- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,343,144

CHÙM THƠ THÁNG NĂM

15 Tháng Năm 20196:33 CH(Xem: 1203)



Lưới - photo UL
Lưới - ảnh UL

1.- Giấc mơ thiên đường

 

Ngủ một giấc đi em

sáng mai hẳn dậy

ai làm bí thư chủ tịch

ai bán hàng rong cũng vậy

anh tin rằng hơn chín mươi triệu dân đất nước này

không người nào dám bỏ cuộc

hoặc cán đích

hoặc nửa chừng buông súng

đều phải qui hàng trước vạch áo cơm

 

Ngủ một giấc đi em

mọi thứ sẽ tốt hơn

trước khi loa phường khoan thai nhịp điệu chào buổi sáng

xe tải lao nhanh vào thành phố sau khung giờ khống chế

tiếng chổi tre sột soạt

chị lao công quẹt giọt mồ hôi ngày hôm qua mặn chát

nấp dưới ngọn đèn đường

bầy thiêu thân nức nở nguyện cầu cơ may hóa kiếp

 

Ngủ đi một giấc thật sâu

biết đâu ước mơ thiên đường mở cửa

cơn ho mãn tính thưa dần

trước khi bản nhạc không lời réo rắt

trẻ em tung tăng đến trường chẳng cần đeo ba lô nặng trĩu

cô giáo ra tận cổng chào đón học trò

nở nụ cười đôn hậu

từng sợi nắng mai quấn quanh cột cờ cả gió

 

Hồi chuông giáo đường đánh thức

chủ nhật điềm nhiên

ngày của riêng mình

con đường tình yêu

từ chợ truyền thống đến siêu thị lác đác tờ rơi khuyến mãi giảm giá

chiếc lá vàng giữ chân người khách cuối cùng

trong tour du lịch xuyên á

em tự tin vào mạng 5G

gõ dùm anh từ khóa "miễn phí"

thuộc loại đắt nhất hành tinh

có ngay chức danh

bí thư chủ tịch


Bình Địa Mộc  

Sài Gòn, 5.2019

 

2.- Viếng mộ song thân

 

Ba mẹ nằm đây

nơi yên nghỉ nào cũng vậy

khác nhau chỗ cõi lòng thanh thản

linh hồn siêu thoát

chỗ bọn trẻ chăn trâu ngồi hát

chị cắt bổi ghé qua quẹt ngón tay thành mã

con chồn hương tinh anh

xạ hương thơm nồng

 

Con trai tuổi ngoài sáu mươi khắc khoải

đường về quê dập duềnh

cơm áo liêu điêu

mỗi lần qua suối thấy mẹ còng lưng bắt ốc

qua ruộng thấy ba lưng trần trùi trụi

lẫm lũi be bờ

cuốc đất lật cỏ

qua cánh đồng thấy đàn cò nhởn nhơ gốc rạ ãi mùi thuốc súng

 

Con nay đã có cơm ăn

áo mặc

chỗ ngã lưng sau ngày dong duổi

một gia đình nhỏ sớm hôm đi về

một hạnh phúc đơn sơ vun vén

có niềm vui pha nỗi buồn sơn cước

lấm tấm mồ hôi ba

lẫn nước mắt mẹ

 

Con đi đây

sang năm lại về

kể ba mẹ nghe câu chuyện thành phố thông minh

chính quyền thân thiện

phủ sóng mạng 5G

giám sát mọi hành vi công dân

cái xấu biến mất

nhường chỗ cái đẹp

kịp thời phát huy

con hứa sẽ tiếp tục nhìn xuống

để sống

để đi

để khỏi ngã

 

Bình Địa Mộc
Nông Sơn, 5.2019

 

3.- Ai thắng ai?

