- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,513,114

NHỮNG KÝ ỨC VỤN/TRÒ CHƠI THẾ KỶ

01 Tháng Mười Một 201512:13 CH(Xem: 17581)

 

 

DIEU VAN
Điếu văn -ảnh Internet
 

 

 

Đây là trò chơi thế kỷ, khi nghe tôi tuyên bố thế thì lũ nhỏ trong làng  kéo hết đến chỗ tôi, bấy giờ tôi cũng chẳng hiểu trò chơi thế kỷ là cái quái  gì, chỉ là nghe được từ những cuộc chuyện trò giữa cha tôi và bạn bè ông, rồi tôi tuyên bố ầm lên thế, phải làm vua thì mới làm chủ được lũ nhỏ trong làng, tôi nghĩ ra  trò chơi “vua quan” rồi khoác lên  nó một cái tên thật kêu: trò chơi thế kỷ, sự việc lập tức quyến rủ bọn nhỏ trong làng, đại ca cứ làm vua, còn lũ em làm quan, những thằng nịnh hót lập tức xưng em với tôi, và gọi tôi là đại ca, nếu tôi thấy trong các các buổi diễn tuồng ở làng, vua trẻ không râu, vua già có râu, thì trong trò chơi thế kỷ của tôi, có lúc tôi làm vua trẻ, có lúc tôi lại làm vua già, người ta phải tốn tiền mua sắm râu vua, mua sắm mũ áo cho vua quan, còn tôi thì chỉ bắt lũ dưới trướng của tôi bỏ công sức ra làm những thứ ấy, tôi nói là lũ dưới trướng, có nghĩa khi bày ra trò chơi ấy thì tôi đã tự xưng là vua, mày là đồ ngu, chỉ râu thứ dân mới ngắn, còn râu vua thì phải dài, nghe chưa, tôi tát tai một thằng dưới trướng khi thằng đó làm bộ râu vua ngắn củn cỡn, cái từ thứ dân là tôi  học được từ những cuộc chuyện trò giữa cha tôi và bạn bè ông, râu vua thì chỉ đơn giản làm bằng tàu lá chuối, lũ bay là một lũ ngu, tôi chửi mấy đứa dưới trướng không biết chằm mũ vua, ai đời chằm mũ vua bằng lá mít mà chằm mũ quan bằng lá bàng, vua là con trời nên mũ áo phải bằng lá bàng sang trọng, nghe chưa, mấy thằng đó ăn mỗi đứa năm bạt tai của tôi,và chảy máu mũi, chảy máu mũi là hình thức phổ biến tôi dùng để răn đe lũ dưới trướng, còn tôi thì vô cùng thích thú với cái từ con trời học được từ những buổi trò chuyện giữa cha tôi và bạn bè ông, thằng con tôi đang chơi trò chơi thế kỷ đó, một hôm đang cùng lũ nhỏ chơi trò vua quan ở ngoài vườn thì nghe ở trong nhà cha tôi khoe với bạn bè ông, phải nói bấy giờ hai lỗ mũi tôi cứ nóng bừng lên, hết thảy lũ bay phải quì xuống, tôi vừa phừng mũi, vừa hét, tôi ngồi trên ghế, hét, còn lũ nhỏ trong làng, cái đám quan lại dưới trướng mũ áo chỉnh tề thì quì dưới đất, cũng có rất nhiều đứa co cưỡng không quì, không quì thì coi chừng bị học máu mũi đó nghe chưa, tôi ngồi trên ghế, hét, nhưng có rất nhiều đứa chẳng hề hấn trước cách răn đe tôi đã tăng thêm cường độ thiệt hại, hãy lột hết áo mũ chúng đi, tôi hét như điên, và lập tức những thằng quì lột hết áo mũ những thằng không quì, có nghĩa là tôi đã đuổi chúng xuống làm thứ dân, tôi có nhìn thấy những ánh mắt bất ưng của chúng, nhưng dường như là chúng rất sợ sức vóc của tôi, thứ sức vóc có vẻ mập mạnh nhất đám nhỏ trong làng, có nghĩa, hết thảy cái lũ vừa bị cách chức răm rắp lùi ra xa phía sau, và răm rắp quì xuống, và cái buổi sáng sau buổi sáng ấy tựa như thứ định mệnh khắc nghiệt đối với tuổi thơ tôi, tôi quyết định là trong buổi sáng ấy lũ dưới trướng bắt đầu xưng con với tôi, và gọi tôi là hoàng thượng, tôi đang sửa soạn ban bố thứ pháp lệnh  ấy thì thằng cháu ngoại ông Hích bỗng xuất hiện, cũng về sau mới biết đó là cháu ngoại ông Hích, còn bấy giờ thì tôi nhìn thấy một thằng con trai có vẻ mập mạnh hơn tôi, cắp tay sau đít,  đủng đỉnh bước đi bốn phía chỗ bọn tôi đang chơi trò chơi thế kỷ, e mày là thằng nào, tôi thét, và ngoắc tay ra lệnh cho thằng đó tới chỗ tôi ngồi, tôi định là sẽ cho thằng đó một bài học, trước cho hả giận, sau để răn đe lũ dưới trướng, nhưng thằng đó mới đúng là con trời, vừa bước tới trước tôi nó đã giáng cho tôi mấy chục bạt tai, thì cũng đoán  vậy thôi, chứ thật ra chỉ bị cái bạt tai đầu tiên tôi đã đổ xưống khỏi ghế vua, kể từ lúc này tao là vua, chứ chẳng phải mày, nghe chưa, tôi nằm dài trên đất và nghe như có tiếng ai vọng lại từ cõi chết, thực ra thì tôi chưa chết, chỉ thấy mình đang chảy máu mũi, bấy giờ tôi nghe đau cả ngoài da thịt lẫn trong lòng.

