- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,460,254

Rồng Rắn Lên Mây

11 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 24136)

w-final3-hopluu92-212_0_94x300_1LTS:Ngô Ngọc Trang sinh ngày 02/ 07/1984 tại Tuyên Quang. Hiện đang là sinh viên năm thứ hai của trường Đại Học Văn Hóa Hà Nội. Với "Dớp" (HL89), "Ăn sống"(HL90) rất ấn tượng. Chúng tôi trân trọng giới thiệu truyện ngắn "Rồng rắn lên mây" một sáng tác mới của Ngô Ngọc Trang.

Tạp Chí Hợp Lưu

Rồng rắn lên mây

Có cây lúc lắc

Có cỏ Bồ Đề

Tẹt ơi! mày về đây tao bảo! Giỏi chưa! Con bé hốt hoảng vội tách từ đám trẻ con. Lũ trẻ cười toe toét. Mẹ mày gọi về bú à? Con bé chổng mông nhìn lũ bạn qua hai chân. Rồi mai có đứa phải rúc háng tao! Mai chơi thì gọi tao nhé. Thôi, về bú tí đi. Con bé chạy về nhà, hai cái tát đang chờ nó.

Mặt trời đỏ rực như hòn than loang lổ giữa những đám mây vàng vàng trăng trắng. Nắng đã thu mình đi khá xa, yếu ớt chọi với một vạt đồng những lúa ngô xơ xác. Con suối vòng vèo, rong dài khô từng mảng lớn trên những mô đất nhô lên giữa suối, hến thi nhau há mồm ra chết, mùi thum thủm bốc lên. Lâu rồi trời không khóc, nước suối chỉ tới mắt cá chân. Trời không khóc thì người than, chửi bố ông trời muốn giết họ không bằng gươm bằng giáo. Trời nhọ mặt người, mõ trâu lốc cốc rủ nhau về làng. Lũ nghé phởn chí gì mà động chút lại nhảy lẫng cẫng rồi cọ người vào bụng mẹ.

Con bé vừa quệt nước mắt vừa ngọ ngơ. Trời tối mịt vẫn không thấy trâu đâu. Cây ruối quấn lấy cây giun to lù lù giữa cánh đồng, ngày xưa khối người thắt cổ tự tử, nó hãi hùng khóc thét lên. Giờ mà về nhà thì bố mẹ giết tươi ngay. Nó hối hận vì đã gửi trâu cho anh chị chăn hộ để chơi với bạn. Làm sao bây giờ? Con bé chui tọt vào bụi chó đẻ co ro sợ. Muỗi vo ve đốt khắp người. Chưa bao giờ nó khát về nhà và cũng sợ về nhà như lúc này. Nó tưởng tượng ra những con ma không đầu lủng lẳng trên ngọn ruối ngọn giun cười lên khanh khách, trong bóng tối lờ nhờ hình như có cáo đi rình người ăn thịt, ngay bên cạnh nó thôi hình như có cái xác chết đang nằm, mà đâu đây hình như văng vẳng tiếng trẻ con khóc, tiếng ma đói tỉ tê, tiếng thì thầm của thần chết…Con bé không còn dám khóc to nữa, mắt mở thao láo căng lên tưởng sắp lồi hẳn ra. Nó nín thở nghe ngóng, lỡ ma hay sói biết mình ở đây thì chết…!

Ma chơi! Hai con ma chơi lấp loá xa xa. Con bé đái ra quần. Tẹt ơ…i! T…ẹ…t! Giọng gọi văng vẳng giữa cánh đồng va vào sườn đồi bật lại. Tiếng mẹ nó khóc nghe rõ hơn, hai ánh đèn pin loang loáng chiếu. Con bé gào khóc khi bố mẹ đến gần bờ suối. Nó xồ ra khỏi bụi chó đẻ chạy thục mạng, nước suối bắn toé lên, có cả máu của nó, của mẹ nó hoà vào khi giẫm phải những mảnh chai, cành gai vương vãi. Anh gỡ tay con bé ra khỏi người chị kháo cho một cái thật đau rồi cõng về. Con bé ôm chặt cổ bố, ba cái bóng vòng qua cây ruối lùm lùm lập loè những đom đóm. Anh lặng thinh, chị nối đuôi hãy còn sụt sịt. Khi nãy bố kháo con đau lắm đấy . Giọng cười con bé tan vào đêm vắng. Gà tậm tạch đòi gáy lần đầu.

