- Tạp Chí Hợp Lưu P.O.BOX 8782 Fountain Valley, CA 92728-9809 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc
Lượt người xem
1,250,739

Khối Tình Bọ Xít

14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 29562)

la_plume_eros_0_238x300_1Không yêu, khỉ thật! Không cần yêu có chết đâu cơ chứ! Cũng không hẳn thế. Ôi! Thằng người yêu…! Mà hắn có phải là thằng người yêu của tôi không nhỉ? Hắn nói hắn yêu tôi, còn những gì chúng tôi làm thì chứng tỏ rằng chỉ có tôi yêu hắn.

Ngày nào cũng thế, sáng bảnh mắt ra hắn mới dậy, dậy là lập tức lao sang phòng tôi đập cửa thình thình. Không cho tôi làm việc nữa, mồm qua một đêm chưa chịu đánh răng cứ thế hôn tôi tới tấp. Hắn rửa mặt buổi sáng cho tôi một lần nữa bằng lưỡi, đến tối lại tẩy trang cho tôi cũng bằng môi và lưỡi nốt, kinh thì có kinh nhưng tôi cũng thích. Miết ngón tay trỏ lên mặt rồi lại đưa lên mũi ngửi, không khi nào tôi không nhăn. Hắn thích cái mùi nước bọt đã lên men ấy. Hôn hít xong, hắn kêu đói bắt tôi đi mua gì đó về ăn. Tôi vui vẻ xách cạp lồng đi mua phở. Vừa ra ngoài đường, một thằng khốn nạn tiện tay quờ vào ngực tôi một cái. Thằng chó! Điên không chịu nổi! Nó cười! Cứng bỏ con mẹ! Đếch sướng! Rồi phóng xe chạy biến. Bức xúc! Mấy người đi đường nhìn tôi ái ngại, có kẻ cười, có kẻ bất mãn. Cẩn thận đấy cô em, con gái xinh ra đường không chỉ bị người ta nhìn ngắm đâu! Khỉ! Tôi đỏ mắt, mặt nóng lên, ước sao có một sức mạnh nào đó: cặp bồ với một ông tai to mặt lớn chẳng hạn, hay biết chút ít phép thuật thì mấy thằng kia bã ra bã! Lũ mất dạy! Tôi đem bực tức về nhà than thở, hắn cười khùng khục. Thích bỏ mẹ đi lại còn sĩ! Thèm vào thích! Mẹ kiếp! Một thằng người yêu khốn nạn như mấy thằng kia. Chia tay đi! Hắn giật mình ôm chặt lấy tôi van vỉ đừng làm hắn đau. Không có tôi, hắn chết ngay lập tức. Tôi nực cười quá! Không chia tay nữa. Tôi yêu hắn. Ờ, yêu vì cái gì nhỉ? Cái đẹp trai? Không biết! Mà có gì cho tôi yêu nhỉ? Chẳng có gì! Tôi biết hắn đểu giả thế mà vẫn đâm đầu vào như chó biết mùi phân thối cứ lao đến đòi ăn. Chó nào mà chả thích cứt! Tôi là con đàn bà, mà đàn bà nào chả thích những câu khen. Thường thì hắn khen tôi, nịnh nọt tôi nhưng lại cũng hay chê bai tôi, rỉa rói tôi, như khi nãy chẳng hạn, mà cái chê của hắn còn kèm theo cả cái nhếch môi nhăn mũi. Tôi có tội gì đâu! Nhiều khi phát chán, rồi lại không chán, rồi lại chán, rồi lại không chán… Cứ thế, khen và chê, chê lại khen. Tôi không bao giờ giận hắn lâu cho được. Có khi thấy hắn ngủ với cave, tôi cạch mặt hắn mấy ngày, hắn không sang chỗ tôi, tôi cồn cào nhớ. Hắn dửng dưng, không thích thì chia tay! Đấy là lâu rồi, hồi mới yêu. Tôi sợ mất hắn như nhện sợ mất bọc trứng. Tôi không chia tay. Chắc tại tôi không cho hắn cái hắn muốn nên hắn mới đi giải khuây. Lỗi tại tôi. Thì tôi nhận lỗi. Ừ, không chia tay nữa. Chứ giờ thì… Bao nhiêu lần không chia tay, nỗi chịu đựng của tôi cứ âm ỉ như đèn dầu sắp hết.

