- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,513,119

CHUỘT CHƠI FACEBOOK

04 Tháng Giêng 201612:26 SA(Xem: 17619)

                      

VU DAM 2016
Nhà văn Vũ Đảm - 2016



 

            Bà Thảo nhận được hóa đơn tiền điện tháng 6, mới xem qua đã xây xẩm mặt mày, không phải do áp huyết tăng đột biến như mọi khi mà là do phải trả cho nhà điện 3 triệu, gấp 15 lần so với những tháng trước. Bà đã nghe rất nhiều người than trách rằng không hiểu sao tiền điện cứ tăng vọt trong khi đó dù nhà điện không bắt thì các hộ gia đình đều tiết kiệm điện vì, chẳng cao xa vì quốc gia đâu mà vì thu nhập quá thấp, lương không đủ sống, phải đi làm thêm tối mặt tối mũi kiếm  tiền thì ai dám phung phí vào cái khoản điện. Nằm vật ra giường một lúc, bà Thảo liền đi ra nhà điện hỏi. Nghe xong lời than trách của bà Thảo, lại cầm xem xét kỹ hóa đơn tiền điện của bà, ông trạm trưởng điện nước phường giải thích:

-         Tháng 7 là tháng rất nóng, chắc bà bật điều hòa ôm chồng  24/24 giờ nên tốn thế là còn ít!

Bà Thảo khinh khỉnh:

-         Tôi góa chồng ạ!

Ông trạm trưởng bảo bà trông vẫn còn tươi trẻ thế mà đã góa chồng, không có bạn trai, không có tình nhân, sao mà phí đời thế, bao cô chồng kè kè bên cạnh mà vẫn còn ham của lạ. Bà Thảo nói mát mẻ, khéo phải tìm tình nhân làm trong ngành điện để miễn giảm tiền điện hoặc ít ra cũng không bị ăn cắp tiền điện. Ông trạm trưởng lướt qua bộ ngực của bà Thảo, thấy còn căng lắm nên ỡm ờ hay là vợ ông đã hết đát mà ông thì lại vẫn còn sung sức, bà làm tình nhân của ông thì tốt quá. Bà Thảo nói được thôi nhưng xin ông trả giúp 3 triệu tiền điện mà nhân viên của ông ăn cắp của bà tháng này. Làm gì có chuyện nhân viên điện của phường ăn cắp điện của dân, ông trạm trưởng phân minh và lại đưa ra lý do:

-         Thế thì bà bật điều hòa để  ăn, xem, ngủ, nghỉ?

-         Không, tôi có điều hòa nhưng tháng rồi tôi không dùng điều hòa. Con trai tôi đi công tác nước ngoài hai tháng rồi. Tôi đi vào Sài Gòn thăm con gái  từ ngày 1/7 đến 1/8 mới về, lẽ ra tiền điện phải thấp hơn tháng 6 tôi ở nhà chứ?

-         Thế tiền điện tháng 6 nhà bà bao nhiêu?

-         190 ngàn đồng!

     Đến nước này thì ông trạm trưởng cũng không nén nổi sự bực tức, ông  lẩm bẩm chửi nhân viên kỹ thuật và nhân viên viên đi ghi số điện ngu như chó, ăn cắp điện của nhà dân bao năm nay rồi mà không rút kinh nghiệm, mỗi hộ ăn vài trăm ngàn thì dân khó phát hiện, đằng này cậy là mùa hè nóng bức đổi thừa cho dân dùng điều hòa nhiều nên ăn cắp cả triệu bạc, dân biết dân kiện thì toi mạng. Nhà bà này bị ăn cắp gần 3 triệu là quá lộ liễu nhưng chả nhẽ thú tội nhà điện ăn cắp điện của dân? Lộ ra thì chết cả lũ. Phường ông có hơn hai ngàn hộ gia đình, đều đều mỗi tháng, trạm của ông xơi của dân 100 triệu tiền điện, 50 triệu tiền nước. Riêng tháng rồi tổng doanh thu trong sổ sách là hơn 800 triệu, để ngoài sổ sách hay nói chính xác hơn là ăn cắp của dân 400 triệu, nước ăn cắp thêm 200 triệu nữa, tổng số tiền ăn cắp là 600 triệu, chia cho cán bộ chủ chốt của phường một nửa, còn một nửa trạm điện- nước chia nhau, riêng phần ông được 150 triệu. Tiền và tiền nhiều thì ai mà chả thích nhưng tháng rồi nhân viên của ông ăn cắp nhiều quá, ông cũng sợ. Mà chính cái thằng cháu ruột của ông đầu têu thì ông còn biết phạt ai? Ông mắng nó thì nó vò đầu gãi tai phân bua, tháng rồi nó trót nướng vào cá độ bóng đá mất mất trăm triệu nên nhân tiện tháng hè, nó sai bọn thợ kỹ thuật và nhân viên ghi số điện số nước kia bổ vào đầu dân gánh chịu. Cái gì cũng vậy, tức nước dễ dẫn đến vỡ bờ, dân bị ăn cắp tiền điện quá, ắt sẽ có ngày kiện tụng, kiện ở phường thì quan phường dập cho được vì quan phường cùng dây với nhau nhưng lên quận, lên thành phố thì khó dập mà có dập được thì cũng tốn kém vô cùng. Dạo này ông nghe được nhiều tiếng xì xèo về nạn tiền điện, tiền nước tăng vọt. Chiều tối qua, ngồi nhậu với ông chủ tịch phường, ông nghe thấy ở bàn nhậu gần đó, hai người đàn ông đàm tiếu:

