- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,224,112

Lại Chuyện Không Thể Kể Cho Nghe.

17 Tháng Giêng 201012:00 SA(Xem: 22608)

hoangchinh_0_300x190_1Chuyện ấy xưa rồi, em tính là không kể cho anh nghe. Nhưng bây giờ nghe rồi thì phải quên đi nhé. Hứa đi! Không hứa em không kể đâu. 

*** 

Phải công nhận hắn đẹp trai. Dáng cao tre, trúc. Tóc rừng lá mùa thu. Mười ngón tay học trò. Mắt biển xanh mùa hạ. Nếu phải nhìn vào đôi mắt ấy một lúc nhiều cô gái sẽ xây xẩm mặt mày như trúng gió. Biết rõ như thế nên nàng ngó đi chỗ khác khi hắn hỏi có phải cô là người Trung quốc không. 

Dạ không. 

Nàng e ấp trả lời cùng với cái lắc đầu. Vạt tóc xỏa xuống một bên vai. Con mắt chỉ dám nhìn thoáng qua khuôn mặt người đàn ông. Nàng sợ cái khung mầu biếc xanh của đôi mắt. Nàng sợ chết đuối. Ngày còn bé đã một lần hụt chân bên bờ sông. Dòng nước cuốn đi như giông gió. Đã thoát chết một lần, chẳng ai muốn lại thêm một lần chết hụt. Cho dù là chới với trong đôi mắt một người. 

Cô có nét dễ thương của một cô gái Á Đông. 

Giọng đàn ông trầm, ấm. Tim người con gái rối lên những nhịp rời. Như trống làng báo nguy bà ngoại kể ngày xưa lúc bờ đê sắp vỡ vì nước lụt. Nàng bối rối tìm lời đối đáp. Vài giây suy nghĩ, nàng tìm ra câu trả lời. 

Tôi là người Á Đông nhưng tôi chắc tôi không có nét dễ thương mà anh nói. 

Hắn cười. Lại thêm một vẩy bùa vung lên như vạch ra từ đầu mười ngón tay phù phép của mụ phù thủy gian manh. Hàm răng trắng và đều tăm tắp. Ơi cái xứ sở của những đứa trẻ được chăm sóc từ chiếc răng sữa trở đi. 

Thấy không. Cô còn có cái khiêm tốn của những người đàn bà đảm đang. 

Hắn tán tỉnh tự nhiên như đang nói về nắng mưa, thời tiết; về cơn gió sang mùa, về những vẩy tuyết tan đầu mùa xuân hai bên đường phố. Nàng lùi lại một bước. Hắn cao hơn nàng một cái đầu. Nói chuyện thế này đứng xa dù sao cũng đỡ vất vả cho nàng. Và cũng an toàn nữa.

Nhưng hắn đã tiến tới sát bên nàng. 

Tin tôi đi. Cô sẽ thích chỗ làm này. 

Tôi cũng mong như vậy. Nàng trả lời qua quéo. 

Thật mà. Sáu năm trước, tôi nhận việc ở công ty này, rồi mọc rễ ở đây luôn. 

Nàng lùi tới sát cạnh bàn. Cái áo sơ mi ban sáng cố tình bỏ hở một nút cổ bỗng dưng làm thân thể nàng trống trải. Hắn trên cao nhìn xuống. Biển dạt dào trong con mắt biếc. Biển nghiêng nghiêng. Biển vỗ sóng lên bờ cát nàng. Biển tràn nên con dốc thoai thoải bờ ngực con gái. Chiếc áo ngực ren đen đồng lõa với lũ sóng dịu dàng. 

Cô lạnh à. Hắn hỏi. 

Nàng lắc đầu. 

Sao cô rùng mình. 

Trong một thoáng, muốn đổ lỗi cho những con sóng trong hai vũng biển biếc xanh, nhưng rồi nàng cố kéo câu chuyện qua hướng khác. 

Anh làm ở đây sáu năm rồi à. 

