- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,500,484

Buổi Sáng Không Có Mùi Ngỗng

11 Tháng Sáu 200912:00 SA(Xem: 31408)

buoisangkocomuingong_0_300x198_1LTS: Lần đầu cộng tác cùng Hợp Lưu, "Buổi sáng không có mùi ngỗng" ẩn hiện kỳ bí bởi sự nhập nhòa giữa quá khứ và hiện thực, giữa mất và còn của tình yêu... Hợp Lưu hân hạnh giới thiệu đến quí bạn đọc.TCHL

Việc đầu tiên tôi làm khi vừa thức dậy là mở đài nghe chương trình nhạc giao hưởng chán phèo theo thói quen rồi pha cà phê. Cà phê hiệu Pas, xuất thân từ vùng đất khô cằn nhất Dubai, có mùi đậm đà quyến rũ, loại mà tôi khá thích. Tiếp theo đó, tôi sẽ có dịp thưởng thức bữa ăn sáng thịnh soạn gồm trứng chiên, nước sốt cà, cá hộp, patê, bơ, sữa… muốn ăn như thế nào cũng được. Có đôi lần tôi chợt nghĩ, nếu chỉ sống mà không phải ăn thì đỡ phiền phức biết bao. Và cả việc đi đến sở làm nữa. Nó là một trách nhiệm, một nghĩa vụ điên rồ với mục đích kiếm tiền theo lời tổ tiên ông bà nào đó căn dặn rất kĩ, khiến tôi nhiều lần tự đẩy mình vào ngõ cụt, đến nỗi chán ghét quá mức gương mặt mình và người khác. Cuộc sống nhiều ngày như thế trôi qua, tôi biết mình sắp biến thành con gà hay con ngỗng gì đó ở chợ, mà đây là những con vật tôi chẳng ưa gì. Tự dưng một hôm, có người đến rinh con ngỗng ấy đi, không cần phải xin ý kiến hay tốn tiền gì cả như thể trên đời này, con ngỗng ấy sinh ra là để dành riêng cho họ vậy. Nhưng thật sự con ngỗng là tôi, cũng không lấy thế làm phiền lòng. Đi à, đến nơi nào. Đồ đạc tôi đã chuẩn bị sẵn. Lên đường thôi. Mà đến đâu cũng được. "Tôi bận nên sẽ đóng cửa vô thời hạn, nhưng hãy cứ để lại tin nhắn, có cơ hội, tôi sẽ trả lời. Nếu không, đây sẽ là lời tạm biệt. Chúc thế giới an lành!" 

Đó là một buổi sáng mùa đông, gã đàn ông ấy từ đâu xuất hiện, nhanh chóng đưa tôi rời xa căn nhà để đến vùng đất âm u, nồng ấm nào chưa rõ. Chúng tôi đi qua 87 tín hiệu đèn xanh đỏ, 28 ngã tư, 7 cánh đồng, đã phải lội 1187 bậc thang và đi qua 36 căn phòng khép kín lạnh lùng (tôi ước lượng thế), mới đến được căn phòng màu xanh. Chỗ của gã thật tuyệt. Cửa phòng mở ra khoảng sân thượng rộng rãi, mát mẻ và màu của bầu trời luân phiên thay đổi trong tay một họa sĩ tồi, là tôi. 

*

Việc yêu ai đó suốt đời, phản trắc hay lập lờ gì đó vốn là khái niệm không có trong từ điển của tôi. Cũng như việc cố gắng nhớ từ ngữ, ý nghĩa của con dao, chuột nhắt, mèo khổng lồ…vv… luôn khiến tôi có cớ quay lại chứng bệnh cũ: chóng mặt, đau đầu, nhức óc. Tại sao tôi thấy mình xa lạ với chúng đến thế? Đúng là không thể nào hiểu nổi. 

*

Gã chỉ chú tâm mỗi việc vẽ, còn tôi lóc cóc bàn phím cho đến khi màn đêm hiện diện quá sâu trong tâm trí, mới dừng lại.

