- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Em như cỏ non

06 Tháng Năm 201412:00 SA(Xem: 61801)

emditrenconon-_nvn-content

 Chim - ảnh Internet


Tôi được cơ quan tố tụng chỉ định làm luật sư cho một bị can.

Tôi xin kể ra đây, hơi dài dòng một chút không phải bị cáo mà là cha tôi. Trong cuộc đời làm luật sư, cha tôi luôn thích nhất câu: Thưa quí toà! Thân chủ tôi hoàn toàn vô tội! Cha tôi muốn tôi sau này mỗi khi đứng trước toà đều nói câu như vậy. Tôi lo lo. Cha tôi làm việc là có người mời, người cần đến và đôi lúc, còn thiết tha cầu xin nữa. Còn tôi không được mời. Tôi định nói: Thưa cha. Đời cha không phải là đời con. Xin cha cho con quyết định. Nhưng thôi. Lần đầu tiên hành nghề luật sư. Đây là công việc cực kỳ khó, thân chủ là người khôn ngoan, gia đình ông ta cũng vậy, thẳng thừng từ chối các luật sư bào chữa. Nhưng căn cứ trên những tình tiết của vụ án đưa ra, về hành vi hiếp dâm trẻ em, bị can sẽ bị truy tố với khung hình phạt là tử hình. Do vậy, bắt buộc phải có luật sư bào chữa.

Tôi rất lúng túng, không biết mình phải bắt đầu từ đâu, mường tượng trong đầu lúc này là bị can không tin vào luật, không tin vào công lý nên mới thẳng thừng từ chối như vậy.

Tôi đọc lại tất cả các bài báo đăng về vụ án, từ những tin tức ngoài lề, đến phần trọng tâm. Tất cả mới chỉ dừng lại ở nhân chứng mà chưa có bằng chứng cụ thể. Nạn nhân bị hại, đi khám về các bác sĩ kết luận là vẫn còn trinh. Tìm hiểu thêm, tôi biết được nhân thân và người bị hại có một quá khứ không tốt. Cô ta bỏ học giữa chừng, rong chơi, ăn quà vặt, sống với bố dượng và mẹ đẻ. Trong khu phố mà cô ta sống, rất nhiều người không ưa gì gia đình và bản thân cô. Thông tin thêm nữa từ vụ án là đã có sự thoả thuận của đôi bên, cô bé biết được việc của cô sắp làm, nên đã có sự chuẩn bị như đi làm lại đầu, trang điểm trước khi đến. Như vậy, việc bảo vệ cho thân chủ của tôi ít nhiều được mở ra. Điều mấu chốt là ông ấy có hợp tác với tôi không?

Tôi gọi điện thoại cho thân nhân của ông. Tôi giới thiệu mình là một luật sư trẻ, lần đầu tiên hành nghề luật, bà yên tâm và hãy tin tưởng vào tôi. Cho tôi cơ hội được gặp. Tôi sẽ giúp ông.

Thuyết phục mãi cuối cùng bà cũng đồng tình.- Anh giúp tôi. Giúp tôi!

Qua ít ngày tiếp xúc, tôi biết được cuộc đời thân chủ của tôi. Ông kể về ngày hôm đó. Dưới đây là những lời kể của ông

 

 ***

 

Tội lỗi của tôi bắt đầu từ một sự oán hận.- Ông nói.

Hôm ấy là ngày nghỉ. Ngoài trời vẫn lạnh.

Tôi ngồi lặng lẽ trong căn phòng. Mấy năm nay tự nhiên tôi giầu có. Tiền cứ chảy vào túi ào ào. Tôi có ba căn nhà ở thành phố này. Điều đó khẳng định. Về vật chất tôi hoàn toàn yên tâm, nhưng về hạnh phúc riêng tư. Tôi có nhiều điều buồn lắm. Tôi có hai người vợ. Vợ trước đã li dị và cô ấy vào miền Nam. Ngày cô ấy bỏ tôi không phải vì một lí do nào khác từ chính tôi mà là từ cô ấy. Cô ấy phải lòng một người khác. Cô ấy cự tuyệt tôi. Lấy tôi là một nhầm lẫn. Bên tôi ngày nào, cô ấy cảm thấy như đang chết đi. Cô ấy bảo là sẵn sàng chấp nhận tất cả. Cuộc sống mới- anh biết không. Đó mới là cuộc sống của tôi. Thế thôi.

