- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,470,809

Đêm, Từng Mảnh...

21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 34638)

Đêm đặc như lớp nhựa trải trên mặt đường. Chàng ngồi trong vũng keo đặc ấy, cố tìm một hình bóng thân quen. Mưa ngoài khung kính. Không khí mát dịu. Những mảnh vụn của giấc mơ dán chập lên nhau. Rồi một mảnh vụn tuột ra, rơi xuống nền nhà. Cơn mơ nồng cháy bị cắt ngang vì tiếng đấu kiếm loang choang bên ngoài. Chàng mở choàng con mắt. Qua cái khe hẹp dưới khung cửa, ánh đèn phòng khách nhập nhòa. Tên bạn chung phòng đang luyện phim tập Hong Kong. Chàng chống tay ngồi dậy, dụi mắt, lầm thầm chửi thề. Thầm nghĩ nếu có quyền năng, bùa phép, chàng sẽ xóa sạch và cấm tuyệt đối mớ phim nhảm nhí ấy. Gì mà ngày đêm cứ lẩn quẩn những sát thủ, công chúa, bệ hạ, ngai vàng, đoạt ngôi. Toàn một thứ triết lý sống rẻ tiền, mạnh được yếu thua, lọc lừa, gian xảo, bạo tàn, phi nhân tính. Chữ nghĩa nháo nhào trong đầu óc. Chàng cố níu chúng xuống, sắp thành câu kệ. Thứ triết lý ẩn tàng trong máu huyết bọn bành trướng Bắc Kinh ngàn năm trước và lũ lãnh đạo nước Trung Hoa khổng lồ bây giờ. Em có biết vụ Bắc Kinh lấn đất Việt Nam mình mới đây không? Vậy mà dân mình vẫn nhâm nhi với cơn thống khoái mớ đồ ăn chua vữa, đống ói mửa hôi nồng của bọn làm nghệ thuật rẻ tiền gốc Hán. Mẹ kiếp.

Sorry em. Tại tiếng đấu kiếm của bọn cướp đường cướp chợ trong phim tập làm gián đoạn giấc mơ anh. Khi anh vừa mới mở bật được chiếc nút áo, để mở ra trước đất trời khuôn ngực em no căng đời sống. Và anh vừa toan tính vùi lên đó những môi hôn.

Năm nay mất mùa. Câu than thở quen thuộc. Mỗi lần gặp, nghe hắn ca hoài có một câu. Ơi, nhìn quanh, thấy đời như đồng lúa gặt xong. Câu hát trong bản nhạc nào đó của Trịnh Công Sơn. Lâu nay mày làm gì. Làm thơ. Ngon nhỉ. Thơ con cóc. Làm thơ làm mẹ gì nữa, khi trên đời này đã có Đinh Hùng, đã có Nguyễn Bính, đã có Phạm Thiên Thư, đã có Cung Trầm Tưởng, đã có Tô Thuỳ Yên, đã có Nguyễn Tất Nhiên rồi. Ấy mới chỉ kể sơ sơ. Còn mày. Tao đang học nhạc. Lại thêm một thằng nghệ sĩ. Viết nhạc làm mẹ gì nữa khi trên đời này đã có Trịnh Công Sơn, Phạm Duy hở mày. Bấy nhiêu câu nói. Bấy nhiêu chủ đề. Vậy mà cứ có để nói với nhau hoài. Cho thêm ly trà đá đi cô chủ. Vâng cám ơn cô, ấy quên, cho thêm hai điếu Vàm Cỏ. Sao lại hai điếu, định không cho tao hút hả. Mày mà biết hút cái nỗi gì. Không biết hút thuốc lá mà cũng bày đặt làm thơ. Im lặng. Ấy có hai điếu thuốc thôi mà cô để vào cái đĩa lớn thế. Đĩa nhỏ thôi, đĩa lớn lỗ chết. Cái thằng ăn nói lỗ mãn. Thì thào nhưng còn cố làm cho cô gái nghe thấy, lấy chút cảm tình èo uột. Lỗ mãn cái gì, tao chỉ khuyên răn một cách chí tình. Mày bắt bẻ chuyện nhỏ nhen. Những thằng làm thơ là những thằng mở rộng lòng mình ra với đất trời. Cô gái đặt cái tô nhỏ lên bàn một cách thô bạo rồi ngúng nguẩy bỏ đi. Nhìn theo cái eo thon. Thiệt tình. Cái eo. Gớm sao lại đựng vào cái bát chiết yêu thế này. Ngày xưa đi học, thày Việt văn bảo chiết yêu là chít eo. Cái bát thắt lại như cái eo thon của một cô gái. Eo với yêu. Cả hai thứ đều dễ thương. Cả hai thứ đều xa xỉ. Mày lâu nay có gì mới không. Câu hỏi tổng quát về thân thế sự nghiệp kẻ được hỏi. Chả có gì. Mặt trận miền tây hoàn toàn yên tĩnh.