Để được rỗng hoàn toàn trong thế giới này.

Để biết việc làm tình, ăn uống, quét nhà, trồng rau cùng nhau tự nhiên đến mức nào.

Nhiều giây trôi qua, nhiều phút trôi qua, nhiều giờ trôi qua…

Nhiều ngày trôi qua. Chúng tôi làm việc và trò chuyện cùng nhau… trong im lặng. 

*

Gã sống ở khu chung cư 28 tầng. Những căn phòng giống nhau như đúc, kẻ nào lơ đãng có thể gõ cửa nhầm. Rồi sao đó? Tôi không rõ. Cũng có thể họ được mời tách cà phê giản dị hoặc phải nhận cái nhíu mày cau có, khó chịu từ người hàng xóm khó gần. 

Từ lúc đến ở với gã, đây là lần đầu tiên tôi nhớ về ngôi nhà nhỏ của mình. 

Ngôi nhà ra đời cách đây hơn 60 năm theo lời bà hàng xóm lắm chuyện cho biết. Từ nhỏ, tôi đã ở với người lạ mặt trong nhà và không có bất kỳ con vật nào được nuôi, chỉ có khóm hồng nở đỏ thẳm, nhỏ xíu trên vùng đất khô cằn. Người lạ mặt ấy rồi cũng lìa xa tôi vào ngày sinh nhật thứ 15 với dòng tin nhắn: Tạm biệt! 

Thế là từ giây phút ấy, tôi chẳng còn gì mong mỏi và sung sướng hơn là ý thức việc ở nhà và làm mọi thứ, một mình. 

Đầu tiên, tôi quyết định nghỉ học. Tôi xin được phụ bếp ở chỗ của bà già nấu ăn xấu xí gần nhà. Người ta bảo cha tôi là kẻ mồ côi, mẹ tôi là mụ đàn bà trác táng, xấu xa. Người ta bảo tôi bị điên nên đừng ngại miệng làm gì, cứ nói toẹt hết, có sao đâu! Tôi nghỉ làm phụ bếp. Tôi đến phụ bán cho ông già khó tính có tiệm hoa nằm yên ả bên góc ngã tư Lý Thường Kiệt. Người đứng xem, kẻ ngoài đường ngắm nhìn nhiều nhưng người mua hoa thì ít. Không lâu sao, tôi cũng rời bỏ nơi này. 

Nhờ may mắn, tôi nhanh chóng có việc làm mới.

Đó là công việc chỉnh nhạc trong quán bar.

Năm ấy, tôi 17 tuổi. 

Trong quán bar đó, tôi có dịp gặp khá nhiều loại người. Nhiều trong số họ thất nghiệp, vào chốn này với chủ đích kiếm gã đàn ông già nua hay mụ đàn bà sồ sề, cô đơn nhưng nhiều tiền lắm của, mong có cuộc sống dễ thở hơn. Một số thất tình vào quán làm việc theo ý nghĩa khùng điên là… giải lao, xả stress rồi tiếp tục rượt đuổi cuộc tình vô vọng phía trước. Số còn lại (dẫu khá ít ỏi), tôi nghĩ họ thích công việc này thực sự. Trong đám đông nhuốm mùi phiền não ấy, tôi có chú ý một người. Đó là người đàn ông lớn hơn tôi 4 tuổi, mái tóc dài, đen sậm. Gã có gương mặt sáng lạ lùng nhưng tôi chưa bao giờ thấy gã mở miệng với bất kỳ ai, kể cả những người khách làm đủ trò khiêu khích và hứa cho thật nhiều tiền. Để đỡ giải thích dài dòng và thậm chí ngăn cản xung đột xảy ra bất kỳ lúc nào, tay quản lý quán luôn líu lo với đám khách quá khích ấy rằng gã bị câm bẩm sinh. Nhờ thế, đám đông ồn ào (trong đó có nhiều cô gái bốc lửa) dần dần tản đi, nhường không khí chát chúa cho các vũ công, ca sĩ nhảy hip hop. Nhưng có lẽ gã chẳng quan tâm gì đến chuyện này. Dường như thế giới của gã chưa bao giờ có mặt nơi đây. Nếu có, nó tồn tại bằng cách nào đó, thật ẩn kín như là không có. 