Nàng hỏi cho có. Lòng rối bời vì cảm giác nhột nhạt nơi khuôn cổ trắng ngần. Chiếc cổ mà bạn bè vẫn khen là thuôn dài như cổ cô tài tử điện ảnh Hồng Kông nào đó. Chiếc cổ mà người đàn ông của nàng vẫn dè dặt những môi hôn cùng lời thì thầm. Thương là thương chiếc cổ thiên nga cánh trắng như bông tuyết. Nhưng giờ này người đàn ông của nàng không có mặt nơi đây. Giờ này chỉ có hắn với nàng trong căn phòng nhỏ như chiếc hộp.

Tôi sẽ chỉ cho cô cách làm. Cũng dễ thôi. Tôi tin cô làm được. Hắn nói.

Nàng hơi nao núng khi hình dung khoảng cách sẽ thu hẹp trong những ngày sắp tới. Cái khoảng cách mà những người làm thơ viết nhạc ở quê hương nàng vẫn thường đem loài chim sáo, loài chim đa đa ra để trách móc xa gần. 

Nàng đi vòng ra sau chiếc bàn, ngồi xuống ghế. Khoanh hai tay trước ngực như cô học trò ngoan trước mặt thầy giáo. Hắn bước theo, đứng cạnh lưng ghế của nàng. 

Bây giờ mở computer lên nhé. Hắn nói. 

Hắn cao và đang đứng nên đầu của hắn cách xa mái tóc nàng một khoảng dài nhưng sao nàng vẫn cảm thấy hơi thở hắn bò lan trên da cổ. Những gai ốc nổi đầy trên da. Nàng muốn đưa tay gài lại chiếc nút cổ nhưng hai bàn tay không làm theo nàng mà lại nghe lời của gã đàn ông xa lạ. 

Nút này chứ. 

Hắn nhón lấy những ngón tay nàng, đặt vào chiếc nút bấm mở máy điện toán. 

Mình sẽ là hai người đồng sự thật tương đắc. 

Hắn nói trong khi chờ những hình ảnh láo nháo trên màn hình sắp xếp lại cho có trật tự. Bạn đồng sự. Nàng hiểu như thế cho dù cái chữ partner hắn dùng còn nhiều cách sử dụng khác nhau. Partner trong công việc. Partner trong trò chơi. Partner trên giường. Người đàn ông của nàng chắc sẽ không vui. Nhưng mà không kể ra thì anh ấy dễ gì biết được. Cứ vậy cho thoải mái. Công việc là công việc. Dù đôi mắt hắn có xanh biếc như nước biển vịnh Hạ Long thì cũng chẳng hại gì đến ai. Không lội xuống thì lo gì chết đuối. Nàng nghĩ thế và yên lòng nhin đăm đăm vào những con số kế toán trên màn hình. Hơi thở người đàn ông da trắng phì phò bên tai. Trong thoáng chốc nàng bắt được cả cái mùi kem cạo râu mát dịu. Cái mùi làm nàng rùng mình. 

Tan buổi huấn luyện, cô gái chạy như bay vào nhà vệ sinh, nhìn mình đăm đắm trong gương. Cặp mắt to, tròn, đen lay láy. Vầng trán cao. Đôi môi ăm ắp. Đôi môi mà người đàn ông của nàng vẫn bảo là nơi ấp ủ tình yêu. Nàng mở bóp lấy ra cây son mầu cam mua cả tháng trời chưa dám xài. Nàng gỡ bỏ lớp giấy bóng kính bọc ngoài. Cây son mắc tiền. Dự tính chỉ dùng khi đi những lễ lạc hay tiệc cưới sang trọng nên chưa bóc ra. Nhưng bây giờ thì phải dùng tới. Không lúc này thì lúc nào đây. Nàng mỉm cười với bóng mình trong gương. Con mắt đen láy. Tên đồng nghiệp bảo nàng có đôi mắt đẹp. Và gì nữa nhỉ. Đôi môi như một cánh hoa hồng. 

