- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,343,580

Thơ Hồ Minh Tâm

15 Tháng Giêng 20198:09 CH(Xem: 3619)

HoMinhTam
Nhà thơ Hồ Minh Tâm



LTS: Hồ Minh Tâm lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu, là dân kiến trúc, xây dựng, sống bằng nghề tư vấn thiết kế, quản lý dự án. lang thang khắp nơi... tự do như một con chim rừng. yêu hoa, thích nhiều thứ và có làm thơ. đã xuất bản vài tập thơ và đăng nhiều trên các trang mạng: tienve.org, damau, vanchuongviet...

Chúng tôi xin hân hạnh gởi đến quí bạn đọc và văn hữu những thi phẩm của nhà thơ Hồ Minh Tâm.

TẠP CHÍ HỢP LƯU

 

DU XUÂN

 

sông truồng mình khoả nắng

mái chèo xiêu xiêu mưng hàng rong

con mắt nhìn dậy sóng

 

thâm thâm cánh đồng

một đôi cánh cò trắng trắng

nâu nâu cái dáng quê mình

 

một con đường

một quen

một lạ

em gần gần xa xa

 

du ta

ngày xuân xé ra một nửa

dành cho em cả hai phần

 

dòng sông

cánh đồng

con đường

và ta nữa…

 

rớt rát hồn nhiên 

phí cả xuân

 

Hồ Minh Tâm

 

 

 

TRẢ GIÓ

 

ngày đông

nàng xuân mãi đỏng đảnh nơi đâu

chuyến tàu thống nhất hú hét nuốt trộng ngày

gió và gió

 

cành ngọc lan bên thềm run run gọi tìm hương cũ

năm ngón trắng em vùi sâu trong đất

quanh đây cười nói lao xao

phong bao đỏ

ngậm vàng

 

năm mới chúc mừng năm mới

 

ta chợt thèm nghe giọng cười cũ, và

một phong bao gom hết muộn phiền

trả gió

 

mùng một tết

ngày đông

những ký sinh cảm xúc

đóng băng 

chờ…

 

 

Hồ Minh Tâm

 

 

CƯỚI MỘT MÌNH

 

đợi mãi em không thấy tới 

thôi, cứ cưới một mình

uống đi bạn và tôi...

nhưng đừng xin

và đừng cho tràng pháo tay nào nhé

vỗ tay nhiều đôi khi vỡ cả vui

 

cưới một mình

không sợ làm em khổ

dù ta vẫn sống cậy nhờ em

cưới một mình

không làm em bận rộn

dù mỗi ngày anh gọn gàng, sạch sẽ cũng nhờ em

cưới một mình

không lo em đau đớn

con của chúng mình cứ để anh sinh

cưới một mình mà cái ông cai phường vẫn gọi lên yêu cầu làm đăng ký

chả cần đâu, giấy má có nghĩa gì 

 

vậy nhé, em đã có chồng

và bây giờ em cứ đến đây

nhưng đừng khóc vì vui khi nhìn thấy

một mình anh, ngồi cưới một mình. 

 

Hồ Minh Tâm

 

 

ĐỂ NHÌN EM & TRÒ CHUYỆN
                     * cho bức chân dung trên tường!

 

bức tường trôi – trôi qua ngày trắng & đêm trắng
anh chưa từng nghe bức tường thở bao giờ
trên bức tường
em có già hơn không

 

anh vẫn hát bài hát không thuộc lời
và vẫn hát về bóng đêm sập cửa
rồi nhìn em già đi trên bức tường trôi
và anh nghe


tiếng cười lem đêm phác họa

ơ kìa
sao em không dùng son môi
sao em ngừng đập
sao em không nhìn tôi
rõ ràng là em...
bức tường trôi

 

hmt, 3.2018

 

 

THƠ MUỘN

 

như màu xanh của lá, như màu xanh của mây & những hàng cây và những đuôi mắt.
em nhìn tôi

như cơn gió thờ ơ, như buổi chiều rỗng ruột
những âm thanh và thinh lặng 


em nhìn tôi

như nụ hôn vụng về trên thiệp ảo
như chiếc tàu bay giấy & những thông điệp trắng em gửi về tôi 
hơi ấm ngực đêm

như bàn tay thánh thần
nặn hình hài đêm tròn trịa & em bay ngược mặt trời 
để gặp tôi 
nơi nụ hôn vừa mới dạo đầu chưa đến hồi thở gấp

 

 

HỒ MINH TÂM

Ý kiến bạn đọc
16 Tháng Giêng 20195:08 SA
Khách
Trụi trần thô nhám cạu cọ
Nhưng là làm ra thế thôi
Chỉ là làm ra thế thôi
Lòng anh lại khác