 

Tôi biết chắc một điều

Anh sẽ tiến thẳng vào Sài Gòn

Bởi vì không có con đường nào khác

Còn tôi chạy ngược trở ra

Do quá trình nhầm lẫn giữa đường và ngõ

Giữa phố và làng

 

Anh quân phục đàng hoàng

Tay cờ tay súng đi về phía dinh Độc Lập

Còn tôi cởi áo tháo giày thậm chí quăng luôn cả súng

Chỉ giữ lại chiếc quần đùi

Khi hết khả năng phân biệt giữa công và tội

Giữa bạn và thù

 

Tôi biết anh sẽ chải lại mái đầu

Đứng trước gương soi để nhận ra mình là ai

Trong ngày ba mươi tháng tư lịch sử

Còn tôi chạy vào nhà dân xin tô cơm nguội

Chẳng cần biết mình là ai

Vì ai muốn sống cũng cần phải ăn

 

Anh chuyển sang làm cán bộ

Lãnh đạo nhân dân xây dựng Chủ nghĩa Xã hội

Tôi làm tù binh tập trung cải tạo

Quay ngược lên rừng cuốc đất trồng khoai

Mãn hạn tù tôi được tự do

Người Mỹ cưu mang trở thành Việt kiều Cộng sản

 

Bây giờ con anh con tôi

Sống chung trong một quốc gia Tư bản, đi cùng chuyến xe bus

Học chung trường đại học, nghiên cứu chung kẻ thù

Kết luận chung chiến tranh bắt đầu từ người đàn ông chưa vợ

Không xác định giữa đàn bà và con gái

Giữa sinh lí và sinh tồn

 

Tôi biết bốn mươi năm qua có nhiều chuyện để nói

Nhưng bốn mươi năm sau liệu có nói nên lời

Khi con anh, con tôi trở thành chồng, thành vợ

Ông ngoại, ông nội

Ngồi đánh cờ tướng

Ai thắng ai?

Loay hoay cháu chỉ lên Trời!

 

Bình Địa Mộc
Sài Gòn, 4.2019

 

4.- Lạc đường

 

Những bước chân một thời hành quân

băng rừng lội suối

bám trụ giữ làng

bì bõm đồng sâu

mong đến ngày chiến thắng

đến ngày được mùa

ăn một bữa thật no

ngủ một giấc thật sâu

mơ giấc mơ Thánh Gióng

 

Bây giờ không lẽ quay lại

hất đổ chén cơm của mẹ hẳn còn nước mắt

đá văng tượng đài của cha hẳn còn vết máu

giẫm nát con đường bê tông của chú bác cô dì

chưa đủ cứng

đủ dày

đủ rộng

trên những ngôi làng thai nhi

 

Xin đừng biến những điều không lẽ thành có lẽ

đừng cả vú lấp miệng em

đừng thức dậy lúc nửa đêm

ma mị

vểnh tai

nghe ngóng

ai gõ cửa gọi tên

ai giương súng bóp cò

ai khăn gói ra khỏi ngôi nhà

nơi lưu giữ bao nhiêu kỷ niệm

bao nhiêu thế hệ

chất chồng mồ hôi nước mắt

 

Những bàn chân lạc đường

xin hãy dừng lại trước khi quá muộn

để lắng nghe

tiếng suối róc rách

tiếng chày cắc cum

tiếng gàu lũng sũng

bên giếng nước trong

một đêm trăng gầy

hồi hộp đợi chờ…

 

Bình Địa Mộc
Sài Gòn, 4.2018 

 

5.- Ngược chiều cơm áo

 

Những chiếc xe chở hàng quá tải

vừa chạy

vừa canh chừng công an giao thông

người cầm lái lắng nghe âm thanh từ xa xăm vọng về

rổn rảng

leng keng

lách cách hồi chuông nhà thờ sáng chủ nhật

 

Những chiếc xe chở hàng cồng kềnh

vừa chạy

vừa canh chừng người đi bộ

tài xế nheo mắt nhìn hàng cây xám xịt sau lưng

kiệt sức đuổi theo

cảm giác rờn rợn

ma quái

kinh hoàng

xuất hiện trước vô lăng

 

Những chiếc xe khách chở tăng số người qui định

vừa chạy

vừa đếm tiền

vừa nghe điện thoại

sẵn sàng dừng lại bắt vị khách cuối cùng trước khi tăng tốc

phảng phát mùi mồ hôi vắt ra từ tấm áo

mặc đi buôn

đi cày

vào phân xưởng vận hành máy móc

vá lỗ thủng ngôi nhà xuống cấp trầm trọng

 

Và những chiếc xe nằm bẹp dí giữa đường

chết máy

hết xăng

đứt thắng

chờ cơ hội tiếp tục cuộc hành trình dang dở

người phụ lái làu bàu

gấp tờ báo nhàu bấn thông tin ném vào ký ức sơn dầu

 

Thỉnh thoảng tôi đi ngược chiều

trong điều kiện bất hoặc khả dĩ

vì kẹt xe

con lươn

váy ngắn

chợt nhận ra mình dật dờ đối diện

ánh sáng mơ hồ thành phố lúc về đêm

 

Bình Địa Mộc
Sài Gòn, 4.2019

 

6.- Thưa em!