Tôi yêu hắn.

Không bàn cãi chuyện ấy.

Bạn bè chửi tôi ngu. Mặc xác bạn bè.

Tôi yêu hắn.

Đêm tháng bảy, trời mưa nhỏ, khu trọ hiu hắt, đứa nào cũng đi tìm người yêu hoặc đưa người yêu về phòng rúc rích như chuột với nhau. Tất nhiên trong đó có cả tôi. Con nhỏ cùng phòng ở lại với thằng người yêu lý tưởng của nó tận đẩu đâu để sáng mai đến lớp mắt cứ quầng lên thâm xì lại, rồi ngủ gật, rồi về nhà kể chuyện tình ái đêm qua nó được lên tiên như thế nào, lên tiên mấy lần. Và khen thằng người yêu là bậc thầy trong chuyện ấy, đủ các kiểu, đủ các tư thế. Tôi thấy lờm lợm trong cổ họng. Đã có lần con nhỏ kể cho hắn nghe, hắn khoái trá lắm. Đến hôm mưa ấy hắn gạ gẫm tôi: yêu nhau thì phải cho nhau tất cả mà không đòi hỏi phải không em? Tôi gật đầu. Hắn sấn đến rúc mặt vào ngực tôi như cún con tìm vú mẹ. Tôi hoảng hồn đẩy hắn một cái ngã đập đầu vào tường. Hắn tức nổ đom đóm mắt. Cô điên rồi! Rồi cho tôi một cái tát nảy lửa. Tôi bật khóc. Hắn lại dỗ dành, hắn ôm tôi vào lòng xin lỗi, thủ thỉ. Khoảng một tiếng đồng hồ hay hơn gì đó không biết. Tôi thấy dịu lòng lại, tôi nằm im trong vòng tay hắn, lòng băng băng nghe rõ tiếng mưa rơi, từng hạt mưa li ti kẻ không gian chạm đất, tan và biến đi đâu theo đồng bọn. Em không thấy mưa cũng theo nhau đi về đâu đó sao? Có. Mưa theo nhau sao người lại không theo nhau nhỉ? Thời buổi này mà không chạy theo nhau thì có mà lạc lõng và lỗi thời quá đi! Một thằng không mấy học thức, nói chẳng nên hồn thế mà giờ cũng so sánh, đối chiếu, kết luận hùng hồn. Khỉ! Tôi không để ý đến lời hắn nói. Ngoài kia vẫn mưa lâm thâm. Gió ve vuốt từng hạt mưa nhỏ bé, gió nắm tay mưa kéo qua kéo lại, ghớm nữa, lả lơi đến thế là cùng!

