- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Mạn Đàm Văn Học H L 95

25 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 13127)

Paris sân khấu

NĂM MƯƠI NĂM LIÊN TỤC TRÊN SÂN KHẤU 

Ngày thứ bảy 16 tháng 02/1957, lần đầu tiên chúng tôi chui vô rạp La Huchette, trong khu Latinh Paris quận Năm, coi vở kịch hài La Cantatrice chauve (Cô ca sĩ hói đầu - 1950) của Eugène Ionesco (1909-1994).

Tuy được soạn và ra mắt khán giả ngay từ giữa năm1950, nhưng vở kịch bấy giờ cứ như lạc lõng trong môi trường kịch nghệ chiếm lãnh bởi những kịch tác gia danh tiếng, chẳng hạn như Jean Giraudoux (1882-1944), Jean Anouilh (1910-1987) hay Jean-Paul Sartre (1905-1980) và nhiều nữa, trong khi tác giả mới tinh này quả tình còn lạ hoắc trong con mắt mọi người. Nên chỉ vài đêm trình diễn là khán giả rời rạc, phải dẹp tiệm trong tiếng la ó ồn ào. Có nhà phê bình lúc ấy đã chẳng ngại phán xét: «Cũng may là chúng ta sẽ không còn nghe nói tới cái ông Ionesco nào đó nữa.» Rồi phải đợi thêm bảy năm dai dẳng, cho tới ngày 16 tháng 02/1957, vở kịch mới được trình diễn trở lại - theo kế hoạch là trong vòng một tháng.

Nửa thế kỉ sau

Vậy mà đúng nửa thế kỉ sau, từ xa về tới Paris, chúng tôi vụt nghe nói vở Cô ca sĩ hói đầu vẫn còn đang được trình diễn liên tục không ngừng nghỉ từ bấy tới nay. Thế là, tò mò, chúng tôi lại bước vô rạp La Huchette lần nữa, vào tối thứ bảy 17 tháng 02/2007 vừa qua, xem một vở kịch đã coi năm mươi năm trước. Và chúng tôi không khỏi lấy làm sửng sốt vô ngần khi nom thấy phần đông diễn viên đã đóng vai trước kia vẫn còn đó, hiện diện, trung thành với vở kịch, rạp hát, dầu họ nay đã đến độ cổ lai hi rồi, kẻ 72, 76, người 81, 82. Sự thể này chứng tỏ một điều là tác phẩm không cũ rích chút nào, mà còn rất ư hiện đại. Phối cảnh, bài trí, trang phục, ngay cả diễn viên tuy đầu tóc đã bạc màu vẫn y chang như trước, không lỗi thời cũng không phai lạt.

Theo ghi nhận trong cuốn Le livre Guinness des records (Sách ghi kỉ lục Guinness - mới vừa phát hành), đây là lần thứ 15.762 kiệt tác này được (suýt soát) một trăm nghệ sĩ thay phiên nhau thủ sáu vai chánh trong vở kịch trình diễn ở rạp La Huchette - và riêng chúng tôi, vâng, còn riêng chúng tôi thì là khán giả thứ 1.503.288 kể từ ngày 16 tháng 02/1957 tới nay. Một kỉ lục chưa từng thấy trong nền kịch nghệ hoàn cầu, từ Âu sang Á, kể cả trong trường hợp vở Hamlet (Hamlet - 1601) của kịch tác gia Hồng mao William Shakespeare (1564-1616) chẳng hề được trình diễn liên tục trong một rạp hát suốt thời gian dài hơn nửa thế kỉ. Ông Jacques Legré, 72 tuổi, đương kim giám đốc rạp hát và là diễn viên từ ngày 8 tháng 02/1961, thủ vai trong vở kịch lần này là lần thứ 4.489 trong suốt 46 năm trời.