Hỏi thăm ông thày

Có nhà hay không?

- Thày đang ăn cơm!

Rồng rắn lên mây

Có cây lúc lắc

Có cỏ Bồ Đề

Lũ trẻ con trong xóm reo hò váng lên ngoài đường. Mẹ ơi, con muốn đi chơi. Con bé phải nằm giường vì trận đòn làm mất trâu, nghe lũ bạn ồn ào ngoài ngõ, nó rướn cổ ngó ra. Đòi thì đòi vậy chứ đau dậy thế nào được! Chị đang chăn lợn, hai con lợn sề xốc cám lõng bõng trong máng. Đi chơi đi chiếc cái gì? Muốn ăn đòn nữa hả? Mày ra khỏi giường tao chặt chân! Con bé tiu nghỉu. Anh vừa ra đồng về, chân còn bê bết bùn, ngồi xuống thở đánh sượt một cái. Dịch cúm gia cầm! Chó cắn áo rách! Chị kêu trời kêu đất nhìn lũ gà lang thang bới rác. Mấy hôm sau mang bán, năm nghìn đồng một con chẳng ma nào nhìn. Xã đột ngột kiểm tra phạt gần triệu bạc, chị khóc mếu xin xỏ. Các bà lỳ lợm lắm! Hét oang oang vào tai suốt ngày rồi vẫn cứ liều. Liều thì chết! Nộp phạt đi…