Mấy năm về đây nghe tin cô ấy túng thiếu tôi định gửi cho ít tiền, nhưng cứ nghĩ lại ngày mà “mụ ấy” dứt khoát ra đi khiến cho tôi không còn một tình thương nào cả. Tôi căm thù. Tôi căm thù!

Sau lần đổ vỡ đó tôi thấy rằng cuộc sống không phải chỉ là tình yêu. Hạnh phúc không phải là sự ảo tưởng lại càng không nên ảo tưởng, hoặc lý tưởng. Tôi là một tiến sĩ. Cậu tin tôi đi. Tôi hoàn toàn có lý khi tôi nói câu này. Cuộc sống là độc ác! Thật độc ác.

Ông nói xong, đầu ông hơi cúi xuống.

Sau lần đó tôi mới hiểu rằng tôi cần phải nắm bắt cuộc sống. Nắm bắt. Phải nắm bắt tốt hơn. Tôi lấy vợ lần thứ hai và bên cạnh vợ, tôi còn phải có một người tình. Tôi không muốn lần đau khổ thứ hai, khi tôi hoàn toàn tay trắng.

Sáng hôm đó tỉnh dậy trời rét lắm.

Như thường lệ thì tôi đã đi đâu đó rồi. Nhưng hôm ấy tôi lại không có việc gì phải đi. Nằm trên giường tôi cảm thấy có một cái gì đó bất ổn. Bên ngoài trời rất lạnh. Trời lạnh thế này mà vợ tôi đi đâu. Tôi tự hỏi một mình và kiểm tra lại bằng trí nhớ. Tôi nghi ngờ. Vợ tôi thường hay vắng nhà vào ngày thứ bảy. Khi nào cô ta cũng có lý do để đưa ra, biện minh. Nhưng sự vắng nhà thường xuyên nhất định phải có vấn đề? Hai đứa con cô mời bốn gia sư kèm cả ngày, công việc nhà cô giao hết cho người ở. Tại sao cô cứ đi thường xuyên mà chẳng có lần nào rủ tôi đi cùng. Những ngày thứ bảy trước tôi cũng vắng nhà thường xuyên nên không để tâm. Hôm nay, rõ ràng là tôi đang ở nhà. Cô ta không quan tâm đến chồng đến con hẳn là cô ấy có một mối quan tâm nào đó sâu sắc hơn. Tôi nghĩ đến đây mà muốn phát điên lên. Tôi lần giở lại trong trí nhớ của mình về thái độ của cô ta. Tôi đau đớn lắm. Tôi lừa được người ngoài thì người trong nhà lại lừa tôi!

Cô ta khéo lắm,- ông nói.- Lần nào cũng thế. Cứ vào những ngày cuối tuần cô ta lại tỏ ra thân thiện. Cô ta cứ phàn nàn rằng cuộc sống thật đắt đỏ. Đô lên, vàng lên, hàng ngoại cũng lên theo. Gia đình ta không quen dùng hàng nội. Cô vít cổ tôi xuống hôn chùn chụt vào hai bên má. Anh phải đưa tiền nhiều cho em. Anh ạ. Tiền là bến bờ của hạnh phúc, là sức khoẻ của anh là sắc đẹp của em. Ôi tiền! Thế kỷ hai mốt, thế kỷ tiền. Anh biết không? Cái gì gắn với dấu hiền đều tốt đẹp. Này nhá: tiền này, quyền này, tình này...Còn một cái nưã cũng gắn với dấu hiền. Cô ta chỉ xuống dưới rốn của mình. Cũng đẹp. Nhiều lúc nó cũng có những biến động đấy anh ạ. Có người mất cả gia tài cả sự nghiệp vì nó đấy anh ạ. Nó ghê lắm chứ không phải thường đâu. Cô ta giương cánh tay phải lên, rồi đổi bên giương cánh tay trái ra như múa, xoay tròn một vòng như vũ nữ trong phim ấn Độ. Anh nghe em hát nhé: Thân em chỉ có một mình, và chỉ có tình với với mỗi chồng em.