Còn ông Nicolas Bataille, 82 tuổi, đạo diễn và diễn viên ngay từ thuở vở kịch mới chào đời, khi hạ màn hôm nay, vừa tháo cà vạt vừa cởi bỏ trang phục, thì hồi tưởng: «Lần thứ mấy tôi thao tác y hệt như vầy đây, năm ngàn, mười ngàn? Làm sao nhớ hết được, tôi đâu có đếm.» Chính ông, bấy giờ vừa tròn tuổi 24, là người đầu tiên tình cờ đọc mấy trang đối thoại của một tác giả lạ hoắc, chưa ai biết đến: Eugène Ionesco, một anh chàng gốc Rumania sang Paris làm luận án tiến sĩ về tội tổ tông trong thi ca Pháp, sống bằng nghề sửa bản in cho một nhà xuất bản nhỏ. Ông tiếp: «Ai cũng bảo: không diễn được đâu. Nhưng khi đọc xong, tôi vụt hiểu ngay rằng đây là một vở kịch nhứt định sẽ gióng tiếng đánh thức hàng loạt khán giả chỉ quen coi thứ tuồng hát truyền thống, tầm thường. (…) Bọn chúng tôi thuở ấy chẳng có đứa nào đủ xu hào rủng rỉnh trong túi để mướn phòng, nên phải tập dượt khi thì ở căn nhà tác giả khi thì ở nhà tôi, chật hẹp nhưng không làm sao khác được. Còn trang phục và bàn ghế bài trí thì bạn bè hùa nhau mỗi người giúp một tay. Năm 1950, thất bại nặng nề, bị khán giả la ó, bỏ ra về nửa chừng. Rồi phải đợi đến năm 1957, La Cantatrice chauve mới được trình diễn trở lại, lần này thì, lạ thay, bất ngờ thành công rực rỡ liên tục cho tới tận hôm nay.»

Kịch phản kịch

Hay anti-théâtre, để nói theo nguyên tác tiếng Pháp. Eugène Ionesco gọi vở La Cantatrice chauve anti-pièce, đồng nghĩa với anti-théâtre. Một thứ kịch nói vẫn còn có sân khấu, có nhơn vật, có động tác, có đối thoại như trong kịch nói truyền thống, nhưng sân khấu ở đây là loại sân khấu phủ nhận sân khấu, trong đó diễn tấu những nhơn vật mà động tác và đối thoại cốt dùng để phủ nhận chính mình.

Kịch mở màn cho thấy, trong một gian phòng anglais (ăng lê), có một cặp vợ chồng ăng lê ngồi trên ghế bành ăng lê, ông đọc báo ăng lê, bà đan áo ăng lê - tóm lại, hết trọi mọi thứ bao quanh họ thảy đều là ăng lê. Ngay cả chiếc đồng hồ ăng lê kim quay ngược chiều ăng lê cũng đánh mười bảy tiếng ăng lê, khiến họ bỗng dưng ngộ rằng mình cùng sống với nhau trong một ngôi nhà ăng lê và cùng sanh một cô con gái ăng lê có hai con mắt ăng lê một bên đỏ ngầu một bên thì trắng bạch… Xuyên suốt vở kịch không hề thấy xuất hiện một cô ca sĩ nào, nói chi tới ca sĩ hói đầu, dẫu rằng «tóc cô bao giờ cũng được búi gọn gàng»: lảng vảng có chút gì phi lí trên sân khấu. Ngay cái tựa đề cũng là hậu quả của một tình cảnh tương tợ. Số là trước đó, có một diễn viên đang tập dượt lẽ ra phải nói: «… un homme qui avait pris pour femme une institutrice blonde - hắn lấy một cô giáo tóc vàng», thì anh ta lại líu lưỡi, thốt ra một mạch: «… qui avait pris pour femme une cantatrice chauve - … lấy một cô ca sĩ hói đầu». Eugène Ionesco bấy giờ có mặt tại chỗ liền chụp lấy lời nói loạn xạ đó đặt tên cho vở kịch, tin rằng nó quả ăn khớp với cảm tính phi diễn dịch trong tác phẩm.

Cảnh đời phi lí, thật vậy, đã lần hồi được quảng đại quần chúng nhìn nhận, nhứt là trong giới trẻ. Qua phim ảnh, qua sách báo, và qua cả kịch diễn bấy giờ: đồng thời với Eugène Ionesco, còn có không ít kịch tác gia khác cũng khai thác đề tài này, tuy mỗi nhà một cách thế độc đạo. Chỉ cần nhắc qua ở đây mỗi một Samuel Beckett (1906-1989), giải Nobel văn chương 1969, tác giả vở kịch nổi tiếng En attendant Godot (Mải đợi Godot - 1953), mà chủ đề là chờ, nhưng chẳng chờ ai hay chờ việc gì, vì chẳng có ai đến cũng chẳng có việc gì xảy ra - các nhơn vật cứ thế mà chờ, trơ trơ ra đó, không quá khứ, không tương lai, vô bổ như trong cuộc đời.