Anh cầm bát ném xuống sân đánh choang một cái. Đã bảo thịt hết đi ướp muối mà ăn dần! Chị không nghe lời anh mới ra nông nỗi thế, mất toi mấy trăm ngàn, xót còn hơn xát muối. Một con sề bị xuất chuồng để lấy tiền trả nợ. Con bé Tẹt vào lớp hai, thằng em trai vào lớp một, anh chị chạy vạy khốn nạn . Ứ ừ, con không mặc áo cũ đâu! áo mới cơ, khăn quàng đỏ mới cơ,dép mới cơ, cặp mới cơ…ứ ừ đâu! Thằng nhỏ khóc lóc lăn lộn trên nền nhà không chịu đến trường nhận lớp. Anh chạy vào cầm điếu định phang. Chị vội giữ, nước điếu ộc xuống đầu khai nồng khai nặc. Con bé sợ quá lục tìm thước kẻ vót bằng tre vụt cho thằng em mấy cái thật đau rồi lôi tuột đến trường . Mày ngu lắm, nín đi kẻo bạn nó cười . Bóng hai đứa nhỏ khuất dạng sau hàng cúc tần vương đầy những dây tơ hồng ăn bám. Tiếng khóc của con dội vào lòng anh chị, buồn kéo cả không gian chùng xuống. Vợ chồng nhìn nhau, tủi hờn xen lẫn. Sao mình cục thế? ờ, giận quá, mai mua cho nó cái áo mới. Tiền đâu mà mua? Thì dép? Không có, ăn còn chả đủ. Bán con đực đi, có gì mà trông. Chị đành bán con chó đực, con cái sủa vang, hai đứa nhỏ khóc thét vác gậy vụt thợ chó tới tấp. Anh xốc cổ hai con lôi xềnh xệch vào nhà cài then ngoài lại, bản thân cũng bị con vụt cho vài nhát vào mặt vào người. Hai đứa nhỏ ngửa mặt lên trời gào khóc, đến bữa chúng đạp đổ bát đĩa vòi con đực về. Cả mâm bát lia vèo ra sân vỡ tan tành. Hai đứa bé im tịt ôm chặt lấy mẹ. Chị bảo chúng nằm lên giường, lấy roi vụt nhẹ vài cái, anh giằng roi vụt con tới tấp. Chị nhìn ứa nước mắt. Ngoài hàng rào có tiếng chửi oang oang của lão Bành . Mẹ cha mày, đã bảo bao nhiêu lần rồi, sao còn che che chắn chắn cái b…ông ấy. Chị chẳng hiểu mô tê gì, chạy ra. Bác chửi nhà em ạ? Chứ tao chửi con chó nào ở đây? À, tiên sư nhà ông, ông có quyền gì chửi tôi? Về bảo thằng chồng mày ruộng tao chưa đủ nước thì lần sau đừng có mà bắt, rồi tao đào mà tổ lên cho biết đời đấy! Ghớm! Ông tưởng ông có quyền đấy hử? Năm nào nhà tôi cũng để cho ông bắt nước trước sao không thấy ngoác mồm ra cắn đi? À, con này láo! Vợ chồng con cái lão Bành kéo nhau ra ngõ nhà chị chửi vào, một mình chị chửi lại, giọng to hơn loa phóng thanh. Người làng can, chị vào nhà hậm hực. Cả nhà lão Bành chống nạnh chửi suốt trưa. Anh xộc ra ngoài, tay lăm lăm con dao. Chị lao theo. Cả nhà lão tán loạn như chuột. Một nhát chém sượt qua vai lão, mọi người thét lên thất thanh. Ối giời ơi! Nó giết chồng tôi! Quân giết người! Tổ sư bà mày! Người làng ồ ra. Chị ôm chặt lấy anh. Tiền đâu mà đền? Giời ơi là giời…!!! Anh ngồi tù ba tháng, đền mất mấy triệu. Chị vác sổ đỏ lên ngân hàng vay tiền. Nhìn anh vẹo vọ, chị mếu máo. Khổ thế chứ. Khóc gì, đã chết đâu? Mẹ anh sụt sùi. Ra tù là tốt rồi. Hai đứa nhỏ ôm chặt lấy cổ bố mừng quýnh, anh nhớ con, xốc lên quay cho vài vòng khiến chúng cười khanh khách. Mẹ anh vừa cười vừa chấm nước mắt. Bữa cơm đoàn tụ nhìn nét mặt ai cũng rạng ngời. Ba thương con thì con giống mẹ, mẹ thương con thì con giống ba, cả nhà ta…Còn hát nữa chị ăn hết đây này. ứ ừ, phần cơm cho bố, bố ăn cơm đi. Chị gắp cho bố. ứ, em gắp cơ. Thôi ăn đi con, dấn lên còn đi ngủ rồi phải đi học nữa chứ?

