- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 9809 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,143,275

VẦNG TRĂNG GẦN CUỐI NĂM

28 Tháng Mười Hai 20174:58 CH(Xem: 2446)
trang - photoDH
Trăng - ảnh ĐH

 


BIỂN CÓ NHIỀU MÀU HỞ ANH


Biển có nhiều màu hở anh
Câu hỏi cứ lung linh theo sóng
Em yêu biển sao biển buồn như thế
Mùa chao nghiêng theo lời em cuối năm

Em không muốn đi làm nhiều nữa
Em muốn đi du lịch với anh
Em muốn thấy anh cười
Em muốn đêm của em có anh

Và mỗi buổi sáng thức dậy thơm hương cà phê
Anh sẽ nghe nhạc không lời khi em đang tắm
Buổi chiều nghe em nhắc về biển tím
Em không thích sương mù, em thích biển nắng lênh đênh

Em muốn tặng anh mỗi ngày một niềm vui
Niềm vui lúc nào cũng lập lại
Anh chỉ lập lại những lời em nói
Như em yêu anh nhiều hơn anh có thể nghĩ ra

Em thích màu yêu thương là màu tím thẫm
Tiếng hát thì thầm cùng biển sóng chiều êm
Bình minh hồng trên đôi môi em
Biển có nhiều màu hở anh...

ĐẶNG HIỀN
(Dec-16-2017)

 

 

TRÁI TIM ĐI XUYÊN QUA CƠN MƯA

Em sẽ chẳng bao giờ tưởng tượng
Có một ngày anh không còn thở nữa
Nếu lúc đó em yêu anh
Em đau đớn vô cùng

Nếu lúc đó mình xa nhau
Em sẽ bùi ngùi và chỉ thoáng nhói vài giây
Trái tim em đi xuyên qua cơn mưa
Trái tim anh không còn đập nữa

Em trách anh ít dùng tính từ trong lời thoại
Không dịu dàng và ngọt ngào
Cánh thiệp mùa đông và hoa xuân tươi thắm
Chỉ lấp lánh trong lời yêu năm cũ

Như cơn mưa tới, rồi đi, rồi rầm rì trở lại
Như anh ngồi, em ngồi, trong cả một ngày mưa
Mình nhớ nhau như ngày đầu nhớ nhau
Em khâu từng hạt nút làm cánh thiệp yêu anh

Em sẽ chẳng bao giờ tưởng tượng
Có một ngày tình yêu mình không còn thở nữa
Tình yêu sẽ mãi thuộc về em
Tất nhiên, em sẽ nhớ anh

Cho đến khi nào hết nhớ mới thôi...
(Viết đến đây hình như anh bị cảm lạnh)

Đặng Hiền
(Dec-21-2017)

 

VẦNG TRĂNG GẦN CUỐI NĂM

 

Ngày đã gần về cuối năm

Em hỏi anh đã ở đâu trong suốt năm rồi

Vầng trăng anh gởi cùng xao xuyến

Tình yêu có răng cắn đi mất nửa

 

Hãy ngồi đây với anh ngắm mảnh trăng non

Có thể mắt em sẽ lạc đâu đó

Có thể em chỉ nhìn thấy anh

Trong bóng tối lờ mờ chiều tận

 

Và ngón tay em sẽ len vào giữa môi

Cho đến khi thay bằng nụ hôn bất chợt

Để rồi em sẽ nhớ anh rất lâu

Trong tận cùng mạch máu

 

Em sẽ bỏ qua tất cả

Những ngày ký ức không anh

Em sẽ nhớ đến tình yêu của chúng ta

Anh đã ở trong tim em lì lợm cho đến bây giờ

 

Từ cái rùng mình khi đôi tay chạm nhau

Như tình yêu ập đến nhưng không có bất ngờ

Như cơn mưa phủ cả giòng sông

Là nụ hôn giữa khi anh đang nói

 

Ngày đã gần về cuối năm rồi em

Ừ, thời điểm làm người ta dễ lạc trôi

Đừng hỏi anh ở đâu khi mình bên nhau

Những vết cắn của tình yêu sẽ không bao giờ lành. (*)

 

ĐẶNG HIỀN

(Dec-28-2017)

 