*

Khi một mình, bạn thường làm gì? Đó là câu hỏi từ bé tôi luôn đặt ra để chuẩn bị hành động tiếp theo. Nhai rủ cà rốt, chơi trò chuột nhảy lên đầu mèo hay là uống cái gì có gaz, điên cuồng theo rock hoặc trầm mình xuống biển sâu suy tưởng? Tôi không nhớ lúc ấy mình hay làm gì nhất, nhưng tôi luôn cảm thấy vui và hài lòng. Vui và hài lòng với những gì cuộc đời đã ban tặng cho tôi. 

*

Quán bar khóa cửa. Hơn 1 giờ sáng, màn đêm vẫn phơi bày sự đen đúa huyền bí của nó. Vài cơn gió hiếm muộn ngang qua không gợi chút mát mẻ nào trong mùa hè oi ả này. Tôi đi phía sau đủ cho gã cảm giác không ai có thể xâm phạm vào thế giới tối tăm của gã. Không một ai. Và tôi, ngay lúc này, chỉ có ước ao nhỏ bé là bước sâu vào thế giới u trầm ấy, lục tung gan phổi của gã. 

Mong tìm thấy tâm hồn tôi. 

Nhưng mọi thứ có vẻ kết thúc quá nhanh, gã đã đến trước cổng nhà. Tôi đứng thật lâu bên góc nhỏ, chờ cánh cổng khép lại, ánh đèn tắt hẳn và bóng tối một lần nữa bao trùm lên tôi, sâu thẳm và lạnh giá. Gã không câm, tôi biết rõ. Gã có liếc mắt đến tôi, tôi nghĩ thế. Gã cũng rất muốn trò chuyện với tôi nếu có dịp, tôi tin vậy. Rõ ràng chúng tôi (những đứa trẻ bẩm sinh mắc chứng u buồn) cần khoảng không gian ấm áp, cần lời mở đầu thoảng nhẹ và gần gũi. Tôi không thôi tự hỏi có phải gã chính là người mà tôi tìm kiếm suốt tuổi thơ bé dại hay không? Và việc gã có mặt trong đời sống này là quan trọng với tôi hơn mọi thứ trên đời, phải vậy không? Rằng một kẻ chán ngắt như tôi cũng có một người bạn cho riêng mình, có đúng như thế không? 

Hay tất cả suy nghĩ này rốt cuộc chỉ đơn giản là trò lừa đảo của trí óc tối nát? Câu trả lời nằm ở đâu đó, trong khoảng không u tịch. 

Bỗng nhiên có tiếng mở cửa, cắt đứt dòng suy tư tôi. Tiếng sắt bị rỉ sét kêu ken két, điếc tai. Tiếp theo, tôi nghe tiếng động mạnh từ căn hộ của gã, những mảnh kiếng rơi vụn xuống sàn nhà, chạm vào đầu tôi đau điếng. Một hình phụ nữ mơ hồ chạy từ đám đổ vỡ ấy ra con đường vắng lặng, như ma. Tiếng khóc trong đêm nghe man dại, ma quái thế nào, kể cả thứ ánh sáng vừa phụt tắt nữa. Rồi khung cảnh trở nên im ắng chưa từng thấy. Gã đàn ông đó đã làm gì và người phụ nữ kia là ai? Cuối cùng thì chuyện này là sao?

Tôi không biết. Tôi không biết.

Từ trước đến giờ, chưa khi nào tôi đuổi kịp các khái niệm con người.

Rồi tôi để trôi tuột gã đàn ông đó. Người đàn ông của đời tôi.