Thế đó. Cô ta khéo thế đó.

Ông ngừng lại giây lát rồi chậm rãi.

Phụ nữ lấy sức mạnh từ đàn ông, còn đàn ông lấy sức mạnh từ đồng tiền. Vợ tôi nhìn thấy tiền thì long lanh, nhận tiền mắt sáng rực. Chốt lại. Họ cần đến đàn ông là vì họ cần đến tiền. Tôi phải dùng mọi thủ đoạn để kiếm tiền để giữ lấy em, giữ lấy người tình và thể hiện sức mạnh của đồng tiền để khẳng định vị trí của tôi. Tiền đối với tôi giống như một thứ tôn giáo mà tôi cực kỳ cuồng tín. Ông ngừng lại.

-Tôi không thể kể hết cho anh đâu.

-Tuỳ ông thôi!

Tôi dứt lời. Ông kể tiếp.

Mỗi lần đi chơi về cô ta luôn có một sự mãn nguyện và mệt nhọc. Đôi mắt cô ta như vằn lên một tia máu, và bờ mi thâm quầng. Cô ta thường trang điểm lại rất lâu?..

Hôm ấy ngoài trời lạnh lắm. Tôi vẫn ngồi trên giường và nhớ lại những gì là biểu hiện của vợ tôi. Cô ta đã có tình nhân. Cô ta đem tiền cho giai. Tôi nghi ngờ và như ứa máu trong ruột. Đau.

Tôi cảm thấy chán. Chán lắm. Khi mình không tìm được hạnh phúc trong nhà mình thì làm sao tìm được hạnh phúc bên ngoài. Tôi thương tôi. Tôi thương cô ấy và căm thù cô ấy. Tôi muốn tất cả những thằng trai lơ ấy lấy vợ đều gặp phải những con mất trinh. Tôi hận tôi, tôi hận vợ tôi. Người vợ đầu tiên bỏ tôi mà tôi gặng hỏi vì sao cô ta bỏ nhất định cô ta không nói. Cô ta bảo cô rất thương tôi. Thương sao lại bỏ. Tôi hoài nghi. Cô ta chỉ nói vậy và giờ đây thì cô ta hết tình yêu. Mấy năm sống với tôi là cô ta đã hy sinh. Cô ta không muốn hy sinh thêm một ngày nào nữa.

Một nỗi buồn ập đến với tôi khó tả. Tôi cảm thấy thực sự cô đơn. Cô đơn trong sự giàu có và bị phản bội.

Tôi muốn gọi điện thoại cho người tình. Người tình của tôi kém tôi gần ba mươi tuổi. Cô đã có chồng. Tôi nghĩ rằng nếu gọi vào giờ đó cũng khó. Cô ta đang cùng chồng kiếm sống. Cô cặp với tôi cũng chỉ để kiếm sống. Nhiều lúc bên tôi, tôi gặng hỏi cô thích gì ở tôi cô chỉ nói tôi là người học cao hiểu rộng. Tôi là người quân tử. Người quân tử tức là phải giúp tiểu nhân khốn khó tức là phải cho tiền. Tôi lại không nghĩ thế. Tôi muốn cô ta phải đạt được cái gì đó nơi tôi.

Ông ngừng lại. Hai tay bóp mạnh vào vai. Cậu là đàn ông, chắc là cậu hiểu.

Tôi gật đầu.

