- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

CON ĐƯỜNG PHÍA TRƯỚC

13 Tháng Hai 20232:28 SA(Xem: 6227)
tranh LeMinhPhong2
tranh Lê Minh Phong

 
Ngô Quốc Phương

CON ĐƯỜNG PHÍA TRƯỚC

 

Con đường phía trước còn dài,

chúc ai vững bước, dùi mài chí kia,

ngày mai rồi hết phân ly,

quê hương, bốn bể, một bề lành an,

nhắc ai dừng bước gian tham,

nhất là quyền lực, bạo tàn, hại dân,

con đường phía trước canh tân,

là đường nhân loại muôn phần đẹp hơn,

chúc ai mềm đá cứng chân!

 

***

Đường phía trước đường đang hé mở,

chí tang bồng ai bước nhẹ tênh,

làm điều thiện chẳng băn khoăn,

cũng không cả nể, ấm thân lụy người,

rồi đây non nước tuyệt vời,

hoa nở phía trước, xuân mời đón xuân,

quê hương ngày ấy canh tân!

 

***

Đường phía trước, đường đi nhân loại,

học hỏi nhiều qua quá khứ, sử xanh,

tới một ngày, loài Vượn thông minh,

sẽ lựa chọn một tương lai hòa ái,

để đường đi chỉ toàn hoa trái,

bom đạn kia quẳng thẳng sọt rác kia,

hay làm lưỡi cày, như tiền nhân đã bảo,

hay làm ghế sắt công viên kia cho em nhỏ chơi vui

đường phía trước, chân trời hé rạng,

xuân sắp đến rồi, nhân loại cất bước thôi!

 

NQP, London, 06/2/2023

(Cuối đông, đầu xuân, trời ấm dần, chim vui hót cùng ai)

 


CON SÓI ĐƠN ĐỘC

 

Con sói đi dưới ánh trăng trong đêm lạnh,

hay đặt những dấu chân qua miền có gió hạ, cát nóng, mặt trời thiêu,

xung quanh có lúc làm bạn với xương rồng, có khi hít hà bông hoa tuyết,

tuyết lạnh, hay mặt trời đốt thiêu,

gió từ miền xa như của cõi hồng hoang,

tiếng gọi như của Jack London như thể từ thuở còn ai săn đào vàng,

sói vẫn đi,

thỉnh thoảng dừng lại và nhìn trời, hay nhìn trăng, sao,

nỗi cô đơn chính là bạn đường,

nếu có lúc buồn, lúc vui,

dù hoa nào có đến chúc mừng, lá nào có đến chia sẻ,

thì cảm ơn,

nhưng nếu không có đến, thì cũng cảm ơn,

đường đi đã tự mở,

vui cũng thế, buồn cũng thế,

lặng lẽ làm bạn rồi

ta cứ bước đi thôi!

 

(NQP, London, 06/2/2023)

 

 

ĐẤU TRƯỜNG, ĐẤU SỸ VÀ NHÀ VÔ ĐỊCH

 

Đấu trường Colosseum không còn nằm ở Roma,

nó đã di chuyển về xứ sở kia,

nhưng trò đấu sỹ thì vẫn còn,

những đấu sỹ làm vật hy sinh đã có trong danh sách,

kịch bản là sẽ chết ngả, chết nghiêng, chết chùm, chết sặc, chết ngoẹo cả đầu

 

bên thắng thả đội tinh binh giết chóc của mình xuống,

họ có đủ thứ, giáo sắc, kiếm sắc, giáp dầy, cung nỏ mạnh,

lại có hùm beo đưa vào màn dạo trước, quần đối thủ tả tơi,

thực ra, họ chỉ cần xuất hiện để đâm những nhát đâm chí tử kết liễu, hay ra những cú đòn "ân huệ" tắc tử mà thôi

 

bên thất thế, số bị thương nặng, số chết khó mà đếm xuể,

phía trên khán đài, tứ bề, khán giả no nê cơn giải trí,

ồ, xem kìa, đấm, đá, thúc, chọc, đập, quăng, xiên, phang, siết, bóp, vụt, đè bẹp, hốt xác,

ô kìa, van xin, chạy, trốn, lăn, lộn, cúi, ngã, quỳ, tắt thở, thanh minh...

hê hê, hê hê,

 

lại có những cái loa, hình như ở một miền ở giữa nào đó đưa ra, hòa âm cùng giàn tinh binh cũng ở nơi trung phần nào đấy,

hô hào, đánh nữa, giết nữa, phang nữa,

rồi ngợi khen nhà Vua là minh quân tuyệt hảo, bàn tay sạch, làm như thế thật được lòng dân, và Vương triều sẽ mãi mãi trong tim nhân dân,

khán giả lại say mê, hoan ca,

chỉ có một nhóm nhỏ các Quý tộc và Quan lại ngồi trên, quan văn có, quan võ cũng có, lặng lẽ nhìn xuống,

họ biết rõ cuộc đấu và đấu trường này thực sự là gì, đem quyền lực cho ai!

 

(Ngô Quốc Phương, London, Anh quốc, 05/02/2023)

 

LIÊN HOÀNH CHỜ CƠ MỚI?

 

Ông Pu tìm ông Tập,

lo lập thế liên hoành,

chống hợp tung mà Mỹ,

phương Tây làm lâu nay,

ông Tập cũng đi giây,

nếu nghiêng về Nga quá,

rủi Putin thiệt thua

canh bạc Ukraina đó,

thì lãi lỗ khó bù.

 

Ông Tập nhìn ra biển,

có hai nút bấm kia,

một: Đài Loan bướng bỉnh

hai: Biển "Nam Trung Hoa",

nếu bấm nút một êm,

thì nút hai thẳng tiến,

nhưng sa lầy thì sao?

tiền của, người tiêu hao,

lại chuốc bao thù cừu,

canh bạc chưa ăn chắc.

