- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,494,372

Đêm, Từng Mảnh...

21 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 34977)

Đêm đặc như lớp nhựa trải trên mặt đường. Chàng ngồi trong vũng keo đặc ấy, cố tìm một hình bóng thân quen. Mưa ngoài khung kính. Không khí mát dịu. Những mảnh vụn của giấc mơ dán chập lên nhau. Rồi một mảnh vụn tuột ra, rơi xuống nền nhà. Cơn mơ nồng cháy bị cắt ngang vì tiếng đấu kiếm loang choang bên ngoài. Chàng mở choàng con mắt. Qua cái khe hẹp dưới khung cửa, ánh đèn phòng khách nhập nhòa. Tên bạn chung phòng đang luyện phim tập Hong Kong. Chàng chống tay ngồi dậy, dụi mắt, lầm thầm chửi thề. Thầm nghĩ nếu có quyền năng, bùa phép, chàng sẽ xóa sạch và cấm tuyệt đối mớ phim nhảm nhí ấy. Gì mà ngày đêm cứ lẩn quẩn những sát thủ, công chúa, bệ hạ, ngai vàng, đoạt ngôi. Toàn một thứ triết lý sống rẻ tiền, mạnh được yếu thua, lọc lừa, gian xảo, bạo tàn, phi nhân tính. Chữ nghĩa nháo nhào trong đầu óc. Chàng cố níu chúng xuống, sắp thành câu kệ. Thứ triết lý ẩn tàng trong máu huyết bọn bành trướng Bắc Kinh ngàn năm trước và lũ lãnh đạo nước Trung Hoa khổng lồ bây giờ. Em có biết vụ Bắc Kinh lấn đất Việt Nam mình mới đây không? Vậy mà dân mình vẫn nhâm nhi với cơn thống khoái mớ đồ ăn chua vữa, đống ói mửa hôi nồng của bọn làm nghệ thuật rẻ tiền gốc Hán. Mẹ kiếp.

Sorry em. Tại tiếng đấu kiếm của bọn cướp đường cướp chợ trong phim tập làm gián đoạn giấc mơ anh. Khi anh vừa mới mở bật được chiếc nút áo, để mở ra trước đất trời khuôn ngực em no căng đời sống. Và anh vừa toan tính vùi lên đó những môi hôn.

Năm nay mất mùa. Câu than thở quen thuộc. Mỗi lần gặp, nghe hắn ca hoài có một câu. Ơi, nhìn quanh, thấy đời như đồng lúa gặt xong. Câu hát trong bản nhạc nào đó của Trịnh Công Sơn. Lâu nay mày làm gì. Làm thơ. Ngon nhỉ. Thơ con cóc. Làm thơ làm mẹ gì nữa, khi trên đời này đã có Đinh Hùng, đã có Nguyễn Bính, đã có Phạm Thiên Thư, đã có Cung Trầm Tưởng, đã có Tô Thuỳ Yên, đã có Nguyễn Tất Nhiên rồi. Ấy mới chỉ kể sơ sơ. Còn mày. Tao đang học nhạc. Lại thêm một thằng nghệ sĩ. Viết nhạc làm mẹ gì nữa khi trên đời này đã có Trịnh Công Sơn, Phạm Duy hở mày. Bấy nhiêu câu nói. Bấy nhiêu chủ đề. Vậy mà cứ có để nói với nhau hoài. Cho thêm ly trà đá đi cô chủ. Vâng cám ơn cô, ấy quên, cho thêm hai điếu Vàm Cỏ. Sao lại hai điếu, định không cho tao hút hả. Mày mà biết hút cái nỗi gì. Không biết hút thuốc lá mà cũng bày đặt làm thơ. Im lặng. Ấy có hai điếu thuốc thôi mà cô để vào cái đĩa lớn thế. Đĩa nhỏ thôi, đĩa lớn lỗ chết. Cái thằng ăn nói lỗ mãn. Thì thào nhưng còn cố làm cho cô gái nghe thấy, lấy chút cảm tình èo uột. Lỗ mãn cái gì, tao chỉ khuyên răn một cách chí tình. Mày bắt bẻ chuyện nhỏ nhen. Những thằng làm thơ là những thằng mở rộng lòng mình ra với đất trời. Cô gái đặt cái tô nhỏ lên bàn một cách thô bạo rồi ngúng nguẩy bỏ đi. Nhìn theo cái eo thon. Thiệt tình. Cái eo. Gớm sao lại đựng vào cái bát chiết yêu thế này. Ngày xưa đi học, thày Việt văn bảo chiết yêu là chít eo. Cái bát thắt lại như cái eo thon của một cô gái. Eo với yêu. Cả hai thứ đều dễ thương. Cả hai thứ đều xa xỉ. Mày lâu nay có gì mới không. Câu hỏi tổng quát về thân thế sự nghiệp kẻ được hỏi. Chả có gì. Mặt trận miền tây hoàn toàn yên tĩnh.