Đừng bao giờ nhắc đến cố nhân là được. Hắn nhắc lại điều hai đứa đã thỏa thuận với nhau hay đúng hơn là điều kiện hắn đặt ra cho tôi trước khi đặt bút ký vào tờ giấy đăng ký kết hôn ở uỷ ban nhân dân tỉnh ngày nào. Em hứa. Nhắc đến người xưa là anh cụt hứng ngay. Thằng nhỏ nó teo lại, em bị thiệt thòi ráng chịu. Hắn thường kết luận bằng cái luận cứ chắc nịch, đầy tính đe dọa ấy. Và chấm câu bằng cái nhếch mép mà mấy đứa em tôi ngày xưa vẫn phê bình là vô cùng đểu cáng.

Tắt làm gì. Để đèn nhìn mới phê. Vừa mới tắt ngọn đèn, tôi lại chiều hắn, mở lên. Bao nhiêu lần tôi chiều hắn. Hai bóng đèn ngủ mỗi cái sáu chục watts ở đầu giường. Đèn trần một trăm watts treo giữa khoảng vuông trắng bệch trên đầu. Đèn bàn viết cũng một trăm watts. Căn phòng sáng rực. Màn cửa đóng kín nhưng từ dưới bãi đậu xe nhìn lên, hẳn ai cũng phải nghĩ là trên này có hội hè đình đám gì đó.

Vừa tụt được cái quần lót ra khỏi một bên chân tôi là hắn chồm lên người tôi. Chiếc quần lót mầu hồng bé tí teo vướng lại một bên đùi. Tôi dạng thêm hai chân, không phải vì tôi khao khát được đón nhận cái phần thân thể nhàm chán của hắn. Chỉ vì cái đầu gối xương xẩu của hắn cấn lên đùi tôi đau nhói. Hắn miết cả con người hắn vào tôi. Cái rát ngọt luồn lách qua những nếp da, những mép thịt ẩm ướt. Chưa có lotion anh à. Mặt hắn vùi vào cổ tôi, râu ria như cái bàn chải cùn. Khỏi lotion. Tôi cắn chặt hai hàm răng. Như lúc mê đắm tột cùng. Rồi bỗng dưng hắn chống hai tay, cất cao đầu nhìn tôi. Hai con mắt đờ đẫn. Nụ cười lởm chởm lọt qua khe hở chiếc răng cửa bị sún. Thân thể hắn ập xuống chỗ hũng tôi mịn màng. Cả con người hắn vào ra phẫn nộ như cái máy bơm cũ hung hăng hút nước từ lòng giếng cạn. Chợt hắn ngoạm lấy ngực tôi, những chiếc răng thưa nhay nhay cái núm vú sần sượng. Luồng cảm giác tái tê từ ngực bên trái bò lan xuống cái bụng còn xuân. Dòng cảm giác khác, từ phần dưới thân thể chảy ngược lên. Chúng gặp nhau ở đó. Đôi dòng quấn quyện vào nhau. Tôi mở rộng vòng ôm. Tôi mở rộng đôi chân siết chặt lấy chân hắn. Anh sắp phê rồi. Hắn vừa phì phò nói vừa hùng hục như con trâu điên.

