- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

ĐI VỀ PHÍA NÀO CŨNG THẤY CHIÊM BAO

21 Tháng Mười Hai 20175:23 CH(Xem: 25086)

BIEN NANG- photo UL
Biển Nắng - photo UL



Nguyễn thị Bạch Vân

ĐI VỀ PHÍA NÀO CŨNG THẤY CHIÊM BAO

 

Tất tả trong mỗi buổi sáng
Tôi đi mà không hiểu đi đâu
Giống như sắp có một cuộc hò hẹn
Đi về nơi không có ai chờ

Rộn ràng trong mỗi buổi chiều
Lòng nao nao như sắp có tin ai
Lạnh tràn về đầy trong tay áo
Tay xiết chặt tay chẳng ấm là bao

Xếp vào ba lô biết bao ngọn gió
Cất vào ngăn tim chật hết giấc mơ
Con gió đã thoát ra từ nhịp thở
Những giấc mơ huyễn hoặc bất ngờ

Điểm trang rồi đi xuống phố
Bàn chân bắt nhịp cuộc thăng trầm
Con đường suốt chiều dài thương nhớ
Nằm im nghe tiếng gõ ngàn năm

Còn lại chút tàn tro đem thuỷ táng
Cũng thật thà không rõ là ai
Một buổi sáng vẫn như muôn buổi sáng
Một bàn tay tự xiết chặt bàn tay

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

THÁNG MƯỜI HAI MỘT NỖI BUỒN

Tháng mười hai không còn ai hò hẹn
Bệnh giả đò giống kẻ tương tư
Buồn chạy dài sau lưng cột sống
Con dế mèn cũng hết muốn phiêu lưu

Tháng mười hai kiểm lại tình còn mất
Thấy mùa đông vật vã bởi mùa thu
Những bước đi suốt mùa hè rạo rực
Tình cuối năm còn lại chút sương mù

Tháng mười hai thức ru tình đã ngủ
Lời không tròn câu chữ cũng không ngay
Tôi tỉnh giấc giữa lưng chừng mộng mị
Thấy dường như số phận đã an bài

Tháng mười hai con chim tình bay đậu
Hót thêm vài tiếng nữa rồi đi
Có khắc khoải cũng chỉ là giả tạo
Trên vai tôi vừa rụng xuống xuân thì

Nguyễn thị Bạch Vân

 

BUỔI SÁNG TRONG NGÀY THÁNG CHẠP

Lạnh vào cả giấc chiêm bao
Khi không mà thấy nhớ nhau phát khùng
Lạnh như cái lạnh chưa từng
Bàn tay sưởi ấm giữa chừng đã buông

Gió đông thổi đến chia buồn
Ta nghe từng thớ thịt tuôn ra ngoài
Hai hàng cút áo lung lay
Đôi bầu ngực cứ giục hoài trong đêm

Lạnh như dao cứa vào tim
Bàn tay đau ốm biết tìm tay ai
Cơn ho làm tội hổm rày
Bài thơ câu cuối nắn hoài không ra

Đồi mồi mới trổ trên da
Ngỡ như ai khác đang xa lạ dần
Đâu rồi cái lạnh thanh tân
Đông mười năm nữa buông thân giữa mùa

Tháng này trời đã hết mưa
Sợ chi ướt áo mà chưa chịu về
Hay là cái lạnh đam mê
Đưa ta đứng ở bên lề cuộc chơi ?

Nguyễn thị Bạch Vân

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Mười Hai 20153:37 SA(Xem: 29155)
Khi chúng ta không còn online/ Trong mùa Giáng Sinh này / Thành phố vẫn ngủ và thức dậy / Một nơi không còn nghe thấy tiếng gà gáy / Em chỉ cảm nhận được lời cỏ cây / Xanh trong lời anh từng nói / Nhớ em /
18 Tháng Mười Hai 20153:13 SA(Xem: 27816)
Mọi thứ đều trở nên vội vã em lật lại ngày bao dung để chúng ta cùng già đi trong ngàn năm tuổi đợi chờ rong ruổi anh sẽ kể cho em nghe thật nhiều về lá thu chẳng kịp vàng năm ngoái em lật lại ngày khỏa lấp những mạc ngôn
18 Tháng Mười Hai 20153:00 SA(Xem: 27861)
/Mai mốt rồi thôi buồn cũng cũ / Mộng chút rong rêu phủ lại mình / Rồi cũng ngày qua mùi gió chớm / Trong tàn thư cũ mùa đau thương /
18 Tháng Mười Hai 20152:49 SA(Xem: 26049)
Em muốn chết một thời gian? / Cho trái tim không còn yêu thương nhớ nhung rạo rực / Em muốn cất trong trái tim mình giấc ngủ thật sâu / Em mang vào cõi nhiệm màu /
17 Tháng Mười Hai 201512:10 SA(Xem: 30124)
Yết giá mình bằng ba bài thơ / Đừng đòi nhau chùm hạt dẻ / Những bài thơ buồn như ngày Em Nắng Trời tạ thế / Hay cũng có thể buồn như hoàng hôn chú mục đồng bên sông /
14 Tháng Mười Hai 20153:07 CH(Xem: 31606)
Nhà văn Phùng Nguyễn, tên thật Nguyễn Đức Phùng, sinh năm 1950 tại Quảng Nam, là anh cả trong một gia đình đông anh em. Học xong tiểu học trong một làng quê, năm 1961 cậu học sinh Nguyễn Đức Phùng thi đậu vào lớp Đệ Thất trường trung học Trần Quý Cáp, Hội An. Ba năm sau đó Phùng theo gia đình vào Sài Gòn 1964.
13 Tháng Mười Hai 20152:14 SA(Xem: 29632)
Cợt đùa theo lời vấn an em / MỈm cười cố che niềm bối rối / Vùng đất chiêm bao anh tưởng nhầm đất mới / Buổi chiều ngồi nhìn hoàng hôn trên cánh bay /
08 Tháng Mười Hai 201512:36 SA(Xem: 27648)
Anh viết cho em / thân phận thời đại chúng ta / những cặp mắt ngày nhắm đêm mở / chằ/m chằm nhìn về quá khứ / không cho tương lai thở / những gốc cây bứng rễ / èo uột sinh sôi trên vùng đất mớ /
28 Tháng Mười Một 20153:58 SA(Xem: 29672)
Thời gian không là liều thuốc chữa tương tư / Thời gian chỉ làm tình yêu thêm nếp gấp / Những năm tháng tưởng quên / Cứ tăng dần từng số đếm /
24 Tháng Mười Một 20151:30 SA(Xem: 28761)
nếu tình yêu như nỗi đau là có thật / hãy để em mang nó đến vùng đất của người chết / đặt nó vào lòng bóng tối /