- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
263,981

Chẳng Có Gì Ngoài Mưa

24 Tháng Mười 20146:36 CH(Xem: 25089)
PhamHoaiNam 10
Ảnh Phạm Hoài Nam


Chẳng có gì ngoài mưa

.

.

.

.

có sự im lặng bên bậc cửa

nỗi buồn đang bị tru di ở đó

giấc ngủ thiếu chừng vừa kịp thở

em nghĩ gì xa xôi

có điều gì đó lấp lánh

cuộc sống lặng như sương đêm

và em biết

mưa đang nhạo báng môi mềm

cười khanh khách trong câm lặng

và em bảo

đó là cách mà giọt mưa giông giống nước mắt mà không có nỗi đau

em chẳng biết giấu đôi mắt vào đâu

giữa ngày buột rời nhau

như chiếc dây đồng hồ vừa tháo

chẳng có gì ngoài mưa

và giấc ngủ thiếu còn điều gì câm lặng

em tuột rơi nỗi nhớ

nghĩ gì mà xa xôi

 

Một đêm... mưa mùa đông

 

Không gian rộng lớn của siêu cảm giác

...được làm đầy với đêm tối

Nàng Thơ... như một sự sùng bái ảo giác

Đó là mỗi giọt mưa

nó tuyệt vời như lời sống bện chặt

Nàng thường đối chất với cảm giác

bối rối, trêu chọc, đề cao hay ngưỡng mộ

như sự run rẩy mây mù

cảm thấy như sắc đẹp

với khả năng siêu phàm

Nàng Thơ đứng quá giang trong mưa

tại phần đầu của đoạn đường

nối vào tôi chờ đợi

mà không có hy vọng của một chuyến đi.

Tôi biết mỗi giọt mưa của ngôn ngữ không tên

Giọt mưa là chuỗi các biểu hiện mệt mỏi,

nhưng hấp dẫn

Những hạt mưa chết rủa bởi tôi được ngâm qua

Và, giọt mưa nằm trên đường đứt gãy những hoạt động

Thực và Hư

Ảo và Mộng

nhưng nó rung với một điện sinh ra từ ý nghĩa trái ngược nhau

Nó là thời gian của mưa rơi.

 

Và hôm sau,

Một màn sương bao phủ tất cả mọi thứ,

và với ánh nắng mặt trời,

đã bắt đầu phát triển mạnh và kỳ lạ

Tôi cảm thấy vẻ đẹp của buổi sáng

Tôi có thể hiểu như thế nào là một người sắp chết đuối

Có thể cảm thấy một khát sâu dập tắt hữu thể.

Làm thế nào để thân không còn là nô lệ của người Thầy trong tâm trí

của mình

Tự do thả rơi bản ngã

Rơi vào tấm màn che của thế giới tự nhiên

thông qua một vẻ đẹp của một khối đa diện Platon và vĩnh cửu.

Như rơi từ đỉnh đèo

Có cảm giác của một hiển linh

hạnh phúc, sức mạnh được tạo ra bởi nó đã đi xuyên qua sự u ám

Chính xác như dòng hải lưu quen thuộc của ngư dân trên biển

Như mặt trăng của trái đất từ một đến hai bể đúc ánh sáng trên diện

tích của bóng tối, ấp lên mặt nước

Là sự đứng dậy từ quỹ đạo tình cảm

Phải vượt qua sự tràn ngập trong điều xấu hổ

Và lướt nhẹ sự mặc khải

ánh sáng u ám... đã đi xuyên

Tạo sức mạnh kỳ lạ của thời điểm

Như một sự nhầm lẫn thời gian

sự kết hợp run rẩy cùng của bóng tối, ánh sáng

và đổi hướng trong thời gian thật mỏng

Như là một cảnh quan tươi đẹp

để trong mắt một người mù

không còn phải hít phải không khí nhiễu loạn

Đêm... thật yên tĩnh

Sự yên tĩnh đang lắng nghe từng nhịp thở

Rất thực

Để rơi vào giấc mơ

 

 

Hình như không còn chỗ nào để chèn

giấc mơ vừa lội qua nước

đang đi vào ngõ hẹp

rồi em sẽ thấy

giấc mơ bị trật đường ray

lý lẽ và sự dung tục còn ở đấy

nhấp nhổm trên bàn tiệc

bên cạnh những cái móng ngựa vừa được nấu

ngàn dặm hồng hoang

tiếng lóc cóc còn lại trong hộp giấy

những chữ cái vừa va nhau

mùa thu vừa lăn vòng qua hiên mái

tự do như một bàn tay

viết vội những câu thơ dưới chân tường

trước khi giấc mơ tìm được chỗ trú

dưới nhà mồ

để ngủ

hình như không có chỗ nào để chèn

giấc mơ vào nhau

bên dưới làn mây xám

chúng nói với nhau điều gì đó thì thầm

rồi rơi

mùa mưa chưa kịp tan trước khi giấc mơ thất tán

 

