- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,579,726

BIẾN KHÚC GIAO MÙA

28 Tháng Tư 201811:53 CH(Xem: 12574)



TranhPhamDuyQuynh
tranh Phạm Duy Quỳnh




gửi lại tháng tư

 

xin gửi lại một chút buồn trong mắt

biển chẳng vui từ thuở vắng chân người

trăng son rỗi nằm nghe đời tất bật

tiếng hát ai xanh mướt điệu u hoài

 

xin gửi lại một hoàng hôn thấm mệt

chút lòng đau dâu bể vô thường

tháng tư vội và bông hoa nở vội

lời hẹn hò đã thấp thoáng mù sương

 

xin gửi lại một mùa vàng đã lỡ

cho trăm năm vẫn nước chảy qua cầu

đường dẫu vắng, xin em đừng ngả nón

cho ta đợi chờ một chút mưa mau

 

xin gửi lại một dòng sông hiền hậu

chẳng còn đâu bên lở với bên bồi

không hiểu nữa, chút nắng vàng da diết

đã về đâu hay khi tóc đã phai rồi

 

xin gửi lại tháng tư mùa hoa nắng

đừng nhắc làm chi lời trách muộn màng

xin gửi lại những buồn vui rất thật

cho tháng tư về trời đất thênh thang

 

NP phan

 

biến khúc giao mùa

 

chẳng còn lại gì

khi giấc mơ mùa xuân đã qua

con hoạ mi

đã không còn hót theo những giai điệu cũ

những giai điệu đã từng thất lạc

trong tiếc nuối ngỡ ngàng

 

chẳng còn lại gì

ngoài con đường gầy guộc

trở mình trong cuộc phù sinh

lay lắt hoàng hôn

hắt hiu đêm gợi nhớ mùa

 

chút thinh lặng cũng tan biến

vào ngày thôi nôi của biển

những cánh hải âu chập chờn

không nói gì về những cuộc tồn vong

những chuyến hải hành

không hẹn trước

 

chẳng còn lại gì

khi chút hừng đông nhạt nhoà vụt tắt

chiếc lá buồn

nhỏ giọt nước mắt xót thương

cho niềm tin cạn kiệt

vào ngày vắng bóng mặt trời

 

lay lắt một giấc mơ giao mùa

lặng lẽ đến

trầm ngâm đi

chẳng còn lại gì

ngoài cuộc tàn phai

 

NP phan

 

khi trở lại

 

khi trở lại cùng nỗi buồn sâu thẳm

em đã về rồi

sao tôi còn ngồi đợi

một cơn mưa vu vơ

đã từng rơi xuống miền quên lãng

 

con dế mèn trong bóng râm vô thức

cứ mãi than khóc một mình

bằng giai điệu rền rĩ

tôi cuộn tròn thương xót

trong lời ca xanh

 

không hiểu sao tôi lại lạc lối

ngay trên triền rêu của tuổi thơ

ngày bong bóng mưa vỡ tan

không còn gì ngóng đợi

 

khi trở lại cùng đôi tay trống rỗng

em đừng trách tôi

sao không lượm lặt

những mảnh vỡ của nụ cười

hiếm hoi

còn sót lại

của một đêm trăng

cong niềm nhớ

                   

                            NP phan

 

mặt trời đen

 

ngày sấp ngửa chờ mặt trời gầy

ám dụ

con sói xám

mang mặt nạ người

hí hửng

chờ con tốt qua sông

 

bầy chim thiên di

đã một đi không trở lại

đâu đó

những đứt gãy

thành vết sẹo

ngóng mặt trời buồn

 

bài kinh nhật tụng đã cũ

những con chữ tội nghiệp

xác xơ

thiên đường xa lắc

nào đường quang

nào bụi rậm

khóc

mặt trời đen

 