 

Anh chưa muốn làm bảng tổng kết tháng Tư

Thề có Chúa

Trước khi chết con người vẫn sống đàng hoàng tử tế

Trước khi hỏa hoạn xảy ra

Cánh rừng

Ngôi đền

Chung cư

Vẫn còn nguyên vẹn trong vòng tay hạnh phúc của gia đình

Trong nụ hôn nồng nàn của những kẻ yêu nhau

 

Anh xin thề

Trước khi cơn bão bất ngờ ập đến

Ngôi làng vẫn đằm đã nằm yên bên dòng sông xanh biếc

Con đường vẫn uốn lượn quanh co mỗi bận đi về

Hàng tre réo rắc tiếng chim

 

Anh xin lỗi

Trước khi cướp của giết người

Hiếp dâm

Phê ma túy

Nghi phạm là một công dân gương mẫu

Một thanh niên hiền lành

Hay ở trường học

Trước khi lột quần áo

Túm tóc bạn đánh hội đồng như phim xã hội đen

Em ấy là nữ sinh học giỏi

Hạnh kiểm tốt

 

Nhưng anh sẽ không nói gì

Kể cả chém gió trên facebook

Rằng trước khi tham nhũng

Đồng chí ấy là cán bộ lãnh đạo xuất sắc

Là đảng viên trong sạch

Là hồng phúc của dân tộc

Hoặc trước khi ấu dâm

Ônh ấy là Bí thư Đảng ủy

Là Phó viện Kiểm sát Nhân dân thành phố

 

Anh hứa

Sẽ giấu kỷ bí mật này đến cuối đời

Không cho má Bảy

Tiểu đội trưởng Thanh niên xung phong biết

Không cho bác Năm

Trung đoàn trưởng Lực lượng vũ trang nhân dân hay

Không cho em gái giao liên

Mười ba tuổi bỏ nhà đi theo cách mạng rõ!

 