Chiếc hài đi lạc


Thật ra

đã là nửa đêm

điều gì đó đặt hoàn hảo vào con số

qua chiếc hài kia của cô gái

vào khung hình mới

làm ứng cử viên cho cuộc thi hoa hậu thế giới

vào ngày hôm sau

dưới ngọn đèn màu

nhanh thôi

yêu thương dường như rất nhỏ

chiếc hài đi lạc vào vương quốc của cỏ

đựng đầy nụ gai

những ngôi sao đang thuyết trình về bản chất

những vòng xoay

mà quên dừng lại

như cậu bé đang cầm viên đá

ném về chú mèo ngoài kia

và sự im lặng

bắt đầu sau một tiếng gào

sự im lặng thấm vào những ngón chân

biến mất

ngoài kia

có chiếc hài đi lạc

rơi bên bậc tam cấp

và chờ

những con số hoàn hảo từ đôi mắt

có sự im lặng tàn nhẫn

nằm yên trong những chiếc túi da

 

Một nửa cho bài thơ

 

Chẳng phải nỗi buồn của người vị vong

bị suy di sau một cơn bão dữ

giấc mơ bạo động lấp nửa mặt mình

ngược đãi chuyến đi bằng những mạt ngôn

người muốn khai sinh

loài rêu đá

ở phía ghềnh xa

 tiếng nói cười

những câu chuyện miệt mài tận con phố ngoằn ngoèo ngõ hẹp

những đôi mắt kẹt vào góc cửa

đặt quyển sách quyền thuật

cho nửa gương mặt đã rời

con phỗng

nhổ bật mưa dầm

và đặt tên mình vào khuôn đất

NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ

Ý kiến bạn đọc
25 Tháng Mười 20142:57 SA
Khách
Thơ thở thờ thơ...
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 62895)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 59473)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 56686)
Gió vi vu làm nền cho lời ca thánh: ...”Nhờ công ơn lân tuất của Chúa ta, Đấng đã từ cao cho 'Mặt trời mọc' đến thăm viếng. Và soi sáng cho những ai còn ngồi trong u tối và trong bóng chết, để dắt chúng ta trên con đường an lạc.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 73182)
Hai mươi nhăm năm. Một phần tư thế kỷ. Khi nhìn lại chặng đường vừa qua của văn học Việt Nam, người ta nhận thấy do một tình cờ, một định mệnh hay một thần giao cách cảm ...
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 89471)
Sáng hôm nay ông Năm nhấp nhỏm ngồi đứng không yên. Hết ngồi xuống lại đứng lên. Ông bước chầm chậm lại gần cửa kiếng lớn phía sau nhà, nghiêng mình nhìn xéo qua cái hàn thử biểu để ngoài trời. Ông nhướng mắt rán nhìn cái màu đỏ của thuỷ ngân, coi nó lên xuống tới mức nào. Có thấy gì đâu, cái lằn đỏ nhỏ xíu, lờ mờ.
26 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 120225)
Thạnh móc trong túi ra một miếng vải được buộc túm chặt bằng lạt tre, cẩn thận gỡ sợi lạt. Một dúm muối hột đen bẩn hiện ra. Thạnh trân trọng, nâng niu múc, vừa chẵn được hai thìa, đổ vào bát của Tường.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 103485)
Dực đã đi rất đỗi nhẹ nhàng. Dực đang chỉ chạm khẽ mũi giầy vào bậc thang gỗ. Cảm giác Dực đang bay. Bậc cầu thang nâu bóng mầu thời gian, nâu bóng rêu phong những kiếp người hình trôn ốc. Có người đang nhìn Dực, nhiều người đang nhìn Dực. Họ kinh ngạc trân trối ngóc đầu lên những bậc cầu thang gỗ.
25 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 90013)
Chồng tôi hành nghề kỳ quặc: Kiểm tra trí nhớ của con người. Lấy anh tôi mới khám phá, anh thường xuyên theo dõi những giấc mơ của mình. "Em có thai phải không?" Sau tháng đầu tiên Công đã dọ hỏi. Tôi lắc đầu tươi tỉnh. Giấc mơ đêm khuya còn sáng hồng bụ bẫm bắp chân hài nhi. Tôi biết chắc tôi chưa có mang, nhưng làm sao Công biết tôi đã nằm mơ thấy đứa trẻ? Sáu tháng hạnh phúc trôi qua như gió hắt mặt hồ.
24 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 26023)
Đến nay người mình thấy Tây học rực rỡ mà cái học của ta khi xưa mập mờ không rõ, sách vở không có mấy, liền cho cái học của ta không có gì. Đó là một điều mà các học giả trong nước nên chú ý mà xét cho kỹ, đừng để cái hình thức bề ngoài làm hại mất cái cốt yếu bề trong. Nho Giáo tuy không gây thành được cái văn minh vật chất như Tây học, nhưng vẫn có cái đặc tính đào tạo ra được cái nhân cách, có phẩm giá tôn quí.
23 Tháng Chín 200812:00 SA(Xem: 103304)
Tin từ quê hương cho biết tin vui cuối cùng nguyên văn, “các vị lãnh đạo tỉnh Thừa Thiên Huế và Thành phố Huế đã hứa cấp... khoảng một ngàn mét vuông đất để xây dựng Khu lưu niệm” Trịnh Công Sơn. Tin cũng cho biết Nhà Nước, cũng như thân nhân Trịnh Công Sơn, không dính líu gì đến việc xây dựng và nội dung trưng bày khu lưu niệm này.