- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Valentine của mẹ

13 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 33117)

dinh_nguyen-_photo_cogaidolong-content
 Đình Nguyên- Photo Cô Gái Đồ Long

Mẹ chưa bao giờ biết đến ngày Valentine!
Mẹ chờ con về đã 40 cái Tết
Mẹ vẫn hàng đêm nguyện cầu
cho con
Mẹ nghe tiếng con văng vẳng đâu đó
nhập nhòa, rì rào như 
lẫn vào tiếng sóng

Giọt nước mắt lăn 
dài trên gương mặt mẹ
khi nghe ba tiếng 
hòa bình rồi!
Ngày đó 
Sài gòn đổ mưa trong lòng mẹ!
Con vẫn chưa về!

Mẹ tiễn con đi một ngày sau Tết
Trời xuân buốt giá hơn
vì đạn pháo chở thêm cái lạnh về
từ phía Bắc
Chiếc áo mẹ để dành cho con 
vẫn còn nằm trong tủ 
Con chưa về mặc
lần nào từ hôm ấy!

Mới đó mà 
đã 35 mùa rét trôi qua
Nhanh như những sợi tóc mẹ
thay màu
mẹ không hay biết

Nhanh như tấm lưng mẹ
còng thêm
vì mỗi ngày
gánh nặng
nỗi chờ mong

Cái ngày mà người ta gọi là Valentine 
Mẹ chưa hề biết!
Mẹ chỉ biết tình yêu
của cha con
dành cho mẹ
Để rồi ngày có con 
Mẹ lại dành
tình yêu cho con
Những tình yêu của mẹ
Lần lượt… đi
mãi không về!

70 năm
rồi hơn 80 năm
Mẹ
cỗi
già
Con vẫn chưa về!

Mẹ không cần biết
cái ngày gọi là Valentine
mẹ chỉ biết
ôm lấy những khoảng trống
đợi chờ
tình yêu của mẹ!

11.02.2014
ĐÌNH NGUYÊN
(viết sau khi nghe nhà thơ Vũ Trọng Quang đọc bài thơ của anh, sau đêm nhạc của ca sĩ Lệ Mai)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 33597)
L ịch sử dù có được viết lại Cũng không thể chối bỏ được rằng Sự thật không phải vậy Sự thật chỉ là phương tiện phục vụ Cho một sự thật khác
20 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 30146)
J . Maulpoix. nhận xét: Thơ là thứ đối tượng của ngôn ngữ khó khăn, một sự dũng cảm, một công việc vĩ đại và biến hóa, đề xuất hay bắt buộc, là sự cô đọng tối đa của sự kiện ngôn ngữ tập trung trong một không gian thu hẹp.
20 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 34841)
T rong ký ức em, trong giấc mơ về anh và lúc giật mình về cô gái mang giày đỏ Ừ quên, chuyện tình mình chỉ có thế Thôi, em giấu bầu ngực căng tròn sau chiếc áo ngực hình cánh bướm Em giấu bí mật đôi mình trong câu chuyện với người đến sau…
19 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 33222)
C hiếc xe hơi sang trọng hẳn chở một cán bộ quan trọng nào đó về xã tham quan hoặc công tác, anh Chấn nghĩ vậy và cuống quýt bắt con trâu cố vượt qua đám sình lầy để nhường đường cho xe ô tô. Anh Chấn lo sợ, mồ hôi đổ ra ướt đầm lưng áo.
18 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 33838)
T ôi đưa tin Nhà văn Phạm Viết Đào bị bắt lên blog Đưa tin mà vẫn không tin Một nhà văn bị bắt Cũng như tôi đã không tin một nhà báo bị bắt có tên là Trương Duy Nhất. Ôi đất nước tôi "Chơi công an đi bắt quân gian/ béng beng"
16 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 37002)
LTS: Khánh Trinh là bút danh. Có lẽ Khánh Trinh là người viết trẻ nhất trong Tạp chí Hợp Lưu hiện nay. Khánh Trinh sinh ngày: 30/08/1991. Quê ở Quế Sơn, Quảng Nam. Hiện là Phóng viên truyền hình tại Sài gòn. Thơ của Khánh Trinh lạ một cách tự nhiên và nồng nàn như tuổi trẻ…Chúng tôi hân hạnh giới thiệu những sáng tác của Khánh Trinh đến với quí độc giả và văn hữu khắp nơi. (TCHL)
16 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 26213)
" ...Có thể coi đây là bài viết cuối cùng của nhà báo Vũ Ánh. Và cũng là một "tình cờ định mệnh", chủ đề của bài là tự do báo chí, một vấn đề ông quan tâm hầu như suốt cuộc đời làm truyền thông của ông. Chúng tôi xin đăng lại bài này như một nén hương kính viếng ông, đồng thời bày tỏ, qua ngòi bút của ông, niềm ao ước sớm có tự do báo chí trên đất nước Việt Nam.” (Diễn Đàn Thế Kỷ)
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 23479)
Vô cùng thương tiếc Nhà báo Vũ Ánh  Vừa tạ thế tại quận Cam, California, U.S.A. vào ngày Thứ Sáu, 14 tháng Ba, 2014. Hưởng thọ 73 tuổi.
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 30881)
Sống trọn vẹn đời mình như đã muốn, phải là, điều ấy đẹp như một bài thơ dù là bài thơ đắng. Xin mượn lời Vũ Hoàng Chương tiễn một nhà thơ để giã biệt Vũ Ánh: Người thơ nằm xuống đó hiên ngang Như một câu thơ trắng thẳng hàng Đẩy mãi bàn chân tìm đất đứng Ngoài ba chiều cũ sắp tan hoang .
15 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 35034)
N hững ngày này, năm Bảy Lăm, tháng Ba, ”Mặt Trận Miền Tây Vẫn Yên Tĩnh”. Đơn vị tôi là một tiểu đoàn Địa Phương Quân (TĐ 497/ ĐP Tiểu Khu Châu Đốc), vẫn trấn đóng trên ngọn 554 thuộc núi Giài, Thất Sơn, Châu Đốc. Bộ Chỉ Huy đặt tại Ba Xoài.