Người tình của tôi như một con cừu. Thực ra nhiều lúc bên tôi cô ta ngoan và dễ bảo như nô lệ. Càng cho nhiều tiền cô ấy càng ngoan. Cô ta đã có thai! Không biết được cái thai đó là của chồng cô hay là của tôi. Nhưng tôi cũng chẳng bận tâm nhiều.

Ông cúi đầu xuống giây lát rồi đặt tay vào vai tôi.

Ít lâu nay. Cậu biết không. Ít lâu nay. Không từ ngày tôi bắt đầu trưởng thành thì phải. Tôi rất ghét đọc trang sức khoẻ và tình dục. Tôi cho rằng ở cái mục ấy họ hơi thiên vị. Mấy cuốn sách tâm lý tình dục sức khoẻ và hạnh phúc gia đình. Toàn bàn những chuyện lăng nhăng. Mấy cái phim tươi mát rẻ tiền nữa. Nó cứ tấn công mạnh vào nền tảng hạnh phúc gia đình. Tôi sợ lắm. Cái loại phim ấy lọt vào tay phụ nữ họ xem xong rồi thì coi mình còn ra gì. Tôi là người giàu có về tiền bạc và hay bực mình vì tôi. Tôi nghĩ xa xôi lắm. Tôi nghĩ rằng người ta có cấm điều gì đó chỉ vì người ta thấy mình không phù hợp. Tôi cũng muốn cấm nhưng tôi không có quyền được cấm. Tôi nghĩ về ông nội tôi về bố tôi. Không biết được hai đời trước thế nào chứ đến đời tôi thật là thảm hại. Tôi có cố gắng học, cố gắng tập thể dục nó cũng chỉ thông thoáng cái đầu và phát triển tứ chi. Còn nó, nó cứ nguyên xi như vậy. Chán không cơ chứ. Ngoài tiền ra tôi không đem lại một cái gì thoã mãn cho vợ cho người tình. Kiếm được nhiều tiền cho xã hội thì là một điều tốt, kiếm tiền cho phụ nữ chỉ làm hư hỏng họ. Có lẽ phải đầy đoạ họ, phải để họ khổ sở như các cụ tôi ở quê. Cứ chân lấm tay bùn, cứ phải vục mặt xuống đất đít chổng lên trời. Lúc đó hết đường xí sớn.

Ông lắc đầu, mắt nhắm lại nuốt khan vào họng.

Mùa đông! Khí trời ảm đạm. Cái trời đất chết tiệt gì mà gần trưa rồi vẫn cứ âm u như là buổi sáng. Tôi nghĩ về người tình của tôi. Người tình của tôi khổ sở. Cô ta hầu hạ tôi, hầu hạ khách hàng để lấy tiền, giờ này cô ta đang rửa bát. Nước làm bàn tay cô thâm như đất ướt. Vợ thì đang ưỡn ra cho thằng giai. Tôi cứ suy nghĩ và cho là đúng. Chẳng có ai rằng suy nghĩ của mình là sai cả. Không có lý do gì mà tuần nào vợ tôi cũng đi. Co ta chỉ lo son phấn, lo tiền, lo chơi. Thế đó nhưng mở mồm ra là cô ta nam mô đà phật. Tôi khó hiểu. Trong phòng tôi đã buột mồm chửi. Tôi vật mình một cái trên giường rất mạnh. Giường êm ái. Chết tiệt!

Lê tấm thân ra khỏi giường. Giật dây rèm che cửa, căn phòng yên tĩnh đến lạ lùng. Điện thoại tắt, bên ngoài chẳng còn liên lạc gì. Lúc này đứng trong phòng ngủ tôi có cảm giác cũng không được yên tĩnh. Sự rộng rãi thênh thang khiến tôi phát sợ. Mà tôi sợ điều đó từ lâu rồi. Lâu lắm rồi. Từ ngày tôi ý thức được về bản thân tôi thì phải. Ngày tôi còn đi học. Mỗi lần mót tôi phải lẫn tránh bạn bè, tôi đi vào nơi mà bạn bè không vào. Nhìn xung quanh không thấy ai tôi mới kéo quần, tè. Cho đến thời sinh viên tôi không giám mặc quần đùi, mỗi lần đi tắm là tôi rất khổ sở. Tôi cứ phải chờ cho người ta tắm xong rồi mới lần lần xuống tắm, thay quần cứ phải vội vội vàng vàng, chưa kéo được quần ướt ra là mặc ngay quần khô vào. Người ướt sũng nước thấm ra quần khô khiến cho cái quần loang lổ như tờ báo.