Hỏi xem khán giả từ nửa thế kỉ nay thuộc thành phần nào, thì đương kim giám đốc Jacques Legré liền đáp không chút do dự: «Rạp hát chỉ có 92 chỗ ngồi, nên nói chung lần nào cũng đầy nghẹt. Đa số khán giả thuộc thành phần học sanh và sanh viên, vở kịch được ghi trong chương trình văn học. Phần khác là du khách nước ngoài, kịch Ionesco đều được nhắc tới trong sách hướng dẫn du lịch. Số còn lại là những người thích xem kịch, nhứt là loại kịch nửa bi đát nửa khôi hài, mà Cô ca sĩ hói đầu là vở kịch điển hình.»

Thành tựu

Tuy đã nghiễm nhiên trở thành cổ điển - nó đã chẳng được ghi trong chương trình văn học đó sao?, vở kịch của Eugène Ionesco vẫn cứ khiến khán giả không thôi lấy làm lạ mắt lạ tai, thậm chí còn khiến họ thấy chướng, khó coi. Nhưng đồng thời nó lại vừa vui nhộn, vừa kì lạ và vô cùng phi lí. Chính các khía cạnh trộn lẫn này, cộng với tư duy của tác giả, là những yếu tố tạo nên thành tựu có một không hai trong nền kịch nghệ đương thời. (*)

TRẦN THIỆN-ĐẠO

(Paris 18/02/2007)

---------------------

(*) Xem thêm: Eugène Ionesco, Số phận của một tác phẩm Chỗ khuyết - trong Trần Thiện-Đạo, Cửa sổ văn chương thế giới (Nxb Văn hóa Thông tin - 2003), tr. 24-49.

 

 

 

 

 

 

Góc nghĩ

T H Ờ I Đ Ạ I A – C Ò N G

 

Chẳng ai lại chối cãi rằng thời đại này là thời đại @. Thời đại mà công nghệ điện tử tràn ngập khắp mọi nơi, không chừa một hẻm hốc nào trên quả địa cầu rất ư bé nhỏ và hữu hạn của chúng ta. Nghiễm nhiên thiết lập một nền dân chủ mới - xin bạn đọc chú ý : từ nền dùng ở đây không hàm nghĩa loại chế độ chánh trị vốn có khả năng giăng tỏa tường lửa. Nhờ đó mọi người đều có sẵn trong tay các phương tiện thông tin đại chúng, tùy nghi sử dụng một cách chủ động hoặc thụ động. Internet, blog (hay weblog, bút kí trên mạng), sms (hay short message service, tin nhắn), chat (chuyện trò)… ôi thôi đủ thứ. Chúng ta hãy rảo một vòng, nhứt là ở các đô thị lớn, Sài gòn, Hà nội…, nhỏ hơn, Đà nẵng, Hải phòng… mà coi : từ sáng đến khuya, các cybercafé hay cà phê internet lúc nào cũng đông nghẹt khách hàng, già có, sồn sồn có, (nhứt là) trẻ có. Sự thể này chứng tỏ một điều là con người lắm khi trở thành nghiện ngập, ghiền mà không dè.

Ghiền trà, ghiền rượu, ghiền … ông Tú Xương đầu thế kỉ trước đã chẳng kê khai thẳng tuột ba cái lăng nhăng trong đó có cả... đàn bà đó ư ? - và ghiền đủ thứ khác, như thuốc phiện, cà phê, thuốc lá ... Các loại ghiền vừa nhắc tới đây, nghĩ kĩ, thảy đều do một sản phẩm cụ thể chủ dụ, chi phối. Trà, rượu, thuốc phiện, cà phê, thuốc lá cùng với một số hóa chất khác hễ được dịp tung hoành là tự khắc biến thành ma túy trà/hòa trộn vô máu huyết, khiến cho nạn nhơn khó bề vùng vẫy, hết cơ thoát khỏi. Nhưng trong trường hợp mà nạn nhơn không bị chủ dụ, chi phối bởi loại ma túy cụ thể đó, thì chính y lại tự mình lôi cuốn lấy mình, hoặc bởi những trò chơi không mấy hữu ích - cho mình, cho gia đình và cho xã hội. Tiếng Việt quả tình tinh tế hơn tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Ý…(có mỗi một từ là addict hoặc addiction để chỉ định) khi gọi loại ghiền đặc biệt này qua động từ mê : mê đá banh, mê gái (ở đây, ông Tú Xương có phần nào lẫn lộn chăng ?), mê cờ bạc, mê cá độ…