Phòng bên, tiếng rên ư ử của con nhỏ học sinh phổ thông trốn học theo người yêu về xóm trọ này tìm hứng thú vẫn bật lên. Hắn cũng nghe rõ mồn một, tôi thấy tay hắn nhớp nháp mồ hôi, đũng quần động đậy. Mặc kệ. Tiếng kì cót cọt kẹt của tấm phản kê cao rung không theo quy luật, lúc mạnh lúc yếu thúc vào tường bần bật. Hắn thở hổn hển. Có người yêu như thế này thì có làm đếch gì! Tôi không nói, tôi sợ hắn giận. Tôi im như thóc ngâm. Không phải tôi không muốn nhưng tôi cho hắn thì mẹ tôi giết tôi, tôi cũng muốn giết tôi luôn. Sau này có cưới rồi tôi cho thoải mái, chứ giờ, tôi còn phải học. Tôi không to gan như con bé học sinh kia hay con nhỏ bạn cùng phòng mình được. Tôi hèn, ừ, tôi hèn nhát như lời con nhỏ nói. Tôi yêu hắn nên tôi không cho hắn, thế thôi, ai nói tôi hèn cũng được, chửi vào mặt tôi cũng được, tôi giữ cho hắn chứ tôi có giữ cho một thằng đàn ông nào khác đâu? Mà có giữ cho một thằng đàn ông khác thì sao khi hắn bỏ tôi và chồng tương lai của tôi không phải là hắn? Không phải là hắn thì giữ cho hắn làm gì? Tôi phải giữ tới cùng cho chồng tôi! Tôi yêu hắn nhưng tôi tỉnh táo, tôi sòng phẳng. Mà tôi có sòng phẳng hay không? Thực ra tôi không biết, tôi yêu, hình như tôi vẫn tính toán. Không hiểu sao tôi lại tính toán với hắn, tôi tính toán những gì? Không nhớ! Kệ, nghĩ nhiều đau đầu mệt xác. Hàng ngày tôi vẫn bỏ tiền túi ra để mua cơm cho hắn, mua giày dép cho hắn, mua cả đồ lót cho hắn, nói chung những gì hắn có trên người lúc này đều do tôi mua cho hắn. Có khi tôi bỏ sạch tiền ra để mua đồ cho hắn và ăn mỳ tôm cả tháng trời. Hắn mắng tôi không chịu giữ gìn sức khoẻ nhưng lại đòi mua thêm nữa, có khi tôi phải đi vay bạn bè, thế mà tôi vẫn cảm thấy cực kì vui mới hay hớm chứ! Tôi yêu hắn! Thế thôi, tôi muốn làm nhiều hơn nữa cho hắn, không cần hắn hoàn lại.

Trời lại mưa, hơi lạnh ùa về, không phải đông, trời sang thu. Dễ chịu thật. Hôm qua nóng bức là thế mà hôm nay khoan khoái lạ lùng. Không gian khô thoáng, tôi muốn gần hắn thật nhiều, trời này mà ôm người yêu trong lòng thì lý tưởng phải biết.

Tôi rủ hắn ra hồ chơi.

Trong bóng cây tôi tối dưới ánh đèn, mấy đôi trai gái quần nhau trên cỏ. Gió ghẹo người! Gió đáng yêu. Gió chết tiệt! Gió cứ thôi thúc lòng tôi. Hắn không nhìn tôi mà căng mắt dán vào ngực những cô nàng đang phanh ra cho người yêu lần sờ nắn bóp. Mắt hắn dán cả vào những khoá quần trễ nải như muốn rạch toang ra để phân tích. Tôi hậm hực ghen. Tôi cầm tay hắn nhét vào trong áo con của mình. Hắn giật mình. Thì trước giờ tôi chỉ cho hắn hôn và ôm chứ có bao giờ cho động đến vùng cấm địa đâu, tôi sợ tôi không giữ nổi mình, dễ lắm chứ! Tôi yêu hắn mà. Nhưng hôm nay nhiều người thế thì lo gì! Tôi biết chúng tôi có thể kiềm chế được. Bàn tay hắn bắt nhịp hối hả. Hắn xoa xoa, nắn nắn, bóp bóp nhẹ nhàng, nhanh, rồi lại nhẹ nhàng, rồi lại hối hả. Hắn phớt lờ những người con gái khác và đặt tôi lên đùi hắn, hắn cởi cúc áo hắn, cởi gần hết cúc áo tôi và chờm mặt lên sục sạo nhay nhay bầu vú. Tôi run lên vì cảm một cảm giác sung sướng chỉ dám nghĩ đến chứ chưa bao giờ được trải nghiệm. Về nhà nhé em yêu? Tôi thực sự muốn về, tôi muốn cho tất cả không chừa lại gì cho mình. Từ đã. Tôi muốn cảm giác này kéo dài thêm một lúc nữa rồi về nhà mặc xác ai đó nhổ vào mặt cũng được. Tôi yêu hắn. Tình yêu không có tội. Thời buổi bây giờ yêu nhau cho nhau không hiếm hoi gì nữa cả, phải, cho hết, cho không nuối tiếc, cho nghĩa là nhận đó thôi! Yêu mà lại! Kể gì!