 

 

Mùa đông mấy đứa cùng phòng rủ nhau nằm chung rồi thủ dâm cho nhau, ông biết nhưng không tham gia. Ông luôn luôn đề phòng bọn nó bằng cách không chơi với bất cứ thằng nào. Ông thao thức nhiều hơn người, ông khôn hơn. Năm nào cũng thế ông luôn đứng đầu lớp.

Không ai hiểu ông bằng ông, mà chính bản thân ông cũng không hiểu ông. Sau này, mỗi lần đi nghỉ mát. Ai nấy đều mặc quần xịp quần bơi, ông mặc quần đùi. Hôm nay, một mình ông ngồi trong phòng kín mà ông thiếu tự tin. Với bao nhiêu ý nghĩ mơ hồ, ông đóng các cánh cửa lại, căn phòng của ông trở nên một cách kín đáo và thầm lặng. Ông cũng không thể tin tưởng được rằng trong phòng đã hoàn toàn kín đáo. Ông hồ nghi căn phòng của ông. Ông luôn luôn có cảm giác rằng cái gì cũng rộng. Trong lúc này nhỡ ra con giúp việc nhà ông như lời vợ ông dặn nó mang đồ ăn lên đây thì sao. Thôi- ông nghĩ- ta vào toa lét là xong. Ông đóng cửa toa lét rồi kiểm tra đi kiểm tra lại vài lần. Yên trí. Tám cái gương trong toa lét soi tấm thân ông. Ông nhìn thấy mình, ông được nhân đôi lên. Không những thế, ông còn được nhân lên thành tám. Trong con người đang đứng trước gương đây. Cái mà ông ưng nhất lại là cái mà ông chán nhất. Người mình chẳng kém gì một vận động viên như sao nó lại như chẳng ăn nhập gì. Chẳng có sự cân bằng nào cả. Chán. Càng nhìn lại ông càng thất vọng. Sự thất vọng càng nhiều nó lại tác động ngay vào cái ấy. Cái ấy cứ teo lại như cái gai tre. Chán! Chán không cơ chứ. Bây giờ ông mới hiểu. Vợ ông, người tình của ông chỉ thich sờ ngực, sờ đùi, sờ tay. Hết. Ông xụp đổ. Ông thấy phía trước đối với ông thật là vô ích. Giữa trời đông lạnh lẽo. Ông ngồi xuống mà người ông chẩy lênh loang mồ hôi. Vợ ông theo trai, người tình của ông chỉ thấy hạnh phúc bên ông là vì ông có tiền. Tiền. Ông thảng thốt. Bao nhiêu tiền làm ra đều cung phụng bọn khốn nạn. Những đồng tiền của ông cũng không trong sạch gì nhưng nhất định không phải để cho vợ ông đi nuôi đĩ đực. Ông gục xuống. Ông miên man. Hình như có một thiên thần nào đó bay đến bên ông, kể vào tai ông câu chuyện.