(*)"Tình yêu có răng và những vết cắn của nó

sẽ không bao giờ lành." (Stephen King)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Tám 20189:50 CH(Xem: 914)
Sau khi đã tập tành yêu anh / Em tập tành chia tay, tập tành giận dỗi / Tập tành nghi ngờ anh nói dối / (Rồi không tin anh nói thật bao giờ) Nên em nói lời sũng nước /
04 Tháng Tám 20186:58 CH(Xem: 834)
Nước Mỹ của chó mèo có giá hơn đàn ông / Nhưng tổng thống lại là lão già đang chực chờ xuống lỗ / Người ta chửi ông ầm ầm trên mặt báo / Mà tuyệt nhiên không sợ bắt bỏ tù /
02 Tháng Tám 20184:54 CH(Xem: 1453)
Phan Nhật Nam cũng là bút hiệu, Rốc là tên gọi ở nhà; sinh ngày 9/9/1943, tại Phú Cát, Hương Trà, Thừa Thiên, Huế; nhưng ngày ghi trên khai sinh 28/12/1942, chánh quán Nại Cửu, Triệu Phong, Quảng Trị. / 1954-1960 tiểu học Mai Khôi Huế; Saint Joseph Đà Nẵng; trung học Phan Chu Trinh Đà Nẵng / 1963-1975 tốt nghiệp Khoá 18 Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, gia nhập binh chủng Nhảy Dù, qua các đơn vị Tiểu Đoàn 7, 9, 2, và Lữ Đoàn 2 Nhảy Dù; Tiểu Khu Bà Rịa Long An; Biệt Động Quân; Ban Liên Hợp Quân Sự Trung Ương 4 và 2 Bên.
30 Tháng Bảy 20187:13 CH(Xem: 548)
chủ nghĩa marxist mê sảng chạm vào chiếc lưỡi hái ngọt lịm đường cắt / sau đó chúng vươn móng vuốt nhưng bộ mặt rất nhu mì / nhẩn nha cấu cào đào sâu lỗ huyệt / khi ấy, hàng triệu con mắt sững nhìn /
30 Tháng Bảy 20181:48 CH(Xem: 773)
Tác phẩm của Phạm Tăng thật lạ lùng quyến rũ. Hội họa ư? Ta chỉ thấy những mảng khảm, cẩn, màu sắc và hình thái vô cùng khác biệt toát ra từ một phép luyện đan mê ảo của đất trời như những viên đá quý hoặc những tia phún thạch từ hoả sơn phun ra. Những sắc diện lấp lánh tia vân tựa như vô vàn dòng điện giao thoa này, khi đông đặc, đã đóng cứng cái trận đồ của những lực nguyên thuỷ như ta thường thấy trong rễ cây, trong nham thạch, trong vũ điệu của lửa.
29 Tháng Bảy 20187:36 CH(Xem: 496)
Em nói hết những điều gì có thể / Em phơi bày những giấc mộng không còn / Anh muốn nghe thêm một lần em kể / Để tô giùm môi đỏ lại màu son ?
27 Tháng Bảy 20188:59 CH(Xem: 1346)
Ngọn nến nhỏ gồng mình chống lại gió ác len lỏi. Xa xa có thể là gò hoang, nghĩa địa. Cái mùi máu tanh tanh ùa về. Chúng tôi không thể nói lớn, nào dám nói lớn. Bọn an ninh có thể đến đây và bắt chúng tôi bất cứ lúc nào. Nhưng dù sợ vào tù hay chịu lưu đày, tôi vẫn phải thành hôn với Bình. Tôi chọn Bình. Em có đôi mắt trong veo hiền lành dù bước qua đau khổ vẫn không thay màu sắc lạnh. Em cúi đầu dưới thánh giá hôm nay mà hồn em đã nguyện trao gửi cho tôi từ thuở khai sinh rồi. Ánh Dương cầu chúc cho chúng tôi mãi mãi hạnh phúc. Nhiên đã đứng ra làm chủ hôn lễ.
27 Tháng Bảy 20188:34 CH(Xem: 504)
Không còn người con gái ngước dịu dàng trán lấm tấm hoa đào / Không còn ngọn đèn thao thức lắng nghe tiếng vó ngựa mịt mùng sương trắng / Không còn dốc dã quì rực vàng lối vào nhà ai / Chỉ còn tiếng chuông trong veo thức giấc mặt hồ óng ánh ban mai / Không còn ai…
21 Tháng Bảy 20183:26 CH(Xem: 968)
gửi em lại những trang thơ / cầm câu lục bát tôi chờ đợi em / từ cơn mưa nhỏ êm đềm / sao quên Đà Lạt vàng nghiêng dốc đồi /
19 Tháng Bảy 20188:31 CH(Xem: 1578)
Mark đứng lặng nhìn những chiếc xe lướt qua khu phố yên tĩnh đến trầm mịch. Anh hít hà thật sâu mùi không khí xung quanh nhà thờ. Mùi của gỗ sồi, của mặt đất ẩm ướt, của nước mưa trượt dài trên gương mặt thằng đàn ông ba mươi bảy. Đâu đó có mùi của Liz còn vươn vất. Bậc thang này Liz đã bước qua mỗi sáng chủ nhật. Chiếc ghế này Liz đã từng ngồi bao nhiêu lần? Liz đã mặc chiếc váy màu gì khi đi lễ? Con phố này Liz đã chạy xe qua lại mỗi ngày bao nhiêu quận? Cứ thế, Mark đứng đó hít lấy hít để thứ mùi không rõ tên cho đến khi trời sẫm tối.