Thì về!

Về thật!

Nhưng trên đường đi cảm giác dâng hiến bắt đầu nhạt dần, tôi nhận thấy cho không còn là nhận. Lý trí của tôi thật tỉnh. Đi quanh quanh anh nhé, em chưa muốn về đâu. Đèn đường đỏ rực, gió vẫn trêu ngươi hắn, gió giục sóng tình. Hắn nổi giận mặt mày tái mét lại, từ đó chỉ mình tôi nói, còn hắn im như ngậm nước muối. Dưới gốc cây mấy đứa con gái ăn sương khoe đùi trắng nõn, hắn đẩy nhẹ tôi. Cô về trước đi, tôi ra nhà bạn tôi có việc. Tôi biết hắn nhăm nhe mấy đứa con gái kia rồi vì tôi thấy hắn thò tay vào túi quần móc tiền đếm trước mặt người yêu. Mẹ tiên sư cha đời! Tôi yêu một thằng không ra cái chó gì! Tôi biết! Thì về, chẳng nhẽ lại theo hắn? Hắn cười với tôi. Anh không có cách nào khác cả, chỉ như thế mới giữ gìn cho em được thôi. Hắn nghĩ đến tôi, tôi cười chua chát, tôi ứa nước mắt chạy về nhà, hắn hy sinh cho tôi lớn như thế thì sao tôi không xúc động khóc cho thoả lòng được?

Sáng, hắn về.

Bố khỉ, con đĩ! Thế là hết veo mấy trăm ngàn. Hắn phờ phạc chửi. Ghớm mẹ nó nữa, đời tao như chó, người yêu thì có mà lại phải tốn tiền, yêu cái đếch gì nữa nhỉ? Hắn lảm nhảm với thằng bạn cùng phòng mà tôi ở bên thì nghe rõ mồn một. Tôi khóc. Tôi cảm thấy mình bị xúc phạm. Nhà tôi nghèo, bố mẹ tôi quanh năm suốt tháng nhọc nhằn mà tính quê thì đặc sền sệt, liệu có chấp nhận nổi một thằng rể quý như hắn không? Tôi chưa bao giờ dám đưa hay có ý định đưa hắn về quê mặc dù tôi yêu hắn. Tại sao? Không biết! Có lẽ tôi sợ bố tôi giết tươi cả tôi và hắn.