Ông ơi ông. Ông đến với em đi. Em đây này mới tuổi dậy thì thôi. Ông nhìn em nhé. Em đi trên cỏ cho ông xem. Em tỉnh dậy. Khác với mọi ngày, em cảm thấy trong mình có một điều gì đó thật kỳ lạ, có điều gì đó đang chuyển trong em, em lật mình qua lại vài lần như hờn dỗi với chăn màn giường chiếu. Cái giường mọi hôm cứ nham nhám vì chiếu cói, tấm chăn lâu ngày, tấm chăn xù xì cũng trở nên khó chịu cấu vào do thịt em, vậy mà hôm nay em lại thích nó, thích cái sự nham nhám đó, em cứ động chạm vào nó, nó động vào em nó làm cho làn da của em căng lên, như mầm cây đẩy bật đất vươn lên nhìn ánh sáng của mặt trời, khoe mình trong ban mai. Ban mai. Em gác đầu qua bậu cửa nhìn ra đám vườn sau nhà. Vẫn vườn, vẫn cỏ, nhưng hôm nay có một làn sương mong mỏng bồng bềnh khiến cho những ngọn cỏ thêm non và rướn mình cao hơn, mạnh mẽ hơn.

Em cảm thấy thích thú với làn sương sáng nay. Nhón bước chân trần em đi ra đám cỏ sau vườn. Mỗi bước chân em đi cỏ như rạp xuống in dấu chân em trên cỏ. Em đi trên cỏ non.

Nắng lên. Tia nắng chiếu lên từng hạt sương trên cỏ. Sương long lanh. Sương ướt. Cỏ cây hoa lá như vừa rửa mặt. Nếu không có nắng- em nghĩ vậy- sương cũng không long lanh, nếu không có sương nắng cũng thành vô nghĩa, em nghĩ ngợi thêm rằng nếu không có em thì ai nhìn sương long lanh sáng nay, ai nhìn sương mai buổi sáng, ai nhìn...ai nhìn sương? Chân em đi nhẹ trên cỏ. Gót chân em càng đi càng trắng và càng hồng hào hơn. Hôm nay em không muốn đến trường hay làm một công việc gì đó cho một ngày mà mọi người cho là có ích. Còn bản thân em, em thấy hôm nay là một ngày đặc biệt vì một lẽ chỉ có em biết, chỉ có mỗi một mình em biết giống như một điều bí mật mà em vừa khám phá ra. Em thấy rằng cảnh vật cũng đang thay đổi vào buổi sáng ban mai này, và trong em? Ô kìa trong em cũng đang, một điều gì đó trong em cũng đang sốn sang xáo trộn, đang đổi thay. Những ngọn cỏ non như mũi kim đâm vào chân em gây nên một cảm giác như mưa rơi tí tách bắn lên những hạt nước li ti vào má em tê tê ram ráp, khoan khoái.

Một ngày mới mẹ em đi làm, một ngày mới các bạn em đến trường, một ngày mới...em đi trên cỏ non. Những ngọn cỏ non dưới chân em đổ rạp xuống rồi lại nẩy bật lên thách thức vẫy gọi trong gió nhè nhẹ. Một sức sống ban mai căng tràn ẩm ướt.

Đến với em đi ông.

 

***

Ông đã gọi điện cho người tình. Người tình đã nhận lời với điều kiện ông đặt ra. Ông buông điện thoại và nghĩ về dáng em.

Và thế là hết!

 

 

 

