- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ Ngô Quốc Phương

22 Tháng Sáu 202210:32 CH(Xem: 8162)


HOT LEN - TranhLMP
Hót lên- tranh Lê Minh Phong

 

Thơ Ngô Quốc Phương     

TRUYỀN NGÔN     

 

Này con

con có biết vì sao ta thọ hơn cụ nội?

cụ sáu nhăm còn ta sắp một trăm

cha đừng nói gở

cha chín hai, sẽ còn vượt bách niên

chứ đừng như các ông

chỉ sáu bảy tám mươi, giỏi thì đầu chín, xem ra quá lè phè

đi nhanh quá, đông quá, lăng cháu con còn chưa xây kịp

này con

dân chúng thích coi tuồng

hãy cho chúng coi tuồng bộ

sắp xếp khéo vai

bên thắng, bên thua

bên đuổi, bên chạy

bên mèo, bên chuột

bên phi đao, bên phải trảm đầu

giả khóc, giả cười...

mụ mê, mê mụ

bơ phờ râu tóc

lẫn lộn ngày đêm,

đất trời ú ớ

khiến

hết tập này, chờ tập khác

khao khát, khát khao, mong thỏa

quên cả chúng là ai

ta thực là ai

chúng ra sao

ta đích thị thế nào

nhưng chớ làm quá lố, quá mạnh

vừa diễn vừa đo

chớ ném mạnh vỡ bình

chớ đạp mạnh đổ bàn thờ tổ

bể mâm, vỡ nồi, nát bát

lấy gì ăn?

 

Ngô Quốc Phương, London, 21/06/2022

***

 

Tái bút:


Này con

còn v viết lách, báo chí kia

các ông, các bác đã dng mc

cho con ngi xe "102, 103 city" tha chí rong đường 216 thn tc

vy c thế mà phi

ming ngm, tay đếm tin

chân thc đất vàng

bng b, bút múa,

tà tà tiến, phi đạo s ôke

ch đừng lăn tăn

làm phn cu dolly

trăm đứa ăn cùng mt đầu vào

thành đầu ra phi thế

ch ly làm l

làm liu

ri đi quá xa, quá chch

còn li ch lo gì

cn tin ta cho tin

cn ca ta cho ca

cn ghế ta cho ghế

hãy vui lòng biết phn s đi xa!"

(Nhân ngày xe 102/103 City nổ ầm ầm và xả khói đen kịt dưới gầm trời quan lộ 216)

 

Ngô Quốc Phương

 

 

 

 

LÀ BÁO CHÍ

 

Làm báo chí

nghĩa là xun cây bút

để lương tâm

chạy trốn chín tầng mây

khi người dân khốn khó cầu ra tay

ta xoay mặt như hủi kia phải tránh?

 

làm báo chí

nghĩa tiền kia ra lệnh

ta vội vàng khúm núm, tuân theo

để tâm hồn mải ở chốn cheo leo

dân mất đất

kệ mặc bay sống chết?

 

làm báo chí

là giải kia, danh nọ

chủ trên quăng ta sung sướng ôm về

để lương tri ngủ say chốn đê mê

quên quần chúng

bao năm rồi bị trị?

 

làm báo chí

là đội trên, đạp dưới

khiến bút kia gây bao nỗi oan khiên

đến một ngày đất nước vùng lên

thì thử hỏi

chạy đi đâu

bút hỡi?

Ngô Quốc Phương, London, 21/06/2022

(Vĩ thanh: Cực chẳng đã, chẳng thể khóc, đành cười ?!?!)