Tôi xin tha lỗi, hắn giận chuyện gì tôi cũng đều cảm thấy mình là người có lỗi và luôn là người làm lành trước. Tôi phải mua hết cái này cái khác để dỗ dành hắn như một người mẹ dỗ dành con thơ khi khóc, tôi cũng chỉ có thể nhẹ nhõm nếu như hắn hết giận và lại đến với tôi thường xuyên. Nhiều khi tôi buồn, muốn cắt đứt mối quan hệ ấy, nhưng rồi xa hắn mấy ngày tôi lại nhớ và thèm hắn như đàn bà chửa thèm chua. Tôi nghĩ có lẽ cả đời tôi chỉ có mình hắn mà thôi, tôi sẽ luôn chung thủy với tình yêu đầu đời dành cho hắn. Tôi rủ hắn đi ăn ốc, trời se lạnh ăn ốc rất thích. Ăn xong, tôi trả tiền rồi rủ hắn ra bờ hồ ngồi để tận hưởng cảm giác lãng mạn. Lại như lần trước, hắn để ý đến những cô gái khác và bỏ mặc tôi chơ vơ trong lòng hắn. Tôi ghen. Ghen thì ăn thua gì khi cứ nín lặng như thế. Tôi kéo mạnh mặt hắn hôn, che mắt hắn bằng hai tay mình để hắn chỉ còn biết có tôi. Hắn gạt tay tôi ra phũ phàng. Anh không muốn chỉ có thế này thôi đâu, yêu nhau cho nhau nhiều hơn nữa cơ. Anh cho em thì em phải đền đáp lại anh như thế nào đó chứ? Nhanh như ăn cướp, hắn ôm gọn tôi đặt nằm ngửa giữa ghế đá lùng sục trong áo con, lùng sục xuống bụng, lùng sục cả trong quần lót. Tôi vừa hoảng lại vừa hứng thú với trò mới của hắn. Không ai để ý đến chúng tôi, bờ hồ này toàn những đôi uyên ương yêu nhau say đắm. Tôi mặc kệ hắn, thực tình mà nói giá lúc này hắn bỏ rơi thì tôi cảm thấy tiếc đứt ruột, tôi còn muốn hắn tấn công sâu sâu nữa. Hắn đáp ứng đúng suy nghĩ của tôi như đi guốc trong bụng tôi vậy. May mà trời tối nếu không hắn đã nhìn thấy bản mặt tôi đỏ lên vì thích thú rồi. Tôi cảm nhận được ngón tay hắn trườn dần trườn dần rồi xuyên xuống phía dưới đang ướt át những khát khao, ngoáy nhẹ. Tôi muốn cầm tay hắn ấn mạnh xuống, nhưng rồi hắn rút ra không cho tôi thoả mãn. Tôi tức mình muốn khóc. Cảm giác khi nãy luẩn quẩn trong đầu, tôi không nghĩ gì khác ngoài điều ấy. Hắn khôn quá! Tôi rủ hắn về nhà và tôi muốn trao tất cả. Hắn cười. Hắn về ngay lập tức. Trên đường về, hắn vừa ôm tôi vừa đi, chân tôi và chân hắn thỉnh thoảng lại đá vào nhau, tất nhiên là tôi đau hơn hắn. Hắn đi nhanh quá, có lẽ hắn sợ tôi thay đổi quyết định như nhiều lần trước đây. Guốc tôi gẫy, hắn cằn nhằn như thể tôi mắc tội với hắn mà không thèm quan tâm tôi trẹo chân đau thế nào. Có nhanh lên không thì bảo? Em đi chậm như rùa vậy thì bao giờ mới về đến nhà? Ghớm, con nhà giàu giẫm phải gai mồng tơi! Tôi không hiểu nổi hắn. Sao có lúc hắn ngọt ngào với tôi thế chứ! Tôi ứa nước mắt vì tủi thân ngồi bệt xuống vỉa hè không đi nữa. Hắn cầm tay tôi lôi xềch xệch. Tôi đau quá khóc to. Anh có bỏ em ra không thì bảo? Em đang đau chân lắm đây này! Có thế cũng kêu! Tôi nổ đom đóm mắt, không hiểu có gì khiến tôi giận đến vậy. Tôi tát cho hắn một nhát nảy lửa. Hắn xô tôi ngã xuống đường và bồi cho tôi thêm một cú đạp vào ngực nữa. À, mày giỏi! Đến bố mẹ tao còn không đánh tao nữa là…Mặc cha mày, tao đi tìm cave! Hắn thò tay vào túi quần tôi móc hết số tiền ít ỏi rồi nhét vào túi quần có sẵn chút tiền của hắn, chắc cũng đủ dùng đêm nay. Tôi uất ức muốn vỡ tim chết quách đi cho rồi, chưa lúc nào tôi hận hắn như lúc này. Bóng hắn nhạt nhòa lấp ló sau những gốc cây, tiếng ngã giá nghe rõ mồn một. Tôi tập tễnh đi chân đất về.