Nguyễn Văn Ninh

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Ba 202611:58 CH(Xem: 3575)
. Mall of America—tên một trung tâm thương mại có thật tại Hoa Kỳ—là nhan đề truyện ngắn của Suzanne Wang.. Tác giả là kỹ sư phần mềm sống tại San Francisco, sáng tác chủ yếu xoay quanh trí tuệ nhân tạo và những tác động của công nghệ đối với đời sống con người. Truyện được tuyển chọn vào The Best American Short Stories 2024 được ghi nhận là một tác phẩm tiêu biểu của văn học Mỹ đương đại trong năm 2024. Câu chuyện mở ra từ hệ thống OmniMall AI với một giọng điềm tĩnh và logic, giải thích trước một ủy ban doanh nghiệp lý do vì sao bộ nhớ của nó không nên bị xóa.Rõ ràng,”tôi” trong truyện chính là OmniMall AI..Các nhân vật hiện ra chủ yếu qua mã số và dữ liệu hành vi (C-2542, A-9921…), phản ánh logic của một thế giới nơi con người được tiếp cận như khách hàng,hồ sơ và đối tượng . “Tôi” chỉ tồn tại qua giọng nói, màn hình và các tương tác lặp lại, đặc biệt trong những trò chơi và hoạt động ca vũ.
14 Tháng Ba 202611:11 CH(Xem: 3827)
Xin thưa ngay, “Giáo chủ” đang nói tới đây không nhằm nói về một nhân vật cụ thể, ở một xứ sở cụ thể nào. Và động lực để hắn có đủ lòng dũng cảm (vâng, cần tới lòng dũng cảm) để viết những dòng tạm gọi là “truyện ngắn” cho lành này, chính là tâm sự của một người mẹ - bạn gái hắn, kể với tay nhà báo quèn về chuyện đã “mất” đứa con gái duy nhất tên là MTT cho một đấng “Giáo chủ” cùng hệ thống giáo lý và cái “Thiên đường” của ông ta ra sao…
14 Tháng Ba 202610:34 CH(Xem: 3953)
Ở miền sông nước Hậu Giang, nơi những con rạch nhỏ lặng lẽ chảy qua vườn dừa, vườn khóm, người ta vẫn nhớ về một cô gái có nụ cười “tỏa nắng” như nắng tháng Ba phương Nam. Cô tên là Mai Thị Ngọc Linh.
28 Tháng Hai 20263:48 SA(Xem: 4971)
Vợ chồng tay Lộc chuyển nhà, đi ở thuê. Dân khu phố Lợi Giang xì xào, sẵn nhà năm tầng to đẹp thế không ở, đi thuê cái phòng bằng lỗ mũi, vợ chồng con cái đút nút vào với nhau cho nó nhục ra… Nhưng Lộc không thấy nhục. Lộc vốn là công nhân lắp ráp điện tử bên khu công nghiệp gần đó. Vợ ở nhà bán hàng online, nội trợ. Hai con, một đứa lên năm một đứa lên ba đi nhà trẻ cả. Đời sống cũng ổn. Vợ chồng con cái dắt nhau đi thuê căn phòng trong dãy trọ mãi cuối khu phố Lợi Giang, cách nhà cũ độ hai cây số là chuyện cực chẳng đã. Khá xa. Khuất mắt. Chỉ có điều ngày hai buổi đi về, vẫn phải lượn qua ngõ rẽ vào nhà cũ. Hơi khó chịu. Nhưng cứ nhìn thẳng, tăng ga xe máy phóng vèo qua một cái cũng xong. Mẹ Lộc bảo: “Đi cách xa khỏi cái chỗ ma nó quen chốn ấy, cho yên ấm gia đình”. Lộc nghe lời mẹ, lấy cái sự yên ấm gia đình con cái làm trọng.
07 Tháng Hai 202610:25 CH(Xem: 3897)
Trường tiểu học Sunshine Elementary. Một buổi sáng như bao buổi sáng khác, cô giáo Lopez viết lên bảng đề luận: “Viết Về Nước Mỹ.” Lớp học lập tức xôn xao bàn tán. Có đứa quay qua hỏi bạn, có đứa chống cằm nhìn ra cửa sổ như tìm kiếm điều gì . Riêng Khang chỉ nhìn hàng chữ trắng trên nền bảng xanh . Em không hỏi, cũng không biết mình sẽ viết gì. Nhưng khoảnh khắc rất đỗi bình thường ấy lại in sâu vào trí nhớ em.