Ơ kìa, vẩy bụi đen đen lơ lửng trên trần nhà. Vẩy bụi từ từ đáp xuống ngay phía trên đầu chúng tôi. Hắn vùi mặt vào cổ tôi. Tôi nghiêng đầu để nhìn cho rõ hạt bụi lạ lẫm. Tôi ôm ghì lấy lưng hắn bởi nhớ lời hắn dặn lúc nào em thấy anh sắp phê thì nhớ ôm chặt lấy anh. Em không ôm anh, anh thấy tủi thân. Hắn sắp phê tới nơi rồi. Và tôi cũng phải cố mà tập trung để may ra thì kịp phê cùng lúc với hắn. Ì ạch. Hì hục. Tê tái. Sắp xong rồi. Tôi cố dỗ dành mình.

Sao hạt bụi cứ hạ xuống dần. Ồ không, nó nhúc nhích nữa. Trời ơi! Con nhện. Con nhện đang đu sợi tơ, thả xuống ngay phía trên hai đứa tôi. Vòi nước tắt ngúm. Dòng sông mê đắm ngưng chảy trên bụng, trong lòng vực sâu tăm tối, trên hai núm vú sần sượng. Tất cả ngưng ngang như dòng điện bị cúp.

Hai bàn tay tôi quơ quào sau lưng hắn. Hắn nhắm nghiền con mắt. Hắn miệt mài. Rong ruổi. Như tay nài ngựa. Sắp tới mức ăn thua. Con nhện xuống. Thấp dần. Thấp dần. Tôi dẫy dụa. Trong cái vòm thân thể hắn. Cái vòm chống bởi hai khuỷu tay. Và hai đầu gối. Sắp phê rồi. Tiếng reo hò. Cùn mằn. Thô lỗ. Con nhện. Trời ơi. Con nhện xuống. Sát cái đầu. Bù xù tóc tai. Tôi hoảng hốt. Đẩy hắn ra. Thân thể hắn tuột. Khỏi hõm sâu tôi. Tôi ngỏng đầu dậy cố nhìn cho rõ. Vệt nước nhờn mầu trắng vạch ngang da bụng. Hắn ngã bật qua một bên. Tôi không ngờ mình mạnh như thế.

Hai mắt hắn trợn tròn. Miệng hắn há hốc. Em sao vậy. Em làm gì vậy. Điên à. Tôi chống tay vùng dậy. Con nhện đâu rồi. Tôi sợ những con nhện độc. Chồng tôi chết vì nhện độc trong một chuyến công tác miền núi. Tôi chống tay lùi ra cạnh giường. Hắn co đùi che bớt miếng dưa cải muối rũ xuống quá nhanh sau cơn mê loạn không tròn. Em điên hả. Sợ có bầu thì nói trước, làm gì mà xô đẩy như vậy.

Con nhện không còn đó để tôi dùng làm tang chứng. Tôi kéo cái gối, đắp lên cái mảng đen nhầy nhụa. Đã hứa là không bao giờ nhắc đến người xưa. Nên tôi thì thầm xin lỗi hắn. Để tối em bồi thường cho anh.

Cô làm gì mà láo liêng con mắt như bị ma ám vậy. Hắn gầm gừ. Chồng tôi ngày xưa có bao giờ gầm lên với tôi như thế đâu. Nhưng thôi, đã hứa không nghĩ tới người xưa. Biết vậy, tôi để con nhện đốt hắn cho biết thân. Hắn lại có bảo hiểm. Thiệt tình. Hẹn lần sau vậy.

Tôi nhoài người tới bên hắn, vuốt ve cái phần nhơm nhớp mềm hơn bất cứ phần mềm nào trên thân thể hắn, “Hẹn lần sau vậy, con trai!”