Mẹ con đĩ đó chứ! Thiếu có hai chục bạc cũng không bán! Tiếng hắn chửi cave với thằng bạn từ bên phòng vọng sang. Lúc này đã nửa đêm, tôi còn thức vì ức hắn, tôi đang nghĩ xem mình nên sống ở đâu để tránh cho xa cái anh chàng người yêu quý hoá của tôi. Gần hắn chắc mai ngày kia thôi tôi lại đến làm lành với hắn, lại hầu hạ hắn hơn cả hầu bố mình. Nghĩ đến bố mẹ mà tôi xót xa quá! Không, trên đời này rất nhiều người đàn ông tử tế! Sao tôi lại đi đâm đầu vào một con người như hắn không dứt ra được? Tôi ngu! Ngu như chó! Mẹ kiếp! Đếch thèm yêu nữa cho xong! Hắn đấm cửa, may mà con nhỏ cùng phòng về quê, nếu không nó chửi cho vỡ mặt. Tôi mở, tôi muốn nói cho xong xuôi tất cả, chúng tôi sẽ không còn gì với nhau nữa kể từ sau khi tôi sòng phẳng mọi chuyện với hắn, làm bạn cũng không! Hắn nên biết bất cứ người phụ nữ nào cũng khát khao yêu đương, nhưng điều đau đớn nhất với họ là bị chính người mình yêu chà đạp, hắn nên học cách tôn trọng người yêu! Hắn ngồi đối diện với tôi nhưng mắt hắn dán chặt vào giữa hai đùi tôi khiến tôi xấu hổ, tôi biết hắn đang tưởng tượng. Tôi không biết nói gì nữa, quay đi chỗ khác, tim đập thình thình vì hồi hộp, nói chuyện hệ trọng như thế nào cho phải? Trước hắn bao giờ tôi cũng bị lép vế, thành nếp rồi, sửa không được nữa mới đau đời chứ! Thế mà trước người khác sao mà tôi ăn nói lưu loát thế!

Bất giác, hắn chồm lên người tôi, hôn như thúc lên ngực tôi, tôi không đẩy hắn ra được. Anh làm cái trò gì thế? Có buông tôi ra không? Chia tay đi! Tôi gay gắt. Trò hề! Hắn mà lại quan tâm tôi nói đấy! Tôi không muốn, cái cảm giác khát khao rạo rực ngoài bờ hồ không hiểu sao không hề có, tôi thấy mình bị xúc phạm nghiêm trọng. Tôi đấm hắn liên tục. Hắn hổn hển. Cho anh xin lỗi đi, khi nãy anh sai, giờ anh đền em. Đừng giận anh nữa, anh yêu em. Yêu nhất thế gian này. Rồi ngay lập tức bịt miệng tôi lại bằng lưỡi, và môi, và răng, và nước bọt. Váy ngủ của tôi bị tốc ngược, quần lót cũng bị tụt, cái xuân xanh tênh hênh ngửa lên nhìn trời. Tôi muốn ọe, muốn mửa vào mặt hắn. Hắn liếm mặt tôi, đắng ngắt, hắn nhăn nhó. Bố khỉ! Cô bẫy tôi đấy à? Tôi cào mạnh vào mặt hắn, mấy vệt máu rỉ ra. Hắn tát tôi hai nhát. Cứu tôi với! Tôi khóc thét lên! Tiếng đập cửa rình rình. Hắn cay cú xốc lại quần chỉ vào mặt tôi mà không nói câu nào, rồi hắn biến. Tôi chỉ biết khóc.

Không yêu! Khỉ thật! Không yêu có chết đâu cơ chứ! Tôi ngu như một con chó! Nó không đáng để tôi phải hy sinh thêm gì nữa! Tôi cút khỏi nơi đây, cút khỏi đời hắn. Tôi tự giải phóng cho mình.

Vĩnh biệt người yêu.

Tôi vẫn còn yêu hắn. Tôi sẽ nhớ hắn nhiều, mối tình đầu khó phai.