Đêm khuya lắc, trời đầy sao, có lẽ mai nắng vỡ đầu. Ếch thi thoảng ộp oạp, lũ đóm nhấp nháy tìm nhau tỏ tình, dế mèn oang oang ca xướng suốt đêm. Ngoài đường vắng tanh, hoạ hoằn có chiếc xe đạp cọt kẹt ngang qua bật lên câu hát của anh chàng vừa đi tán gái về. Xa xa có tiếng khóc oe oe trong những nhà có trẻ nhỏ. Chốc chốc, chó cắn ma náo không gian một hồi rồi tắt ngấm. Gió phởn phơ ẩy mùi dạ hương len vào trong các ngõ. Hai đứa nhỏ đã ngủ say ở gian ngoài, tay chân gác cả lên người bà nội. Muỗi vo ve ngoài màn, chị gối đầu lên tay anh hít hà mùi mồ hôi nồng nồng ngai ngái. Một hai hôm nữa tôi lên tỉnh, kiếm tiền cho con nó ăn học. Chị thót mình khóc, răng cắn chặt áo anh. Chưa bao giờ chị nghĩ đến việc anh quyết định như thế này, có đói có rách cũng nương nhau mà sống chứ? Một mụ đàn bà với mẹ già và hai đứa con nhỏ thiếu người đàn ông làm sao cho được. Từ khi làm dâu, chưa một ngày chị phải xa anh. Mấy tháng qua, chị nhớ anh quắt lòng quắt dạ, tưởng không gì khổ hơn rồi thế mà giờ anh đòi đi…Lên tỉnh biết mấy mới về? Cực thân nơi đất khách lấy ai người ta chăm sóc? Rồi khi con đòi bố chị biết dỗ thế nào? Thôi, sốt ruột, không đi ai trả nợ cho? Tính anh cục mịch chẳng biết dỗ vợ thế nào đành cứ để cho khóc, mắt nhắm vờ ngủ mà lòng rối bời. Sao trời càng đêm càng sáng, lũ dế khoẻ mồm thét vang trong các bụi cỏ gốc cây. Giời ạ, tôi có đi biệt tích đâu! Em biết. Sao còn khoẻ khóc? Chị lau nước mắt cho anh vui lòng. Thư thư rồi em chuẩn bị tiền để anh đi. Anh nhẹ cả người, quay sang lùa tay vào trong áo chị. Phải gió, chỉ thế là giỏi. Không nhớ à? Nhớ mới không muốn cho đi. Rồi tôi sẽ viết thư về thường xuyên. Nhớ đấy . Chị nhoẻn cười. Anh hôn lên trán, lên khắp mặt chị, dừng lại thật lâu ở môi. Những khao khát như hồi mới yêu cứ dồn về dâng lên rạo rực, bàn tay anh hối hả lần tìm bóc tách. Ba tháng trời quện lại ở một đêm này. Với anh, cơ thể của người đàn bà một con ấy còn đẹp hơn gái mười tám. Anh vuốt ve cơ thể chị bằng mắt, bằng môi, bằng tất cả những gì mình có thể để lấp đầy những ham muốn của ba tháng ngồi tù. Không cầm được, chị hổn hển rên nhẹ khi anh bắt đầu tiếp xúc, người chị cong lên dập dềnh như sóng nước…

Được người quen giới thiệu, anh đi làm thợ nề trên thị xã. Thị xã đang quy hoạch tập trung xây dựng để lên thành phố nên công việc cũng nhiều. Mỗi tháng anh gửi về nhà được bốn trăm ngàn, chị lấy tiền ấy cho con ăn học vừa đủ. Tiền chị kiếm được chẳng bao nhiêu, nhét vào trong hòm tích cóp để trả nợ ngân hàng và bà con chòm xóm. Biết bao giờ mới đủ! Lão Bành cậy chồng chị vắng nhà không sợ gì cả, hễ đi qua là khạc nhổ, chửi vu vơ, có khi còn thò vòi tút vào bờ dậu ngay trước cổng. Chị chửi ầm lên. Chỗ ông bậy đấy à? Xẻo bố nó đi bây giờ! Chị hô hào trẻ con lại xem, lão Bành xấu hổ, mặt đỏ gay gắt. Con trời đánh! Tao với mày không giao hảo gì nữa! Giao hảo thế thì bà đây đếch thèm, đừng tưởng nạt bà mà dễ nhá. Có khi hai con chó đang mặn nồng, lão Bành trông thấy cứ cầm gậy mà phang con chó cái. Sư bố cái giống nhà mày, ai khiến mày tơ chó nhà tao? Lão gọi thêm thằng cháu, mỗi ông cháu cầm đầu một con mà kéo. Hai con chó kêu ăng ẳng. Con bé Tẹt xót xa gọi mẹ, chị chạy ra. Để cho chúng nó yên! Ông ngủ với vợ ông có đứa nào nó lôi không mà giờ ông ác thế? Tao khác, chó khác, bất kỳ cái gì nhà tao cũng không dây dưa với nhà mày . Chị vừa tức vừa tủi chửi đổng váng cả lên. Gã hàng xóm sang đòi nợ không được cứ "một hai sờ một tí, sờ vài tí" lĩnh luôn cái tát cháy mặt. Gã về nhà mách vợ, vợ sấn sổ chửi chị giữa làng giữa xóm. Chị ức quá khóc rưng rức trong buồng, mẹ chồng phải dỗ mãi mới nguôi. Hội phụ nữ cho vay, chị làm thủ tục, rồi cũng trả gần hết dân làng. Mình xem trên ấy có việc gì không, em muốn lên cùng mình chứ ở nhà biết bao giờ mới xong nợ? Gửi con cho bà, khi nào đủ tiền thì em về luôn mình ạ. Chị biên thư cho anh. Anh suy đi tính lại rồi cũng cho chị lên tỉnh bưng bê trong một quán ăn bình dân. Hai đứa nhỏ nheo nhóc khóc, chị quệt nước mắt đi như người điếc, ra đến đầu làng vẫn còn nghe tiếng con gào mẹ.