NP phan

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Bảy 20215:36 CH(Xem: 923)
Cứ mỗi lần được đi trên sông Hồng, tôi lại mê mải nhìn sang hai bên làng xóm trù phú, và cố tìm những luỹ tre làng đang bị mất dần đi… Thế mà, suốt bao đời nay, luỹ tre làng là một trong những biểu hiện quen thuộc nhất, sinh động nhất của châu thổ Bắc bộ. Nhà thơ dân dã Nguyễn Duy từng thốt lên: Thân gầy guộc, lá mong manh Mà sao nên luỹ, nên thành tre ơi!
13 Tháng Bảy 20214:16 CH(Xem: 1258)
Saigon không chỉ của những người hàng giờ lên Facebook khoe đẹp, khoe thân, khoe của, khoe tình ái, khoe giàu… Saigon là của những người không có Facebook để khoe, chạy ăn từng bữa, sấp mặt kiếm cơm. Saigon là của công nhân nhập cư chen nhau trong dãy nhà trọ 10m vuông, là của người đẩy xe đi bán rau cải 2000 đồng 1 bó, bán kẹo kéo nhân đậu phộng, tàu hủ nước đường gừng, bán dừa xiêm 15,000 đồng 2 trái, bán bánh su kem, bán thạch dừa nhà làm…
02 Tháng Bảy 20217:34 CH(Xem: 1270)
đêm trời tây, gió nhẹ thoảng chân trời / con nhớ mẹ / đưa bàn tay lên nắm / mẹ lại ở bên / ấm áp lạ thường...
02 Tháng Bảy 20217:20 CH(Xem: 1176)
Ngày cũ trôi xa bờ cổ tích / chuyện chúng mình đâu giống tình mẹ cha / lời thánh ca mãi không trổ hoa / bút tình có bao giờ cạn mực / những đoản khúc dở dang trên trang giấy em phơi ải chuyện mình
02 Tháng Bảy 20216:56 CH(Xem: 1015)
Những con đường thắp đỏ màu hoa phuợng vỹ / bỏ bùa lũ ve thổn thức rưng rưng / gió nghiêng chao cánh bằng lăng / ngõ phố em về / tinh khôi màu áo lụa
02 Tháng Bảy 20216:30 CH(Xem: 1087)
Giữa những ngày nóng nực tháng 6 này, giữa cơn "địa chấn" của lòng người trước chủ quyền Đất Nước bị xâm phạm trắng trợn từ nhiều năm nay, tôi đã bỗng nhớ đến một bài thơ yêu nước Tây Ban Nha do chính nhà văn Lưu Trọng Lư đọc cho nghe, cách đây gần ba chục năm, trong căn buồng của nhà văn đối diện phía sau Văn Miếu - Quốc Tử Giám.
02 Tháng Bảy 20216:21 CH(Xem: 964)
Tuổi trẻ chúng tôi sinh ra và lớn lên giữa lúc cuộc chiến diễn ra vô cùng khốc liệt. Ngay từ tuổi thiếu niên – tuổi học sinh trung học, lẫn lộn giữa tiếng đạn bom, chúng tôi đã nghe những bài hát, hoà cùng cuộc chiến có, chống lại cuộc chiến có. Trong những bài hát phản đối chiến cuộc, có những bài hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
30 Tháng Sáu 20211:14 SA(Xem: 1146)
Kết thúc ba ngày hội thảo từ 11 đến 13 tháng 6 vừa qua tại Cornwall thuộc miền nam Anh Quốc, Nhóm G7 – một tổ chức gồm bẩy nước dân chủ có nền kinh tế phát triển lớn nhất là Pháp, Đức, Ý, Nhật, Mỹ, Anh và Gia Nã Đại – cùng đồng ý tham gia vào một đề xướng đầy tham vọng, đó là hỗ trợ dự án giúp các quốc gia nghèo có nhu cầu phát triển xây dựng hạ tầng cơ sở trên toàn thế giới.
28 Tháng Sáu 202112:51 CH(Xem: 1274)
1957 một tạp chí có tên Bách Khoa do hai ôngHuỳnh Văn Lang, Hoàng Minh Tuynh sáng lập, xuất bản mỗi tháng hai kỳ, với quan niệm là: “Diễn đàn chung của tất cả những người tha thiết đến các vấn đề Chính trị, Kinh tế, Văn hoá, Xã hội.” Nguồn tài chánh ban đầu của Bách Khoa là do đóng góp của một nhóm 30 người, gồm những nhà giáo, nhà báo, chuyên viên hay công tư chức cao cấp thời bấy giờ; mỗi người góp 1.000 đồng (lương tháng hàng giám đốc lúc đó khoảng 5.000 đồng) , tổng cộng được 29.500 đồng, một số tiền phải nói là khá lớn (theo TS Phạm Đỗ Chí, thì 1 US$ = 35 VN$ và số tiền ấy tương đương với hơn 20 lạng vàng theo thời giá 1957 lúc bấy giờ).
25 Tháng Sáu 202111:20 CH(Xem: 1132)
đã qua biết mấy suối sông / mà đi chưa hết mênh mông quê nhà / chưa tường ngọn núi mờ xa / chưa nghe trọn một tiếng gà gáy trưa