Những ngón tay run run vạch cây son mầu cam lên môi. Cái sắc tươi rói nhập với mầu hồng của cánh môi làm dung nhan người con gái sáng lên như được thắp bởi vòng hào quang rực rỡ. Son đắt tiền có khác. Nàng trầm trồ một mình. 

Hai chúng ta sẽ là một good team. 

Gã đồng nghiệp nói với nàng sau buổi huấn luyện ban chiều, lúc đưa nàng xuống tận bãi đậu xe. Lòng nàng rối bời. Sẽ phải kể với người đàn ông của nàng như thế nào đây về ngày đầu tiên trong chỗ làm mới. Quá nhiều điều để kể, chẳng còn nhớ chuyện nào trước chuyện nào sau. Cuối cùng, nàng quyết định sẽ chỉ nói những điều trấn an. 

Chỗ làm mới được không em. Câu hỏi thoát ra từ khoảng cách hai nụ hôn. 

Một ngày như mọi ngày. Chẳng có gì đáng nói hết anh à. Công việc quen thuộc và nhàm chán. Nàng nói một tràng như sợ sẽ quên rồi vấp váp. 

Người đàn ông của nàng nhỏ nhẹ. Rồi sẽ quen, chịu khó lúc ban đầu. 

Lại môi hôn dỗ dành. 

Chờ em chút. Nàng khẽ đẩy chàng ra. Để nguôi bớt cái áy náy trong lòng, nàng quyết định thoa lên môi chút mầu cam từ cây son đắt tiền. 

Cho người đàn ông của nàng. 

Nhưng nàng tìm hoài không thấy cây son. Bóp lớn, bóp nhỏ. Túi trong, túi ngoài đều không thấy. Nàng không lấy nó ra khỏi túi xách trong giờ làm nên không thể để quên trong ngăn bàn chỗ làm việc. Cũng không thể rơi đâu đó trên đường về bởi nàng luôn giấu những đồ trang sức trong một ngăn có dây kéo và luôn kéo sợi dây khóa cẩn thận. Chỉ còn một chỗ. Nhà vệ sinh nữ, nơi nàng mở cây son ra dùng lần đầu tiên. Ơi, cây son mắc tiền. Đi chơi với người yêu còn không dám xài để làm duyên làm dáng với chàng. 

Đi ngủ sớm em nhé. Mai còn training mà, phải không. Cái giọng ân cần. Người đàn ông của nàng. 

Buổi sáng ngày thứ nhì người yêu hôn nàng ở cửa, nhỏ nhẹ dặn dò cố lên nhé, lúc đầu bao giờ cũng khó khăn. Nàng cười cho chàng yên lòng. 

Vừa tới sở, nàng đã chạy ngay vào nhà vệ sinh nữ. Bốn vách tường lót gương soi. Thiếu phụ Á Đông. Hai con mắt to, đen, tròn nhìn nàng ngơ ngác. Bàn rửa mặt trống trơn. Mùi thuốc sát trùng gây gây cánh mũi. Nàng ngắm mình trong gương như nhìn một dung nhan xa lạ. Một người đàn bà da trắng đẩy cửa bước vào, khẽ chào nàng. Nàng vui vẻ chào lại. Trong một giây, nàng suýt buột miệng hỏi bạn có thấy cây son môi mầu cam hôm qua tôi bỏ quên ở đây không. 

Nếu kể chuyện này cho người đàn ông của nàng nghe, chắc chắn anh sẽ bảo số phận không muốn em trang điểm cho người nào khác ngoài anh. Nàng ấm ức mở túi xách, lấy cuốn sổ tay, xé ra một trang, lấy bút viết vội lên vài chữ. Ai tìm thấy cây son mầu cam, vui lòng cho xin lại. Rồi viết tên và ghi số điện thoại của nàng ở góc mảnh giấy. Hy vọng người đàn bà quét dọn hay ai đó tình cờ bắt gặp sẽ trả lại cho nàng. Cây son bằng một ngày lương làm việc vất vả.

Gài miếng giấy lên góc tấm gương xong, nàng đẩy cửa bước ra hành lang, đi về phía phòng làm việc. 