Rồng rồng rắn rắn

Mày cắn đuôi tao

Tao cắn đuôi mày

Hỏi thăm ông thày

Có nhà hay không?

- Thày đang rửa bát!..

Lũ trẻ hò vang, con bé thờ ơ với bạn. Chiều chạng vạng, thu về lân rân da thịt, nó thẩn thơ ngoài ngõ ngóng mẹ về, mẹ còn đi lâu lắm, bỏ nó, bỏ em nó bơ vơ ở nhà. Con bé đăm đăm nhìn ra ngoài ngõ. Thể nào mẹ cũng cắp rổ bèo bên hông tất tả đi về cho xem. Mãi chẳng thấy, nó lang thang với hy vọng mẹ đang đi lại phía mình. Rồi đứng ở đầu làng, trước mặt là quốc lộ 2, những chiếc xe ô tô phóng vèo qua đều khiến nó giật mình vui tưởng bất kỳ chiếc xe nào cũng có mẹ. Bà nội đi tìm. Về đi cháu, bà sắp cơm rồi. Để cháu đón mẹ thêm một tí nữa. Bà không nói thêm được câu nào cầm tay nó dắt về. Bà lòng khòng cúi mặt giấu những giọt nước mắt, nó vừa đi vừa ngoái cổ lại phía xa xa con đường quốc lộ dõi tìm bóng mẹ.

Chưa đi chưa biết xứ Đông, đi rồi mới khổ thân ông thế này . Bạn nề của anh ngâm nga rồi cười phá lên. Đời thế mà sướng, làm cho chủ, lấy tiền chủ, ăn của chủ, ngủ với vợ chủ. Bố đếch về quê nữa . Lúc đầu bạn nề nói anh chẳng hiểu gì. Thì ra vợ chủ đẹp phây phây mà chủ thì bất lực. Mấy gã thợ khoẻ mạnh đều được chị chủ gọi lên ban ân huệ, tinh thần thì khoan khoái, tiền thì rủng riểng mang về, lấp đầy chỗ trống nhớ vợ ở quê. Chuyện này ai cũng biết chỉ trừ ông chủ. Thằng cha béo tốt thế mà chưa kịp trèo lên bụng đã nhẽo nhèo nhèo, vợ quái nào chẳng tức! Phải ông, ông trèo cả đêm cũng được. Hình như chị ta để ý đến anh rồi đấy. Anh thót mình, đúng là người đàn bà ấy gọi anh đến thật, gọi đến nhà riêng hẳn hoi. Chị ta mời cơm, anh ăn, mời ngủ, anh không nằm, cho tiền, anh từ chối nhận, cho cả thân xác ngọc ngà thì anh nhổ nước bọt đánh toẹt một cái rồi về. Hôm sau chị ta gọi, anh nằm im trên phản. Hôm sau nữa anh thành thất nghiệp. Vật vờ mãi vợ mới xin cho anh được một chân rửa bát ở chỗ mình làm. Hai vợ chồng tằn tiện lắm cũng chỉ được mỗi tháng một triệu gửi về cho bà để dành trả nợ. Bà nhét vào hòm khoá chặt, ăn không dám ăn, tiêu chẳng dám tiêu, mỗi ngày mở hòm đếm tới mấy lần, không sất sát đồng nào mới yên tâm đậy lại.

