- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Bão Quét

14 Tháng Mười Một 200812:00 SA(Xem: 47179)

w-hopluu93-final-260_0_129x300_1Mưa đến đột ngột. Nửa đêm hắn đánh thức bạn hắn dậy.

-Này! Này!

-Mày...- Bạn hắn càu nhàu.

-Mưa dữ quá! – Hắn nói.

-Thôi ngủ đi, đừng quậy tao nữa! - Bạn hắn trở người quay vô vách tiếp tục ngủ.

Hắn thì không sao chợp mắt được. Ngọn đèn dầu để trên bàn cháy leo lét, chốc chốc lại bùng lên theo mỗi cơn gió đập bên ngoài. Lão chủ quán thức dậy đi ra gài lại mấy tấm liếp cửa.

-Mấy chú thiệt xui xẻo! - Lão nói.

-Đâu có ngờ mưa lớn như vầy đâu! - Hắn lầm bầm.

-Tại chú không nghe đài báo. Hồi chiều tui tính nói nhưng sợ mấy chú bỏ về.

-Ác thiệt! Anh hại bọn tui rồi.

-Lâu lắm mấy chú mới lên đây, tui đâu nỡ. Thôi ngủ đi, mai tui chỉ chú bắn mấy con gà rừng nhậu đỡ chờ cho qua trận mưa.

Đang tháng Tư mùa hạ nắng cháy da người. Vậy mà chỉ trong một đêm đột ngột trở mưa dầm dề. Không phải như mưa giông đầu mùa, mà mưa kiểu bão quét. Mưa kèm theo những đợt gió mạnh ập đến từng luồng, nối đuôi nhau quần thảo dữ dội. Đứa con gái đặt tay lên ngực hắn mân mê nhè nhẹ. Hắn chẳng nghe cảm giác gì. Hắn bị choáng ngợp bởi tiếng mưa gió bên ngoài, tiếng ầm ỷ vang lên từ cánh rừng phía sau nhà. Đang có một trận bão quét dữ dội ngoài đó, hắn nghĩ vậy. Hình như có tiếng quác của một con gà rừng bị gió quật. Những con gà rừng tội nghiệp. Đứa con gái quàng tay qua người hắn. Có vẻ nàng đang sợ. Lần đi săn vịt trời ở Vĩnh Long trời cũng mưa như thế nầy. Lúc ấy là tháng Tám. Hắn nhớ chắc là tháng Tám vì hắn đã mua bánh trung thu biếu tay trưởng đồn công an ở đó. Một cái bưng lúa nước rộng cả chục héc-ta vừa gặt xong, rất nhiều cây điên điển và cà cuống. Hắn không biết cà cuống ở đâu mà nhiều đến thế. Hắn biết từ cà cuống người ta lấy được một loại dầu quý có tác dụng hưng phấn thần kinh và gây cường dương. Còn hoa điên điển thì nở vàng lốm đốm khắp cả mặt đầm. Trời mưa như trút. Hắn và bạn hắn ngủ trong cái chòi rớ cá cất giữa bưng. Nửa đêm nước lên ngập sàn, hai thằng ướt như chuột lột. May mà súng và đạn săn không bị ướt nhờ móc trên đầu kèo. Tay trưởng đồn đội mưa chèo thuyền ra. Y mang ra một cái võng bộ đội để hai thằng treo lên cột mà nằm chờ trời sáng bắn vịt trời. Cái giống nầy rất khôn, hễ thấy bóng thợ săn là bay mất. Người dân địa phương thường dùng lưới để bắt. Hắn không có lưới. Hơn nữa, giữa đầm nước mênh mông nầy rất khó dùng lưới. Nấp trong cái chòi cất rớ nầy thì có thể tiếp cận chúng dễ dàng. Gần sáng, trời vừa ngớt mưa là đã nghe tiếng chúng kêu líu ríu ngoài đầm. Nước lên, các loài cá nhỏ ăn nổi trên mặt nước. Hắn và bạn hắn đói meo vì bị ướt qua một đêm nhưng không dám động mạnh, sợ lũ vịt trời bay mất. Hai khẩu Kalypdu đã được lau sạch nòng. Cuộc săn chỉ giới hạn trong bốn viên đạn ghém, mỗi người hai viên. Nếu mát tay thì hắn và bạn hắn sẽ hạ được vài chục con vịt trời trước khi trời sáng. Điều ấy khiến cho hệ thần kinh ẩm ướt của hắn hưng phấn lên đôi chút.

