- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

THƠ CAO NGUYÊN

31 Tháng Tám 201712:00 SA(Xem: 28902)

 

CHAN DUNG LT CAO NGUYEN
Chân dung Cao Nguyên



 

Cao Nguyên là bút hiệu của Lưu Trọng Cao Nguyên. Sinh ra và lớn lên tại Sàigòn. Bắt đầu làm thơ từ những năm đi học Y Khoa xa nhà. Hiện đang cư ngụ tại Nam Cali cùng với vợ và hai con trai. Chúng tôi hân hạnh gởi đến quí văn hữu và độc giả những thi phẩm của Cao Nguyên

TCHL

 


CÓ BAO GIỜ MÂY TRẮNG MƯA


Gặp lại người ngỡ tỉnh ngỡ say
Như trang ước mơ xưa ai giở lại
Như lá rơi một tờ lạc lối
Vào vườn thu vàng ối trong tôi


Em ơi, tuy hồn tôi không ranh giới
Nhưng em thôi tùy ý vào ra
Kẻo hạt yêu đương lại trổi mầm quằn quại
Dù có bao giờ mây trắng mưa!

Cao Nguyên



GIẤC TRƯA


Trưa đang dài và loang lổ lắm
Nắng thật dầy đặc quánh trên sân
Tay em gầy cong thêm vì nắng
Chói chang màu trắng áo ai đây?

Mây trắng sang ngang, nắng miên man
Trái đất ngừng quay làm lắc lư cơn nhớ
Chiếc bóng để đằng em, em có hay?
Nếm nắng rồi mới biết nắng cay cay

Cứ như là mình đang khô héo
Mỏng lại dần, treo nắng say sưa
Rơi. Rồi rớt. Rồi cong mình trên phố
Ngơ ngác buồn như sau giấc ngủ trưa…

Cao Nguyên


MƯA ĐÊM

Chập chờn thành giọt mưa đêm
Mắt long lanh ướt để chìm ánh sao
Đêm dài rơi rớt về đâu?
Trần ai mê mải một màu u mê!


Đèn đường chảy dọc lê thê
Vũng trăng tan vỡ, bước về xốn xang
Lạc loài tiếng thở dài ngân
Không gian run rẩy từng vần gieo cung


Phải chăng số kiếp ruổi rong,
Mưa đêm yên phận hoài đong chán chường
Mênh mông tối, miên man buồn
Trời ơi, sao chửa sáng giùm giọt mưa?!

Cao Nguyên

MƯA ĐÊM 
Nhạc Võ Tá Hân - Thơ Cao Nguyên -
Ca sĩ Diệu Hiền - Tranh Đỗ Quang Em

 


MƯA


Mưa lăn cửa sổ giọt dài
Người em sầu mộng lại hoài mong ai
Ngập ngừng mưa ướt lạnh vai
Nhắc người lữ khách mắt môi nhạt nhòa


Mưa phập phồng ở dù hoa
Cho ai cười nói bên ai dưới dù
Lối đi mưa xóa mịt mù
Mưa ngang, mưa dọc, mưa vu vơ buồn


Mưa viền gò má em vuông
Sao mưa rơi ngược ướt luôn mây trời?
Mưa tuôn ướt nỗi chơi vơi
Vươn vai lớn dậy giấc mơ hôm nào

Mưa gay gắt, mưa ngọt ngào
Rót câu chuyện cũ chén trào đắng cay
Mưa ơi sao cứ mưa hoài!
Không thương cánh nhạn loay hoay giữa trời?


Mưa sao mưa mãi mưa hoài…

Cao Nguyên

 

 

MƯA
- Nhạc Võ Tá Hân - Thơ Cao Nguyên
- Ca sĩ Diệu Hiền

 


25 NĂM


hai mươi mấy năm trước,
anh với em cứ nhìn nhau
anh kể chuyện vô duyên,
em cười
em không thích trời mưa
anh lại ưa ướt át

đã lắm lúc,
anh với em đâu lưng
che gió cát
cho con chim nhỏ trên vai

rất lắm khi,
anh với em nhìn chung một hướng
định đường bay
cho con chim nhỏ trong tay

hai mươi mấy năm sau,
mình vẫn nhìn nhau
em nhớ ngày xưa anh hay kể chuyện vô duyên,
anh cười
em bây giờ thích trời mưa
và đang hong khô những ướt át của nhau.

Cao Nguyên

Gà

Gã ngồi khóc một mình 
Không vì chất da cam
Làm chết con nghé què 
Bỏ vườn đi lên tỉnh

Gã nằm khóc một mình 
Chẳng vì mất tình yêu 
Của con bồ hàng xóm 
Vượt biên sau bảy lăm

Gã đang ói một mình 
Không nhớ hồi cãi tạo 
Chôn thằng ở cùng lều 
Chết toi bịnh thổ tả

Gã nghiến răng một mình 
Người ta tưởng gã cười 
Chẳng nhớ trại tị nạn 
Gặp con vợ mồ côi

Gã quị gối một mình 
Nhìn lên cây thánh giá 
Đọc lên câu khẩn cầu 
Ai viết giùm tiếng Mỹ