Hắn chờ nàng ở cửa. Tên đồng nghiệp đẹp trai. Hắn đứng nép qua một bên cho nàng bước vào. Cái đầu hơi cúi từ chiếc lưng cao lênh khênh với câu chào buổi sáng. 

Không có môi son mầu cam đỏ, nàng hơi mất tự tin khi nghĩ những đóa hồng mà hắn khen ngợi hôm qua, sáng nay sẽ phai mầu. 

Tôi có cái này cho cô. Hắn nói với một nụ cười. 

Cái gì vậy. Nàng hỏi và nín thở lách qua cái khoảng trống giữa thân hình hắn và khung cửa gỗ. 

Hắn chộp lấy cánh tay thon thon con gái. Trời ơi, cái tên bạo dạn. Nàng nghĩ. Mới ngày thứ nhì mà đã níu kéo người ta thế này, không biết ngày thứ ba sẽ còn tiến tới đâu. 

Nàng. Dùng dằng nửa muốn gỡ những ngón tay hắn ra, nửa ngại hắn sẽ chê mình nhà quê, lỗi thời. Mặt nóng bừng. Tim nhẩy múa lăng quăng trong lồng ngực. 

Hắn móc trong túi áo sơ mi của hắn ra một vật gì nhỏ như cây bút. Trời ơi, chưa gì đã quà cáp. Trong thoáng giây, nàng thấy người yêu nói đúng. Bọn đàn ông bao giờ cũng vậy, sẽ tìm mọi cách để chinh phục người đàn bà. Nếu đi đường tắt được thì càng tốt. Tên đồng nghiệp này đang chọn con đường ngắn nhất. Hai đầu gối nàng run rẩy. Bây giờ mà hắn ôm hôn nàng thì sao nhỉ. Chắc chắn không thể kể cho anh nghe được rồi. Và cũng chẳng dám đẩy đôi môi mỏng ấy ra bởi vũng biển xanh sóng sánh kia đang làm nàng chóng mặt. 

Và nhất là tìm việc làm thời kỳ kinh tế tắt kinh này đôi khi như chuyện mò kim đáy biển. 

Cái vật nhỏ xíu nằm trong lòng bàn tay hắn. Bàn tay nắm lại. Hắn đưa bàn tay ấy vào sát mặt nàng. Rồi những ngón tay thuôn mở ra. Cây son nở nụ cười mầu đỏ cam trong lòng bàn tay hắn. 

A. Nàng reo lên mừng rỡ. Anh tìm thấy ở đâu vậy. 

Trong lúc nàng hối hả vồ lấy cây son trong lòng bàn tay người đàn ông, hắn cúi xuống thật thấp, nghiêng đầu, chạm nhẹ môi hắn lên cánh môi nàng. Mùi đàn ông. Mùi kẹo bạc hà. Mùi thuốc cạo râu. Mùi của lục địa xanh thơm cây trái mịt mù không gian. 

Hôm qua cô bỏ quên trong nhà vệ sinh, nhớ không. Hắn thì thầm. Thôi bắt đầu làm việc nhé. Mình sẽ là một good team. 

*** 

Ngày đầu tiên trong chỗ làm mới của em như thế đấy. Ngày đầu hồi hộp mới đáng nói, mấy ngày sau thì cũng lại một ngày như mọi ngày thôi anh à. Không được thắc mắc nữa nhé. Em kể hết rồi đấy!

