- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,500,013

Ăn Sống

24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 30183)
Kính coong... Kính coong... Kính coong...

Con Rếch bật dậy lao nhanh ra ngoài cửa theo phản xạ. Giờ này Hoa đi làm về và bao giờ chị cũng nhấn ba nhát chuông báo hiệu cho con Rếch biết. Trong khi chủ mở cửa, Rếch quẫy đuôi mừng tíu tít. Nó chồm lên cửa, nó cào sồn sột xuống nền nhà, cổ họng rít ăng ẳng. Hoa vừa hé cửa, nó đã xục cái mõm vào khe cố lách qua để chồm lên người chị liếm láp. Quen rồi chị vẫn cứ thấy buồn cười.

Chị yêu con Rếch như bé gái yêu búp bê mà chơi cả ngày không biết chán.

Con Rếch là giống chó Béc, với người lạ, nó ác như sói nhưng với chủ thì hoàn toàn ngược lại. Khi mới mua về nó nhỏ bé còm nhom, giờ béo khoẻ thơm tho lắm rồi. Mỗi tuần Hoa tắm cho nó một lần mà cũng tắm bằng dầu gội và dầu xả như người vậy.Tắm nhiều đâm quen nên nó thích tắm, động chút là lao vào nhà vệ sinh vầy chậu nước hoặc trện cái bụng nhẵn thín xuống nền ướt. Tắm xong là lao một mạch lên sân thượng chứ không đời nào chịu để cho chủ sấy.

Biết vợ yêu chó, Tuấn đồng tình nhưng anh lại muốn chị sinh con và ở nhà chăm sóc con. Đương nhiên là chị không thích, không phải chị ghét trẻ con mà chỉ đơn giản là chị muốn đi làm vài năm nữa. Chị nói:

- Đã sinh con thì phải chăm con, phải ở nhà, mà ở nhà thì em chưa muốn. Còn nếu đẻ con mà phải thuê người trông giữ thì em sẽ không đẻ đâu.

Thuyết phục vợ nhiều lần không được Tuấn đâm ra bực mình. Không phải vì nội ngoại đôi bên đều giục mà anh muốn được làm bố. Vợ anh có hiểu cho anh đâu, lại còn trách anh không hiểu cho mình. Dần cứ nói đến chuyện con cái là vợ chồng lại giận. Hễ giận chồng chị lại ôm chó lên giường ngủ. Anh khó chịu thì chị cãi:

- Thế thì sao?

- Bẩn!

- Anh bẩn thì có. Đùa với nó mãi chẳng sao tự dưng trái tính!

- Em bảo ai trái tính?

- Anh chứ còn ai!

- Cô giỏi nhỉ! Vậy mai tôi bán con Rếch đi để xem cô ngủ với ai.

- Tôi không cho nó lên giường nữa là xong chứ gì!

- Để xem thái độ của cô đã.

Tuy là Hoa nhường nhưng sau đó chị thực hiện chiến tranh lạnh mà cái món này thì Tuấn cực kỳ sợ. Tất nhiên công việc nhà trở thành nhiệm vụ của anh mỗi khi muốn làm lành với vợ.

Công ty dạo này trục trặc nên anh hay nghỉ, đã nghỉ thì tất nhiên công việc nội trợ anh phải đảm nhận kể cả việc tắm cho con Rếch.

Con Rếch càng lớn ăn càng khoẻ lại hay ăn thịt, hôm nào cơm không thịt là cơm ế, mà ăn thịt thì đến là nhiều. Trước mới bắt về vạ gì ăn nấy. Một thời gian sau chẳng khác gì chó quý tộc. Nó ăn nhiều và cũng nghịch khoẻ. Chủ đi làm ngôi nhà trở thành vương quốc nhỏ để làm gì tuỳ ý. Khi thì cái giẻ lau bị xé nát, khi thì dây điện bị cắn đứt đôi, có khi dép guốc bị tha mỗi nơi một cái và không cái nào còn lành lặn. Hoa có tính hay quên, làm xong tiện tay đẻ cái chổi lông gà ở ghế thế là tan nát, lông bay tứ phía. Nhiều khi nó ôm chân hai vợ chồng theo kiểu đi tơ bị Tuấn phát cho buộc phải chừa.

