- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THÁNG GIÊNG VÀNG CẢ NẺO ĐƯỜNG EM ĐI

27 Tháng Mười Hai 20218:42 CH(Xem: 11951)
 

 

tranh Nguyên Khai
Tranhh Nguyên Khai

 

Huỳnh Liễu Ngạn     

THÁNG GIÊNG VÀNG CẢ NẺO ĐƯỜNG EM ĐI     

 

nghe chừng hương bưởi đong đưa

sao em bán mộng đò đưa duyên đầu

khó khăn chi mấy miếng trầu

em ừ một tiếng bắt cầu em qua

 

thôi thì đêm lạnh sương sa

em về bên đó bỏ nhà bên ni

tóc em xỏa đã đến thì

chia hai vai mượt thầm thì với trăng

 

con sông xưa đã tỏ hằng

em soi chi để cách ngăn lối về

con sông đâu có lỗi thề

em qua làm gợn chút lê thê rồi

 

con sông chảy suốt một đời

em đi xa cũng một đời như sông

anh về bên luống cải vồng

nhớ em gánh gạo băng đồng qua đây

 

chân em bước với tháng ngày

thoảng theo hương lúa trổ đầy dưới mương

tháng giêng rét mướt qua vườn

lá rơi vàng cả nẻo đường em đi

 

quê nghèo có động hàng mì

sao em nở vội vàng chi với tình

bến đò xuôi ở làng mình

đã dời bến cũ cho tình mình xa

 

trách chi buổi đó bên nhà

trăng khuya đọng mấy dãy cà hàng cau

mà không nhìn kỷ em lâu

chừ em cả mấy giang đầu tiếc thương.

 

 

Huỳnh Liễu Ngạn

 

 

SAO EM CHẢI TÓC ĐỂ GẦY LỐI ĐI

 

về đâu em về đâu em

mà trăng với nước đã mềm ngọn cau

em đi mùa đã thay màu

bến sông vàng một nhịp cầu tre đưa

 

còn thương cây mít cây dừa

chiều rơi sân vắng mẹ vừa tựa trông

em còn lạ mấy bến sông

mà quên ngọn gió ngoài đồng cỏ rơm

 

chiều ai nhóm lửa thổi cơm

mắt trông làn khói bay vờn qua đây

chờ nhau mùa nước dâng đầy

sao em chải tóc để gầy lối đi

 

nói những gì nói những gì

kẻo mưa dột mái xuân thì của đêm

vẫn còn lạ lắm chưa quen

mà con sông vẫn chảy êm một dòng

 

xa rồi mùa đã mênh mông

thương con ngõ lội hoài công ngóng chờ.

 

BẾN SÔNG BÃI NỌ

 

(gió đưa cây cải về trời

rau răm ở lại chịu lời đắng cay.)

Ca Dao

 

với tay em đã xa rồi

mây giăng lối có luân hồi với anh

đường đi em cứ hỏi rằng

bến sông bãi nọ còn ngăn nẻo về

 

lâu rồi anh thật nhớ quê

làng trên xóm dưới bờ đê ruộng đồng

con trâu con dế côn trùng

tỉ tê hôm sớm buồn không dặm trường

 

ngọn rau ngọn cỏ con đường

em đi gió thoảng vô thường theo sau

đời trôi theo mấy nhịp cầu

sao không trôi cả nỗi sầu qua sông

 

đêm qua nước lụt lên đồng

xóa đi hết cả bụi hồng ngày xưa

thà như mây thà như mưa

thà như cây cải gió đưa về trời.

 