Hoàng Chính

 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Giêng 201911:34 CH(Xem: 579)
Mẹ Thúy Diễm là dược sĩ. Cha cô làm chi đó trên huyện. Lâu lâu ông có lên tỉnh để họp. Bà Thúy Thanh – mẹ của ba đứa con hai trai một gái, trong đó có Thúy Diễm - là chủ một Pharmacy rất bề thế của thị trấn Y. Diễm đến trường bằng xe hơi có tài xế đưa đi đón về. Hai anh trai của cô không đỗ đại học vì thế họ vào trung cấp dược. Ra trường thì nơi thi thố tài năng là cửa hiệu của gia đình. Bán thuốc theo toa bác sĩ hay khách hàng yêu cầu :“Cho tôi ba ngày thuốc cảm ho” thì Thúy còn bán được nói chi hai ông trung cấp.
07 Tháng Giêng 20194:17 CH(Xem: 901)
Dịp gần đây tại nước Nam, có tay nhà văn trong một cơn hứng khởi rồ dại, bỗng nảy ra ý định viết lại những câu chuyện cổ tích bi thảm của nước hắn. Những câu chuyện hắn đã được nghe, kể, giảng giải từ bé. Nay lớn lên. Già đi. Hắn chợt thấy những câu chuyện kia không đâu vào đâu. Hơi ngớ ngẩn. Thậm chí là phi nhân. Truyện trò gì mà lại đi ca ngợi một con mụ ác như hổ, đem em gái mình- dù là cùng bố khác mẹ thì vẫn là ruột thịt, chặt từng khúc, ngâm thành mắm gửi cho mẹ nó ăn. Khiếp hãi. Thế mà thời nay có ông nhạc sĩ còn cho vào bài hát, cả nước véo von. Rồi nữa, chuyện một ông vua có mỗi cô con gái. Yêu thương nhất mực. Mất nước phải chạy trốn cũng mang theo. Thế mà chỉ nghe lời xúc xiểm của con rùa mà chém bay đầu con, để thành ra mối hận thiên thu không tan...
02 Tháng Giêng 201910:03 CH(Xem: 581)
Cô ra khỏi tòa án và bước xuống những bậc thang trong vô thức. Trời vần vũ mây đen. Mưa bắt đầu nặng hạt. Cảm giác lạnh buốt chợt đổ ập đến làm cô run rẩy. Tiếng khóc bị kìm nén lại bây giờ như oà vỡ . Nước mắt cô lẫn với nước mưa. Không còn sợ bị ai nhìn thấy nữa. Cô khóc cho bảy năm hôn nhân và cho những ngày chênh chao sắp đến.
19 Tháng Mười Hai 20189:44 CH(Xem: 597)
...chiếc lò đốt vàng mã cũng được khuân ra, thân lò thì vàng chóe mà lại ám khói xám đen, miệng lò loe rộng ra cho dễ nuốt giấy tiền, mà lại thông được khói un và lửa xém. Mâm cúng cũng được bày biện ngoài sân vườn. Cổng vườn thì khép hờ, vừa phải, chỉ cho trẻ con đang lấp ló xếp hàng mắt liếc mày la lém nhìn qua gai rào, thấy được 3 mâm đồ ăn tú hụ, sắp xếp không lớp lang thứ tự ngổn ngang, tràn lan mà đầy ắm mùi thơm màu sắc. Nhà khá mới có thể cúng thí thực được như thế.
03 Tháng Mười Hai 201811:43 CH(Xem: 747)
Trước ngày đứa con trai chuẩn bị phỏng vấn đi Mỹ, nó đến nhờ ông bà sang tên ngôi nhà đang sống để làm bằng chứng thế chấp tài sản , theo yêu cầu của Lãnh Sự Quán. Ông bà thương con nên nó nói sao, thì nghe vậy. Cha mẹ giúp con thì có nề hà gì. Bà bị bệnh mất. Thằng con trở mặt đuổi ông ra khỏi nhà vì đó là nhà của nó. Đứng trước toà, nó thản nhiên đưa toàn bộ giấy tờ sang tên nhà hợp pháp . Tình ngay lý gian, toà xử ông mất nhà. Ngồi trước di ảnh của bà, ông bật khóc : — Bà ơi, sao con mình nó có dã tâm như vậy !