 

 NGUYỄN THANH HIỆN

2013-2015

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tư 20162:12 SA(Xem: 13384)
Thế là, hắn đã quay lại. Đã có người thấy hắn trước tôi. Có lẽ không phải chỉ một mà nhiều người đã thấy hắn trước tôi. Lạ gì chứ, khu phố này chẳng hề mất an ninh tới mức cần đến lệnh giới nghiêm. Hắn hoàn toàn có thể đi lại tự do, nằm lăn giữa đường ngủ, thậm chí tán tỉnh các cô gái trẻ đẹp…
04 Tháng Tư 20163:23 CH(Xem: 14947)
Từ ngày theo gia đình về Cần Giộc chạy giặc Đồng Minh đánh Nhựt, tôi biết rồi quen và kết thân với cậu Một Tờ, một người bà con xa của mẹ tôi. Tôi thích cậu, mê cậu như mê nhân tình bởi vì cậu Tờ rất nuông chiều tôi, sẵn sang thỏa mãn mọi đòi hỏi, sở thích của tôi. Dù khó khăn cách mấy, cậu cũng cố làm cho tôi vui lòng. Tôi thì theo dính cậu, còn ba mẹ tôi thì cấm cản tôi không cho tôi lết theo cậu bởi vì cậu ở dơ không ai bằng. Một năm, cậu tắm bốn lần và gia tài cậu chỉ có hai bộ đồ thay đổi.
29 Tháng Ba 20162:32 SA(Xem: 15958)
Cô vợ thở dài, cô cầm lấy tập kịch bản quan trọng mà cuối tuần đã bắt đầu bấm máy ra đọc. Phòng của cô nằm dưới phòng bà Tạ, trần nhà lại tương đối mỏng nên bà làm gì cô đều nghe rõ. Cô diễn viên xinh đẹp không thể chịu được tính cách khắt khe của bà mẹ chồng khó tính, cái khăn, cái áo hay thậm chí cái cốc uống nước dù đã cũ, hỏng nhưng bà vẫn một mực giữ lại và dù cô có cãi tới đâu, thậm chí len lén lúc bà cụ lên phòng để ném tất cả vào sọt rác thì sáng sớm hôm sau cô vẫn thấy nó ở một nơi nào đó trong căn phòng.
21 Tháng Ba 20166:02 SA(Xem: 6584)
Tôi hận cha, Nhân lẩm bẩm, ba chữ xù xì như ba cây cọc hàng rào trước nhà giăng đầy căm ghét ngăn cản bước chân thụt thò của Nhân. Chỉ một với tay, nếu Nhân gõ cửa và chắc cửa sẽ mở, Nhân đã có hẹn với chủ nhân ngôi nhà. Ngôi nhà trắng thanh lịch đã thành sự ám ảnh, đối với Nhân, màu trắng là màu tối tăm nhất. Nhân đẩy nhẹ chiếc cửa, liếc xéo hàng rào gỗ, một đường thẳng tắp trắng khiết cắt ngang đám cỏ xanh lụa, chiếc cửa gỗ rên lẹt khẹt dài lõng thõng, bước qua mảnh sân trước này, chừng ba chục bước chân, Nhân tự đếm thầm, Nhân sẽ đến cửa chính.
14 Tháng Ba 20163:11 CH(Xem: 14514)