Cánh cửa phòng thứ nhất bật mở. Một bóng người bù xù đầu tóc bước ra, nhập vào vũng sáng lờ mờ vuông phòng khách nhập nhòe ánh sáng phát ra từ cái màn ảnh hình chữ nhật nhấp nháy. Chưa ngủ sao ông anh. Ngủ sao được mà ngủ. Luyện tới bộ thứ mấy rồi. Hồi thứ ba mươi hai. Phim gì dài thấy mẹ. Phim Tầu mà; không dài đâu còn là phim Tầu nữa. Cánh cửa phòng thứ hai mở hé. Người thanh niên nằm ngả trên sofa vội chống tay ngồi dậy. Tới bà này nữa. Sao giờ này còn thức. Những con mắt soi mói. Chiếc áo ngủ mỏng như tờ giấy viết thư tình thời xa xưa. Ngủ không được. Ông ấy đâu. Trong phòng chứ đâu. Cái bóng mỏng mềm buông xuống một góc sofa. Mùi hương lạ lênh đênh. Bàn tay dơ cao cái dụng cụ điều khiển máy băng hình bấm cái nút ngưng. Tiếng đấu kiếm loang choang sựng lại. Tên sát thủ đứng yên. Chân co chân duỗi. Thanh kiếm giả nâng ngang chân mày. Cái miệng hét ngập ngọng nửa chừng cái câu tiếng Việt Chợ Lớn ngưng ngang. Chị sao vậy. Sao lại khóc nữa rồi. Phải em mở ti vi ồn quá không. Cứ coi đi kìa, tôi không sao đâu.
Cứ coi đi. Thôi em tắt phim đi ngủ sớm vậy. Ừ phải rồi, mày luyện phim thấy sợ. Tối ngày sát thủ với ngai vàng. Bọn Tầu chẳng những nó lấn đất bên kia mà còn còng luôn cả cái đầu bọn chúng mày tận bên này. Cứ để cho chú ấy coi mà. Anh ấy đâu rồi chị. Bốn con mắt nhìn chòng chọc vào đôi vú no căng. Trời ơi. Em trong giấc mơ anh cũng có đôi vú đầy như thế. Ngày nào bọn khoa học gia chế được loại thuốc tạo giấc chiêm bao mình sẽ mua để dành. Làm tình trong chiêm bao cứ hay bị sượng lại và đứt phim ở cái lúc sắp phê, tức chết được. Chị vào ngủ đi. Hai chú vào trước đi. Chút xíu đã. Sao vậy. Sao vậy. Sao vậy. Mùi thịt da đánh thức ma quỷ dậy. Mùi thịt da trong bóng tối đậm đặc sỗ sàng hơn bàn tay cô gái điếm chuyên nghiệp. Mùi thịt da đánh thức cả cái phần mềm mại nhất trên hai thân thể đàn ông. Chị vào ngủ trước đi. Giọng đàn ông khàn đục. Người đàn bà nhận ra được cái âm hưởng khao khao ấy. Thứ âm thanh của con thú trong mùa giao phối làm nổi những vệt gai ốc trên thân thể người đàn bà. Thôi good night hai chú.

Dạ, good night chị. Mai nhớ trả tiền nhà cho thằng superintendent. Ô-kê. Người đàn bà tất tả đứng dậy. Chị nghe ra tiếng gầm gừ của con thú khát khao bên bờ dục vọng. Thôi good night hai chú. Dạ, good night chị. Trời ơi cái eo. Ngày xưa thày Việt văn bảo chiết yêu là chít eo. Cái eo này không chít cũng thon. Cái eo Việt Nam ở Ngã ba Ông Tạ. Cái eo Việt Nam ở xứ người. Bốn con mắt gian xảo đào sâu vào bóng tối tìm nhau, chia nhau một ý nghĩ. Tiếng thở dài. Cái đồ bấm máy băng hình còn nằm cứng trong tay. Thì thào. Thằng chả lucky thấy mẹ. Có con vợ làm vốn. Vẫn thì thào. Nhiều lúc tôi muốn sát thủ rồi đoạt cái ngai vàng của thằng chả quá. Mày bị bọn Tầu nó ám. Ông có chắc là không bao giờ ông nghĩ đến chuyện đoạt cái ngai vàng thơm phức đó không. Shut up. Mai nhớ trả tiền nhà cho thằng superintendent. Ông có dám chắc ông không khi nào thấy bà ấy trong giấc ngủ không. Ông có dám chắc không. Nói đi, dám không. Sư mày, trễ hạn trả tiền nhà rồi đó. Hay là ông đã có mấy em trong cuốn lịch Tầu của bọn bá quyền Trung quốc rồi.