Có Tuấn ở nhà con Rếch hiền hẳn. Nó tha lôi gì là anh quát ngay. Thành thử nó phải nằm trong ổ mắt liếc thao láo hết chỗ này đến chỗ kia. Rồi lên sân thượng, lên đó thì tha hồ mà đùa. Lúc cao hứng nó chồm lên ngoạm lấy quần áo đang phơi giằng xé đến rách thì thôi, móc nhựa cũng bị gặm nát từng đoạn. Rồi lại lao quanh bốn góc tường vừa hộc vừa sủa ăng ẳng như hứng khởi với trò giải trí của mình.

Bị Tuấn xích vào chân ghế, thoạt đầu nó nằm yên mắt liếc trông rất gian. Lát sau nó rên tấm tức, đi loanh quoanh khiến dây xích quấn vào chân ghế. Rồi kéo, rồi sủa, rồi gặm chân ghế, cào xuống nền nhà, nỗi tức giận lớn hơn nỗi sợ chủ nên chủ quát lớn mấy nó vẫn kêu to gấp mấy lần người.

Kinh coong à Kinh coong à Kinh coong à

Con Rếch tỉnh như sáo lao ra như mọi khi. ặc! Sợi dây xích giật ngược làm nó oằn người. Nó rít lên, vẫy đuôi cuống quýt, mõm xục vào lòng Hoa rên rỉ như buộc tội ông chủ đã đối xử tàn tệ với nó.

Rếch lại được tự do. Tất nhiên chó lớn lên cũng bớt nghịch, Rếch không ngoại lệ. Với Hoa, con Rếch như một thành viên trong gia đình, là một đứa trẻ, một đứa trẻ không biết giận hờn là gì. Có điều càng lớn nó càng trở nên dữ tợn. Không ít bạn bè của hai vợ chồng bị doạ xanh mắt.Càng lớn nó cũng ăn càng nhiều, bữa của nó giờ phần lớn là thịt, có thế nó mới nặng đến ba mươi kg.

Nó sống không thể thiếu thịt được. Tuấn khẳng định.

 *

- Em có bầu rồi anh ạ.

- Thật không?

- Tại anh hết. Em quên thuốc thì anh phải nhắc chứ?

- Không sao! Tốt rồi!

Vợ có mang, Tuấn gánh thêm việc nhà mà lúc nào cũng toe toét cười. Con trai hay con gái với anh không quan trọng nhưng chắc chắn rằng đứa trẻ sẽ bập bẹ gọi anh là bố, sẽ bi bô suốt ngày. Thế mới là gia đình chứ. Công lao to lớn ấy thuộc về mẹ nó, mẹ nó xứng đáng được chăm sóc thật tốt.

Sợ công việc ảnh hưởng đến con, Hoa xin nghỉ việc. Chị chăm chỉ đọc sách báo để biết cách chăm mình chăm con. Những ngày nghỉ, vợ chồng đưa nhau đi sắm tã lót cho đứa trẻ sắp chào đời. Hai bên nội ngoại ai nấy đều mừng: “Lấy nhau gần bốn năm trời giờ mới có tin vui. Bảo là hoãn nhưng cứ sợ chúng nó không có con cơ đấy. Giờ thì tốt rồi”.

Nhưng không phải việc gì cũng theo ý muốn.

Công ty của Tuấn trước đây có vấn đề về tài chính vừa ổn định một thời gian thì lại đột ngột tuyên bố giải thể.

Tuấn thành thất nghiệp, trong khi gánh nặng gia đình vẫn dồn lên vai anh. Số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng chẳng đáng là bao, lại còn lo cho đứa con nữa, suy nghĩ nhiều anh đâm ra hay cáu gắt.

Vợ chồng thất nghiệp dạo này giận nhau liên miên.

Anh nổi cáu chị cũng chẳng vừa. Chị xỉa xói anh rồi hay cằn nhằn trong miệng mà anh thì chúa ghét như thế. Anh nói một, chị nói hai. Cứ vậy vợ chồng dần xấu đi trong mắt nhau. Giận, chị lại lôi con Rếch to đùng lên giường ngủ. Anh điên tiết:

- Cô dám đuổi tôi để cho chó lên giường à?