Tôi nghỉ làm ở quán bar. Tôi thay sim điện thoại, tôi vứt vào sọt rác những vật dụng có liên quan đến ý nghĩ về gã và bắt đầu thiết lập mối quan hệ mới. "Mối quan hệ mới" là cái gì? "Mối quan hệ" nghĩa là sao? Những từ này có nghĩa gì với tôi chăng?

*

Năm 18 tuổi, tôi thấy cô gái có gương mặt giống tôi như đúc đang đứng đối diện bên kia đường. Ánh nhìn ấy trong suốt và ấm áp lan tỏa như cơn mưa mơ hồ trong một sớm thu. Đó là thời điểm tôi chuẩn bị băng qua đường để đến Nhà hát thành phố xem kịch, vở "Những kẻ tội đồ". Có lẽ nào tôi bị hoa mắt, có lẽ nào tôi không nhận ra mình? Có lẽ nào người đang ở đằng kia lại chính là tôi? Thoảng qua, cô gái đã leo lên chiếc taxi và bỏ mặc tôi đứng sững bên đại lộ đông đúc hình dung. Tôi ngạc nhiên đôi chút rồi băng qua đường, bước đi. Vở kịch còn 2 phút nữa là mở màn.

*

Vào một sáng sinh nhật 25 tuổi, như đã kể, tôi đã cuốn gói theo gã. Để xem, có thể là do cái sân thượng kia hay là cú gõ cửa dồn dập lúc tôi bị đứt tay, máu chảy xuống sàn nhà từng giọt, cũng được.

*

Buổi chiều, tôi hay đem ghế ra sân thượng lơ đãng ngắm nhìn. Cũng có vài hàng xóm thỉnh thoảng lên khoảng sân mát mẻ này hít hà không khí một lát rồi quay về phòng, trước khi dùng cơm tối hoặc gặp gỡ ai đó. Tôi đoán vậy. Nhưng thực tâm là chẳng ai để ý đến ai. Ai cũng muốn sống riêng trong thế giới của mình. Không muốn bị làm phiền, không ưa bị đụng chạm. Không hiểu sao, đột nhiên, tôi chợt nhìn thấy nỗi buồn chán dâng lên trong lòng mình vô vọng như đợt sóng mịt mù và không sao chế ngự. Tôi đưa mắt nhìn bầu trời dần lụi tàn trong chỗ nằm mình. Tôi biết ngay cái khoảnh khắc này, khi có chút thời gian mà không làm gì, không suy nghĩ gì, không chú ý đến việc gì thì tôi luôn thấy không ổn lắm, chắc là vì chứng nhức đầu kinh niên tái phát. Thường trong trường hợp thế này, tôi luôn kéo dài vô ích những bận rộn đâu đâu cho đến khi giấc ngủ kéo đến, mọi sự mới hy vọng được sắp xếp. Nên tôi tự nhủ là mình đang đợi gã. Mình đang rất bận rộn. Mình còn phải quét dọn và nấu ăn. Tưới rau nữa. À, hay là đi xuống phố nhé. Đi ra chợ. Mua cái gì đó. Mình sắp buồn ngủ rồi. Mình đang tốt cả mà, phải không nào?

Tạm biệt!

Gã đàn ông chính là chàng trai phục vụ quán bar năm xưa khi tôi 17 tuổi.

Gã đàn ông, người chưa từng nói chuyện với tôi lần nào.

Gã, bị câm bẩm sinh.

*

Tôi bắt đầu ngày mới như thường lệ: chuẩn bị bữa ăn có mùi nấu nướng tồi tệ khi đồng hồ điểm 3 giờ sáng. Tôi mở toang cánh cửa màu xanh, ngắm bầu trời vẫn còn say ngủ ở tận cuối con đường mịt gió. Một làn giá lạnh nhạt nhẽo ùa vào và giọng hát kẻ lạ vang lên xua tan không khí tù đọng trong căn phòng: "And when the night is cloudy, there is still that shines on me, shines untils tomorrow. Let it be…".

