe hai bên sườn xe, lan ra cả con đường dài tăm tắp. Giờ này Liz đang làm gì? Nếu đột nhiên xuất hiện thế này lỡ chồng Liz hiểu lầm thì sao? Mark không quan tâm, hay nói đúng hơn là anh không muốn quan tâm. Anh cần phải gặp Liz lúc này. Dù có thể chỉ nhìn thấy Liz thôi cũng đủ. Nhưng anh không biết chính xác số nhà Liz. Mark nhớ trong những đoạn tin nhắn, Liz bảo cô thường hay đi lễ tại nhà thờ Saint Burg, nơi có cây sồi già gợi cô nhớ về tuổi thơ trên quê hương của họ. Nếu bây giờ Mark xuất hiện trước nhà Liz, chắc Liz sẽ ngạc nhiên lắm. Liz không hề biết anh đã chuyển về cùng tiểu bang với Liz và chỉ cách Liz đúng một giờ năm mươi phút lái xe. Mark hèn đến nỗi không dám thú nhận với Liz rằng việc thở chung bầu không khí với cô cũng khiến anh dễ chịu hơn rất nhiều. Thi thoảng anh có cảm giác mùi hương trên cổ áo Liz đã vượt từng ấy dặm đường để an ủi mỗi sáng khi anh bước chân ra cửa. Mark thấy mình hèn quá. Nhất là khi mỗi tối anh vẫn dang tay làm gối cho Helen ngủ. Mà hèn thì đã sao? Chẳng phải anh đã hèn quá hơn một lần khi cách đây tám năm, sau từng ấy năm tìm kiếm, cuối cùng anh cũng có được tin tức Liz. Khi biết Liz không hề lấy chồng như lời đám bạn đồn đại, anh đã lái xe cả đêm trên đại lộ cho đến khi vô thức dừng xe tại bãi biển khi trời vừa ửng sáng. Nhưng dù có thương nhớ Liz đến mức nào đi nữa, thằng hèn trong anh cũng không thể cho phép hủy bỏ đám cưới với Helen. Anh sợ mình không thể làm Liz hạnh phúc và nhất là khiến Helen đau khổ. Sau đám cưới, anh chủ động tránh hết mọi thông tin về Liz dù mỗi ngày anh đều mò mẫm vào Facebook cô để chỉ được xem nụ cười trên bức hình đại diện. Mark biết mình hèn! Như lúc này đây. Khi khoảng cách tới khu nhà Liz chỉ còn vài phút, anh chỉ muốn tháo chạy.

 

Mark dừng xe trước cổng nhà thờ. Trời mùa hè đã quá bảy giờ nhưng vẫn còn chút nắng xót lại. Không gian buổi chiều tối thật dễ chịu. Con đường trước nhà thờ vắng vẻ. Thi thoảng mới có một chiếc xe từ tốn chạy qua. Mark ngồi xuống chiếc ghế dài bằng gỗ cũ kỹ dưới gốc cây sồi. Đây là cây sồi Liz đã nhắc tới. Mùi đất ẩm sau mưa và những giọt nước mưa thi thoảng nhỏ xuống mặt làm Mark cảm thấy vô cũng dễ chịu. Mark thu hết can đảm soạn nhanh tin nhắn “Hey Lizliz, what are you up to?”. Màn hình xuất hiện ngay dấu hiệu Liz đang trả lời “Hey what’s up? Long time no hear from you. I’m doing okay. How about you? How have you been…”. “Well, I’m doing good. Just wondering what are you up to?” “Thanks for asking. I actually just gave birth to my daughter. We are on the way home now”. Mark nhìn đi nhìn lại màn hình điện thoại. Liz vừa thông báo với anh rằng cô mới sinh con gái. Cô đang trên đường trở về nhà. Nếu con đường ngay nhà thờ này dẫn đến nhà cô, Mark có thể nhìn thấy cả nhà cô hạnh phúc chở nhau về hoặc có thể họ sẽ nhìn thấy anh nếu anh đứng ra phía mặt đường một chút. Nhưng anh làm vậy để làm gì? Liz mang thai khi nào sao Liz chưa bao giờ nói với anh? Mark không thể trách Liz đã không báo cho mình. Vớ vẩn! Mark cảm thấy lồng ngực mình như ngẹt thở. Anh đắn đo soạn đi soạn lại một tin nhắn nhưng mãi không thành dòng. Anh không biết nói gì với Liz trong lúc này. “Tại sao mày lại đứng đây? Mày đang làm gì vậy hả?” “I’m so happy for you. Sending my best wishes…, Lizliz”. Không có tin nhắn phản hồi nào từ Liz sau đó. Mark đứng lặng nhìn những chiếc xe lướt qua khu phố yên tĩnh đến trầm mịch. Anh hít hà thật sâu mùi không khí xung quanh nhà thờ. Mùi của gỗ sồi, của mặt đất ẩm ướt, của nước mưa trượt dài trên gương mặt thằng đàn ông ba mươi bảy. Đâu đó có mùi của Liz còn vươn vất. Bậc thang này Liz đã bước qua mỗi sáng chủ nhật. Chiếc ghế này Liz đã từng ngồi bao nhiêu lần? Liz đã mặc chiếc váy màu gì khi đi lễ? Con phố này Liz đã chạy xe qua lại mỗi ngày bao nhiêu quận? Cứ thế, Mark đứng đó hít lấy hít để thứ mùi không rõ tên cho đến khi trời sẫm tối.

