- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,564,059

Ở MỘT NƠI NÀO TA VỚI NGƯỜI

22 Tháng Tám 20199:46 CH(Xem: 6106)
nhung-ganh-hang-hoa
Những gánh hàng hoa - tranh Hà Huỳnh Mỹ


Ở MỘT NƠI NÀO TA VỚI NGƯỜI

 

Ta còn đây một bờ vai gầy

Qua rồi mưa gió bủa trùng vây

Còn đôi chút nợ nần cơm áo

Một túi đầy thơ mộng qua ngày

 

Ta còn đây đôi bàn tay chai

Từng vết sần thương nhớ nhau hoài

Những lúc buồn tìm người ve vẫy

Lục từng miền kí ức còn ai

 

Ta còn đây vạn lời đãi bôi

Để cần khi đối phó với đời

Máu nhân từ trong tim sắp cạn

Góc khuất nào chưa hết tinh khôi..?

 

Ta còn đây một buổi chiều vàng

Đôi bàn chân hối hả lang thang

Tiếng ai trên đường chiều nghe lạ

Mơ hồ như một tiếng cười khan

 

Tacòn đây một chút phấn hương

Tô lên môi mắt những cung đường

Thấp.thoáng tay ai đầy hoa mộng

Vẫy ta về đồi thác mù sương

 

Nguyễn thị Bạch Vân

18/7/2019

 

XE ĐẠP ƠI

 

Vòng xe biết cớ luân hồi

Xin quay ngược lại những ngày mới yêu

Mồ hôi ướt đẫm lưng chiều

Bàn chân như một cánh diều đang bay

 

Mộng đầy trên những vòng quay

Bánh xe mòn vỏ đêm ngày theo nhau

Khắp cùng bãi trước bãi sau

Bãi dâu bãi dứa chỗ nào cũng qua

 

Thế mà hai đứa lại xa

Ngô đồng trước ngõ khóc oà trong mưa

Chiếc xe đạp cũ ngày xưa

Nằm trơ góc nhớ những trưa hẹn hò

 

Còn đây một nhúm tàn tro

Em khơi lửa tự chiếc lò vấn vương

Hôm nay lòng chẳng bình thường

Nhớ xe đạp với con đường nhỏ ơi.!

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

2018

 

 

TÔI THẮP NỬA NGỌN NẾN CHO NGÀY SINH NHẬT

 

Một chiếc lá vừa rơi

Trước thềm tôi sinh nhật

Một tiếng chạm nhẹ tênh

Tôi nghe như lá khóc

 

Tôi thắp nửa ngọn nến

Chúc mừng sinh nhật mình

Một buổi chiều tháng tám

Linh hồn tôi tái sinh

 

Thổi tắt nỗi buồn tôi

Cắm trên bờ ngực trái

Những yêu dấu tàn phai

Nằm bên bờ ngực trái

 

Cho đi mắt môi này

Cho đi mùa xanh biếc

Những chiếc lá thu xưa

Đã ra đi biền biệt

 

Tôi thắp nửa ngọn nến

Hắt hiu bóng chiều tà

Những giọt nắng phù vân

Rơi xuống thềm bát nhã

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 


VIẾT TRONG QUÁN CÀ PHÊ VẮNG

 

Không biết ngoài kia có bão giông

Trời phương nam áp thấp mưa dầm

Sáng sớm mà thơ tôi đã lạnh

Không biết ngoài kia có bão giông...?

 

Thèm cà phê, khói thuốc lá buổi sáng

Có nỗi buồn khuấy mãi không tan

Thèm một câu nhớ thương sến súa

Nói trăm năm mà chẳng buộc ràng

 

Trời lạnh sao nhớ nhung đủ thứ

Con đường này lẫn với cây cầu khuya

Hơi hướm ai như mùi lá úa

Chân lao xao một buổi đi về

 

Tay ai vẫy hoài hư không với

Mình loay hoay cũng lạc mất đời

Có những ngày như hôm nay bão tố

Lòng chùng bỗng thấy nhớ nhau thôi..

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

TỰ KỶ

 

Sáng thức dậy sớm

Sửa soạn đi trả nợ áo cơm

Đèn đường chưa tắt

Vàng nhờ nhờ như cõi âm hồn

 

Mặt mũi tinh tươm

Mà nhiều khi túi lại không tiền

Mộng đầy son phấn

Tình yêu hề như buổi chợ phiên

 

Viết nhăng viết cuội

Cảm xúc chín muồi tay vẫn non

Đêm nằm gác trán

Nghe ếch kêu ộp ộp mà buồn

 

Loay hoay cuộc đời

Cổng luân hồi bắt nhịp tái sinh

Hoàng hôn sắp cạn

Nhìn quanh dã thú đã hiện hình

 

Nguyễn thị Bạch Vân

 

TỰ SOI

 

Đưa tay cởi hạt nút yêu

Lòng như có đợt thuỷ triều đang dâng

Sóng xô bầu ngực còn xuân

Dìm hồn nhau xuống tận cùng xác thân

 

Đôi bàn tay của ân cần

Dỗ đêm cô phụ , vỗ cằn cỗi rơi

Đặt đôi môi ấy lên tôi

Để tôi lấy cớ suy đồi trong thơ

 