Đừng bao giờ nhắc đến cố nhân là được. Hắn nhắc lại điều hai đứa đã thỏa thuận với nhau hay đúng hơn là điều kiện hắn đặt ra cho tôi trước khi đặt bút ký vào tờ giấy đăng ký kết hôn ở uỷ ban nhân dân tỉnh ngày nào. Em hứa. Nhắc đến người xưa là anh cụt hứng ngay. Thằng nhỏ nó teo lại, em bị thiệt thòi ráng chịu. Hắn thường kết luận bằng cái luận cứ chắc nịch, đầy tính đe dọa ấy. Và chấm câu bằng cái nhếch mép mà mấy đứa em tôi ngày xưa vẫn phê bình là vô cùng đểu cáng.

Tắt làm gì. Để đèn nhìn mới phê. Vừa mới tắt ngọn đèn, tôi lại chiều hắn, mở lên. Bao nhiêu lần tôi chiều hắn. Hai bóng đèn ngủ mỗi cái sáu chục watts ở đầu giường. Đèn trần một trăm watts treo giữa khoảng vuông trắng bệch trên đầu. Đèn bàn viết cũng một trăm watts. Căn phòng sáng rực. Màn cửa đóng kín nhưng từ dưới bãi đậu xe nhìn lên, hẳn ai cũng phải nghĩ là trên này có hội hè đình đám gì đó.

Vừa tụt được cái quần lót ra khỏi một bên chân tôi là hắn chồm lên người tôi. Chiếc quần lót mầu hồng bé tí teo vướng lại một bên đùi. Tôi dạng thêm hai chân, không phải vì tôi khao khát được đón nhận cái phần thân thể nhàm chán của hắn. Chỉ vì cái đầu gối xương xẩu của hắn cấn lên đùi tôi đau nhói. Hắn miết cả con người hắn vào tôi. Cái rát ngọt luồn lách qua những nếp da, những mép thịt ẩm ướt. Chưa có lotion anh à. Mặt hắn vùi vào cổ tôi, râu ria như cái bàn chải cùn. Khỏi lotion. Tôi cắn chặt hai hàm răng. Như lúc mê đắm tột cùng. Rồi bỗng dưng hắn chống hai tay, cất cao đầu nhìn tôi. Hai con mắt đờ đẫn. Nụ cười lởm chởm lọt qua khe hở chiếc răng cửa bị sún. Thân thể hắn ập xuống chỗ hũng tôi mịn màng. Cả con người hắn vào ra phẫn nộ như cái máy bơm cũ hung hăng hút nước từ lòng giếng cạn. Chợt hắn ngoạm lấy ngực tôi, những chiếc răng thưa nhay nhay cái núm vú sần sượng. Luồng cảm giác tái tê từ ngực bên trái bò lan xuống cái bụng còn xuân. Dòng cảm giác khác, từ phần dưới thân thể chảy ngược lên. Chúng gặp nhau ở đó. Đôi dòng quấn quyện vào nhau. Tôi mở rộng vòng ôm. Tôi mở rộng đôi chân siết chặt lấy chân hắn. Anh sắp phê rồi. Hắn vừa phì phò nói vừa hùng hục như con trâu điên.