- Kệ tôi!

- Tôi cấm!

- Tôi thích ngủ với con Rếch đấy, anh làm gì được nào!

“Bốp!”

Thế là chị dọn về ngoại, còn anh về nội.

- Cô ta thật quá quoắt, không thích thì chia tay.

- Ơ hay! Thầy u sống mấy chục năm trời mà chưa từng nói chia tay. Chúng mày mới có vài năm mà đã lắm chuyện. Biết không thì về làm lành với vợ đi!

- Nhưng con không chịu nổi tính khí cô ta!

- Ở lâu rồi sẽ quen, sẽ chấp nhận được thôi.

Bên ngoại:

- Anh ấy đánh con!

- Sao mà nó đánh?

- Không ưa thì đánh chứ sao?

- Chắc tại mày hỗn chứ gì?

- Từ hôm ở nhà bỗng trái tính trái nết, động tý là cáu làm sao mà con chịu được?

- Nó đang đi làm tự dưng phải nghỉ, lại phải gánh vác cho hai mẹ con con. Phải an ủi động viên nó chứ?

Bớt giận rồi Hoa cũng thấy mình sai. Sao chị lại hay cáu bẳn chao chát anh nhỉ. Sao chị lại cứ cho chó lên giường mỗi khi giận anh? Chao ôi con Rếch bị bỏ đói mấy ngày gầy xọp lại, bụng óp ép chỉ toàn da với da, xương sườn gồ lên trông rõ. Chị ứa nước mắt vì thương nó và trách mình vô tâm. Rồi chị mua thịt về, mải lau dọn bếp chưa kịp nấu, lúc ngoảnh ra thì con Rếch đã chén sạch từ khi nào. “Nó ăn được thịt sống cũng hay”. Chị nghĩ và lại dọn dẹp nhà cửa chờ chồng về.

 *

Tuấn vác đơn đi xin việc. Cuối cùng anh được nhận vào một công ty trách nhiệm hữu hạn, lương chỉ có triệu hai một tháng. Thế là cái gì cũng phải dè xẻn, những thói quen cũ phải thay đổi rất nhiều để thích nghi với cuộc sống mới. Khoản tiền dành cho việc đi bơi của anh bị cắt, đi xe buýt thay cho xe máy và họa hoằn lắm anh mới dám mời vài người bạn thân đi nhậu nhẹt. Thói quen buôn điện thoại của Hoa coi như cấm tiệt, cái máy giặt rỗi việc chơi dài, điện và nước được tiết kiệm triệt để. Rồi đến lượt con Rếch bị cắt bữa sáng, số thịt trong bữa cũng bị cắt xén dần. Đến khi tiền nhà lại tăng thì Hoa đành băm thịt sống trộn cơm. Không ngờ nó lại rất khoái thịt sống. Dạo này Rếch hay ăn vụng. Nhiều khi đi chợ về Hoa tiện tay đặt thức ăn lên bàn rồi lên nhà nghỉ ngơi, lát sau xuống thì cái túi bóng đã bị xé nham nhở, thịt của người, của chó đều hết sạch, còn trơ lại rau. Tuấn nhiều lần đòi bán nó đi vừa có ít tiền lại đỡ phải nuôi nhưng chị không chịu.

Gần gũi người như thế mà ngoài chủ ra thì ai con Rếch cũng đề phòng, tính hung dữ không thể bỏ. Đã thế, càng gầy nó càng dữ tợn. Chị bạn của Hoa đến chơi, con Rếch đợp cho một miếng lòi thịt bắp chân, máu chảy ròng ròng, rồi nó sấn vào liếm láp máu me. Tuấn bực quá xích lại nện cho một trận. Bị đòn đau, con chó nhe nanh gầm gừ. Anh càng tức, phang cho oằn lưng. Hoa vừa nhìn vừa ứa nước mắt.