Gã gào thét một mình 
Chắc nhớ hôm chơi bóng 
Thằng nhỏ đá vào chân 
Vết bầm tan mau quá

Gã gật đầu một mình 
Quên đi chuyện thằng Mễ 
Đã lấy phần cắt cỏ 
Thoi mất cái răng vàng

Gã ôm bụng một mình
Bác sĩ họp ra nói 
Kỳ này sẽ không khỏi 
Tim thằng nhỏ hết xài

Gã nằm chết một mình 
Khi bác sĩ từ chối 
Lấy con tim sần sẹo 
Ghép vào cho thằng nhỏ

Cao Nguyên 

 

CHO MƯỢN  

 

Cho mượn cái hôn sưởi ấm tình 

Màn đêm lạnh nhạt đã vây quanh 

Tấm lòng cho mượn chưa được trả 

Mãi tiếc con tim chẳng biết mình

 

Mượn lại chiêm bao để kiếm mình  

Mượn chút thăng bằng để thở ra    

Mở mắt sao còn nghe than thở 

Một chút lo ra, chút nhớ mình

 

Lại mượn yêu đương, lại gói mình    

Mượn tên, mượn tuổi, mượn bình yên 

Chim bay cánh mượn vào không biết    

Mượn của mai sau, mượn không-nên 

   

Mượn mãi vô duyên kể chuyện mình 

Đi không thấy tới mượn hay quên 

Dù sao đi nữa trong cái lỡ 

Mượn cái vô thường của vô biên

 

 Cao Nguyên

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 83163)
Khi chúng ta đã thôi nhau anh mới chợt nhận ra Rằng mùa thu đổi sắc lá thành màu mái tóc em Tròn như một vòng trong xoắn ốc như bánh xe trong bánh xe Không kết thúc hoặc bắt đầu trên guồng quay không dứt
20 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 106798)
Nơi dòng sông mang dáng hình loang đường chỉ tay buổi chiều như tôi và em đã mơ rồi cùng gặp lại ở một nơi nào đó bậc cầu thang lặng câm nước của ngàn năm Thác Bạc hình như em khóc! lừng lững trên cao tóc cội buông dòng
23 Tháng Sáu 201012:00 SA(Xem: 104723)
Ta đang sống trong thời đại của xin lỗi. Dù xin lỗi do động lực nào thì cũng phải nhìn nhận là người được xin lỗi cũng phần nào nguôi ngoai, và người xin lỗi cũng thấy nhẹ nhõm phần nào. Và đấy là bước đầu đưa tới hòa giải.
17 Tháng Sáu 201012:00 SA(Xem: 97570)
Coupe du Monde de football (Cúp bóng tròn Thế giới, hay World Football Cup ) do Fédération Internationale de Football Association (Liên đoàn Quốc tế các Hiệp hội Bóng tròn, viết tắt là FIFA) tổ chức lần đầu tiên năm đó ờ Hoa kì, từ ngày 17 tháng Sáu tới 17 tháng Bảy 1994.
07 Tháng Sáu 201012:00 SA(Xem: 117338)
Bài này được viết sau khi vụ Hội Địa Lý Quốc Gia (National Geographic Society) của người Mỹ ghi chú không đúng về quần đảo Hoàng Sa đã tạm thời được giải quyết vói sự đồng ý sửa lại của tổ chức này.
10 Tháng Năm 201012:00 SA(Xem: 89523)
Trong giòng thơ Việt Nam ở thiên niên kỷ 20, thơ Hoàng Cầm là những giọt nước trong veo nhưng mặn chát vị đắng, vị của thuốc mang tên Hoàng Cầm.
08 Tháng Năm 201012:00 SA(Xem: 110492)
Con chào đời vào một ngày mùa đông lạnh buốt. Tháng Mười Hai xao xác gió. Những chiếc lá úa chạy loanh quanh trên đường. Gió lùa qua khe cửa, muốn len lỏi vào không gian ấm áp của căn phòng bệnh viện, nơi mẹ vừa sinh con.
08 Tháng Năm 201012:00 SA(Xem: 100304)
Ngày cúng thành hoàng làng Nghi An năm đó (1890), tiên chỉ, lão làng đang dâng hương cầu xin quốc thái dân an, nghi lễ cúng bái trang trọng và thành tâm, thì có một thằng bé đứng bên ngoài nói lớn: -“Quốc thái dân an” là do mình tranh đấu mới có. Cớ sao lại xin xỏ tầm phào như vậy? Nói xong thằng bé đó bỏ chạy.
29 Tháng Ba 201012:00 SA(Xem: 119526)
Yêu quê hương vô cùng sau nhiều lần chửi rủa Yêu quê hương vì nhà văn phải thế Bán mình chim chuột Sự điềm tĩnh đã mấy lần mất trinh
18 Tháng Ba 201012:00 SA(Xem: 112804)
Mari Sến có đôi môi ác mê làm lãnh tụ / Dù nguỵ trang bằng đôi mắt kính thì vẫn ác và ngu / Được sinh từ một nơi nào đó gần thành Thăng Long cổ / Một chiều lén về sau lưng văn miếu trình diễn thơ