 

 

 

ĐẾN MỘT NGÀY

 

Đến một ngày

những băng từ, ghi âm, hình ảnh, các show youtube, tiktok, các tweets, các status giống như mọi nền tảng công nghệ đang lên ngôi

đủ thứ, đủ điệu

tràn ngập hằng hà sa số

chi chít vùi sâu như những con chữ dưới những trang sách, cuốn sách nơi thư viện cũ kia với sách gom từ thời trung cổ

đến các nhà "dữ liệu lớn" cũng ngán, vái, lắc đầu

các thể loại thời thượng "vài chấm không" tới "nghìn triệu chấm không" cũng ngán ngẩm

như vị giáo sư tin học nọ đang bắt đầu cảm thấy

đến một ngày mọi thứ quá nhiều, quá thừa, quá lạm

như những bài giảng

được tụng lại,

được biến tấu tinh vi, nhưng vì dỏm nên vẫn vụng

khiến chúng nghe quá giống nhau

coi quá giống nhau

bởi tầng tầng, lớp lớp những tăng lữ kia được nhà nước cấp môn bài đang thao diễn...

đến một ngày cơn buồn nôn không còn cả cảm giác

bởi quái vật một thời nuốt trên nửa trái đất

với học thuyết như cái lưỡi đỏ lòm

và cái mồm đầy răng của tư tưởng bạo lực, lởm chởm, sắc tựa ngàn dao

tiếp tục ngoạm, cắn, xé, đớp

nhai ngấu nghiến hay nuốt chửng

hy vọng của nhiều quốc gia,

dân tộc,

cộng đồng

ngoạm từ đám đông đến cá nhân

ngoạm từ tinh thần đến thể xác

ngoạm từ tư tưởng đến hơi thở

bịt hết mọi lỗ thoát

chặn hết mọi cửa sinh

chỉ một cửa mở thôi

nơi miệng phải câm

tai phải điếc

mắt phải mù

tay phải trói

tư tưởng phải xiềng

chỉ với một ngoại lệ

ấy là phải tuân thủ

phải nằm rạp dưới sự thống trị

khiến quần chúng như một đống, một đàn

nô lệ, culi

trí thức, văn nghệ sỹ là bọn tôi đầy

sử gia dần thành sử quan, học phiệt,

minh họa, xuyên tạc nhảm nhí, ám sát sự thật

khoa học phải đi sau, phải lóp ngóp, phải cúi đầu, xin xỏ

đại học thành cỗ máy nơi nhiều đinh ốc lại được tái chế thành ốc đinh

nơi có bọn giáo quan, một tay nắm chắc tấm thẻ nọ

một tay cân vàng, đếm tiền từ lén lút đến công khai

chẳng còn tay nào cho phấn bảng, bút ngòi

nơi chúng ăn mừng thăng quan, tiến chức

khi được trả công vì nói láo, dạy bạy,

biến thánh đường chữ nghĩa thành cái chợ

biến nhà trường thành công cụ ngu dân,

tảy não học trò

còn bên ngoài ư?

xã hội lộn tùng phèo

vật chất nhảy nhót, lên ngôi

nhà cửa chọc trời, nội, ngoại thất choáng ngợp

xa lộ kìn kịt xe sang

tiền, vàng nặng tay quân bất lương, loài tham quyền nhũng vị...

nhưng dân tộc thì như kẻ mất hồn

thất thần, lạc hướng

dân đói nghèo,

khốn khổ,

lầm than

bị vứt lại sau lưng

khóc khản tiếng, ngoài lề!

 

(Gửi ngàn năm sau với lời chúc lành, may mắn, nếu Trái Đất vẫn còn!)

Ngô Quốc Phương, London, 19/6/2022

 

 

NGÀY NỌ, NGÀY KIA

 

Ngày nọ mở cửa sổ hướng nam,

nhà thơ nọ đang mắng kẻ mất xe đạp

mất cả cái nước thì không sao,

mất thế cũng kêu toáng?

ngày kia mở cửa sổ hướng bắc,

thi sỹ kia đang khóc kiếp quốc vong

đầu thai nhầm thế kỷ

ôi lũ chúng ta!!!

ngày nào mở cửa sổ hướng đông

phía thành Trier, chàng Karl nào đang mắng chiếc vali

chìa khóa đâu rồi, sao ta đến kịp được Highgate?

ngày qua,

xuân chưa hết,

hạ đã rụng

người quản trang mắng chiếc xẻng lưỡi đã mẻ cùn

cắm góc trời tây

làm sao

làm sao ta chôn vùi được tương lai

không

bao giờ tới?