Bị đau con Rếch nằm liệt mấy ngày không ăn, nó luôn nhìn Tuấn bằng con mắt đề phòng. Càng ngày nó càng dữ tợn hơn. Hoa đẻ, bà nội gởi cho đôi gà. Nó phá lồng ăn thịt làm máu me văng vãi đầy bếp, lông gà bay tứ tung khắp nhà. Tuấn gọi người bán, lần này Hoa phải nài nỉ mãi con Rếch mới thoát chết, anh bắt xích. Thì xích. Nhưng chỉ cần anh ra khỏi cửa là con chó lại được tự do. Hoa bế con, nó xán lại gần ngửi ngửi, liếm láp mặt thằng bé. Bị đẩy ra nó lại xán đến nhằn cái tã. Chị gõ nhẹ vào đầu nó mắng yêu:

- Hư nào, làm em tỉnh dậy bây giờ.

Trời sắp nổi mưa, gió ào ào thổi. Đang xem ti vi chợt nghe tiếng sấm chị vội trải chiếc chăn mỏng ra ghế đệm và đặt con nằm xuống để lên sân thượng thu quần áo. Gió mạnh, quần áo bay tứ tung sang cả nhà hàng xóm lủng lẳng trên giàn treo những giỏ phong lan.

- Rếch, lại đánh thức em rồi!

Dỗ cho con ngủ trở lại, Hoa sang nhà hàng xóm lấy nốt quần áo. Xa xa có đám đông nhốn nháo, hình như có tai nạn. Chị tò mò đến xem. Hai chiếc xe máy méo mó nằm vật giữa đường. Kẻ gẫy chân, người gẫy tay, ghê chết đi được. Mọi người đua nhau bàn tán, chị cũng đứng nghe. Đột nhiên chị rùng mình, người nổi gai ốc. Có cái gì đó.Sao thế nhỉ?Hay tại tai nạn? Ừ phải rồi, mình mới sinh xong không nên ra ngoài nhiều, nhất là khi trờ nổi gió to thế này. Nghĩ đến chồng, anh không mang ô đi, đứng đợi xe buýt liệu có ướt không? Trời này chắc là mưa to lắm.

Mở cửa vào nhà, chị gọi điện cho anh. Trong khi chờ tín hiệu trả lời, vô tình nhìn ra ghế, chị giật mình không thấy con đâu. Chị nháo nhác đưa mắt tìm và như đứng tròng khi nhìn tới ổ con Rếch. Chiếc ống nghe rơi xuống bàn vẫn phát ra những câu hỏi dồn của anh từ đầu dây bên kia vọng lại.

Trong đống tã lót tả tơi, máu me be bét, con Rếch hì hục gặm nốt chiếc đầu của đứa trẻ sơ sinh...