-         Ông có biết tôi vừa nhìn thấy cái gì là người đã lên co giật không?

-         Chắc mỗi khi ông đi công tác xa về, thấy vợ nằm tênh hênh trên giường nệm ga trắng muốt chờ sẵn chứ gì?

-         Không, hóa đơn tiền điện!

Mặt ông tái dại, may mà trời nhập nhoạng tối nên họ không phát hiện ra ông. Dẫu sao đó cũng chỉ lời chửi bằng mồm, còn bây giờ thì vừa nghe chửi bằng mồm lại vừa bị tố giác trực tiếp. Bà này tố giác được thì bà kia, ông nọ cũng tố giác được, phản ứng dây chuyền lan ra cả trong phường, thanh tra quận, thành phố vào cuộc thì có mà rũ rù, tiền thì đã ăn chơi, gái gú, đánh bạc hết, bán cả nhà đi mà trả nợ cũng không đủ. Mà tán tỉnh cái con mẹ xề này làm người tình xem ra cũng không trôi, nó già rồi, máy móc rệu rã, khởi động cả đêm chưa chắc đã rỉ ra tí nước, thôi thì vì tiền mình có thể nhắm mắt đưa chân được nhưng nó đã già lại còn làm cao, cứ như là mình đang tuổi 20 không bằng?         

-         Nếu các ông không trả lại tiền ăn cắp cho tôi, tôi sẽ kiện lên quận, lên thành phố.

     Ông Trạm trưởng giật bắn mình:

-         Ấy bà đừng làm thế.

     Bỗng có một con chuột cống to như con chó con chạy qua, bà Thảo hét lên, ôm chầm lấy ông trạm trưởng. Tận dụng cơ hội ngàn năm có một, ông ôm chặt lấy bà, bà vẫn run lên bần bật. Ông đưa tay lên xoa xoa vào ngực bà, rồi giải thích cho hành động khiếm nhã của mình, ông  làm như thế để trái tim bà đỡ sợ hãi, ở cái tuổi 60 của bà, tim mà đập nhanh quá dễ dẫn đến đột tử. Thỉnh thoảng ngón tay của ông trạm trưởng lại xuyên qua hàng cúc áo, chạm vào vú bà. Ồ con mẹ này già rồi mà vú viếc vẫn còn căng phết, chắc chồng chết sớm, ít sử dụng nên độ thanh xuân của vú kéo dài? Thấy chạm vào ngực không thấy bà Thảo phản ứng gì, ông trạm trưởng chắc mẩm phen này bà sẽ chết mê chết mệt ông nên ông liền thò tay xuống dưới quần. Khi tay ông vừa xoa xoa vào cái kia của bà thì bà giữ tay ông lại:

-         Ông làm cái trò gì thế?

-         Tôi e rằng bà sợ chuột quá sẽ đái cả ra quần nên tôi kiểm tra giúp.

-         Vớ vẩn!