 

Ngô Quốc Phương, London, 17/6/2022

 

 

CHỈ CÒN THƠ

 

Em, anh không có và/chẳng còn chi hết

tiền

bạc

cốc, chén

chai lọ

danh phận

sự nghiệp

chổi, xẻng

rổ, gầu...

hình như chỉ còn chút này

chỉ có chút này

hình như gọi là... thơ

nhưng xin em cứ xoay mặt

cứ dứt áo

vì... đúng rồi... hình như nó đấy

nó chẳng để làm gì

chẳng thể làm gì

chẳng dùng vào được việc quái gì

phải không em?

 

London, NQP, 16/6/2022

***

 

THƠ ƠI THƠ

 

Trên cánh đồng đang rụng rơi vần điệu,

gió tâm hồn sắp trút hết lá khô

tôi thoi thóp

và thơ tôi khẽ thở

cố cùng nhau đi nốt quãng đường đời

 

lũ kền kền đen đặc cuối chân trời

đang chờ đợi ngày thơ tôi đổ xuống

và hồn tôi bạt vía chẳng quay về

nhưng Cao Xanh chẳng cho chúng dễ bề

xoay Con Tạo và nuốt tươi vũ trụ

lẫn thơ tôi cùng nàng tiên chữ nghĩa

lại cho tôi đôi cánh mỏng thoát đi

 

trong giây lát hồn về cõi li bì

bỏ sau lưng xác thơ kia chới với

cả thế gian cùng một trời thách đố

đã sau lưng, tôi giải phóng về trời...

 

bỗng tự nhiên thấy động chạm bên người

ngòi viết kia, mà mực nào đã hết

liền tự bảo ấy vẫn còn, chưa chết

thơ ơi thơ

nhớ cựa nhẹ, tôi mừng!

(Nhớ các Thi sỹ Bùi Giáng, Hàn Mặc Tử, Vũ Hoàng Chương và tưởng nhớ các bậc tiền nhân "hồn ở đâu bây giờ"!)

 