NGÔ NGỌC TRANG

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Giêng 202012:21 SA(Xem: 2884)
Chiều mùng 3 tết, trời vẫn rét cắt da cắt thịt. Tôi dừng nghỉ ở Đền Mẫu trước khi qua sông để vào bản Cọ, bản Khau. Sông Cầu cạn lắm, nước trong veo và lạnh, nhìn rõ sỏi trăng dưới đáy. Đi thuyền thuyền qua sông hai bên bờ cây lá run rẩy vì rét, hình như xa xôi kia còn sót lại một bông hóa chuối rừng như một ngọn lửa nhỏ thắp lên giữa khu rừng, làm ấm lòng một gã thợ ảnh là tôi, bỏ vợ con nheo nhóc ở nhà, ôm máy ảnh đi kiếm tiền nơi rừng xanh núi đó, khi thiên hạ vẫn đang say sưa đón tết. Chỉ có điều bông hoa chuối rừng này đỏ một cách lạ lùng, như màu máu tươi vậy, tôi đi đến đâu cũng vẫn thấy bông hoa ấy lúc trước mặt, lúc sau lưng, lúc ở đáy sông khi thuyền sang sông.
24 Tháng Giêng 202012:16 SA(Xem: 3234)
Những ngày giáp Tết năm nay, tôi mang một ít hàng ra chợ trời bán cho vơi bớt hàng cũ. Lúc đầu mới ra bán tôi rất ngại, lo sợ đủ điều nên thay vì tôi chọn chỗ đông người để bán cho đắt hàng, tôi lại chọn chỗ vắng hơn cho đỡ phải tranh giành bon chen với người khác. Dần dần tôi lại cảm thấy ở chợ trời cũng nhẹ nhàng chứ không đến nỗi vất vả, giành giựt như tôi nghĩ, tôi cũng có những người bạn mới từ nơi chốn này.
22 Tháng Giêng 20209:23 CH(Xem: 2792)
Khi tôi vừa bước lên cầu thang thì bất chợt nghe tiếng đàn piano vọng xuống từ trên tầng hai của căn chung cư, tiếng đàn vang lên từng khúc gãy nhịp tạo ra một thứ âm thanh rời rạc nghe chói tai khiến tôi đứng khựng lại, và trong một thoáng suy nghĩ, tôi đoán chắc tiếng đàn ấy là của một người đang mầy mò học đàn. Nhiều lần đến chơi với Quân tôi không thấy trong nhà nó có bất cứ một loại nhạc cụ nào, nhưng tình cờ hôm nay nghe được tiếng đàn khiến tôi ngạc nhiên.
22 Tháng Giêng 20208:09 CH(Xem: 2860)
Cơm nước tắm rửa xong, bọn trẻ đã lên giường thì ba nhân dắt nhau ra vườn nói chuyện. “Mà thực ra tao cũng đếch biết nói thế nào. Một đằng người yêu cũ, vợ cũ tuy chưa có con chung nhưng tình sâu nghĩa nặng từ thủa còn thơ. Vả lại cổ đã tuyên bố nếu tao hắt hủi mẹ con cổ, cổ sẽ ôm cả hai đứa nhảy xuống sông Tiền cho khuất mắt. Cái vụ này thì dám lắm, tao chơi với cổ từ nhỏ tao biết tính mà. Còn cô Hồng cũng nói, em đã bán hết nhà cửa ôm cả ba đứa con máu thịt của anh vào đây rồi, anh có định đem chúng ra ngoài đường bỏ là tùy! Rối ruột quá đâm cùn, tao bảo hai bà là, tôi cán bộ đảng viên nên không được hai vợ, tôi chỉ được chọn một. Hai bà tự đàm phán với nhau. Xong rồi thì một bà vào buồng với tôi, một bà ngủ với con!” “Thế rồi sao?” “Hai bả rì rầm ngoài vườn khuya lắm. Tao đã thiếp đi rồi thì thấy vô buồng. Cả hai! Một bà vào nằm trong. Một bà nằm ngoài. Tao nằm giữa.” “Ái chà chà! Trò chơi ba người, bánh mì kẹp pa tê à! Sướng nhất chú!” “Tầm bậy! Sướng cái khỉ khô"...
14 Tháng Giêng 20209:22 CH(Xem: 3053)
Thiện có một căn nhà cho thuê. Cách đây lâu lắm, năm nào Thiện không còn nhớ rõ, chỉ biết lúc ấy mẹ anh quan tâm đến cuộc sống tương lai của cậu con trai út vô lo nên bà đã cẩn thận dặn dò anh. Mẹ anh bảo: -Thiện à. Con đã lớn khôn rồi, không còn bé nhỏ nữa, phải biết lo cuộc sống tương lai, mẹ muốn con mua một căn nhà để sau này khi con lập gia đình có chỗ ăn chỗ ở đàng hoàng. Ông bà ta thường nói “ An cư mới lạc nghiệp ”. Nghe con. Nghe mẹ nói Thiện chỉ cười cười không tỏ vẻ lời khuyên của mẹ có sức thuyết phục đối với anh.
