- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

ĐỪNG EM

31 Tháng Tám 20224:47 CH(Xem: 6909)

 

HXS_Thanhtri_r
Chân dung Hoàng Xuân Sơn

 

HOÀNG XUÂN SƠN

á m   t h ị

 

che chắn những năm vô lại

gã khổng lồ đánh đu đầu hồi tựa con ma ò e

tụt quần xắn ống nắm tay

dứ dứ

xòe ra toàn kẻ cắp

bà già hớt hơ lội bộ xuống cầu tàu

chuyến phà bứt dây trụ đèn đi mất đất

tên lính tẩy còn giơ tay múa ngón chỉ chỏ

người coi hậu vận đeo kính r(d)âm nằm khểnh

ngủ một mình

nơi hốc mắt

 

t ử  v i

 

tờ lá tía

viết tía lia

bịt mồm chữ

nước đầm đìa

 

đ ừ n g   e m

 

tắt lửa rồi thôi em đừng buồn

cơm khê rồi đừng khóc em ơi

đừng bôi đen nước da bồ hóng

chạng vạng rồi con mắt tối thui

đừng mai sau sẽ không có mặt trời

đừng xõa tóc vì chân chim đã búi (*)

 

(*) “có phải vì em đang gỡ tóc

      cho mây từng sợi rối chân chim” – Hoàng Trúc Ly

 

b ẻ

 

bẻ quặt con lũ

lọi tay lọi chưn

bẻ quặp cái lưng

kéo quần đứng thẳng

bẻ bão tẩn mẩn

cúc cắc nỗi niềm

bẻ gập cơn điên

vào tuồng thế sự

 

 

t u y ệ t   t h ự c

 

 

bà hú.  lanh lãnh triêu sơn

ma chay ở phố thị.  cồn mây mưa

lắt léo.  một gã bông đùa

ngồi trên cối đá đu-đưa-động-đình

tít mắt.  hoằn họa ra hình

chớp con mắt nắng

chùng chình ra mưa

buổi kề.  lụ cụ nhây nhưa

vày thêm mắm muối

mặn vừa cơm canh

 

 

 

3  c h â n  [ n h a n g ]

 

 

chữ nghĩa lượn lờ con mắt hư vô

nhắp nháy một triều thiên gỉ rữ

bầy kiến đen kéo chỉ

tổ mây mành mành đầu hôm muối bạc

trời đăng đăng

núi sập cửa mình

 

,

 

tiền sử xương xóc

cánh dơi vút đậm vành cung

trúc ngược đầu thổ huyết

sinh kẻ phùng thời

hang hóc quanh năm chồn cáo

gặm hết đồi sim

gạ bán mùa xuân chiếc rốn lồi

nước rừng ăn nhây bừa phứa

đê điều chân nhang cắm thủng

lây bệnh phù

đại tự

 

 

[  ]

gã lùn mang chân cà khêu mặc cảm

con chim ngắn cổ gù gù trường thanh

em cứ tửng tưng cho đất trời mang bệnh

dưới chân quê rậm rật hoàng thành

 

,

 

mùa sấu lội trăn lên rừng bắt gió

con đười ươi khóc quãng đười ươi

truy lùng nhát chổi hang cắc cớ

quét một thôi sầu rụng bết trời

 

,

 

thằng người nào rồi cũng mắc đọa

đứng kinh thiên vặn vẹo sắc thần

xa cạ phú bần con mắt lấp lóa

(3) cẳng lập lờ còn lại (1) chân

 

 