Ơ kìa, vẩy bụi đen đen lơ lửng trên trần nhà. Vẩy bụi từ từ đáp xuống ngay phía trên đầu chúng tôi. Hắn vùi mặt vào cổ tôi. Tôi nghiêng đầu để nhìn cho rõ hạt bụi lạ lẫm. Tôi ôm ghì lấy lưng hắn bởi nhớ lời hắn dặn lúc nào em thấy anh sắp phê thì nhớ ôm chặt lấy anh. Em không ôm anh, anh thấy tủi thân. Hắn sắp phê tới nơi rồi. Và tôi cũng phải cố mà tập trung để may ra thì kịp phê cùng lúc với hắn. Ì ạch. Hì hục. Tê tái. Sắp xong rồi. Tôi cố dỗ dành mình.

Sao hạt bụi cứ hạ xuống dần. Ồ không, nó nhúc nhích nữa. Trời ơi! Con nhện. Con nhện đang đu sợi tơ, thả xuống ngay phía trên hai đứa tôi. Vòi nước tắt ngúm. Dòng sông mê đắm ngưng chảy trên bụng, trong lòng vực sâu tăm tối, trên hai núm vú sần sượng. Tất cả ngưng ngang như dòng điện bị cúp.

Hai bàn tay tôi quơ quào sau lưng hắn. Hắn nhắm nghiền con mắt. Hắn miệt mài. Rong ruổi. Như tay nài ngựa. Sắp tới mức ăn thua. Con nhện xuống. Thấp dần. Thấp dần. Tôi dẫy dụa. Trong cái vòm thân thể hắn. Cái vòm chống bởi hai khuỷu tay. Và hai đầu gối. Sắp phê rồi. Tiếng reo hò. Cùn mằn. Thô lỗ. Con nhện. Trời ơi. Con nhện xuống. Sát cái đầu. Bù xù tóc tai. Tôi hoảng hốt. Đẩy hắn ra. Thân thể hắn tuột. Khỏi hõm sâu tôi. Tôi ngỏng đầu dậy cố nhìn cho rõ. Vệt nước nhờn mầu trắng vạch ngang da bụng. Hắn ngã bật qua một bên. Tôi không ngờ mình mạnh như thế.

Hai mắt hắn trợn tròn. Miệng hắn há hốc. Em sao vậy. Em làm gì vậy. Điên à. Tôi chống tay vùng dậy. Con nhện đâu rồi. Tôi sợ những con nhện độc. Chồng tôi chết vì nhện độc trong một chuyến công tác miền núi. Tôi chống tay lùi ra cạnh giường. Hắn co đùi che bớt miếng dưa cải muối rũ xuống quá nhanh sau cơn mê loạn không tròn. Em điên hả. Sợ có bầu thì nói trước, làm gì mà xô đẩy như vậy.

Con nhện không còn đó để tôi dùng làm tang chứng. Tôi kéo cái gối, đắp lên cái mảng đen nhầy nhụa. Đã hứa là không bao giờ nhắc đến người xưa. Nên tôi thì thầm xin lỗi hắn. Để tối em bồi thường cho anh.

Cô làm gì mà láo liêng con mắt như bị ma ám vậy. Hắn gầm gừ. Chồng tôi ngày xưa có bao giờ gầm lên với tôi như thế đâu. Nhưng thôi, đã hứa không nghĩ tới người xưa. Biết vậy, tôi để con nhện đốt hắn cho biết thân. Hắn lại có bảo hiểm. Thiệt tình. Hẹn lần sau vậy.

Tôi nhoài người tới bên hắn, vuốt ve cái phần nhơm nhớp mềm hơn bất cứ phần mềm nào trên thân thể hắn, “Hẹn lần sau vậy, con trai!”