Nguyễn Thị Bạch Vân

 17/8/2018

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 78361)
G he chòng chành giữa dòng nước, tôi sợ hãi ngồi bám chặt mạn thuyền, mắt láo liên nhìn trời đêm sáng lờ mờ ánh trăng mười chín. Chúng tôi ngồi dồn đống trong khoang thuyền. Hai tên đàn ông to người chèo ghe gõ nhẹ trên mui báo hiệu đã đến nơi tạm an toàn, chúng tôi có thể cử động đôi chút. Người chèo mũi vén tấm lá che mui nhìn vào.
26 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 69416)
C húng tôi tới thị xã Cẩm Phả vào hồi mười giờ sáng. Một cơn mưa bất thường ập xuống, làm như trời cũng cảm được lòng người, nhỏ những giọt nước mắt của trời để làm chất xúc tác cho những giọt nước mắt của người có dịp tuôn trào.
25 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 63928)
Ở mức độ cao hơn một tiểu thuyết khiêu dâm, Florence Dugas dẫn người đọc tiến dần đến chỗ thưà nhận nỗi đau và sự chối từ hiện hưũ, mà nguyên nhân bắt nguồn từ một tuổi thơ bất hạnh. Viết thẳng tay bằng một văn phong sống sượng - nhưng không trơ trẽn - Florence Dugas, với tự truyện Thống Muội , đã bóc trần mọi tình huống, gây xót xa, băn khoăn, trăn trở nơi người đọc. Là giáo sư kịch nghệ của hàn lâm viện kịch nghệ tại Pháp, cô cho xuất bản Thống Muội năm 1996, lúc 28 tuổi.
25 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 64931)
C uộc phỏng vấn Cổ Ngư, Thận Nhiên, và Đỗ Lê Anh Đào với những tiêu đề: "Trở về cùng nhịp thở đất nước; Thơ, con đường ngắn nhất ; Việt Nam, không chỉ là một cuộc chiến" đã được Hợp Lưu thực hiện...
25 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 67690)
"Tôi mang đất nước tôi trong tim như một chàng trai mang chiếc bào thai đôi. Đó là sự nối kết dị thường. Nối kết với quê hương tôi và vì vậy bào thai đôi này phải được che đậy, bóp nghẹt, công nhận và cũng đồng thời bị từ chối. Thế là ta mang nó như mang một đứa trẻ đã chết. Sự nối kết dị thường buộc tôi phải có mối quan hệ với một đất nước khác.
24 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 75602)
N gay sau khi tỉnh dậy, Aisawa đã đi tìm bố mẹ và những người thân của mình. Mỗi ngày cậu bé đều để lại lời nhắn trên giấy: “Con sẽ đến vào 11h ngày mai, xin hãy đợi con. Con sẽ đến vào ngày mai”. Những dòng chữ nhắn nhủ của cậu bé này đã khiến cho bất kỳ ai dù là cứng rắn nhất cũng phải rơi lệ.
23 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 72616)
B ắt chước nhà văn Song Thao, tôi dùng vỏn vẹn chỉ một chữ, làm tựa đề cho cuộc trao đồi này. Nhà văn Song Thao cư ngụ cùng thành phố với tôi, mặc dầu chẳng “cách hai đoạn đường dài”, mặc dù không “cách nhau một dậu mồng tơi”… nhưng gạt bỏ vấn đề địa hình nhiêu khê nọ, chúng tôi luôn gần kề trong gang tấc, bởi giản dị, chúng tôi cùng táy máy “vọc chữ” dưới ngôi nhà chung: Văn chương. Lần chuyện trò này, hình thành do hai điều: Thứ nhất, những người bạn phương xa của tôi vẫn thường dọ hỏi: Song Thao là ai? Thứ hai, cách đây mấy hôm, nhà văn chung “phường khóm” với tôi đã vừa in xong cuốn Phiếm số 9. Để câu chuyện đi gần với tinh thần “vui thôi mà” của cố thi sĩ Bùi Giáng, tôi tránh hỏi tới những vấn đề nặng nề, nghiêm trọng của tình hình đất nước. Hy vọng những người từng tủm tỉm cười khi đọc Phiếm, sẽ hay biết đôi điều về tác giả, vốn kín tiếng nhưng rất sung (hiểu ở nghĩa viết mạnh). Hồ Đình Nghiêm
22 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 104276)
H ình như tôi bắt đầu yêu anh. Rất mơ hồ, nhẹ nhàng. Thật lạ lùng khi tôi không muốn ngăn chặn sự phát triển của tình cảm âm thầm đó, mà như còn muốn vun đắp cho nồng nàn thêm. Tưởng vô tâm mà lại như cố tình. Tưởng đùa vui mà hóa ra lại đau đớn. Mà, đau đớn thật. Và vô duyên nữa. Cuộc đời đang bình thản êm đềm bên Matt tự nhiên bị xáo trộn, bị đảo tung mọi trật tự.
22 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 93684)
H ọ đã lặn ở một chiều sâu nhất mà họ có thể làm được. Họ không nói gì được với nhau. Người cha bao giờ cũng bám sát cạnh con, cái khoảng cách giữa hai người trước sau chỉ dài bằng đúng một chiều dài của người cha. Ông vừa lặn vừa nghĩ, một là cả hai cha con cùng thoát, hai là một mình nó thoát. Nhất định không phải chỉ một mình ta. Nó còn trẻ, nó cần sống hơn mình.
21 Tháng Ba 201112:00 SA(Xem: 94255)
d ấu vết bàn chân trên lối đi không màu nhiều nỗi buồn trong anh đã nhập viện không có chỗ nằm sao nỗi buồn không chết ngay trên đường nhập viện mà đòi theo cái chết khốn nạn đời anh