Và mê trò chơi điện tử. Trò chơi này lắm khi lùa nạn nhơn vào trong một vũ trụ ảo, tách rời thực tế. Nguy hại là ở chỗ đó, nhứt là cho lớp trẻ chưa biết tự kềm chế. Làm sao tập trung đầu óc để suy luận, để nhớ khi mà đồng thời tai đeo iPod (máy nghe nhạc), mắt đọc tin nhắn trên điện thoại di động và dán lên màn vi tính chat với bạn bè ? Người ta thường cho rằng công nghệ điện tử giúp cho con người dễ liên lạc, giao thiệp và trao đổi với nhau. Không sai. Có điều là nhận xét này trộn lẫn và lầm lẫn hai ý niệm hoàn toàn khác biệt : thông tin và trao đổi. Qua máy điện tử, tin tức hầu như được truyền thông ngay liền khắp trọn hoàn cầu. Còn trao đổi nhứt thiết phải qua trung gian là con người, có quan hệ xã hội, có thời gian suy ngẫm. Các loại Tic (Téléchargement, information, communication = Ghi tin, thông tin, trao đổi) và internet quả đã tăng cường gấp bội các phương tiện thông tin, nhưng liệu chúng có giúp cho con người trao đổi với nhau dễ dàng hơn không ?

Đó là nghi vấn chúng tôi muốn chia sẻ cùng bạn đọc hôm nay.

TRẦN THIỆN-ĐẠO
(Paris, 16/03/2007) 