Cánh cửa phòng thứ nhất bật mở. Một bóng người bù xù đầu tóc bước ra, nhập vào vũng sáng lờ mờ vuông phòng khách nhập nhòe ánh sáng phát ra từ cái màn ảnh hình chữ nhật nhấp nháy. Chưa ngủ sao ông anh. Ngủ sao được mà ngủ. Luyện tới bộ thứ mấy rồi. Hồi thứ ba mươi hai. Phim gì dài thấy mẹ. Phim Tầu mà; không dài đâu còn là phim Tầu nữa. Cánh cửa phòng thứ hai mở hé. Người thanh niên nằm ngả trên sofa vội chống tay ngồi dậy. Tới bà này nữa. Sao giờ này còn thức. Những con mắt soi mói. Chiếc áo ngủ mỏng như tờ giấy viết thư tình thời xa xưa. Ngủ không được. Ông ấy đâu. Trong phòng chứ đâu. Cái bóng mỏng mềm buông xuống một góc sofa. Mùi hương lạ lênh đênh. Bàn tay dơ cao cái dụng cụ điều khiển máy băng hình bấm cái nút ngưng. Tiếng đấu kiếm loang choang sựng lại. Tên sát thủ đứng yên. Chân co chân duỗi. Thanh kiếm giả nâng ngang chân mày. Cái miệng hét ngập ngọng nửa chừng cái câu tiếng Việt Chợ Lớn ngưng ngang. Chị sao vậy. Sao lại khóc nữa rồi. Phải em mở ti vi ồn quá không. Cứ coi đi kìa, tôi không sao đâu.
Cứ coi đi. Thôi em tắt phim đi ngủ sớm vậy. Ừ phải rồi, mày luyện phim thấy sợ. Tối ngày sát thủ với ngai vàng. Bọn Tầu chẳng những nó lấn đất bên kia mà còn còng luôn cả cái đầu bọn chúng mày tận bên này. Cứ để cho chú ấy coi mà. Anh ấy đâu rồi chị. Bốn con mắt nhìn chòng chọc vào đôi vú no căng. Trời ơi. Em trong giấc mơ anh cũng có đôi vú đầy như thế. Ngày nào bọn khoa học gia chế được loại thuốc tạo giấc chiêm bao mình sẽ mua để dành. Làm tình trong chiêm bao cứ hay bị sượng lại và đứt phim ở cái lúc sắp phê, tức chết được. Chị vào ngủ đi. Hai chú vào trước đi. Chút xíu đã. Sao vậy. Sao vậy. Sao vậy. Mùi thịt da đánh thức ma quỷ dậy. Mùi thịt da trong bóng tối đậm đặc sỗ sàng hơn bàn tay cô gái điếm chuyên nghiệp. Mùi thịt da đánh thức cả cái phần mềm mại nhất trên hai thân thể đàn ông. Chị vào ngủ trước đi. Giọng đàn ông khàn đục. Người đàn bà nhận ra được cái âm hưởng khao khao ấy. Thứ âm thanh của con thú trong mùa giao phối làm nổi những vệt gai ốc trên thân thể người đàn bà. Thôi good night hai chú.

Dạ, good night chị. Mai nhớ trả tiền nhà cho thằng superintendent. Ô-kê. Người đàn bà tất tả đứng dậy. Chị nghe ra tiếng gầm gừ của con thú khát khao bên bờ dục vọng. Thôi good night hai chú. Dạ, good night chị. Trời ơi cái eo. Ngày xưa thày Việt văn bảo chiết yêu là chít eo. Cái eo này không chít cũng thon. Cái eo Việt Nam ở Ngã ba Ông Tạ. Cái eo Việt Nam ở xứ người. Bốn con mắt gian xảo đào sâu vào bóng tối tìm nhau, chia nhau một ý nghĩ. Tiếng thở dài. Cái đồ bấm máy băng hình còn nằm cứng trong tay. Thì thào. Thằng chả lucky thấy mẹ. Có con vợ làm vốn. Vẫn thì thào. Nhiều lúc tôi muốn sát thủ rồi đoạt cái ngai vàng của thằng chả quá. Mày bị bọn Tầu nó ám. Ông có chắc là không bao giờ ông nghĩ đến chuyện đoạt cái ngai vàng thơm phức đó không. Shut up. Mai nhớ trả tiền nhà cho thằng superintendent. Ông có dám chắc ông không khi nào thấy bà ấy trong giấc ngủ không. Ông có dám chắc không. Nói đi, dám không. Sư mày, trễ hạn trả tiền nhà rồi đó. Hay là ông đã có mấy em trong cuốn lịch Tầu của bọn bá quyền Trung quốc rồi.