Yêu thích. Dù làm lòng ta xót.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Tám 201910:10 CH(Xem: 613)
Khi cuộc đấu tranh giành quyền con người đang xảy ra tại Hồng Kông, khi những tinh hoa của phong trào dân chủ ở xứ sở này đang làm cả thế giới ngưỡng phục, khi hầu hết người VN cũng đang hướng về cuộc đấu trí ngoạn mục của người dân Hồng Kông với tất cả lòng ngưỡng mộ, tôi muốn nhắc với chúng ta về một người con gái của đất nước mình. Ngày hôm nay, ở Trà Vinh có một mái nhà nho nhỏ đang ấm lên vì được đón cô trở về.
03 Tháng Tám 20199:42 CH(Xem: 1203)
Tôi thường hay đọc những câu chuyện của nhiều tác giả lạ quen trên các trang web văn học hoặc trên trang mạng xã hội Face Book, có những câu chuyện rất hay của nhiều người viết văn không chuyên với lối kể chuyện thật thà, đơn giãn nhưng sâu sắc. Một người phụ nữ đã lớn tuổi thường hay nói về nỗi buồn đời mình. Hình như người ấy độc thoại, viết cho mình chứ không phải cho một ai khác, tôi nhận ra điều này bởi vì không thấy người ấy trả lời hay “like” hay hỏi ai đó trong những bình luận. Trong bất cứ bài viết nào cũng vậy, một người phụ nữ lạ lùng, bí ẩn có “nickname” nguyetnga Một hôm, tôi đọc được đoạn văn, chợt giật mình nhận ra có điều gì đó gần gủi quá, và dường như nhận ra mình trong đó
02 Tháng Tám 20196:59 CH(Xem: 702)
mưa / ngàn năm về qua cố quận / em / trăm năm về qua đời ta / ta / nửa đêm thức giấc nghe mưa rớt / thân ở trời tây thấy chớp nhoáng chợt phương đông /
31 Tháng Bảy 201910:29 CH(Xem: 647)
có nỗi buồn nào riêng chỉ cho em / để giấc chiêm bao muộn màng níu lại / thức dậy nửa đêm gối mềm khắc khoải / bàn tay đâu rồi mỏi một bàn tay
31 Tháng Bảy 201910:24 CH(Xem: 818)
Đám người xếp hàng dài trước cái quầy gỗ. Mùa hạ, thành ra trời ẩm và nóng nực. Hắn giũ nhẹ cổ áo cho chút gió hiếm hoi lùa vào cái lồng ngực đã bắt đầu hom hem. Hắn cứ tưởng tượng thế. Thực ra hắn còn trẻ. Mới ngoài ba mươi mà già nỗi gì. Nhưng mà nhìn cuộc sống trẻ măng ở chung quanh, hắn cứ thấy mình đã bị đẩy ra ngoài khung cửa của những cuộc vui hoang loạn tuổi trẻ.
31 Tháng Bảy 201910:17 CH(Xem: 508)
Lâu lắm hai người không đón không đưa / dễ từ độ thu nhuộm vàng phố nhỏ / mưa đã bao lần lấm lem nỗi nhớ / lũ đèn đường làm biếng thắp đêm buồn
28 Tháng Bảy 20199:09 CH(Xem: 558)
khi tiếng nói thoát ra từ căn nhà vừa được mặt trời chiếu sáng / thật nhẹ nhàng như nắng mới lên / là lúc trái tim ta thức dậy / cùng dòng người đổ vào thành phố
28 Tháng Bảy 20198:48 CH(Xem: 1127)
Hắn vốn chưa bao giờ tin ở Định Mệnh. Nhưng, thời gian qua, có những sự việc buộc hắn dần phải tin vào một thứ lý lẽ của Trời Đất mà hắn thường cho rằng chỉ tồn tại trong văn chương cổ… Mọi sự lại bắt đầu bằng chuyện của người hàng xóm. Gần một năm nay, hầu như lần nào cũng vậy, cứ thấy hắn về tới cổng, chàng thanh niên nhà bên cạnh lại vội nhảy ra vồn vã, hồn nhiên: - Anh ơi, đã xin được việc cho em chưa? Hắn chỉ biết gượng nở nụ cười chó thui để khỏi dội nước lạnh vào hy vọng của thằng bé. Gọi là thằng bé thì quả quá đáng, vì cậu ta cũng hơn 30 tuổi, có điều tâm trí ngây thơ như một đứa trẻ mười hai chốn quê rừng.
25 Tháng Bảy 20199:42 CH(Xem: 654)
em có bao giờ buồn không em / có nghe mằn mặn buồn môi mềm / có nghe tiếng thở dài độc thoại / lặng người nhịp một tiếng con tim vắt ngang dòng phù hư
25 Tháng Bảy 20199:26 CH(Xem: 1163)
Hai năm trước trên chuyến bay đi Bắc Mỹ từ Saigon, tôi đã nhặt được quyển nhật ký viết dở dang này. Hẳn là của một cô gái. Một cô gái đang yêu. Mãi đến hai năm sau, trong một nỗ lực hầu như là tuyệt vọng kiếm tìm tung tích của chủ nhân quyển nhật ký này, tôi mới đăng những trang nhật ký này lên, hy vọng cô gái chủ nhân của quyển nhật ký sẽ đọc thấy. Và có hai khả năng xảy ra: Hoặc cô gái ấy còn yêu và còn buồn, cô ấy sẽ tìm tôi để nhận lại quyển nhật ký. Hoặc cô gái ấy đã hết buồn và hết yêu (hoặc là bắt đầu một tình yêu khác vui hơn), cô gái ấy đã quên những gì mình viết ra trong ngày buồn. Quyển nhật ký sẽ vẫn ở lại với tôi.