 

Trong lúc chờ xoay vận,

ông Pu vẫn xuống tay,

đâm lao, lại cưỡi hổ,

trót rồi phải tiếp thôi,

nhất là người trong cuộc,

đang quấn, ghì lẫn nhau,

đấu trường khó phân định,

thắng bại tháng ngày này,

một số người suy đoán,

rồi sẽ có xuống thang (?)

vì túi tiền hai bên,

cũng đang dốc gần cạn,

chỉ nạn nhân chiến tranh,

là đau đớn khôn nguôi,

cuộc thế đã thế rồi,

mong tìm được công lý,

năm 23 vừa sang!

 

NQP, London, 03/01/2023

 

CHÍNH DANH?

 

Ông Tập nắm Trung Hoa,

sau sáu ông ngồi trước,

trong cuộc nắm binh quyền

luôn phải lo chính danh.

 

Đã không bầu cử thật,

quốc hội rặt đảng ta

hiến pháp đảng đặt ra,

nhà nước dựa súng ống,

nay hết Anh, Nhật... rồi,

lấy gì giữ quyền đây.

 

Vậy kế sách có ngay,

diệt ruồi, đánh tham nhũng,

tăng gây sự Biển Đông,

đe dọa "tỉnh" Đài Loan,

lại thêm 0 Covid...

 

Điều lệ đảng sửa tiếp,

để cầm quyền trọn đời,

vào quan tài thì thôi,

còn lại cứ ngồi mãi,

ấy chính danh của ta!

Ngày nọ có người bảo,

này Hoàng đế Đỏ kia,

trò "chính danh" giả dối,

đã hết thời, quá nhàm,

thứ chủ nghĩa hạng bét,

với lịch sử đảng máu,

đáng vứt vào sọt kia,

thành rác rưởi lịch sử!,

 

càng ngồi lâu ông nhé,

Trung Hoa càng tệ lâu,

và thế giới càng khổ,

vì cái đầu tham lam,

rồi một ngày kia đến,

sẽ rơi vào lãng quên!

 

NQP, London, 03/01/2023

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Năm 20234:19 CH(Xem: 6927)
“anh không phải là con chim / cánh mõi đường bay … / nhưng giọt lệ người đã chảy thành đại dương / mà tiếng sóng không nguôi vỗ buồn trong trí nhớ … “**
30 Tháng Tư 20233:45 SA(Xem: 6920)
Con gái hắn, ở tuổi 17 đã hỏi sau một giờ học môn lịch sử: “Bố ơi, thế điều gì có tính quyết định khiến ông Nguyễn Thái Học đứng ra thành lập tổ chức Việt Nam Quốc dân Đảng ạ? Sao còn trẻ thế mà ông ấy lôi cuốn được nhiều người vậy? Bí mật gì, hở bố?”.
30 Tháng Tư 20233:23 SA(Xem: 5998)
Những suy nghĩ trong veo [ trong sạch} đã xẹt qua trong mớ hỗn lộn của cảm xúc{ thấy} hàng ngày. Chúng ta, ai cũng sẽ rời bỏ thế giới này vào một ngày nào đó.
30 Tháng Tư 20233:08 SA(Xem: 6957)
khi rừng xưa đã gió / bờ vai tóc phủ dày / người về thu dáng thỏ / góc đời che bóng mây
30 Tháng Tư 20232:51 SA(Xem: 6392)
Một chiều.cánh lá trôi rất chậm / bắt đầu trở về trên bến than / hồn li ti đi tìm gân mạch / chiếc áo xông pha đã lấm tàn
30 Tháng Tư 20232:39 SA(Xem: 6963)
tháng tư nỗi buồn trầm tích Việt Nam / biển rộng sông dài / một trời ký ức mênh mang sương khói / một thời để nhớ / và một thời để quên / nhìn thế giới tràn lan biến động
30 Tháng Tư 20232:30 SA(Xem: 6126)
Đêm nay bốn chín mùa xa khuất / Ngỡ áo trận về dưới mưa thưa / Tau đứng bên đường nhìn trăng vỡ / Thiên đàng nhòa nhạt bóng thâm mưa..
19 Tháng Tư 20239:11 CH(Xem: 7090)
Đón anh về tối nay / Sau những ngày xa vắng / Em chờ một chuyến bay / Sắp đến giờ hạ cánh.
12 Tháng Tư 202310:14 CH(Xem: 6323)
mở tung cửa cho không khí ùa vào / buổi sáng thoải mái / nỗi hốt hoảng của người thức dậy / da thịt hơi nhăn / khớp xương hơi mỏi / vẫn còn mùi của người trên chăn gối / hình như đêm qua không có ác mộng và yêu tinh / nhục thể ngủ yên và thú tính không trổi dậy /
12 Tháng Tư 20239:53 CH(Xem: 6210)
Có lẽ, phải vào lúc sống một mình giữa không gian tối tăm, sau hai ngày cả mấy cha con bị xích tay vào trại tạm giam, ông mới sực láng máng nhớ đến cái khái niệm “Tư tưởng của Ruồi” mà một nhà báo nhà văn có số má từng nói với ông gần 10 năm trước. Nó được thốt ra, đúng hơn là được nhắc lại, giữa men rượu Tây hảo hạng do ông chiêu đãi tại một restaurant sang trọng bậc nhất Sài Thành, giữa các nhà văn nhà báo ông sưu tập được qua mấy năm kinh doanh vào quy mô khủng, mà trung tâm là tay nhà văn cộm cán từng kiếm nhiều tiền nhất của gia tộc ông và các doanh nghiệp nổi như cồn, có biệt danh “Ruồi Trâu” do anh ta tự đặt.