Ngô Ngọc Trang

(Hà Nội)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Ba 20194:00 CH(Xem: 483)
Hùng lấy rừng làm nghiệp chính để phụ giúp gia đình. Nói tiếng phụ nhưng anh là nhân vật không thể thiếu trong cái nhà gồm mười một con người. Sự sụp đổ của một chính thể - mà - cha và anh của Hùng là những thành viên đã kéo gia đình rơi tự do. Bao nhiêu của nả sau hai mươi năm lính đã trôi tuột vào hư vô. Cha và anh đi cải tạo nên Hùng phải chủ trì chuyện kiếm sống và thăm nuôi. Một mình không xuể vì thế những đứa em buộc phải nghỉ học. Đứa đi bán cà rem đứa chạy chợ. Má và chị Hùng bê mỗi người một thúng bánh ít trần đi rao khắp làng trên xóm dưới.
26 Tháng Hai 20199:58 CH(Xem: 1104)
Anh từ bên trong nhà bước ra khỏi cánh cửa , anh trở thành “ Một người khác ”. Khoảng cách rằn ranh giữa bên trong và bên ngoài là hai mặt tương phản trắng đen được thêu dệt chằng chịt bằng những đường ngang dọc, dọc ngang rối rấm như một đống bùi nhùi. Chỉ có tôi mới có đủ kiên nhẫn gở từng sợi nhỏ đan chen chi chít để tìm ra một cái gì đó ẩn giấu bên trong cái đầu của anh, nhưng đôi khi tôi cũng mù mờ và không đoán được anh đang nghĩ gì sau khi anh đã trải qua quá nhiều vết thương từ sâu thẳm trong tâm hồn và thể xác.
25 Tháng Hai 201911:55 SA(Xem: 1125)
Quê tôi làng Ngọc, không xa Hà Nội. Tôi cũng hay về nhưng chỉ một lát lại đi. Bố tôi mất đã lâu, mẹ tôi già, bà đã hơn tám mươi, sống cùng gia đình anh cả. Tôi có về những dịp giỗ chạp thì cũng chỉ hỏi thăm mẹ được dăm ba câu. Đưa biếu mẹ ít tiền, hỏi xem mẹ có cần gì, có thiếu thốn gì không…Mẹ tôi những lúc đó thường bảo tôi là chả thiếu gì, ở nhà đã có anh cả lo đầy đủ. Mẹ thường tranh thủ nói với tôi vài điều với cái giọng đầy lo lắng, y như cái giọng ngày xưa, hôm người ôm vai tôi ở bến sông quê. Mà tôi thì lớn khôn rồi đâu có còn như xưa. Mẹ tôi quy y tại gia từ đận bố tôi mất.
25 Tháng Giêng 201912:03 SA(Xem: 1713)
Bên trong là một xác người đang lủng lẳng, sợi dây thòng lọng được cột vào cây xà nhà. Mặt của xác chết quay về phía Lâm. Hai con mắt như lòi ra và cái lưỡi thè lè nhưng bị hai hàm răng cắn chặt lại. Lâm thấy rõ cái lưỡi. Thợ rừng ớn lạnh toàn thân. Trời ơi! Cái gì thế nầy? Não bộ Lâm chừng như tê liệt. Một cơn gió mạnh thổi đến làm bật cánh cửa sổ.
14 Tháng Giêng 201911:34 CH(Xem: 1802)
Mẹ Thúy Diễm là dược sĩ. Cha cô làm chi đó trên huyện. Lâu lâu ông có lên tỉnh để họp. Bà Thúy Thanh – mẹ của ba đứa con hai trai một gái, trong đó có Thúy Diễm - là chủ một Pharmacy rất bề thế của thị trấn Y. Diễm đến trường bằng xe hơi có tài xế đưa đi đón về. Hai anh trai của cô không đỗ đại học vì thế họ vào trung cấp dược. Ra trường thì nơi thi thố tài năng là cửa hiệu của gia đình. Bán thuốc theo toa bác sĩ hay khách hàng yêu cầu :“Cho tôi ba ngày thuốc cảm ho” thì Thúy còn bán được nói chi hai ông trung cấp.