Hàn Anh

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Mười 20205:47 CH(Xem: 892)
Cũng gần một chục năm, khi tôi còn trụ tại trường tiểu học Washington. Văn phòng của tôi chuyên về nghiên cứu và hướng dẫn phụ huynh trong việc giáo dục nhi đồng. Có một ngày, một cô giáo( ở đây dạy mẫu giáo hay trung học cũng phải tốt nghiệp ít nhất là cử nhân và trung bình là cao học về giáo dục hay chuyên ngành về sư phạm). Cô ấy gõ cửa văn phòng của tôi và hỏi tôi có thể giúp đở cô ấy không?
27 Tháng Mười 202012:02 SA(Xem: 882)
Nàng vốn tính mơ mộng và lại sống khép kín nên không đi đâu ra khỏi nơi chốn mẹ sinh ra mình. Hồi nhỏ nàng hay chép thơ, chép nhạc và đọc những gì mà cho là hay hay thì chép vào tập giữ làm kỷ niệm. Hồi đó nàng khoái cái câu: " Sống là để nuối tiếc dĩ vãng, chán nãn hiện tại và mơ về tương lai". Bây giờ nhờ có gu gồ, có fb luôn nhắc nhở phương cách sống đúng là "phải luôn sống trọn vẹn trong hiện tại, quên đi quá khứ và đừng lo cho tương lai" ngồi ngẫm lại nàng thấy hồi xưa sao mình khờ đến vậy ...
07 Tháng Mười 202012:40 SA(Xem: 1121)
Phủ Tây Diêm Vương đèn xanh lét. Tổng ma đầu mặt trắng như bôi vôi. Toàn thân cũng trắng xóa. Trắng từ đầu đến chân. Ngồi trầm tư trước bàn. Trên bàn trống trơn nhẵn thín, không có một thứ gì. Tổng ma đầu cứ ngồi yên như thế rất lâu. Rất lâu… Đầu lĩnh ma lướt vào nhẹ như gió sông Nại Hà. Khác với Tổng ma đầu, Đầu lĩnh mặt đen như sắt nguội. Đầy nếp nhăn nhúm dọc ngang, mắt lập lòe đỏ đọc. Khúm núm...
24 Tháng Chín 202010:46 CH(Xem: 1008)
Trong khu dinh thự nguy nga và duy nhất có cổng mang tên “Ô Y Hạng”(1) của phường Bích Câu - Thăng Long, sáng nay có một không khí náo nhiệt khác lạ, qua những dáng người vội vã, những gương mặt tò mò, những lời thì thào háo hức… Mặc dù không có đèn treo hoa kết, người ngoài cũng có thể đoán được rằng nơi đây sắp diễn ra một nghi lễ quan trọng.
23 Tháng Chín 20202:10 SA(Xem: 1623)
Bà Phước đang nằm dài trên nền xi măng, la lối om sòm “Trả tiền cho tao, tao có mấy trăm tiền già mà tụi nó cũng lấy hết của tao!” Hai anh chàng nhân viên cứu thương ngỡ ngàng không hiểu bà Phước bị làm sao. Hương mở lời: -Tôi là y tá của bà, để tôi coi có chuyện gì.
15 Tháng Chín 20201:02 SA(Xem: 1587)
Truyện của Phan Nhật Bắc là bức tranh về “giao thời” ở miền Nam sau 1975, “Tôi Đi Tìm Trầm” gần như một “tự truyện” lời lẽ bộc trực không triết lý lừa mị. Với lối viết mộc mạc nhưng gần gũi và sâu sắc của tác giả đã đưa chúng ta qua từng câu chuyện, từ mạo hiểm tìm Trầm, đổi tiền, buôn thuốc Tây, đến vượt biên tìm tự do… đọc truyện của anh, như xem lại cuốn phim mà trong đó thấp thoáng bóng dáng một phần đời của chính mình trong quá khứ.