Anh chị làm ở quán cơm, đêm trải chiếu lên bàn ngủ rồi canh quán luôn, mấy đứa làm lâu hơn ngủ trên gác xép. Được vài tháng, anh chị đón con lên chơi nhân lúc chúng nghỉ hè cho đỡ nhớ. Con muốn ở đây với bố mẹ, không về quê nữa đâu. ứ, em cũng muốn. Em thì làm được gì, về nhà còn học chứ? Mẹ cho mỗi đứa một roi bây giờ! Về nhà tuốt! Hai đứa bé khóc ré lên một không học, hai không học, có học thì bố mẹ phải về cho chúng đỡ nhớ. Không học để mà như bố mẹ mày bây giờ à? Anh cho mỗi đứa phát tát, chúng im luôn. Nhà gần công viên, chị đưa con ra đấy mua kem cho ăn rồi chơi cả buổi. Lần sau chúng quen mui cứ dắt nhau ra đấy tha thẩn đến bữa lại về. Anh chị bận tối mắt không nhìn con được nhưng biết chỗ con chơi cũng yên tâm hơn đôi chút. Công viên mát mẻ, mấy đứa trẻ ăn xin rủ nhau chơi bi đánh đáo mà quên bẵng công việc của mình. Hai đứa nhỏ nhập hội khá nhanh, vài hôm đã trở nên thân thiết, những trò chơi dân gian được truyền lại nhanh chóng, chúng cùng nhau chạy nhảy nô đùa.

ăn cơm với cá

Cho xin khúc đầu

Cùng xương cùng sỏ

Cho xin khúc giữa

Cùng máu cùng mê

Cho xin khúc đuôi

Tha hồ thày đuổi!

Cả một khoảng trời vang tiếng trẻ con. Học được bạn, hai đứa nhỏ cũng chìa tay xin tiền người lạ để mua kem, còn bao nhiêu đem về khoe mẹ. Đang giã nghệ, sẵn chày anh suýt nữa ghè đầu con. Chị giữ vội. Anh giết con có ngày đấy! Nó có biết gì đâu? Không dám đi xin tiền nữa, hai chị em chơi với nhau mặc kệ lũ trẻ kia tứ tán. Một hôm, thằng nhỏ nói với mẹ. Con bị kim tiêm đâm, đau lắm. Chị rửa xà phòng cho con. Sao lại để cho đâm? Kim tiêm ở công viên, con và chị Tẹt lấy chơi trò bác sỹ. Chơi lâu chưa? Hôm nào cũng chơi, thích lắm. Bà chủ quán liếc xéo thái cả vào tay. Anh thì chết điếng người, trời đất như đen đặc lại, hai giọt nước mắt bò dần xuống hai khoé mũi. Sao không ở nhà rau cháo nuôi nhau? Lời chị đêm nào văng vẳng. Lần sau phải cẩn thận đấy, nhiễm trùng thì sao? Không chơi trò đấy nữa nhé . Chị nhắc con. Ngoài kia con bé vẫn hồn nhiên cò cò. Bà chủ quán rậm rựt tai chồng. Mai cho vợ chồng nhà này nghỉ việc…