)(  )(  )(

h o à n g  x u â n  s ơ n

mars. 2010

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Hai 20238:39 CH(Xem: 5494)
Mai An Nguyễn Anh Tuấn Ủng hộ lời kêu cứu cho Đồng Bằng Sông Cửu Long của nhà khoa học Ngô Thế Vinh trên vanviet.info và bauxitevn.net
26 Tháng Hai 20238:08 CH(Xem: 5024)
giữa mê lộ của quỷ dữ / sợi dây thòng lọng treo thân người / chạy tìm một giáo dân quỳ xuống đọc kinh / …không thấy…/ niềm tin không đủ đối đầu sự ác / cho nên cúi đầu lặng thinh /
17 Tháng Hai 202311:10 CH(Xem: 6070)
Hai mươi bốn giờ qua / Lại hai mươi bốn giờ tới / Qua một năm rồi một năm sẽ tới / Tiếng đại bác bên kia bờ đại dương vẫn liên tục dội về trong mỗi buổi sáng giấc mơ tôi
17 Tháng Hai 202310:17 CH(Xem: 5148)
Bài thơ viết ngoài công lộ / Bị tuần cảnh chặn gắn giấy phạt / Lý do những con chữ không thắt dây an toàn /
13 Tháng Hai 20232:28 SA(Xem: 4917)
Con đường phía trước còn dài, chúc ai vững bước, dùi mài chí kia, ngày mai rồi hết phân ly, quê hương, bốn bể, một bề lành an, nhắc ai dừng bước gian tham, nhất là quyền lực, bạo tàn, hại dân
13 Tháng Hai 20232:24 SA(Xem: 4908)
Nhớ lại những tháng năm xưa thời còn ở quê nhà. Đêm giao thừa sau khi đặt mâm cúng xong cả nhà mình đều xuất hành về hướng đông đi lễ chùa, má mặc áo dài màu nâu còn mình và bọn trẻ lại mặc đồ tây bình thường theo má. Má lạy Phật lạy hương linh ông bà chùa Long Khánh rồi sang chùa Tâm Ấn cũng như thế. Mình nhớ ngày ấy trời trong lắm lại mang hương xuân lành lạnh, đường phố sạch đẹp và đâu đó vẫn còn lác đác vài người phu quét lá bên đường còn sót lại. Mình hít hương xuân ngày đầu năm mới vào hồn với cả hân hoan.
13 Tháng Hai 20232:10 SA(Xem: 5544)
Dắt xe vào cổng, đập ngay vào mắt tôi là một bộ nâu sồng trong phòng khách. Không lẽ là vị Đại đức yêu văn chương - điện ảnh kết nối FB với tôi mấy tháng trước đã tìm đến, sau khi tôi cho địa chỉ nhà riêng? “Bố! Mẹ Thơm đã về!” Con gái lớn của tôi reo lên hồ hởi khi thấy tôi bước vào. “Mẹ đừng nói, xem bố có nhớ mẹ Thơm của con không?”. Tôi thoáng ngỡ ngàng trước vị ni cô vẻ tiều tụy, rồi nhận ra ngay cô hàng xóm của mình gần 10 năm trước…
13 Tháng Hai 202312:43 SA(Xem: 5338)
順天者存,逆天者亡 Thuận thiên giả tồn, nghịch thiên giả vong Thuận với thiên nhiên thì còn. Nghịch với thiên nhiên thì mất. [Mạnh Tử] “Kế hoạch phát triển nào cũng phải tính tới cái giá môi sinh phải trả – environmental costs – đối với sức khoẻ của người dân và cả trên nguồn tài nguyên lâu dài của đất nước.” Ngô Thế Vinh
06 Tháng Giêng 202312:51 SA(Xem: 5517)
Nhà văn Doãn Quốc Sỹ là thầy dạy tôi. Thầy sinh năm 1923, năm nay tròn 100, còn tôi sanh năm 1936, thầy hơn tôi 13 tuổi, năm nay tôi cũng đã 87. Tính ra năm thầy dậy tôi cách đây đã đến 70 năm rồi. Ở cái thời mà ai cũng gọi người dậy học là “Thầy”, dù là từ lớp vỡ lòng cho đến hết lớp trung học chứ không gọi là “Giáo sư” như những năm sau này. Mà người đi học thì gọi là “Học trò” chứ ít ai gọi là “Học sinh”. Thầy dậy tại trường Chu Văn An năm nào, thì tôi được học thầy năm đó. Tôi không còn nhớ mấy năm, nhưng đọc tiểu sử của thầy, trên mạng Wikipedia cho biết thầy chỉ dậy ở trường CVA có một năm 52-53, sau khi thầy dậy ở Nam Định một năm 51-52. Trang mạng này, có ghi thầy di cư vào Nam năm 54, đoạn sau lại ghi thầy dậy trường Trần Lục tại Saigon năm 53-60. Tôi không nghĩ rằng hai trường Công Giáo Trần Lục và Hồ Ngọc Cẩn dọn vào Saigon trước năm 54.
06 Tháng Giêng 202312:11 SA(Xem: 5141)
Nguyễn Du chỉ thốt lên một lần duy nhất: Ta vốn có tính yêu núi khi ông Bắc hành, ở đoạn cuối sứ trình; nhưng cái tính đó, ông đã bộc lộ biết bao lần trong 254 bài qua cả ba tập thơ chữ Hán của mình! Ai ham đọc sách mà không biết câu nói có tự cổ xưa: Trí giả lạc thủy, nhân giả lạc sơn (Kẻ trí thì vui với sông nước, người nhân thì vui với núi non); song cái ý tưởng sách vở thể hiện khát vọng thoát tục thanh cao, mơ ước được tựa vào non xanh để tìm sự yên tĩnh vĩnh hằng của nội tâm đó đã được Nguyễn Du trải nghiệm bằng toàn bộ cảm giác buồn, vui, qua các đoạn đời phong trần của mình, và ông miêu tả chúng qua bao vần thơ chữ Hán thực thấm thía, rung động.