07 Tháng Giêng 20194:17 CH(Xem: 1674)
Dịp gần đây tại nước Nam, có tay nhà văn trong một cơn hứng khởi rồ dại, bỗng nảy ra ý định viết lại những câu chuyện cổ tích bi thảm của nước hắn. Những câu chuyện hắn đã được nghe, kể, giảng giải từ bé. Nay lớn lên. Già đi. Hắn chợt thấy những câu chuyện kia không đâu vào đâu. Hơi ngớ ngẩn. Thậm chí là phi nhân. Truyện trò gì mà lại đi ca ngợi một con mụ ác như hổ, đem em gái mình- dù là cùng bố khác mẹ thì vẫn là ruột thịt, chặt từng khúc, ngâm thành mắm gửi cho mẹ nó ăn. Khiếp hãi. Thế mà thời nay có ông nhạc sĩ còn cho vào bài hát, cả nước véo von. Rồi nữa, chuyện một ông vua có mỗi cô con gái. Yêu thương nhất mực. Mất nước phải chạy trốn cũng mang theo. Thế mà chỉ nghe lời xúc xiểm của con rùa mà chém bay đầu con, để thành ra mối hận thiên thu không tan...
02 Tháng Giêng 201910:03 CH(Xem: 1519)
Cô ra khỏi tòa án và bước xuống những bậc thang trong vô thức. Trời vần vũ mây đen. Mưa bắt đầu nặng hạt. Cảm giác lạnh buốt chợt đổ ập đến làm cô run rẩy. Tiếng khóc bị kìm nén lại bây giờ như oà vỡ . Nước mắt cô lẫn với nước mưa. Không còn sợ bị ai nhìn thấy nữa. Cô khóc cho bảy năm hôn nhân và cho những ngày chênh chao sắp đến.
19 Tháng Mười Hai 20189:44 CH(Xem: 1479)
...chiếc lò đốt vàng mã cũng được khuân ra, thân lò thì vàng chóe mà lại ám khói xám đen, miệng lò loe rộng ra cho dễ nuốt giấy tiền, mà lại thông được khói un và lửa xém. Mâm cúng cũng được bày biện ngoài sân vườn. Cổng vườn thì khép hờ, vừa phải, chỉ cho trẻ con đang lấp ló xếp hàng mắt liếc mày la lém nhìn qua gai rào, thấy được 3 mâm đồ ăn tú hụ, sắp xếp không lớp lang thứ tự ngổn ngang, tràn lan mà đầy ắm mùi thơm màu sắc. Nhà khá mới có thể cúng thí thực được như thế.
03 Tháng Mười Hai 201811:43 CH(Xem: 1690)
Trước ngày đứa con trai chuẩn bị phỏng vấn đi Mỹ, nó đến nhờ ông bà sang tên ngôi nhà đang sống để làm bằng chứng thế chấp tài sản , theo yêu cầu của Lãnh Sự Quán. Ông bà thương con nên nó nói sao, thì nghe vậy. Cha mẹ giúp con thì có nề hà gì. Bà bị bệnh mất. Thằng con trở mặt đuổi ông ra khỏi nhà vì đó là nhà của nó. Đứng trước toà, nó thản nhiên đưa toàn bộ giấy tờ sang tên nhà hợp pháp . Tình ngay lý gian, toà xử ông mất nhà. Ngồi trước di ảnh của bà, ông bật khóc : — Bà ơi, sao con mình nó có dã tâm như vậy !
25 Tháng Mười Một 20184:12 CH(Xem: 2083)
Tôi ngạc nhiên đến không ngờ chỉ bằng một vết cắt ngang trên nhánh thân của nó tưởng chừng như không gây cho nó một chút đau đớn có thể làm tổn thương đến cái thân to lớn, cao lêu nghêu đứng lừng lững hiên ngang giữa trời nắng mưa, gió bão trong bao nhiêu năm qua, vậy mà chỉ một vết cắt nhẹ nhàng ấy vô tình đã điểm trúng huyết mạch cuối cùng khiến nó ngã quỵ xuống, chịu đựng nỗi đớn đau quằn quại thân xác từng phút từng giờ rồi sẽ đến một giây phút nào đó nó không còn sức sống nữa, nó sẽ ra đi vĩnh viễn.