 

Kết quả khám bệnh trưa nay, bác sĩ kết luận Mark bị trầm cảm. Ngày mai anh sẽ phải quay trở lại bệnh viện để làm thêm một vài xét nghiệm. Cơn trầm cảm trong mưa thường ướt át nhưng rồi mưa sẽ làm chúng tan đi… giống như buổi chiều nay vậy thôi mà, thằng hèn mà còn trầm cảm.

 

YK Đỗ.

FL. 07.18

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 25781)
Gió thì chết già trên những tán lá rậm rạp. Nhưng gió thu không chết già mà chết trẻ. Heo may thế, mỏng manh thế làm sao sống quá vài phút dưới tầng tầng lớp lớp cơ man lá cành cổ thụ không có tuổi? Huệ mơ màng mộng mị sờ nắn những lớp vẩy cổ thụ đang chà xát vào tấm lưng trần của mình. Huệ không dám bóc lớp vẩy, như thế sẽ làm cổ thụ đau. Huệ chẳng muốn ai đau bao giờ. Lớp lụa mỏng líu ríu trên người Huệ, líu ríu gốc cổ thụ. Gió đang vướng vít chúng với nhau. Nhưng cổ thụ sẽ không làm hư chiếc váy lụa của Huệ, Huệ biết điều ấy.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 23640)
Asada Jiro sinh năm 1951 tại Tokyo. Bắt đầu viết văn từ 1991 khi đã 40. Chỉ ba năm sau, ông được tặng giải Tài Năng Mới mang tên nhà văn Yoshikawa Eiji qua tác phẩm Lấy Xe Điện Ngầm (Metoro ni Notte). Năm 1997, Nhân Viên Đường Sắt (Poppoya) mang về cho ông giải Naoki. Năm 2000, ông lại đoạt giải văn học mang tên nhà văn Shibata Renzaburo với Nghĩa Sĩ Đất Kinh Thành (Mibu Gishiden). Văn ông nhẹ nhàng, điềm đạm, mang mang hoài cảm, trầm trầm như bài thơ bình thanh. Độc giả Nhật bình thường, nhất là phụ nữ rất yêu thích.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 30206)
Con Rếch bật dậy lao nhanh ra ngoài cửa theo phản xạ. Giờ này Hoa đi làm về và bao giờ chị cũng nhấn ba nhát chuông báo hiệu cho con Rếch biết. Trong khi chủ mở cửa, Rếch quẫy đuôi mừng tíu tít. Nó chồm lên cửa, nó cào sồn sột xuống nền nhà, cổ họng rít ăng ẳng. Hoa vừa hé cửa, nó đã xục cái mõm vào khe cố lách qua để chồm lên người chị liếm láp. Quen rồi chị vẫn cứ thấy buồn cười.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 23463)
Danh xưng cho những địa ốc sang trọng bề thế như vậy là, biệt thự, villa. Vài định tính bổ túc: cổ kính, trầm tịnh, và đúng hơn cả: hoang sơ. Tổng quát, đó là kết luận của những người đứng ngoài, những du khách. Ngoài những cảm nghĩ trên, từ họ, nếu gợn thêm lượng nào trắc ẩn thì nó cũng chỉ như vệt sơn mới, khó sức nhòa nhóa hết mọi vết tích trần thế phong sương của kiến trúc hơn nửa thế kỷ