Hôm đó là thứ hai Thanh mặc trên người một cái áo sơ mi xám thắt cà vạt xám, quần tây đen; anh cầm trên tay một chiếc cặp đơn giản, đen và vuông vức. Bên trong có cái laptop, vài bồ hồ sơ, ba cây viết bi và một cây viết chì bấm cùng hộp ngòi. Thanh bước vào một công viên vào lúc tám giờ mười phút sáng sau khi đã gửi xe ở bên ngoài rồi ngồi xuống một băng ghế đá, cặp đặt trên đùi ngay ngắn. Anh chưa ăn sáng nhưng lại không thấy đói, chưa uống cà phê những cũng chẳng buồn ngủ. Buổi tối hôm qua Thanh đã có một giấc ngủ ngon, anh mơ về tuổi thơ của mình, những ngày mới mười hai mười ba tuổi, mơ về thằng bạn thân hồi ấy giờ chẳng còn gặp lại. Một giấc mơ lúc rạng sáng, giấc mơ tiên tri theo quan điểm của người Hy Lạp cổ đại.
25 Tháng Hai 20162:26 SA(Xem: 17172)
"Có phải người thiếu nữ xinh đẹp kia đích thực là Trân còn đang hiện hữu? Trân vẫn còn đang tiếp tục nghĩ và sống bằng chính con tim và hơi thở của nàng"... Một truyện ngắn mới của Minh Lâm, câu chuyện về tâm sự của hai người bạn gặp lại nhau. Chúng ta sẽ thấy những nhân vật trong "Người đàn bà xinh đẹp" bước ra khỏi truyện và sống đâu đó rất gần với chúng ta, với những niềm đau sâu thẩm mà cuộc đời đã vô tình vùi lấp những ước mơ . (TCHL)
08 Tháng Hai 20162:36 CH(Xem: 15245)
Văn phòng là một hình vuông hoàn hảo, bên trong có hai trăm cái bàn giống nhau như đúc, hai mươi cái mỗi hàng dọc và cũng hai mươi cái ở hàng ngang, nằm cách nhau một khoảng cách bất di bất dịch.. Những thứ ấy nằm trên nền gạch trắng và tựa vào bức tường trắng.
18 Tháng Giêng 20163:22 SA(Xem: 16263)
Không dễ mà bốn phụ nữ Mỹ gốc Việt này cùng một cô từ Việt Nam sang có thể cùng tụ tập nhau trên đất Mỹ. Mỗi người có vài cái tên, tạm gọi họ bằng cái nghề, đúng hơn là cái nghiệp mà họ đang theo.
04 Tháng Giêng 201612:26 SA(Xem: 17619)
Ông trạm trưởng lướt qua bộ ngực của bà Thảo, thấy còn căng lắm nên ỡm ờ hay là vợ ông đã hết đát mà ông thì lại vẫn còn sung sức, bà làm tình nhân của ông thì tốt quá. Bà Thảo nói được thôi nhưng xin ông trả giúp 3 triệu tiền điện mà nhân viên của ông ăn cắp của bà tháng này.
01 Tháng Mười Một 20155:00 CH(Xem: 23049)
Đêm trước khi ông chết, vợ ông để ý nghe có tiếng chim trên cây bên hông nhà kêu gù gù mấy tiếng. Bà thì thào với mấy con: “Đây là điềm xấu cho ba con rồi. Người ta nói chim cú đến nhà kêu ba tiếng là trong nhà có người sắp chết”. Cậu con trai nói với mẹ là cậu đã nhiều lần thấy mấy con chim nầy lúc chập choạng tối thường bay về đậu nghỉ trên cây bên nhà chốc lát rồi bay đi mất.