- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,521,190

Vời vợi xa / Bài thơ này đang ốm

17 Tháng Chín 201112:00 SA(Xem: 97761)


2011-09-17_151714

Vời vợi xa

 

 

Xa xôi trong căn phòng hẹp

Bầy sẻ bay theo vệt sáng hoang hoang

Nhịp thảng thốt như tin nhắn lạc

 

Xa không chỉ từ thân xác

Cái tổ nhỏ nhoi kết bằng ý nghĩ về nhau cũng quá đỗi xa xôi

Dải sương mù cuối năm kéo ngôi đền lùi lại

Nấp sau bao lí lẽ tỏ mờ

 

Xa thật xa những nét vẽ bơ phờ

Đâu phải hình ấy, nghĩa ấy, cái vung tay ngạo đời cỏ rả

Cây biết chọn một ngày rụng lá

Đời tắt nơi nao thì bí ẩn muôn ngàn

 

Có chữ nào tát cạn

Khoảng cách mênh mang này

 

Hơi thở nào khơi lên đám cháy

Từ tro tàn ngày xưa

 

Người đang tới xa xôi gõ cửa

Múa tưng bừng trên những ngón tay thon...

 

 

Nguyễn Bình Phương

 

 

 

Bài thơ này đang ốm

 

 

Qua nét nhòa ô cửa

Những giọng nói một cái lá cũng nhòa

Mình ngờ dòng sông sắp hết

 

Ngờ những cuồng tin đã mệt

Liu riu khuất phía sau đồi

Có ai đó bỗng nhiên ngừng rơi

Sau quãng dài tê mê buông thả

 

Mình ngờ quá mưa không sang được nữa

 

Ngờ như những lời ngang ngửa

Đã xanh rêu với u huyền

Những áng bay ngọt lừ không còn mùa đưa tiễn

Chiều ra ngả bóng làm chi.

 

Ốm là bước qua nghịch lí

Về thiếp trong những nét nhòa

Kẻ dừng lại kia vừa giật mình chạnh nghĩ

Tuồng như sống cũng chỉ là rơi

Chỉ là dăm ba tiếng gọi

Hớt hơ trên những chia lìa

 

Mình ngờ ngợ thời gian rất lạnh!

 

Chấm một dấu chấm than đỏ quạch

Rồi xem ấm tới bên nào.

 

 

Nguyễn Bình Phương

(Hà Nội)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 112790)
C ó không bóng ai đó leo lên trời cong bốn dấu chấm điểm Bàn tay em đẹp lộng lẫy mọc ra chiếc răng nanh Tiếng nói của lưỡi con rắn độc từ đâu cất tới.
02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 98791)
T ại sao chị lại hay buồn? Những cuộc tình. Tôi luôn là người thua thiệt. Ngay cả khi chị bỏ người ta sao? Tôi chưa khi nào bỏ ai cả. Là người ta bỏ tôi chứ.
02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 110498)
t ôi đã thấy những bộ mặt hợm hĩnh trước giây phút cuối cùng ném những đóa hoa tươi màu xuống huyệt lạnh có phải để thể hiện tiếng nói của bản năng hay sự rung cảm và tín ngưỡng tất cả đã dán lên trán nhãn hiệu tình yêu hiện thực...
02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 85540)
... N hững người mang gia cảnh như cô, và ở nước Mỹ này thì đấy là gia cảnh bình thường, họ không hay có máy điện tóan, và không luôn địa chỉ liên mạng. Hộp thư mang đầy những tin buồn từ chủ nợ, từ nhà trừng giới, tù ngục, bệnh viện tâm thần, những đứa con hoang, tòa án ly dị.
02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 107055)
A nh làm sao hâm nóng cái tổ kia [bằng hơi thở hen suyễn anh?] anh làm sao hong khô những cọng rơm đó [bằng thân nhiệt tai biến anh?] thừa lại chỉ bao nhiêu nồng ấm liệu đủ cho em không?
02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 85443)
N hững tàng cây ngả nghiêng trong gió. Lá me xanh rải đầy đường. Cơn đói bò lan ra cả ngoài da. Chỉ còn hai tiếng đồng hồ nữa là tới giờ hẹn. Không còn cách nào khác. Hắn đạp xe vòng quanh con phố. Bụng quặn lên ngàn con sóng. Biển động cấp năm trong bao tử và ruột non ruột già.
02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 105335)
c hi long xẻ cành chiếm hữu rừng rựng màu mây khóc đông nam chia cắt mùa trăng phủ đầu rồng nằm ngủ...
02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 95912)
T ôi cúi xuống chỉ cho người cha những chấm đỏ tìm thấy tụ lại trên những mảnh xương chưa tan hết. Những chấm này thật hiếm hoi, không ai hiểu tại sao lại có. Người Á Đông tin là chỉ ai có một đời sống thánh thiện, tốt đẹp mới có những vệt son này lưu lại trên xương. Bổn phận của tôi là nhặt những mảnh xương này, thận trọng bỏ từng mảnh xương vào một cái máy xay nhỏ và tán ra như bột để trộn lẫn vào phần tro than.
02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 105713)
D ưới gốc cây đào một chùm hoa chuông trắng vừa rủ nhau có mặt tiếng chuông reo dưới mỗi cánh hoa leng keng trong hồn
02 Tháng Mười 201112:00 SA(Xem: 102507)
t ựa vào nhau nhìn ngang sóng cả quà tặng người còn mỗi cuộc gian nan