25 Tháng Mười Một 20184:12 CH(Xem: 970)
Tôi ngạc nhiên đến không ngờ chỉ bằng một vết cắt ngang trên nhánh thân của nó tưởng chừng như không gây cho nó một chút đau đớn có thể làm tổn thương đến cái thân to lớn, cao lêu nghêu đứng lừng lững hiên ngang giữa trời nắng mưa, gió bão trong bao nhiêu năm qua, vậy mà chỉ một vết cắt nhẹ nhàng ấy vô tình đã điểm trúng huyết mạch cuối cùng khiến nó ngã quỵ xuống, chịu đựng nỗi đớn đau quằn quại thân xác từng phút từng giờ rồi sẽ đến một giây phút nào đó nó không còn sức sống nữa, nó sẽ ra đi vĩnh viễn.
22 Tháng Mười Một 20183:27 CH(Xem: 695)
Giáo sư tiến sĩ Hùng Văn Hạ, đương kim viện trưởng Viện hàn lâm súc sản được nội các kỳ này mời ra chấp chính. Lĩnh chân thượng thư Bộ Dục Văn Giao. Viện trưởng Hạ kế nhiệm ngài Kê chưa đầy một khóa thì vào nhà đỏ, có ngay hàm trung ủy, cùng đợt cơ cấu với tay chiến hữu nối khố, Giang Đình Tinh Anh, con trai ngài Kê. Hôm làm lễ mừng công tại một khu resort kín đáo tít biển miền Trung, viện trưởng Hạ rưng rưng cầm ly rượu đến bên ngài Kê: “Xin thày nhận của con một ly rượu này. Công ơn thày tác tạo thật là trời bể. Có đến nát thịt tan xương con cũng không quên ơn thày!” Bây giờ kể lại thì nghe nó hơi cải lương kịch nói tuồng chèo bô lê rô lẫn lộn. Chứ thật tình lúc ấy trong không khí hưng phấn rượu bia tơi bời, tình cảm thân thiết thăng hoa ngút giời, viện trưởng thực sự là giãi tấm lòng thành. Ngài Kê cũng xúc động lắm. Không nói nên lời.
21 Tháng Mười Một 20183:42 CH(Xem: 669)
Người cảnh sát ghi những dữ liệu liên quan tới vụ án mạng. Ông nghiêng mình qua phía cửa sổ có ánh sáng ngoáy ngoáy cây viết trên một cuốn sổ tay, nét mặt ngay thẳng và cứng rắn. Thỉnh thoảng những tia nhìn kín đáo xẹt qua khắp phòng.
12 Tháng Mười Một 20189:44 CH(Xem: 833)
Bức điện ngắn ngủi. Tôi đọc và không tin ở mắt mình. Chiếc ấm điện chưa đổ nước đã cắm phích, vài khắc nổ tung. Thach giật minh chúi đầu vào bức chân dung đang vẽ dở. Tôi nhẩm nhẩm đọc lại: ‘’Em hay vô đây, anh đã xây cho chúng ta một ngôi nhà...’’.Thạch dành bức điện, lướt mắt rồi vò nát:’’ Thằng nào?’’ .Tôi không trả lời, ểu oải nằm vật ra giường.Thạch tức tối vò bức tranh. Tôi như trượt về ký ức. Đà Lạt năm ấy giữa mùa hạ chói gắt, chiecs xe khách vất vả vượt đèo Ngoạn Mục. Tôi đến Đà Lạt, bên này đỉnh đèo là mùa dông rét mướt. Cái lạnh đột ngột phả vào nỗi bức bối mà tôi đang phải chốn chạy.
30 Tháng Mười 20189:28 CH(Xem: 962)
Mưa không ngưng từ ngày cô bỏ đi. / Cô đếm từng đêm. / Đã 4000 đêm mưa. Từ khi cô đã cuống cuồng bỏ chạy, đã hấp tấp đến nỗi không kịp mang theo một thứ gì, cô lật đật lưỡi đưỡi, vấp váp, rồi vùng dậy, đứng lên, lao ra khỏi vùng phai tàn. / Phải rồi, ở đó, trong bóng tối mát dịu của người đàn ông ấy, quanh chỗ rợp đổ xuống của bờ vai rộng mà cô dựa vào mỗi đêm, quanh vồng ngực ấm mà cô chúi vào mỗi đêm, giờ chỉ là một vùng phai tàn. / Từ khi cô bỏ chạy, đã được 4000 đêm.