- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

SÀI GÒN THÁNG 3 - THƠ K. LAN

14 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 31786)


 

a_mat_buon-content

 Mắt buồn - K. Lan Sài Gòn 2014


BỮA ĐÃ ĐỜI BUỒN

 

em tìm khắp các con hẻm ngày

không thấy mình đâu

ai đã mang ngày bình thường đi mất

ai đã thả rông những bất biến giết người này?

 

sài gòn bé tí ti

chỉ một người vui tay xách đi là không còn gì nữa

cây cầu vắt qua nụ cười

bước chân kéo theo cả chiều nông nổi nắng

em gọi mình về bằng một cái xiết tay

 

lạ nhỉ

khi em tự bảo mình ngoài kia là những tươi vui

sao chọn mãi trong chợ người vẫn mang về một túi màu câm họng

khi em nhủ mình tin vào những điều thiêng liêng mỏng manh như tóc

sao cứ chênh chếch buồn lúc gió hững hờ qua

 

người ta bảo em không thuộc về hôm nay

cũng không phải ngày mai và chẳng ai biết hôm qua em từ phía nào tới

chỉ biết giữa dòng người cúi chào nhau trong ánh mắt lạc thần

em hồn nhiên yêu nỗi buồn mình hơn hết

 

ai cũng gọi cô đơn là một mình và một bóng

em bảo một mình cũng đủ cả mùa yêu

và yêu đương, tất nhiên chẳng khi nào cô đơn hết

 

hôm nay trốn khỏi anh

em định nghĩa tự do cũng có nghĩa giam cầm

 

K. LAN

(Mar. 15-2014)

 

 

 

 

HƠI MẤT NGỦ, ĐIÊU NGOA

 

ngồi lại đây em kể cho nghe

về cơn ngủ mải chơi

bỏ đêm cho những câu thơ đầu thai lộn chỗ

ngồi lại gần đây, gần đây, gần thêm xí nữa...

 

cho em mượn đôi vai, đêm này mỏi quá

mấy dấu câu nặng trịch

đặt đầu câu thì vội, cuối câu lại như thể cạn tình

em điêu ngoa, đặt những nốt buồn vui chen lấn

ai rảnh tay xóa huyễn hoặc bao giờ?

 

cho em mượn cánh tay, đêm này dài quá

bình hoa cũ từng bông oai oải thở

tiếng thở dài, hương cũng ngút ngàn rơi

em xảo quyệt, ngắt hư vô đặt vào thế chỗ

nơi vô cùng sẽ nở đóa trăm năm

 

cho em mượn nụ cười, đêm này sao héo quá

mười ngón bò quanh

từng ngả đường tưởng chừng đi qua mà chưa thoát nổi

giọt nước mắt vui chảy trên tiếng người văng vẳng hát

bài thiên thu, dưới một cội hoa già

 

ngồi lại đây, nếu không nỗi buồn cũng đánh mất

lại gần đây, em kể

gần thêm nữa, điêu ngoa

 

K.LAN

(Mar 11-2014)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 99107)
Về Mùa biển động... V ới đôi mắt tinh tường, cái nhìn thàng hậu (nhân bản) Nguyễn Mộng Giác đã xây dựng lại cuộc đời của nhiều gia đình, nhiều nhân vật trong thế hệ những người đã sống hoặc lớn lên ở trong Nam, thời kỳ chia đôi đất nước... Là nhân chứng có con mắt bao quát và sâu xa, ông nhìn và viết lại xã hội miền Nam trước 1975, thuật lại biến cố Phật Giáo những năm 60, biến cố Mậu Thân thập niên 70, biến cố 30 tháng tư 1975, thuật lại cuộc di tản, thuật lại cuộc đời tha hương trên đất Mỹ.. .
20 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 96502)
Hồn tôi ngây ngây như người nhọc nhằn leo núi, lúc lên tới đỉnh chỉ thấy những khối đá tảng xù xì rêu phong, và nhìn trở xuống là một vực thẳm đầy mây". ( Tha hương , Văn Nghệ xuất bản 1989, trang 1849). Đó là hình ảnh nhà văn Nguyễn Mộng Giác với Mùa biển động.
20 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 72307)
M ùa biển động tập 5, Tha hương là tập cuối, dày nhất, hơn 600 trang, quan trọng nhất và được độc giả mong đợi, để biết số phận nhân vật sẽ ra sao, qua cuộc «đổi đời» tháng 4-1975.
18 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 85608)
H ồi xưa, mẹ tôi thường theo mùa mà gọi những người đàn bà bán hàng rong vào nhà để mua hàng của họ. Mùa sen, mẹ tôi mua sen để lấy nhụy ướp trà, mùa cà cuống, mùa cốm, mùa sắn dây…
18 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 91995)
T ôi có thể kể một câu chuyện giống như diễn tiến tự nhiên của cuộc sống. Tất nhiên điều đó không có hại gì cho sự nghiệp văn chương của tôi. Trừ phi tôi muốn dây dưa bằng những thứ ì xèo người ta gọi là vạ miệng. Con chữ giết người. Sự sứt mẻ tinh thần đem đến những mớ bòng bòng rắc rối. Và họa vô đơn chí sẽ có một vài kẻ bắt vạ không lương thiện. Họ làm tổn thương tâm hồn nhà văn của tôi.
18 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 87863)
T ôi thật sự muốn viết đôi dòng tưởng nhớ anh Nguyễn Mộng Giác nhưng ngày qua bốn ngày, vẫn không viết được gì. Nhớ rất nhiều chuyện. Nghĩ rất nhiều chuyện. Âm ỉ âm u.
18 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 90898)
T háng 10, năm 1999, lần đầu tiên tôi gửi bài cho báo Văn Học. Gửi thử thôi. Không có hy vọng báo đăng. Một vài cây viết kỳ cựu trước 1975 bảo tôi, Văn Học, Văn “tuyển” bài lắm. Có người còn dọa, làm thơ phải biết “nhậu”, viết văn phải biết xã giao, phải có quen biết, có gửi gắm,… Đóng cửa như tôi thì viết có mà để giun dế đọc.
18 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 78117)
Một phóng sự ngắn về nhà văn Nguyễn Mộng Giác, người vừa ra đi trong sự tiếc thương của bằng hữu. Mời quý vị theo dõi trong phóng sự sau đây  (video 3 phút).
18 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 100004)
V ì người tụng một thời Kinh Tôi đi rước nắng về in hiên trời Chiều trông chiều vẫn thảnh thơi Tôi đi hái thuốc về in hiên nhà...
18 Tháng Bảy 201212:00 SA(Xem: 85032)
T ừ xưa tới nay chúng ta cứ nghĩ rằng sở dĩ con người biết đọc là vì i biết nói, nghĩa là biết tạo ra ngôn từ và phát biểu - còn thú vật vốn không biết nói thì làm sao biết đọc cho được. Thế mà các nhà nghiên cứu phòng thí nghiệm khoa tâm lí và khả năng nhận thức gọi là laboratoire de la psychologie cognitive thuộc trung tâm nói trên, chỉ sau một tháng rưỡi trời khảo sát, đà có thể phủ định điều mà chúng ta hằng tin chắc, khẳng định ngược lại rằng loài vượn babouin tuy không biết nói nhưng biết đọc hẳn hòi.