10 Tháng Giêng 20209:18 CH(Xem: 2711)
“Đàn ông Mỹ sao lắm người tên John thế. John Wayne, John Kennedy, John Lennon, John McCain… gặp ông Mỹ, em cứ gọi đại là John, bảy mươi lăm phần trăm là trúng phóc.” Cô gái giụi đầu vào vai chồng, hít hà mùi thuốc cạo râu phảng phất trên vai áo anh, châm chọc. Bóp nhẹ bờ vai vợ, người đàn ông xoay đầu qua, cọ cằm vào đỉnh đầu phủ làn tóc mượt mà của vợ, hít hà, “Chính xác.” / “Tại sao anh lại tên John?” Cô gái hỏi. / “Mẹ anh thích đọc Phúc Âm của thánh John.” /
28 Tháng Mười Hai 201911:29 CH(Xem: 3191)
Bình An / Tên của tôi là do cha cô ấy đặt. / Sự hiện hữu của tôi là vì cô ấy mà có, tôi là một con robot.Tôi được chào đời vào một ngày mùa thu thật ảm đạm, lần đầu tiên thức dậy đập vào mắt là bầu trời xám xịt nặng những nước, nhìn xong tôi mới hiểu thấm thía cái cảm giác buồn bã, u sầu thường thấy trong thơ văn. Các bạn sẽ hỏi tôi làm thế nào một con robot mới được thành hình lại có thể có được cảm nhận như thế? Các bạn sẽ còn ngạc nhiên hơn nữa bởi vì trong bộ nhớ của tôi tích luỹ có lẽ còn nhiều hơn gấp mấy lần bộ nhớ của các bạn, những người bình thường. / Lần mở mắt đầu tiên, tôi đã có thể biết thế nào là mưa, là nắng, là bốn mùa. Tôi đã có thể nhận biết biển sâu, núi cao, năm châu, bốn bể và tất cả thủ đô của các nước trên thế giới. Tôi đã có thể biết kể chuyện cổ tích, hát những bài hát kinh điển, có thể chơi được những bài nhạc classique trên piano.
18 Tháng Mười Hai 201912:28 SA(Xem: 3735)
“Chị cho em ôm một tí...” “Vào đây. Ôm chị đi...” Thiếu phụ với tay chèn chăn cho hai con. Xoay người lại đón. Cậu lính trẻ rúc gọn vào ngực người đàn bà đang nuôi con nhỏ. Bộ ngực to dập dềnh ấm nóng. Mùi sữa thơm nức. Chút sữa thừa ứa ra lần áo. Cậu lính trẻ rúc mặt xuống, thè lưỡi nếm. Ngọt lành. Cái lưỡi mềm mại chạm vào đầu ti qua lần vải mỏng. Chỉ thế là đủ cho một dòng điện chạy xoẹt từ đỉnh đầu đến gót chân. Tê dại. Hai thân thể cong lên, dính chặt vào nhau trong vô thức. “Chị ơi...” “Em nhớ người yêu...”
14 Tháng Mười Hai 20191:04 SA(Xem: 2906)
“Đây là thành phố của những cây cầu. Cô thấy thơ mộng không?” - Giám đốc công ty bạn đang ở thế vừa là đối tác vừa cạnh tranh với chúng tôi đích thân lái xe đón tôi từ sân bay về trụ sở công ty ấy. Hoàng hôn đang đổ xuống sông Hàn lóng lánh. Tôi chợt nhớ Diên. Trước mắt nàng mà bày ra cảnh tượng đẹp đẽ này thì Diên vẫn như đã chết. Mắt nàng vẫn vô hồn, chiếc váy lụa vẫn rủ xuống tận gót chân lạnh lùng mướt mát.
23 Tháng Mười Một 20193:42 CH(Xem: 3438)
“Chú cho cháu bao nhiêu cũng được. Cháu chỉ cần chú giúp cháu mở hàng.” Giọng nói nhỏ nhẹ, mỏng mềm như trượt về từ một không gian xa lơ lắc. Tôi ngần ngừ, nhìn quanh. Một ngày mới thênh thang trước mặt. Nắng mới lên, vắt vẻo ngọn me già. “Okay chú nhé!” Vẫn cái giọng mỏng mềm. Tôi mỉm cười, nhìn xuống chân mình. Đôi giầy hôm trước lần mò cái ngõ hẻm lầy lội tìm người quen cũng lấm lem lắm rồi. Và cái chuyện mở hàng đượm nét dị đoan của chú bé mặt mũi ngây ngô thế kia gợi cho tôi sự tò mò. Cả đời tôi chưa bao giờ ngồi gác chân lên trước mặt ai. Dọa treo cổ tôi, tôi cũng không đưa chân mình cho người khác rửa. Nhưng thằng bé này làm tôi xiêu lòng.