Ngô Quốc Phương, London, 16/6/2022

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Hai 20238:39 CH(Xem: 5506)
Mai An Nguyễn Anh Tuấn Ủng hộ lời kêu cứu cho Đồng Bằng Sông Cửu Long của nhà khoa học Ngô Thế Vinh trên vanviet.info và bauxitevn.net
26 Tháng Hai 20238:08 CH(Xem: 5037)
giữa mê lộ của quỷ dữ / sợi dây thòng lọng treo thân người / chạy tìm một giáo dân quỳ xuống đọc kinh / …không thấy…/ niềm tin không đủ đối đầu sự ác / cho nên cúi đầu lặng thinh /
17 Tháng Hai 202311:10 CH(Xem: 6093)
Hai mươi bốn giờ qua / Lại hai mươi bốn giờ tới / Qua một năm rồi một năm sẽ tới / Tiếng đại bác bên kia bờ đại dương vẫn liên tục dội về trong mỗi buổi sáng giấc mơ tôi
17 Tháng Hai 202310:17 CH(Xem: 5171)
Bài thơ viết ngoài công lộ / Bị tuần cảnh chặn gắn giấy phạt / Lý do những con chữ không thắt dây an toàn /
13 Tháng Hai 20232:28 SA(Xem: 5048)
Con đường phía trước còn dài, chúc ai vững bước, dùi mài chí kia, ngày mai rồi hết phân ly, quê hương, bốn bể, một bề lành an, nhắc ai dừng bước gian tham, nhất là quyền lực, bạo tàn, hại dân
13 Tháng Hai 20232:24 SA(Xem: 5025)
Nhớ lại những tháng năm xưa thời còn ở quê nhà. Đêm giao thừa sau khi đặt mâm cúng xong cả nhà mình đều xuất hành về hướng đông đi lễ chùa, má mặc áo dài màu nâu còn mình và bọn trẻ lại mặc đồ tây bình thường theo má. Má lạy Phật lạy hương linh ông bà chùa Long Khánh rồi sang chùa Tâm Ấn cũng như thế. Mình nhớ ngày ấy trời trong lắm lại mang hương xuân lành lạnh, đường phố sạch đẹp và đâu đó vẫn còn lác đác vài người phu quét lá bên đường còn sót lại. Mình hít hương xuân ngày đầu năm mới vào hồn với cả hân hoan.
13 Tháng Hai 20232:10 SA(Xem: 5772)
Dắt xe vào cổng, đập ngay vào mắt tôi là một bộ nâu sồng trong phòng khách. Không lẽ là vị Đại đức yêu văn chương - điện ảnh kết nối FB với tôi mấy tháng trước đã tìm đến, sau khi tôi cho địa chỉ nhà riêng? “Bố! Mẹ Thơm đã về!” Con gái lớn của tôi reo lên hồ hởi khi thấy tôi bước vào. “Mẹ đừng nói, xem bố có nhớ mẹ Thơm của con không?”. Tôi thoáng ngỡ ngàng trước vị ni cô vẻ tiều tụy, rồi nhận ra ngay cô hàng xóm của mình gần 10 năm trước…
13 Tháng Hai 202312:43 SA(Xem: 5434)
順天者存,逆天者亡 Thuận thiên giả tồn, nghịch thiên giả vong Thuận với thiên nhiên thì còn. Nghịch với thiên nhiên thì mất. [Mạnh Tử] “Kế hoạch phát triển nào cũng phải tính tới cái giá môi sinh phải trả – environmental costs – đối với sức khoẻ của người dân và cả trên nguồn tài nguyên lâu dài của đất nước.” Ngô Thế Vinh
06 Tháng Giêng 202312:51 SA(Xem: 5681)
Nhà văn Doãn Quốc Sỹ là thầy dạy tôi. Thầy sinh năm 1923, năm nay tròn 100, còn tôi sanh năm 1936, thầy hơn tôi 13 tuổi, năm nay tôi cũng đã 87. Tính ra năm thầy dậy tôi cách đây đã đến 70 năm rồi. Ở cái thời mà ai cũng gọi người dậy học là “Thầy”, dù là từ lớp vỡ lòng cho đến hết lớp trung học chứ không gọi là “Giáo sư” như những năm sau này. Mà người đi học thì gọi là “Học trò” chứ ít ai gọi là “Học sinh”. Thầy dậy tại trường Chu Văn An năm nào, thì tôi được học thầy năm đó. Tôi không còn nhớ mấy năm, nhưng đọc tiểu sử của thầy, trên mạng Wikipedia cho biết thầy chỉ dậy ở trường CVA có một năm 52-53, sau khi thầy dậy ở Nam Định một năm 51-52. Trang mạng này, có ghi thầy di cư vào Nam năm 54, đoạn sau lại ghi thầy dậy trường Trần Lục tại Saigon năm 53-60. Tôi không nghĩ rằng hai trường Công Giáo Trần Lục và Hồ Ngọc Cẩn dọn vào Saigon trước năm 54.
06 Tháng Giêng 202312:11 SA(Xem: 5156)
Nguyễn Du chỉ thốt lên một lần duy nhất: Ta vốn có tính yêu núi khi ông Bắc hành, ở đoạn cuối sứ trình; nhưng cái tính đó, ông đã bộc lộ biết bao lần trong 254 bài qua cả ba tập thơ chữ Hán của mình! Ai ham đọc sách mà không biết câu nói có tự cổ xưa: Trí giả lạc thủy, nhân giả lạc sơn (Kẻ trí thì vui với sông nước, người nhân thì vui với núi non); song cái ý tưởng sách vở thể hiện khát vọng thoát tục thanh cao, mơ ước được tựa vào non xanh để tìm sự yên tĩnh vĩnh hằng của nội tâm đó đã được Nguyễn Du trải nghiệm bằng toàn bộ cảm giác buồn, vui, qua các đoạn đời phong trần của mình, và ông miêu tả chúng qua bao vần thơ chữ Hán thực thấm thía, rung động.