HOÀNG CHÍNH (Canada)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Mười 20205:47 CH(Xem: 132)
Cũng gần một chục năm, khi tôi còn trụ tại trường tiểu học Washington. Văn phòng của tôi chuyên về nghiên cứu và hướng dẫn phụ huynh trong việc giáo dục nhi đồng. Có một ngày, một cô giáo( ở đây dạy mẫu giáo hay trung học cũng phải tốt nghiệp ít nhất là cử nhân và trung bình là cao học về giáo dục hay chuyên ngành về sư phạm). Cô ấy gõ cửa văn phòng của tôi và hỏi tôi có thể giúp đở cô ấy không?
27 Tháng Mười 202012:02 SA(Xem: 250)
Nàng vốn tính mơ mộng và lại sống khép kín nên không đi đâu ra khỏi nơi chốn mẹ sinh ra mình. Hồi nhỏ nàng hay chép thơ, chép nhạc và đọc những gì mà cho là hay hay thì chép vào tập giữ làm kỷ niệm. Hồi đó nàng khoái cái câu: " Sống là để nuối tiếc dĩ vãng, chán nãn hiện tại và mơ về tương lai". Bây giờ nhờ có gu gồ, có fb luôn nhắc nhở phương cách sống đúng là "phải luôn sống trọn vẹn trong hiện tại, quên đi quá khứ và đừng lo cho tương lai" ngồi ngẫm lại nàng thấy hồi xưa sao mình khờ đến vậy ...
07 Tháng Mười 202012:40 SA(Xem: 958)
Phủ Tây Diêm Vương đèn xanh lét. Tổng ma đầu mặt trắng như bôi vôi. Toàn thân cũng trắng xóa. Trắng từ đầu đến chân. Ngồi trầm tư trước bàn. Trên bàn trống trơn nhẵn thín, không có một thứ gì. Tổng ma đầu cứ ngồi yên như thế rất lâu. Rất lâu… Đầu lĩnh ma lướt vào nhẹ như gió sông Nại Hà. Khác với Tổng ma đầu, Đầu lĩnh mặt đen như sắt nguội. Đầy nếp nhăn nhúm dọc ngang, mắt lập lòe đỏ đọc. Khúm núm...
24 Tháng Chín 202010:46 CH(Xem: 862)
Trong khu dinh thự nguy nga và duy nhất có cổng mang tên “Ô Y Hạng”(1) của phường Bích Câu - Thăng Long, sáng nay có một không khí náo nhiệt khác lạ, qua những dáng người vội vã, những gương mặt tò mò, những lời thì thào háo hức… Mặc dù không có đèn treo hoa kết, người ngoài cũng có thể đoán được rằng nơi đây sắp diễn ra một nghi lễ quan trọng.
23 Tháng Chín 20202:10 SA(Xem: 1475)
Bà Phước đang nằm dài trên nền xi măng, la lối om sòm “Trả tiền cho tao, tao có mấy trăm tiền già mà tụi nó cũng lấy hết của tao!” Hai anh chàng nhân viên cứu thương ngỡ ngàng không hiểu bà Phước bị làm sao. Hương mở lời: -Tôi là y tá của bà, để tôi coi có chuyện gì.
15 Tháng Chín 20201:02 SA(Xem: 1348)
Truyện của Phan Nhật Bắc là bức tranh về “giao thời” ở miền Nam sau 1975, “Tôi Đi Tìm Trầm” gần như một “tự truyện” lời lẽ bộc trực không triết lý lừa mị. Với lối viết mộc mạc nhưng gần gũi và sâu sắc của tác giả đã đưa chúng ta qua từng câu chuyện, từ mạo hiểm tìm Trầm, đổi tiền, buôn thuốc Tây, đến vượt biên tìm tự do… đọc truyện của anh, như xem lại cuốn phim mà trong đó thấp thoáng bóng dáng một phần đời của chính mình trong quá khứ.