HOÀNG CHÍNH (Canada)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Năm 20206:43 CH(Xem: 1428)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì.
23 Tháng Tư 20207:45 CH(Xem: 1537)
Cách đây ba tuần, khi con vi khuẩn độc ác xâm nhập, tấn công ồ ạt vào lãnh thổ Hoa kỳ, lúc ấy mọi người đã bắt đầu thức tỉnh lo sợ trước một cuộc chiến vô cùng gian nan, một mất một còn với kẻ thù vô hình có sức mạnh tấn công tiêu diệt hàng loạt sinh mạng con người mà loài người vẫn chưa có vũ khí chống lại chúng. Chúng không biết phân biệt già, trẻ, lớn bé hay người ấy là ai, nếu không may đến gần chúng, đụng phải chúng, coi như chúng đã chiếm đoạt cái số phận của người ấy, quyết định sống hay chết là do sự chống trả của một có thể cố gắng đánh bại chúng.
13 Tháng Tư 202011:23 CH(Xem: 1613)
Thế là từ hôm ấy trở đi, trên tất cả các phương tiện truyền thông nước nhà đều dành chỗ, dành thời lượng để tôn vinh ngài Kê. Kiểu như: “Cuộc đời ngài Kê”, “Chuyện ngài Kê”, “Ngài Kê liệt truyện”, “Tấm gương Giáo sư Kê”, “Huyền thoại Kê vàng” vân vân và vân vân. Thôi thì trăm hoa đua sắc, trăm nhà đua nở. Thơ ca nhạc họa, truyện ngắn tiểu thuyết bút ký trường thiên dài kỳ các kiểu. Thậm chí bên bộ dục còn phát động cuộc thi kể chuyện về ngài Kê trong học sinh các cấp, rầm rộ. Có con bé học trò lớp ba mãi trên Mù Căng Chải chưa xuống núi lần nào được giải nhất. Nó kể về công đức ngài Kê với các đồng bào mèo mán lô lô trên quê nó cực hay, nức nở. Hay đến nỗi ngài Kê hôm ấy mở ti vi xem cũng rơi nước mắt.
28 Tháng Ba 20206:12 CH(Xem: 2027)
Ban đầu, ông thấy người gai gai, sốt, chán ăn. Bụng bảo dạ, nhẽ mình lao động hơi quá sức. Chả là vừa tập Gym hồi đêm về sáng trên máy bay với Hải Yến xong, thì tối hôm đó lại về sân hàng chiếu ở Times city thi đấu cả đêm. Bắt buộc phải cả đêm, bởi nếu không thì khó mà sống với phòng nhì đang kỳ lửa nồng được. Dù ông biết thân trước khi lâm trận, đã viện đến bao nhiêu sự trợ giúp, ngay cả từ lúc mới xuống sân bay kia. Thế nên đêm đầu về nhà cũng làm cho em Thuận mãn nguyện. Những đêm sau thì phải cố, cũng qua bài. Gặp mặt Hội 3G, tay bắt mặt mừng ôm hôn thắm thiết, mừng công trình rực rỡ để đời đã hoàn thành. Mừng cú tuyệt tác one in hole trên chín tầng mây, thật là độc nhất vô nhị! Nhưng mấy hôm tiếp theo đi họp hành, tiệc tùng chiêu đãi nhiều thấy mệt mỏi. Càng ngày càng thấy người ốm tệ. Sốt, ho, khó thở... Hay là nhiễm cúm virus corona? Em Thuận hoảng hốt vội gọi xe đưa vào viện khám. Xe đưa ông Nam vừa đi thì cũng có xe khác đến đưa ngay cả hai mẹ con đi cách ly chống dịch.
26 Tháng Ba 202010:54 CH(Xem: 1631)
Raymond Clevie Carver Jr. sinh ngày 25 tháng Năm, 1938, là tác giả Hoa Kỳ chuyên về truyện ngắn và thơ; người được xem như một trong những nhà văn lớn của nước Mỹ. Các tác phẩm chính của Carver gồm có: Will You Please Be Quiet, Please? (1976), Furious Seasons and other stories (1977), What We Talk About When We Talk About Love (1981), Cathedral (1983), Elephant (1988), Where I'm Calling From: New & Selected Stories (1988), Short Cuts: Selected Stories (1993), Collected Stories (2009).