     Bà hất tay của ông trạm trưởng ra, ông hơi bị hẫng, cứ tưởng tấn công được phần trên rồi thì phần dưới ắt sẽ đánh chiếm được, nếu bà cứ để im thì ông sẽ chốt của phòng làm việc lại và”làm việc” với bà ngay tại cái giường ông vẫn hay ngả lưng ngủ trưa. Nhưng bà đã hất tay ông ra, đồng nghĩa với việc phản đối. Con mẹ này sợ chuột, à phải rồi, mình thử dùng phép lấy chuột trị sợ chuột xem sao:

-         Nhà bà có máy vi tính không?

-         Có, nhưng tôi không biết dùng.

     Ông trạm trưởng chém tay vào không khí:

-         Thôi đúng rồi, trong thời gian bà đi vào Sài Gòn, con trai đi nước ngoài, nhà vắng vẻ nên chuột nhà bà nó mở mạng chơi Facebook cả ngày lẫn đêm, tán tỉnh mấy em chuột cống, chuột chù, chuột nhắt khắp thế giới nên tốn điện là phải!

-         Hả?

     Nghe nói đến chuột, bà Thảo lại nhảy dựng lên nhưng lần này thì bà không sợ đến mức lao vào ôm chầm lấy ông trạm trưởng. Ngồi thở một lúc, bà Thảo bảo chuột chỉ biết cắn dây điện chứ làm sao biết sử dụng vi tính mà chơi Facebook? Ông trạm trưởng hỏi bà Thảo có biết nước đông dân nhất thế giới hiện nay là nước nào không? Bà Thảo mỉa mai, đến đứa trẻ con cũng biết là Trung Quốc hơn một tỷ dân. Ông trạm trưởng nói bà nhầm to, nước đông dân nhất thế giới hiện nay chính là nước ảo Facebook với hơn 1,5 tỷ người. Người ta ăn Facebook, uống Faceboook, , ngồi đại tiện cũng Facebook, nghỉ ngơi cũng Facebook, ngủ cũng Facebook, tán tỉnh nhau qua Facebook; thậm chí ngay cả khi đang làm cái việc yêu nhau, người ta cũng Facebook. Người nghiện Facebook thế thì lũ chuột lại chúa là con vật hay tò mò, nó rình xem riết rồi nó cũng biết bật máy tính, biết vào Facebook để tán tỉnh các em chuột, anh chuột trên khắp hành tinh. Con chuột nhà bà thuộc loại chuột đực, nghiện Facebook còn hơn nghiệm ma túy nên nó chơi suốt ngày suốt đêm.

     Thấy bà Thảo có vẻ đã bắt đầu hiểu ra vấn đề, ông trạm trưởng sau khi ho và khạc ra một cục đườm to tưởng, liền hỏi:

-         Bà biết bọn chuột Việt Nam mê nhất cái gì ở bọn chuột Tây không?

-         Không!

-         Lông!

-         Lông?

-         Vâng, lông, mà bọn chuột Tây thì lông nhiều vô kể bà ạ!

     Từ chuột, ông trạm trưởng liên hệ đến người, ông bảo đàn ông mà chân tay nhiều lông thì thật sự là một con đực mạnh mẽ, có thể làm tình  mấy giờ liền mà không biết mệt mỏi. Còn phụ nữ mà nhiều lông mi thì có khiếu nói chuyện hay như chim họa mi đang hót; rông mày rậm thì tướng mạo, tính cách như đàn ông; lông chân, lông tay và đặc biệt là lông kia rậm thì thuộc loại dâm dê thượng hạng; còn cái kia mà không có lông thì sát chồng, sát người tình, dù có đẹp mấy cũng chớ dại mà lấy vào để rồi chết đột tử, thậm chí chết ngay trên bụng đàn bà, con gái.

     Con chuột khi nãy bỗng nhảy vọt ra, bà Thảo hét ré lên nhảy cả lên bàn làm việc. Ông trạm trưởng chỉ tay theo con chuột cống:

-         Bà thấy chưa, chuột nội địa mà lông đã nhiều thế thì  chuột ngoại cứ gọi là lông nhiều, lông rậm khủng khiếp bà ạ!

