- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,579,968

Nối Cầu Vòng / Vị Thanh

02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 114640)

huynhlenhattan_hl_114
 Thi sĩ Huỳnh Lê Nhật Tấn


Nối Cầu Vòng



Có không bóng ai đó
leo lên trời cong bốn dấu chấm điểm
Bàn tay em đẹp lộng lẫy mọc ra chiếc răng nanh

Tiếng nói của lưỡi con rắn độc
từ đâu cất tới.
 
Nơi ngủ sắc vo chân không xuống lồng đỏ
bay vào lục bình trôi sông tủa khói
tôi cánh chim từ lồng ngực
bình minh rọi bộ xương sườn hiện nguyên vẹn
Tro xám lấp lánh hình vị nhân cộng trừ định mệnh

Vỡ tan mờ ảo trong mảnh kính trắng tung tăng bọt

Nhìn đi lên đỉnh núi dây cung tên căng miền sâu thẳm
Thoát vô tầng ánh sáng thứ tự lớp
Để tôi nghe thấy lõi trái đất chín nở bốn mùa

Này linh hồn tảo tần xới tấm thảm đầy mật ngữ
Thế giới sắc màu nguyên sơ.

Để tôi núp trong bụi cây quạt đám mây đen mưa tức thì
Gió thổi…
rát khuôn mặt ám nằm lỳ trên đất cát

Sa mạc đếm gì từng hạt cát bé vàng áo nắng bồng tôi lên

Thân nghiêng hôn phối lên má đào tơ
đôi tờ vú vo cuộn không cháy rụi hồn pha dòng sóng điện

Nhảy li ti điểm hoa chân ma xác bay.
A tôi đảo quanh đây một vòng.


Vị Thanh

Từ hé nụ
đánh mọi vật thấu tiếng ngân
bầu trời lắc tiến gần. Ta bé con dần vô cùng.
nghe thuật chuyện siêu vi bên vỏ cây trái sần si
khoan ổ hoang tàn
mộng bầy tiên nữ đùa hoa lá cỏ.

Con ong họa phẩm vũ gió:
vết băng đi qua lay tháo lược sự sáng tạo
Loài người tìm lại đường bay đến trên đỉnh đầu
Phát tán hơi thở gió tích lời sóng âm.

Chúng ta bóp nát bôi trơn một hành tinh lạ
chỉ thuộc về viễn tưởng.

Chúng ta nhìn thấy nơi mình sống
con vi trùng động dậy

Tôi bèn nói ước lệ:
Tìm về cuội nguồn là tìm cái gì đó
động dậy phía dưới.

Huỳnh Lê Nhật Tấn
Đà Nẵng 5-2011



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Sáu 202111:20 CH(Xem: 1141)
đã qua biết mấy suối sông / mà đi chưa hết mênh mông quê nhà / chưa tường ngọn núi mờ xa / chưa nghe trọn một tiếng gà gáy trưa
25 Tháng Sáu 202111:16 CH(Xem: 1040)
cúi người lạy tạ ơn nhau / mang mang tuyệt địa vẫy chào tri âm / cuộc chơi cõi trú thăng trầm / tàn tro niệm khúc thơ nằm nhìn trăng!
15 Tháng Sáu 20211:10 SA(Xem: 1657)
Tin tay lái xe của văn phòng Bộ dương tính covid, đưa về cơ quan lúc cuối giờ chiều. Choáng váng. Chưa ai kịp định thần xem nên làm gì thì xe cấp cứu 115 đã hú còi inh ỏi, lao đến trụ sở Bộ nhấc ngay đi điều trị tập trung. Công an, dân phòng rầm rập đến theo sau, kéo dây thép gai, dựng hàng rào phong tỏa cách ly luôn tòa nhà trụ sở Bộ nằm trên một con phố sầm uất nhất thủ đô.
11 Tháng Sáu 202112:47 SA(Xem: 1250)
tôi vô đà nẵng một chiều / lạc chân lỡ chuyến ga chiều cuối năm / trời thì mưa đổ lâm râm / nép bên góc phố lạnh căm cả người
11 Tháng Sáu 202112:07 SA(Xem: 1024)
Đêm nghe cánh đồng khắc khoải / Đất bùn khao khát dấu chân / Lũ châu chấu chiều xuân du mục / Tiễn đưa em vời vợi bụi hồng.
10 Tháng Sáu 20216:03 CH(Xem: 1168)
Tôi nhớ xa xôi có người đã từng ví von bên tai tôi " Dù cho sông cạn đá mòn tình cảm này không hề thay đổi". Ngày ấy, tôi cứ nghĩ sông khó mà cạn lắm chứ, nhưng không, dòng sông nơi tôi ở cứ cạn rồi đầy liên tục trong ngày. Lòng người cũng vậy không có gì là mãi mãi với thời gian. Cái mà dễ thay đổi nhất trên đời này nghiệm ra rằng đó chính là tình cảm; những lời yêu xưa chỉ là ví von trong lúc cảm xúc còn đong đầy nên chả trách gì nhau khi người dễ quên nhau...
10 Tháng Sáu 20215:47 CH(Xem: 924)
Khi ngó lại, trùng trùng thiên cổ / Điệu trầm ca nhỏ giọt vàng anh / Ngày đã chạm tận cùng mê lộ / Buổi tang điền giun dế cũng điêu linh.
10 Tháng Sáu 20215:28 CH(Xem: 1097)
xuống cầu thang / ngay khi áo chưa cài hết nút / vẫn vừa bước vừa vấp / ngoại trừ hôm nay gió ùa từ cửa chính không khép
07 Tháng Sáu 202111:27 CH(Xem: 1188)
hôm qua, một người bạn nói với tôi / chúng ta sẽ không bao giờ thoát ra / đất nước này sẽ không bao giờ thoát khỏi / tất cả đã bị đóng đinh / tất cả là số phận / hôm khác, tôi đọc một lá thư hay một luận đề khoa học? bản sắc là gì / với một dân tộc 'tự thua'?
05 Tháng Sáu 20211:31 SA(Xem: 1301)
Buồn tôi trĩu đầy làm sao người biết / Mưa ướt môi mềm hay nước mắt tôi rơi / Tôi đi qua hay ngày đang qua miên miết / Dừng lại nơi nào nỗi nhớ cũng chơi vơi. /