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 35748)
Triệu Nguyên người Nguyên Thuỷ tỉnh Cam Túc, mồ côi cha mẹ từ hồi còn bé, đến nay cũng chẳng vợ con gì. Năm Diên Hựu nhà Nguyên, Triệu đến học ở Tiền Đường, trọ tại Cát Lãnh bên bờ Tây Hồ. Lân cận với nơi chàng ở trọ, là ngôi nhà của Thừa Tứơng Gỉa Tự Đạo đời Nam Tống. Triệu ở một mình, nên cảm thấy nhàn hạ thảnh thơi, thường quanh quẩn bồi hồi ra đứng ngoài cửa những khi chiều xuống.
23 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 109860)
Ngủ đi nhé à ơi, cái sâu làm tổ, cái bọ đi chùa, chuồn chuồn thì bơi (Tặng Kiên và sự điên rồ của đêm)
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 26351)
Điều ấy quả là có thật. Mỗi lần nhìn đến chiếc áo ấy, hắn thấy gai ốc nổi lên, xương sống ớn lạnh. Nhưng hắn vẫn thích giữ nó, hắn vẫn thèm được mặc nó. Đã bao lần hắn định lấy ra mặc nhưng rồi hắn dừng lại. Hắn sợ. Chiếc áo ấy là quà của tên bạn thân tặng hắn sau chuyến du lịch Châu Á.
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 28410)
Xe qua lại tấp nập, người đông hơn, hình thức cũng thay đổi như tấm thân lâu nay mặc áo vá, áo cũ hôm nay khoác lên chiếc váy lửng và chiếc áo hai dây, chân đi dép hộp, tình cảnh phố phường như người dàn bà sống trong thủ dâm đã lâu, nay có chàng trai đến gõ cửa, chẳng biết phải dâng phần nào cho chàng. Nàng lại nghĩ tấm thân nàng. Tấm thân như tàu lá cải muối rách bươn, nhầu nhĩ lên men mặn chát và chờ người mua.
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 35080)
Đêm đặc như lớp nhựa trải trên mặt đường. Chàng ngồi trong vũng keo đặc ấy, cố tìm một hình bóng thân quen. Mưa ngoài khung kính. Không khí mát dịu. Những mảnh vụn của giấc mơ dán chập lên nhau. Rồi một mảnh vụn tuột ra, rơi xuống nền nhà. Cơn mơ nồng cháy bị cắt ngang vì tiếng đấu kiếm loang choang bên ngoài. Chàng mở choàng con mắt. Qua cái khe hẹp dưới khung cửa, ánh đèn phòng khách nhập nhòa.
21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 33377)
Có tiếng nổ uỳnh uỳnh như tiếng cà nông, tiếng bánh xe lộc cộc trên đá dăm lao vào ngõ, gạt cánh cổng gỗ đánh xoẹt. “Thằng mất dạy nào đấy, có biết nhà ai đây không mà láo lếu thế hở? Thằng nào? Bà có ra mà lôi cổ nó vào đây tôi dạy cho một bài không! Con cái nhà ai thế không biết?”. “Bố! Con đây chứ thằng nào. Bố lại đang uống rượu à, may quá, con về đúng lúc. Đang thèm rượu muốn chết đây bố ạ”.