07 Tháng Hai 20269:31 CH(Xem: 5352)
Chiếc xe đò nhỏ lừ đừ chạy vào bến vắng đang thiu thiu ngủ dưới ánh nắng đã lợt màu của chiều ba mươi Tết. Đây là chuyến xe cuối cùng trong ngày, trong tháng, trong năm cũ. Bến xe vắng hoe. Giờ này còn ai ra đây làm gì nữa. Tiếng xe thắng mạnh trước khi ngừng hẳn lại khiến một vài hành khách đang ngủ vật vờ giật mình choàng tỉnh dậy. Ai nấy đều đứng cả lên, quơ tay lấy hành lý và lục tục ra khỏi xe.
26 Tháng Mười Một 202511:06 CH(Xem: 5978)
Cô bé Lò Thị Chang đã sống ở chỗ cao nhất trên mái nhà sàn của một gia đình Thái đen gồm 5 người suốt ba ngày đêm. Nước lũ ngập vào bản em từ hôm ấy đến tối nay chỉ rút được chút ít, rồi như trêu ngươi, làm lộ rõ hơn các mái nhà sàn và các ngọn cây cao đang chơi vơi tô điểm cho những xác trâu bò, gà lợn nổi lềnh phềnh - tựa cuộc “trình diễn” chưa bao giờ có của bản em giữa đất trời xám xịt…
18 Tháng Mười Một 20257:07 CH(Xem: 6514)
“Trên từng cây số” là tên một bộ phim truyền hình nhiều tập của Bun-ga-ri vốn quen thuộc với khán giả Việt Nam đầu những năm 80 của thế kỷ trước. Nhưng chưa tới thập niên sau, “Trên từng cây số” của màn ảnh xứ hoa hồng đã biến thành nỗi ám ảnh đậm nước mắt, và cả máu nữa của nhiều người Việt đi xuất khẩu lao động tại các nước Đông Âu. Đây chỉ là vài mẩu chuyện do em trai tôi – một họa sĩ kể lại sau khi đã trải nghiệm trên từng cây số cuối cùng của con đường khổ ải này…
01 Tháng Mười 202511:14 CH(Xem: 6718)
Tôi gặp chị trong một dịp tụ họp cà phê ăn sáng với nhóm thi hữu văn chương tại thành phố HCM. Đó là chị Ngọc Mai với khuôn mặt đẹp, dáng người nữ tính, đôi mắt long lanh sáng đẹp như hút hồn người đối diện. Tên đẹp, người đẹp, nụ cười duyên dáng và giọng nói êm ái, ngọt ngào là ấn tượng đầu tiên của tôi về chị. Tôi nhìn chị đoán cỡ khoảng chưa ngoài tứ thập. Chị cười dịu dàng bảo: -Em cộng thêm ba mươi năm nữa mới gần đúng tuổi thật của chị! Tôi ngạc nhiên và không thể ngờ trước việc chị trẻ hơn tuổi nhiều đến thế! -Ôi vậy à! Nếu thế thì chị quá trẻ so với tuổi. Nếu chị không khai, khó ai mà đoán ra tuổi thật của chị! - Nhìn chị, em biết chắc chị hạnh phúc lắm mới trẻ được như vậy, chắc là lúc nhỏ được ba mẹ cưng, lập gia đình thì được chồng cưng, chị mới có dáng hình trẻ trung, gương mặt xinh tươi ánh lên vẻ yêu đời lạc quan đến vậy. -Ồ cảm ơn em! Nhưng chị thì không được như em nghĩ đâu! Thế rồi chị bắt đầu kể tóm tắt cuộc đời của chị cho tôi nghe, chị ngược dòng th
27 Tháng Chín 20256:04 CH(Xem: 8200)
Hắn lơ mơ tỉnh dậy lúc gà gáy sáng lần thứ hai. Đầu choáng váng, hậu quả của cuộc rượu tối qua. Đã lâu lắm, trong lần kỷ niệm của cựu sinh viên trường cũ 15 năm trước, hắn mới có một trận say không còn biết trời đất là gì như thế. Loáng thoáng giấc mơ quái dị đêm qua: chiếc khăn Piêu hắn vẫn treo một góc giá sách chẳng hiểu sao bỗng dưng ướt đẫm, ép dẹp vào trong, màu đỏ hồn nhiên chủ đạo của khăn lại có vẻ nghẹn ngào. Hắn kéo chiếc khăn, hóa ra nó dính vào gáy mấy cuốn sách bằng máu chưa khô tạo ra những hình thù tựa chữ cổ khắc trên đá…