08 Tháng Chín 20209:23 CH(Xem: 1020)
Mẹ là người Mường thuộc vùng sâu vùng xa của một huyện miền núi chủ yếu là cao nguyên. Làng quê của mẹ sát bên sông Đà, xa đường cái, xa thị trấn thị tứ, vào được tới đó phải vượt qua nhiều chặng sông hồ đường đất gian khổ - nhất là vào mùa mưa, mọi người kể thế... Vào thăm Bảo tàng tỉnh, thấy có ảnh mẹ. Hóa ra, mẹ là một trong bốn bà Mẹ Việt Nam Anh hùng của tỉnh này từng được Nhà nước phong tặng...
03 Tháng Chín 20202:59 CH(Xem: 1656)
Ngày quen nhau, Nó và Muội cùng 19 tuổi. Nó là con trai cả trong một gia đình giàu có người Tàu Việt, ở nhà gọi nó là A Chảy. Còn tên Muội do từ nickname “Tiểu Muội” cả nhóm đặt cho vì Muội nhỏ tuổi nhất nhóm. Nhưng Nó toàn gọi Muội là A Muối, “em gái nhỏ” theo tiếng Hoa! Nó học trường Hoạ, Muội học trường Nhạc. Con gái trường Nhạc thường có nhiều anh đứng chờ trước cổng chờ sáng trưa chiều tối vì giờ học mỗi người mỗi khác nhau. Riêng Muội chả có anh nào vì Muội thuộc dạng “know-it-all girl”, hay sửa lưng bất kỳ ai nói gì không chính xác. Mà con trai thì thường thích các em hiền ngoan khờ dại! Muội chưa bao giờ tới trường Hoạ, nhưng Nó lại hay tới trường Nhạc chờ Muội.
20 Tháng Tám 20208:01 CH(Xem: 1512)
Dì Hương là vợ thứ hai của chú Thông. Vợ đầu của chú cũng tự tử ở kè đá, lúc cô ấy hai mươi ba tuổi, ở với chú Thông được năm năm. Ba năm sau, chú Thông nhờ người mang trầu cau đến hỏi dì Hương. Năm ấy dì mới hai mươi nhăm tuổi. Nhưng nhan sắc có phần khiêm tốn. Con gái làng tôi, ngày xưa, chỉ mười ba là cưới. Nay thời mới, nếu không đi ra ngoài, thì cũng chỉ mười tám là lấy chồng hết lượt. Bọn bạn ngoài trường đại học với tôi vẫn bảo, gái làng mày rặt đĩ non! Thế mà dì tôi năm ấy vẫn ở nhà cấy mấy sào lúa với ông bà ngoại tôi, coi như đã ế. Ông ngoại tôi cố dấu tiếng thở dài, gật đầu đồng ý gả dì tôi cho chú Thông. Bà ngoại tôi than: “Nhà ấy nặng đất lắm, về đấy rồi biết sống chết ra sao” Ông gắt: “Bà này hay nhỉ, nhà người ta cũng đàng hoàng, bề thế. Con Hương nhà mình vào cửa ấy tốt chứ sao”.
15 Tháng Tám 202010:08 CH(Xem: 1415)
Trong một chuyến xe ca Tây Bắc - Hà Nội chạy từ bến T, tôi ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Cạnh tôi là mấy cô giáo sinh của một trường sư phạm miền núi về xuôi nghỉ phép hè. Sở dĩ tôi biết ngay được “tung tích” của các cô là bởi vì các cô thường trao đổi chuyện trò với một người ở hàng ghế trên phía trái mà các cô gọi là “thầy Quý” – một người có những vẻ ngoài khá tiêu biểu cho hầu hết những giáo viên Tây Bắc lâu năm: điềm đạm, khắc khổ, ít nói cười và hay trầm tư. Thầy giáo Quý đi cùng cô vợ trẻ (dễ kém anh ta đến mười lăm tuổi) và một đứa con nhỏ khoảng một tuổi.