Sài Gòn, 4.2019

Bình Địa Mộc

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Tám 201910:04 CH(Xem: 53)
bên Mẹ hiền như Phật / hồn con mãi tuổi thơ / sao bên em mộng mị / ta khổ sở ngu ngơ / có phải từ tiền kiếp / nợ nhau một lời thề /
20 Tháng Tám 20199:04 CH(Xem: 232)
Petrus Key, sau này đổi thành Petrus Trương Vĩnh Ký, P.J.B. Trương Vĩnh Ký, Sĩ Tải Trương Vĩnh Ký, hay Petrus Ký, thường được coi như một văn hào của miền Nam dưới thời Pháp thuộc. Có người xưng tụng Petrus Key như “đại ái quốc,” “đại học giả,” “bác học,” thông thạo tới “26 thứ tiếng.” Dưới thời Pháp thuộc (1859-1945, 1949-1955), rồi Cộng Hòa Nam Kỳ Quốc (1/6/1946-15/5/1948), Quốc Gia Việt Nam (1/7/1949-26/10/1955), và Việt Nam Cộng Hòa (26/10/1955-30/4/1975), người ta lấy tên Petrus Key (Ký) đặt cho trường trung học công lập [lycée] lớn nhất ở Sài Gòn, đúc tượng để ghi công lao, v.. v... danh nhân này. Với chương trình giáo dục tổng quát nhiều hạn chế (nhắm mục đích ngu dân [obscuranticisme] và ràng buộc trâu ngựa [cơ mi]),[1] được đặt tên cho trường công lập lớn nhất miền Nam là vinh dự không nhỏ; vì nơi đây chỉ có con ông cháu cha cùng những học sinh xuất sắc được thu nhận, qua các kỳ thi tuyển khó khăn.
20 Tháng Tám 201910:22 SA(Xem: 204)
Trước năm 1996, nhiều người tin rằng Petrus Key chỉ bắt đầu làm thông ngôn cho Pháp từ ngày 20/12/1860. Lá thư đến tay Trung tá Jauréguiberry vào đầu tháng 4/1859 và một số tư liệu khác do chúng tôi phát hiện trong dịp làm việc tại Văn Khố Hải Quân Pháp tại Chateaux de Vincennes năm 1996 không những phủ nhận niềm tin này mà còn khiến chúng ta phải xét lại đoạn đời “tham chánh” của Petrus Key dưới một ánh sáng khác.
19 Tháng Tám 20193:54 CH(Xem: 339)
Tôi đứng một mình bên cửa sổ. Đêm lặng. Ngọn đèn hành lang rọi xuống chậu cây chi mai đang nở hoa trắng, tạo thành một quầng sáng đơn độc. Tôi vốn có thói quen đọc sách khuya. Những lúc đêm khuya thanh vắng, khi người đời đã chìm trong mộng mị, là lúc tôi thả hồn mình lang thang với những con chữ. Đọc đến một lúc nào đấy, cảm thấy đầu mình u mê, tôi hay tới bên cửa sổ, đứng khoanh tay nhìn ra ngoài hiên. Tôi thường hay nhìn một cách vô định vào bóng cây sấu già đang chập chờn cô đơn khua lá. Như là một phép dưỡng sinh cho mắt. Từ hôm có chậu chi mai thì hồn tôi trút cả vào chậu cây nhỏ xinh đang nở hoa trắng xoá. Tôi say mê ngắm. Tôi đang mê đắm vẻ đẹp của một loài hoa đã từng được bao thi nhân từ cổ chí kim ca tụng…
16 Tháng Tám 201910:07 CH(Xem: 590)
Gần 5 năm mới nhận được tác phẩm thứ hai của Nguyễn Trung. Truyện của ông rất đặc biệt, với lối hành văn cuốn hút, mạch truyện chuyển đổi gọn nhanh như những đoạn phim ngắn. Không khí truyện huyền ảo nhưng rất gần với xã hội chúng ta đang sống. Mời quý độc giả và văn hữu cùng vào không gian truyện “Rắn xanh chấm đỏ” của nhà văn Nguyễn Trung. Tạp Chí Hợp Lưu
16 Tháng Tám 20192:09 CH(Xem: 550)
Làm sao mà anh biết / Em như loài cỏ may / Giọt ân tình len lỏi / Yêu thương ngụm trả vay /
15 Tháng Tám 20196:00 CH(Xem: 525)
Hiểu nỗi buồn của em nên anh không gặng hỏi / anh muốn mang mùa thu về trên vai em / em đừng khóc vì ai nữa nhé / chỉ khóc vì anh và những lúc có anh thôi.
14 Tháng Tám 20199:09 CH(Xem: 752)
Mẹ tôi có tính tiết kiệm, ăn uống lúc nào cũng nhường món ngon cho chồng cho con ăn. Khi ba tôi mất, quần áo mới mẹ cứ cất tủ cho đến khi mất còn mới tinh, có cái mẹ chưa mặc. Tôi bây giờ y chang như mẹ, lâu rồi tôi cứ nghĩ rằng mình không có chồng có con nên đâu cần chưng diện làm gì. Con gái tôi thương mẹ nên nó sắm cho mẹ toàn bộ quần áo, son phấn... Tôi đơn giản không phấn son chưng diện... Nên đến hôm tôi dọn nhà tôi lôi ra đồ mới còn quá nhiều, áo quần đẹp, cả đồ lót phụ nữ còn nguyên lố lố mới kít. Tôi không thể mang hết vào SG nên tôi cho từ thiện hết toàn bộ. Tôi liên tưởng đến mẹ. Nếu tôi chết, con tôi nó sẽ chôn hết đống đồ này theo tôi như mẹ.
13 Tháng Tám 201910:32 CH(Xem: 484)
Nhiều lúc con mong đêm dài ra mãi / Vì bóng đêm dịu dàng như tiếng Má hát ru / Con sợ lắm khi bình mình ló dạng / Là một ngày mới bắt đầu với đầy những bất an / Như chim non bay trong cơn giông bão / Con lao đao một mình / Chỉ một mình con...
13 Tháng Tám 201910:08 CH(Xem: 473)
Chiếc xe thổ mộ chở hoàng hôn tím sẫm trôi vào lô nhô đồi trắng / Liễu dương ứa máu bơ vơ / Ngọn gió hồng hoang lồng lộng thổi về rưng rưng lạnh / Người đánh xe quất ngọn roi thinh không não nùng buông tiếng ca