Bà Thảo hiểu rằng ông trạm trưởng thuộc loại dê cụ nên ra về với lời tuyên bố nếu không trả cho bà số tiền điện bị ăn cắp, bà sẽ kiện. Ông trạm trưởng nói sẽ cho nhân viên đến nhà bà kiểm tra lại đồng hồ điện xem thế nào. Ông điên tiết với thằng cháu quá, liền gọi di động cho nó, chửi một trận cho xả cơn giận nhưng máy nó chỉ tò te tí te ngoài vùng phủ sóng. Ông ngồi thừ ra một lúc rồi ngồi vào bàn vi tính mở Facebook xem có con mẹ bán lòng lợn tiết canh mà ông hay tán tỉnh không. Quả là con mẹ này thiêng thật, vừa bán tiết canh lòng lợn vừa Facebook trên di động:

- Chào em iu!

- Hi anh iu!

- Anh không đi làm à?

- Có, đang ở trạm.

- Em đang bán tiết canh à ?

- Không, hôm nay em nghỉ.

     Lập tức trong mắt ông, đám lông rậm rịt như lông lợn của cô bán lòng lợn tiết canh hiện lên, ông gạ gẫm:

- Hay là anh em mình đi nhà nghỉ “lòng lợn,tiết canh“ nhau đi em iu?

- Ok anh iu!  

     Ông trạm trưởng tắt máy tính, cẩn thận hơn ông rút nguồn khỏi ổ cắm, người ông giật bắn lên, mồm ông méo sệch. Thì ra con chuột ban nãy mò vào không phải là chơi Facebook mà nó ngứa răng, cắn sợi dây điện nguồn máy vi tính, ông trạm trưởng mó vào chỗ chuột cắn nên bị điện giật. Mắt ông đang hoa lên, đám lông lợn của cô bán tiết canh và lông chuột cứ thi nhau nhảy múa trước mặt ông.