08 Tháng Chín 20209:23 CH(Xem: 888)
Mẹ là người Mường thuộc vùng sâu vùng xa của một huyện miền núi chủ yếu là cao nguyên. Làng quê của mẹ sát bên sông Đà, xa đường cái, xa thị trấn thị tứ, vào được tới đó phải vượt qua nhiều chặng sông hồ đường đất gian khổ - nhất là vào mùa mưa, mọi người kể thế... Vào thăm Bảo tàng tỉnh, thấy có ảnh mẹ. Hóa ra, mẹ là một trong bốn bà Mẹ Việt Nam Anh hùng của tỉnh này từng được Nhà nước phong tặng...
03 Tháng Chín 20202:59 CH(Xem: 1518)
Ngày quen nhau, Nó và Muội cùng 19 tuổi. Nó là con trai cả trong một gia đình giàu có người Tàu Việt, ở nhà gọi nó là A Chảy. Còn tên Muội do từ nickname “Tiểu Muội” cả nhóm đặt cho vì Muội nhỏ tuổi nhất nhóm. Nhưng Nó toàn gọi Muội là A Muối, “em gái nhỏ” theo tiếng Hoa! Nó học trường Hoạ, Muội học trường Nhạc. Con gái trường Nhạc thường có nhiều anh đứng chờ trước cổng chờ sáng trưa chiều tối vì giờ học mỗi người mỗi khác nhau. Riêng Muội chả có anh nào vì Muội thuộc dạng “know-it-all girl”, hay sửa lưng bất kỳ ai nói gì không chính xác. Mà con trai thì thường thích các em hiền ngoan khờ dại! Muội chưa bao giờ tới trường Hoạ, nhưng Nó lại hay tới trường Nhạc chờ Muội.
20 Tháng Tám 20208:01 CH(Xem: 1375)
Dì Hương là vợ thứ hai của chú Thông. Vợ đầu của chú cũng tự tử ở kè đá, lúc cô ấy hai mươi ba tuổi, ở với chú Thông được năm năm. Ba năm sau, chú Thông nhờ người mang trầu cau đến hỏi dì Hương. Năm ấy dì mới hai mươi nhăm tuổi. Nhưng nhan sắc có phần khiêm tốn. Con gái làng tôi, ngày xưa, chỉ mười ba là cưới. Nay thời mới, nếu không đi ra ngoài, thì cũng chỉ mười tám là lấy chồng hết lượt. Bọn bạn ngoài trường đại học với tôi vẫn bảo, gái làng mày rặt đĩ non! Thế mà dì tôi năm ấy vẫn ở nhà cấy mấy sào lúa với ông bà ngoại tôi, coi như đã ế. Ông ngoại tôi cố dấu tiếng thở dài, gật đầu đồng ý gả dì tôi cho chú Thông. Bà ngoại tôi than: “Nhà ấy nặng đất lắm, về đấy rồi biết sống chết ra sao” Ông gắt: “Bà này hay nhỉ, nhà người ta cũng đàng hoàng, bề thế. Con Hương nhà mình vào cửa ấy tốt chứ sao”.
15 Tháng Tám 202010:08 CH(Xem: 1301)
Trong một chuyến xe ca Tây Bắc - Hà Nội chạy từ bến T, tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Cạnh tôi là mấy cô giáo sinh của một trường sư phạm miền núi về xuôi nghỉ phép hè. Sở dĩ tôi biết ngay được “tung tích” của các cô là bởi vì các cô thường trao đổi chuyện trò với một người ở hàng ghế trên phía trái mà các cô gọi là “thầy Quý” – một người có những vẻ ngoài khá tiêu biểu cho hầu hết những giáo viên Tây Bắc lâu năm: điềm đạm, khắc khổ, ít nói cười và hay trầm tư. Thầy giáo Quý đi cùng cô vợ trẻ (dễ kém anh ta đến mười lăm tuổi) và một đứa con nhỏ khoảng một tuổi.