Ngô Ngọc Trang

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Năm 20206:43 CH(Xem: 1071)
Quang “bản phủ”, vốn là chánh án ở Toà án nhân dân huyện. Nhưng hình dáng bên ngoài, giống y như nhân vật Bao Thanh Thiên bên tàu trong bộ phim truyền hình nhiều tập chiếu trên đài. Tối hôm trước xem phim, sáng hôm sau đến toà, từ bị can, đương sự đến nhân viên, thư ký toà…giật mình thon thót, nhìn lên ghế chánh án, cứ như thấy ông Bao Chửng ngồi trên thật. Cũng tai to mặt lớn đen sì.
23 Tháng Tư 20207:45 CH(Xem: 1220)
Cách đây ba tuần, khi con vi khuẩn độc ác xâm nhập, tấn công ồ ạt vào lãnh thổ Hoa kỳ, lúc ấy mọi người đã bắt đầu thức tỉnh lo sợ trước một cuộc chiến vô cùng gian nan, một mất một còn với kẻ thù vô hình có sức mạnh tấn công tiêu diệt hàng loạt sinh mạng con người mà loài người vẫn chưa có vũ khí chống lại chúng. Chúng không biết phân biệt già, trẻ, lớn bé hay người ấy là ai, nếu không may đến gần chúng, đụng phải chúng, coi như chúng đã chiếm đoạt cái số phận của người ấy, quyết định sống hay chết là do sự chống trả của một có thể cố gắng đánh bại chúng.
13 Tháng Tư 202011:23 CH(Xem: 1326)
Thế là từ hôm ấy trở đi, trên tất cả các phương tiện truyền thông nước nhà đều dành chỗ, dành thời lượng để tôn vinh ngài Kê. Kiểu như: “Cuộc đời ngài Kê”, “Chuyện ngài Kê”, “Ngài Kê liệt truyện”, “Tấm gương Giáo sư Kê”, “Huyền thoại Kê vàng” vân vân và vân vân. Thôi thì trăm hoa đua sắc, trăm nhà đua nở. Thơ ca nhạc họa, truyện ngắn tiểu thuyết bút ký trường thiên dài kỳ các kiểu. Thậm chí bên bộ dục còn phát động cuộc thi kể chuyện về ngài Kê trong học sinh các cấp, rầm rộ. Có con bé học trò lớp ba mãi trên Mù Căng Chải chưa xuống núi lần nào được giải nhất. Nó kể về công đức ngài Kê với các đồng bào mèo mán lô lô trên quê nó cực hay, nức nở. Hay đến nỗi ngài Kê hôm ấy mở ti vi xem cũng rơi nước mắt.
28 Tháng Ba 20206:12 CH(Xem: 1751)
Ban đầu, ông thấy người gai gai, sốt, chán ăn. Bụng bảo dạ, nhẽ mình lao động hơi quá sức. Chả là vừa tập Gym hồi đêm về sáng trên máy bay với Hải Yến xong, thì tối hôm đó lại về sân hàng chiếu ở Times city thi đấu cả đêm. Bắt buộc phải cả đêm, bởi nếu không thì khó mà sống với phòng nhì đang kỳ lửa nồng được. Dù ông biết thân trước khi lâm trận, đã viện đến bao nhiêu sự trợ giúp, ngay cả từ lúc mới xuống sân bay kia. Thế nên đêm đầu về nhà cũng làm cho em Thuận mãn nguyện. Những đêm sau thì phải cố, cũng qua bài. Gặp mặt Hội 3G, tay bắt mặt mừng ôm hôn thắm thiết, mừng công trình rực rỡ để đời đã hoàn thành. Mừng cú tuyệt tác one in hole trên chín tầng mây, thật là độc nhất vô nhị! Nhưng mấy hôm tiếp theo đi họp hành, tiệc tùng chiêu đãi nhiều thấy mệt mỏi. Càng ngày càng thấy người ốm tệ. Sốt, ho, khó thở... Hay là nhiễm cúm virus corona? Em Thuận hoảng hốt vội gọi xe đưa vào viện khám. Xe đưa ông Nam vừa đi thì cũng có xe khác đến đưa ngay cả hai mẹ con đi cách ly chống dịch.
26 Tháng Ba 202010:54 CH(Xem: 1397)