VŨ ĐẢM

                                                                 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tư 20162:12 SA(Xem: 13384)
Thế là, hắn đã quay lại. Đã có người thấy hắn trước tôi. Có lẽ không phải chỉ một mà nhiều người đã thấy hắn trước tôi. Lạ gì chứ, khu phố này chẳng hề mất an ninh tới mức cần đến lệnh giới nghiêm. Hắn hoàn toàn có thể đi lại tự do, nằm lăn giữa đường ngủ, thậm chí tán tỉnh các cô gái trẻ đẹp…
04 Tháng Tư 20163:23 CH(Xem: 14947)
Từ ngày theo gia đình về Cần Giộc chạy giặc Đồng Minh đánh Nhựt, tôi biết rồi quen và kết thân với cậu Một Tờ, một người bà con xa của mẹ tôi. Tôi thích cậu, mê cậu như mê nhân tình bởi vì cậu Tờ rất nuông chiều tôi, sẵn sang thỏa mãn mọi đòi hỏi, sở thích của tôi. Dù khó khăn cách mấy, cậu cũng cố làm cho tôi vui lòng. Tôi thì theo dính cậu, còn ba mẹ tôi thì cấm cản tôi không cho tôi lết theo cậu bởi vì cậu ở dơ không ai bằng. Một năm, cậu tắm bốn lần và gia tài cậu chỉ có hai bộ đồ thay đổi.
29 Tháng Ba 20162:32 SA(Xem: 15958)
Cô vợ thở dài, cô cầm lấy tập kịch bản quan trọng mà cuối tuần đã bắt đầu bấm máy ra đọc. Phòng của cô nằm dưới phòng bà Tạ, trần nhà lại tương đối mỏng nên bà làm gì cô đều nghe rõ. Cô diễn viên xinh đẹp không thể chịu được tính cách khắt khe của bà mẹ chồng khó tính, cái khăn, cái áo hay thậm chí cái cốc uống nước dù đã cũ, hỏng nhưng bà vẫn một mực giữ lại và dù cô có cãi tới đâu, thậm chí len lén lúc bà cụ lên phòng để ném tất cả vào sọt rác thì sáng sớm hôm sau cô vẫn thấy nó ở một nơi nào đó trong căn phòng.
21 Tháng Ba 20166:02 SA(Xem: 6584)
Tôi hận cha, Nhân lẩm bẩm, ba chữ xù xì như ba cây cọc hàng rào trước nhà giăng đầy căm ghét ngăn cản bước chân thụt thò của Nhân. Chỉ một với tay, nếu Nhân gõ cửa và chắc cửa sẽ mở, Nhân đã có hẹn với chủ nhân ngôi nhà. Ngôi nhà trắng thanh lịch đã thành sự ám ảnh, đối với Nhân, màu trắng là màu tối tăm nhất. Nhân đẩy nhẹ chiếc cửa, liếc xéo hàng rào gỗ, một đường thẳng tắp trắng khiết cắt ngang đám cỏ xanh lụa, chiếc cửa gỗ rên lẹt khẹt dài lõng thõng, bước qua mảnh sân trước này, chừng ba chục bước chân, Nhân tự đếm thầm, Nhân sẽ đến cửa chính.
14 Tháng Ba 20163:11 CH(Xem: 14514)
Hôm đó là thứ hai Thanh mặc trên người một cái áo sơ mi xám thắt cà vạt xám, quần tây đen; anh cầm trên tay một chiếc cặp đơn giản, đen và vuông vức. Bên trong có cái laptop, vài bồ hồ sơ, ba cây viết bi và một cây viết chì bấm cùng hộp ngòi. Thanh bước vào một công viên vào lúc tám giờ mười phút sáng sau khi đã gửi xe ở bên ngoài rồi ngồi xuống một băng ghế đá, cặp đặt trên đùi ngay ngắn. Anh chưa ăn sáng nhưng lại không thấy đói, chưa uống cà phê những cũng chẳng buồn ngủ. Buổi tối hôm qua Thanh đã có một giấc ngủ ngon, anh mơ về tuổi thơ của mình, những ngày mới mười hai mười ba tuổi, mơ về thằng bạn thân hồi ấy giờ chẳng còn gặp lại. Một giấc mơ lúc rạng sáng, giấc mơ tiên tri theo quan điểm của người Hy Lạp cổ đại.
25 Tháng Hai 20162:26 SA(Xem: 17173)
"Có phải người thiếu nữ xinh đẹp kia đích thực là Trân còn đang hiện hữu? Trân vẫn còn đang tiếp tục nghĩ và sống bằng chính con tim và hơi thở của nàng"... Một truyện ngắn mới của Minh Lâm, câu chuyện về tâm sự của hai người bạn gặp lại nhau. Chúng ta sẽ thấy những nhân vật trong "Người đàn bà xinh đẹp" bước ra khỏi truyện và sống đâu đó rất gần với chúng ta, với những niềm đau sâu thẩm mà cuộc đời đã vô tình vùi lấp những ước mơ . (TCHL)
08 Tháng Hai 20162:36 CH(Xem: 15245)
Văn phòng là một hình vuông hoàn hảo, bên trong có hai trăm cái bàn giống nhau như đúc, hai mươi cái mỗi hàng dọc và cũng hai mươi cái ở hàng ngang, nằm cách nhau một khoảng cách bất di bất dịch.. Những thứ ấy nằm trên nền gạch trắng và tựa vào bức tường trắng.
18 Tháng Giêng 20163:22 SA(Xem: 16263)
Không dễ mà bốn phụ nữ Mỹ gốc Việt này cùng một cô từ Việt Nam sang có thể cùng tụ tập nhau trên đất Mỹ. Mỗi người có vài cái tên, tạm gọi họ bằng cái nghề, đúng hơn là cái nghiệp mà họ đang theo.
01 Tháng Mười Một 20155:00 CH(Xem: 23049)
Đêm trước khi ông chết, vợ ông để ý nghe có tiếng chim trên cây bên hông nhà kêu gù gù mấy tiếng. Bà thì thào với mấy con: “Đây là điềm xấu cho ba con rồi. Người ta nói chim cú đến nhà kêu ba tiếng là trong nhà có người sắp chết”. Cậu con trai nói với mẹ là cậu đã nhiều lần thấy mấy con chim nầy lúc chập choạng tối thường bay về đậu nghỉ trên cây bên nhà chốc lát rồi bay đi mất.
01 Tháng Mười Một 201512:13 CH(Xem: 17582)
Đây là trò chơi thế kỷ, khi nghe tôi tuyên bố thế thì lũ nhỏ trong làng kéo hết đến chỗ tôi, bấy giờ tôi cũng chẳng hiểu trò chơi thế kỷ là cái quái gì, chỉ là nghe được từ những cuộc chuyện trò giữa cha tôi và bạn bè ông, rồi tôi tuyên bố ầm lên thế, phải làm vua thì mới làm chủ được lũ nhỏ trong làng, tôi nghĩ ra trò chơi “vua quan” rồi khoác lên nó một cái tên...