TRẦN THIỆN - ĐẠO
(Paris, 16/03/2007)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Mười Hai 20256:59 CH(Xem: 756)
Năm 2025 đánh dấu một bước ngoặt đặc biệt trong hành trình của Ocean Vuong (*). Nhà văn, nhà thơ gốc Việt nầy đã trở thành một trong những khuôn mặt quan trọng nhất của văn chương Mỹ đương đại. Không còn là “hiện tượng thơ”, không còn được biết đến qua nỗi đau di dân, không còn đứng trong hào quang của Night Sky with Exit Wounds hay thành công bất ngờ của On Earth We’re Briefly Gorgeous trước đây, Ocean Vuong năm 2025 là một nhà văn đang mở ra biên giới mới của chính mình với The Emperor of Gladness (397 trang; 25 chương đánh số từ 1 đến 25; Nhà Xuất bản Penguin Press, New York, 2025) . Tác phẩm mới nầy nhanh chóng được các danh sách uy tín của Amazon xếp vào một trong những cuốn sách được mong chờ nhất trong năm 2025(**) và xác nhận Ocean Vuong đã chuyển từ “ngôi sao mới của thơ ca” thành “một trong những giọng văn triển vọng của thế kỷ XXI”.
20 Tháng Mười Một 20251:10 SA(Xem: 1739)
Ngô Thế Vinh’s Anthology II - Portraits of Literature, Art, and Culture is a masterful act of reclamation, a radiant arras woven from the lives and legacies of eighteenliterary, artistic, and cultural figures who defined South Vietnam’s vibrant intellectual scene before the cataclysm of April 30, 1975. This collection is not merely a gallery of portraits but a resolute stand against oblivion, preserving the humane, dynamic, and innovative spirit of the Republic of Vietnam (RVN). With a physician’s precision and an exile’s longing, Vinh crafts a narrative that resurrects a cultural heritage nearly erased by decades of suppression, offering readers a window into an era that was as fleeting as it was profound.
09 Tháng Mười Một 202510:34 CH(Xem: 1924)
"Tuyển tập II chân dung văn nghệ sĩ" là một công trình mới của Nhà văn Ngô Thế Vinh, giới thiệu 18 văn nghệ sĩ và nhà văn hoá thành danh thời trước 1975 ở miền Nam Việt Nam. Những tác phẩm, chân dung và chứng từ trong tuyển tập này minh chứng cho một nền văn nghệ nhân bản, năng động và đột phá đã bị bức tử sau biến cố 30/4/1975. Do đó, tuyển tập là một nguồn tham khảo quí báu về di sản của nền văn nghệ và giáo dục thời Việt Nam Cộng Hoà. (NGUYỄN VĂN TUẤN)
22 Tháng Bảy 202510:41 CH(Xem: 5382)
Xem tập truyện Hạt U Minh, người đọc hình dung nhân gian đâu đó mang tràng hạt u minh – u u, minh minh; mù mù mịt mịt, sáng lòa sáng tỏa – như một chuỗi duyên duyên nghiệp nghiệp tương tác trùng trùng trong dòng đời nghiệt ngã và cô đơn nhưng cũng lắm nẻo đi về thanh thỏa và giải thoát tùy bước đi và hướng tới mà người thiện tâm, quý chữ thường gọi là… tu.
10 Tháng Bảy 20254:16 CH(Xem: 5782)
Ngay cả đối với bạn nào cả đời không thích đọc sách thì cũng nên đọc qua một lần bộ truyện Tam Quốc Chí hay Tam Quốc Diễn Nghĩa của La Quán Trung (chấp bút vào thế kỷ 14). Nếu muốn nghiêng về lịch sử thì đọc Tam Quốc Chí, muốn nghiêng về văn học thì đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa. Nội dung đều nói về thời kỳ loạn lạc cuối nhà Đông Hán, khi ba thế lực lớn là Ngụy, Thục, Ngô tranh giành quyền lực.
06 Tháng Mười Hai 20241:37 SA(Xem: 12048)
Ngoài bảy mươi chị mới bắt đầu cầm bút để làm thơ. Đó là những dòng tâm sự mang sắc điệu trữ tình chân chất và mộc mạc của một người phụ nữ đã chín chắn, trải đời, đầy chiêm nghiệm trong suy tư. Những chia sẽ của chị về nhân tình thế thái, tình đời, tình người. Đôi khi chỉ là những hồi ức về kỷ niệm về một thời đã xa hay thoáng thấy vẻ đẹp một sớm mai của mùa thu dịu nhẹ, hay buổi hoàng hôn với ánh chiều dần buông cũng tạo cho chị nhiều cảm xúc rất dễ thương của một tâm hồn đa cảm.
02 Tháng Mười 20246:16 CH(Xem: 16816)
Chủ nghĩa phê bình văn học thời cổ điển ở phương Đông thường diễn ra trong các hình thức: Bình văn, bình thơ và ca xướng hay ngâm vịnh; trong lúc ở phương Tây thì hình thức khá phổ biến là diễn thuyết và tranh luận. Cái hay của văn chương chỉ trụ vào hình thức diễn đạt một phần; nhưng sự tinh túy lại là cái “thần” nằm trong góc khuất của cảm xúc và tư tưởng. Bởi vậy, khi nói đến những trường hợp xướng văn, bình thơ hay phê bình văn học đã có rất nhiều văn nghệ sĩ Đông Tây như Jacques Prévert, Francoise Sagan, Mark Twain… ở trời Tây hay Tô Đông Pha, Bùi Giáng…
02 Tháng Mười 20245:12 CH(Xem: 17610)
Cách nay hơn chục năm, tôi đã viết: Luân Hoán, người kể chuyện bằng thơ. Tuy nhiên, ngay sau đó tôi đã nhận ra, bài viết chưa thực sự mở ra được hồn cốt, kiến thức và khối lượng sáng tác đồ sộ của ông. Vì vậy, hôm rồi, nhận được tập bản thảo: Nỗi Nhớ Quê Nhà Từ Montreal, do Luân Hoán gửi tặng, dù đang rất bận, tôi cũng dành thời gian đọc ngay. Một cảm xúc khác, Luân Hoán đã để lại trong tôi, khi đọc xong tập thơ dày đến 300 trang này. Thật vậy, Nỗi Nhớ Quê Nhà Từ Montreal như một cuốn hồi ký về tình yêu, cuộc sống chìm vào nỗi nhớ quê nhà được Luân Hoán viết bằng thơ: “càng già càng bớt nhớ nhà?/ quẩn quanh nhớ mỗi cái ta thật nhiều/ nhớ từ thời bé hạt tiêu/ phơi nắng giang gió thả diều, đi rông“ (Trí nhớ về chiều)
27 Tháng Năm 20249:48 SA(Xem: 21599)
Sau hơn hai mươi năm, tác phẩm ra đời, tôi đọc lại cuốn sách và cảm xúc vẫn nguyên vẹn trong tôi như lần đầu tiếp cận với Truyện Khảo Về Huế của tác giả Trần Kiêm Đoàn (Nxb Trẻ tháng 3/ 2000).
19 Tháng Tư 20246:57 SA(Xem: 26266)
Sáng sớm Chủ Nhật, điện thoại gõ nhẹ, nhìn vào messenger thấy dòng chữ nhắn tin từ chú Khánh Trường: “Tập thơ in xong rồi. Ghé lấy nhé.” 30 phút sau tôi ghé nhà, chú chỉ lên kệ sách: “Chỉ mới in 3 cuốn. Cháu cầm 1 cuốn về đọc trước.” Mở trang đầu dưới dòng chữ THƠ KHÁNH TRƯỜNG là hàng chữ “Tặng cháu, Nina Hòa Bình Lê”. Cảm động. Bài viết này xin có lúc được gọi Chú, xưng cháu.