Raymond Clevie Carver Jr. sinh ngày 25 tháng Năm, 1938, là tác giả Hoa Kỳ chuyên về truyện ngắn và thơ; người được xem như một trong những nhà văn lớn của nước Mỹ. Các tác phẩm chính của Carver gồm có: Will You Please Be Quiet, Please? (1976), Furious Seasons and other stories (1977), What We Talk About When We Talk About Love (1981), Cathedral (1983), Elephant (1988), Where I'm Calling From: New & Selected Stories (1988), Short Cuts: Selected Stories (1993), Collected Stories (2009).
25 Tháng Ba 20209:32 CH(Xem: 1366)
Lúc này, bên những vết tích còn lại của bản Thái hoang tàn, Cư có cảm tưởng lạc vào nơi từng ghi dấu sự tích kể về cô gái con tạo bản đã héo hon mà chết vì mong nhớ người yêu; nhưng mọi người không sao đem nổi xác nàng ra khỏi nhà, bởi hồn nàng quyết không chịu rời đi. Bản bị hồn ma ám, không ai dám ở. Còn chàng trai nghèo thất tình, khi trở về đã ôm ấp nàng suốt bảy ngày đêm mà không biết đó là thi thể giá lạnh, giữa cái bản vắng tanh...
11 Tháng Ba 20209:23 CH(Xem: 1607)
Bây giờ ở nước ta gia đình ngài Giáo sư Kê rất nổi tiếng./ Có thể gọi là nổi như cồn. Nổi nhất nước. Bởi là do hai tay hậu duệ: nghĩa tử Hùng Văn Hạ thì chấp chính Bộ dục- văn- giao còn nam tử Giang Đình Tinh Anh thì nắm Bộ công, hai bộ trọng yếu của nước nhà. Rất hăng hái phát tài. Mà đều còn trẻ, đang đà thăng tiến hứa hẹn chủ chốt nước nhà nay mai. / Ngài Kê sau vụ đi làm chủ tịch hội đồng đào tạo cho nước nhà những ba vạn chín nghìn tiến sĩ thì yên tâm nghỉ ngơi cùng con cháu. Thi thoảng đi du lịch ngao du sơn thủy hữu tình cho vui thú tuổi già. Nghĩ đời mình cũng đã thật hào hùng, thôi nghỉ ngơi tuyệt đối…
02 Tháng Ba 202011:18 CH(Xem: 1291)
Buổi sáng tháng mười năm đó, già Mức đi biển. Một ngày như mọi ngày, không khác biệt. Một buổi hừng đông dong thuyền ra khơi, biển yên lành, gió ngon trớn. Chiếc thuyền nhỏ gắn máy hiệu Yarmar vận hành đều đều, tiếng máy nổ ròn rả đẩy cái thuyền lướt trên con sóng, bánh lái điều khiển kêu xè xè dưới làn nước.
26 Tháng Giêng 20203:45 CH(Xem: 2413)
Đường phố Sapa chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo của đèn cao áp lẫn sương mù. Thỉnh thoảng có một hai khách du lịch trở về khách sạn, hoặc một đôi nam nữ Dao đỏ đứng tự tình bên gốc cây. Khí lạnh từ trên đỉnh Fanxipan tràn về thung lũng từng đợt. Hắn hơi co ro, khép chặt lại cổ áo. Hắn đi, lúc thì như người mộng du, lúc thì ra người như cố ý tìm kiếm một ai đó.
24 Tháng Giêng 202012:21 SA(Xem: 1752)
Chiều mùng 3 tết, trời vẫn rét cắt da cắt thịt. Tôi dừng nghỉ ở Đền Mẫu trước khi qua sông để vào bản Cọ, bản Khau. Sông Cầu cạn lắm, nước trong veo và lạnh, nhìn rõ sỏi trăng dưới đáy. Đi thuyền thuyền qua sông hai bên bờ cây lá run rẩy vì rét, hình như xa xôi kia còn sót lại một bông hóa chuối rừng như một ngọn lửa nhỏ thắp lên giữa khu rừng, làm ấm lòng một gã thợ ảnh là tôi, bỏ vợ con nheo nhóc ở nhà, ôm máy ảnh đi kiếm tiền nơi rừng xanh núi đó, khi thiên hạ vẫn đang say sưa đón tết. Chỉ có điều bông hoa chuối rừng này đỏ một cách lạ lùng, như màu máu tươi vậy, tôi đi đến đâu cũng vẫn thấy bông hoa ấy lúc trước mặt, lúc sau lưng, lúc ở đáy sông khi thuyền sang sông.