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 85688)
Con tàu đã trở nên ọp ẹp, mấy mươi năm còn gì. Người ta nói đây là chuyến tàu tốt nhất hiện nay. Hành khách bực dọc phàn nàn tốt gì mà tốt, như đống sắt vụn, làm như họ là kẻ trên trời rơi xuống không bằng.
23 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 88882)
Tình yêu, cũng như chiến tranh, là hai đề tài muôn thuở của con người. Văn chương ngoại quốc nói về chiến tranh, viết về những trận chiến gần, xa trong lịch sử, chúng ta vẫn thích đọc. Vậy thì tại sao, người Việt Nam viết về chiến tranh Việt Nam lại nhàm chán?
20 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 92110)
... Tôi đã từng ăn thịt chuột. Tôi ăn vụng của em tôi. Bố cấm tôi nói cho ai biết. Bố đã cho thằng em tôi ăn bao nhiêu con chuột tôi cũng không nhớ nổi. Chỉ có điều bố thích như vậy. Bố nướng con chuột lên, thế thôi. Thằng em tôi cười hềnh hệch, nước dãi chảy dài, cầm con chuột gặm như một bắp ngô nướng. Những tảng máu chưa đông rịn đỏ hai mép. Tôi thấy đầu mình ung ung. Những hình ảnh như những mảnh vỡ lộn xộn va đập vào nhau liên hồi ...
20 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 89829)
Không ai biết cuộc sống của ai đang xáo trộn. Không ai biết ai đang nghĩ gì. Người chồng không bao giờ biết người vợ vừa gối đầu lên tay mình vừa dâm hoan với sếp của ả trong giấc mơ. Gã sếp đô con, bụng cuộn lên những bó cơ và làm tình thì miễn bàn. Người chồng không bao giờ biết âm hộ của ả nóng bừng như muốn nổ tung ra. Mà biết cũng chẳng thể chết ai vì ả là vợ của anh ta.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 111298)
(Gởi anh Huy & chị Minh) Câu thơ còn trong trí nhớ Như mùa thu mỗi năm lại về Theo tuần hoàn trời đất Như đôi mắt em buồn giấu kín Chịu đựng An phận Cuộc đời mình mùa xuân đi qua Rất xa, rất xa...
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 91898)
Thành phố nằm bên một rẻo biển miền Trung yên bình và tĩnh lặng. Những ngày gầ n đây bổng nhiên được khuấy động bởi mấy chú cá mập, không hiểu vì sao lại lang thang vào bờ, chúng lượn lờ nơi bãi tắm trước khuôn viên trường, là bãi du lịch của thành phố. Thỉnh thoảng chúng lại ruỗi theo sóng nước cợt nhã với con người. Có hôm một chú cá mập con nhá vào mông ai đó, có hôm lại ngoạm vào giò của kẻ nào bơi đến gần. Bạn tôi phán: đất này “linh kiệt”. Tôi cười vui: Đất lành chim đậu, biển lành cá mập làm tổ .
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 91418)
Trong tình bằng hữu nhiều năm với Huy, được sự đồng ý của chị Cao Xuân Huy và hai cháu Chúc Dung & Xuân Dung, bài viết thiên về khía cạnh y khoa này, nói về một Cao Xuân Huy khác, người bệnh Cao Xuân Huy chênh vênh trên con dốc của tử sinh, đã can trường chống chỏi với bệnh tật cho tới những ngày và giờ phút cuối cùng và đã ra đi với tất cả “phẩm giá”. NGÔ THẾ VINH
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 81697)
Cao Xuân Huy có người cha đi kháng chiến, để lại vợ con trong thành. Rồi, 1954, ông ngoại bị đấu tố, người cậu cấp bách đem cháu, 7 tuổi, vào Nam. Mẹ ở lại Hà Nội đợi bố. Về, nhưng người cha kháng chiến, gốc tư sản, địa chủ, không thể "can thiệp" cho người mẹ khỏi diện "tự lực cánh sinh" (như đi "kinh tế mới"). Rồi họ chia nhau con cái: mẹ để lại con gái cho bố, vào Nam với con trai. Xa cách, mỗi người lập một gia đình khác, có các con khác. Huy được cậu và bà ngoại nuôi. Như một định mệnh, chuyện nhà Huy trùng hợp với chuyện đất nước, với truyền thuyết Sơn tinh Thủy tinh, với bao gia đình thời chia đôi Nam-Bắc.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 86161)
Thường, khi viết về một nhà văn, trong vai trò của một người làm phê bình, tôi chỉ quan tâm đến tác phẩm, đến văn bản. Đúng hơn là tôi quan tâm đến văn bản văn học, và cái cách mà tác giả của nó đã, cùng với các độc giả của mình, biến nó thành một tác phẩm văn chương. Tôi không quan tâm lắm đến tác giả.
19 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 87178)
Cánh đồng trải rộng mênh mông ngút ngàn, nhìn xa xa chỉ thấy sương mờ tựa mây lãng đãng bay thấp, lòa xòa bôi xóa nhạt nhòa đường viền chân trời. Thời xưa Cao Biền đã nhiều lần cỡi diều bay tới, tay cầm quạt giấy phất bằng lụa bạch, nan cánh quạt đúc bằng vàng khối tinh ròng, toan tính yểm đất.