25 Tháng Ba 20209:32 CH(Xem: 1611)
Lúc này, bên những vết tích còn lại của bản Thái hoang tàn, Cư có cảm tưởng lạc vào nơi từng ghi dấu sự tích kể về cô gái con tạo bản đã héo hon mà chết vì mong nhớ người yêu; nhưng mọi người không sao đem nổi xác nàng ra khỏi nhà, bởi hồn nàng quyết không chịu rời đi. Bản bị hồn ma ám, không ai dám ở. Còn chàng trai nghèo thất tình, khi trở về đã ôm ấp nàng suốt bảy ngày đêm mà không biết đó là thi thể giá lạnh, giữa cái bản vắng tanh...
11 Tháng Ba 20209:23 CH(Xem: 1844)
Bây giờ ở nước ta gia đình ngài Giáo sư Kê rất nổi tiếng./ Có thể gọi là nổi như cồn. Nổi nhất nước. Bởi là do hai tay hậu duệ: nghĩa tử Hùng Văn Hạ thì chấp chính Bộ dục- văn- giao còn nam tử Giang Đình Tinh Anh thì nắm Bộ công, hai bộ trọng yếu của nước nhà. Rất hăng hái phát tài. Mà đều còn trẻ, đang đà thăng tiến hứa hẹn chủ chốt nước nhà nay mai. / Ngài Kê sau vụ đi làm chủ tịch hội đồng đào tạo cho nước nhà những ba vạn chín nghìn tiến sĩ thì yên tâm nghỉ ngơi cùng con cháu. Thi thoảng đi du lịch ngao du sơn thủy hữu tình cho vui thú tuổi già. Nghĩ đời mình cũng đã thật hào hùng, thôi nghỉ ngơi tuyệt đối…
02 Tháng Ba 202011:18 CH(Xem: 1518)
Buổi sáng tháng mười năm đó, già Mức đi biển. Một ngày như mọi ngày, không khác biệt. Một buổi hừng đông dong thuyền ra khơi, biển yên lành, gió ngon trớn. Chiếc thuyền nhỏ gắn máy hiệu Yarmar vận hành đều đều, tiếng máy nổ ròn rả đẩy cái thuyền lướt trên con sóng, bánh lái điều khiển kêu xè xè dưới làn nước.
26 Tháng Giêng 20203:45 CH(Xem: 2665)
Đường phố Sapa chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo của đèn cao áp lẫn sương mù. Thỉnh thoảng có một hai khách du lịch trở về khách sạn, hoặc một đôi nam nữ Dao đỏ đứng tự tình bên gốc cây. Khí lạnh từ trên đỉnh Fanxipan tràn về thung lũng từng đợt. Hắn hơi co ro, khép chặt lại cổ áo. Hắn đi, lúc thì như người mộng du, lúc thì ra người như cố ý tìm kiếm một ai đó.
24 Tháng Giêng 202012:21 SA(Xem: 2000)
Chiều mùng 3 tết, trời vẫn rét cắt da cắt thịt. Tôi dừng nghỉ ở Đền Mẫu trước khi qua sông để vào bản Cọ, bản Khau. Sông Cầu cạn lắm, nước trong veo và lạnh, nhìn rõ sỏi trăng dưới đáy. Đi thuyền thuyền qua sông hai bên bờ cây lá run rẩy vì rét, hình như xa xôi kia còn sót lại một bông hóa chuối rừng như một ngọn lửa nhỏ thắp lên giữa khu rừng, làm ấm lòng một gã thợ ảnh là tôi, bỏ vợ con nheo nhóc ở nhà, ôm máy ảnh đi kiếm tiền nơi rừng xanh núi đó, khi thiên hạ vẫn đang say sưa đón tết. Chỉ có điều bông hoa chuối rừng này đỏ một cách lạ lùng, như màu máu tươi vậy, tôi đi đến đâu cũng vẫn thấy bông hoa ấy lúc trước mặt, lúc sau lưng, lúc ở đáy sông khi thuyền sang sông.