 

Đứa con gái rướn người lên, nhoi đầu vô nách hắn tiếp tục ngủ. Ngoài trời, mưa đã chuyển qua một giai điệu dịu dàng hơn, giống như mưa tháng mười vậy. Hắn thả hồn vào mưa, cố dỗ giấc ngủ. Hắn thấy một đàn vịt trời rất đông đang ăn trên một đầm nước rộng mênh mông. Đứa con gái trườn dậy, gối đầu lên ngực hắn. Hắn thấy vịt trời tiếp tục bay đến đầm nước. Khẩu súng hai nòng đã nạp đạn. Nước lên ngập xâm xấp sàn chòi. Hắn và bạn hắn xem xét tỉ mỉ từng vị trí chọn làm chỗ đặt súng bắn. Mọi động tác phải nhẹ nhàng để không làm kinh động lũ vịt trời đang kiếm ăn bên ngoài. Đứa con gái làm rơi mấy giọt lệ ấm từ nơi khoé mắt, lăn xuống ngực hắn. Rất nhanh, hắn cảm nhận được điều đó. Hắn đưa tay sờ mặt nàng, biết rằng nàng đang khóc trong một giấc mơ nào đó. Hắn để yên cho nàng đi hết giấc mơ của mình. Điều ấy đôi khi là cần thiết. Hắn biết nhiều khi người ta chỉ khóc được trong giấc mơ mà thôi. Hắn nằm im lắng nghe những cánh rừng, lắng nghe nỗi hoang dã của đêm, lắng nghe tiếng kêu của những con thú mà hắn tưởng tượng ra. Mưa lớn trở lại, không còn cái giai điệu du dương khi nãy nữa. Hắn mơ thấy đầm nước. Hắn và bạn hắn chĩa súng về hai phía. Hắn chỉnh đường ngắm cho đạn bay là là sát mặt nước, và tung toé lên phía trên. Hắn ước lượng đám vịt trời đang kiếm ăn ngoài đầm. Rồi hắn tính, với mật độ nầy viên đạn ria đầu tiên bay ra có thể dính cả chục con. Viên thứ hai sẽ đón lỏng lũ vịt ở tầm cao chếch họng súng lên bằng nửa góc vuông so với mặt nước, canh đúng vào luồng bay lên của chúng. Thói quen bay túm tụm nhau lại thành bầy sẽ khiến chúng dễ bị dính những viên đạn ghém hơn. Trời tạnh mưa. Những con cà cuống rạch những đường thẳng đan chéo nhau trên mặt nước. Lũ cá sặc, cá rô phi và cá đối con tranh nhau kiếm mồi ở tầng nước nông đã kích thích những con vịt trời lao theo chúng. Hắn thấy lẫn trong đám vịt trời còn có những loài chim nước khác như cồng cộc, cò ma, diệc...nhưng số lượng ít hơn nhiều. Bọn nầy hắn không thích, vì thịt rất dở. Đứa con gái bỗng trở mình. Mưa vẫn không ngớt rì rào trên mái nhà. Không còn nghe tiếng gió đập trong cánh rừng phía sau nữa. Chỉ có mưa rì rào, mưa bất tuyệt. Hắn không còn lo chuyện ngày mai nữa. Chuyến đi săn nầy hắn dự định sẽ kéo dài trong một tuần, mục tiêu là đón bọn nai ra ăn chồi non trên đồi tranh mới cắt. Nhưng trận mưa nầy đã phá hỏng kế hoạch của hắn. Hắn không biết sẽ làm gì trong mấy ngày tới đây.

 

Hắn ngồi dậy đốt một điếu thuốc, rồi mở tấm liếp cửa đi ra ngoài. Hắn đứng co ro trong mái hiên nhìn trời. Hắn không biết cái gì đang diễn ra trong màn đêm đen kịt kia. Trong đêm tối, hắn cố xác định vị trí ngọn núi Chúa nằm trên dãy Trường Sơn mà ban ngày có thể nhìn thấy rõ ràng. Chân hắn bỗng chạm phải một con vật gì ướt và lạnh. Hắn nhảy lùi lại, nghĩ là một con rắn. Hắn vào nhà lấy đèn pin ra soi và thấy một con chồn hôi ướt nhẹp đang run rẩy nép sát vào vách. Thấy ánh đèn, con chồn lủi nhanh vào bóng đêm. Hắn nghĩ chắc nó bị thương rồi, chứ không thì đã chẳng vào đây. Hắn muốn đi ra ngoài quanh một vòng, nhưng lại sợ ướt. Gió đã rít trở lại trong những cánh rừng. Hắn không biết có phải là bão đang tới không. Ở cái đất miền Trung nầy mưa bão là chuyện thường ngày. Nhưng mới tháng Tư mà đã có bão thì mấy chục năm mới gặp một lần. Hắn nghe người ta nói trái đất đang nóng lên vì hiệu ứng nhà kính. Và những luồng không khí nóng của sa mạc Sahara di chuyển lộn tùng phèo làm xáo trộn khí hậu khắp nơi. Hắn cười khi nghĩ rằng đi săn cũng có thể làm cho trái đất nóng lên. Hình như hắn đã từng nói thế, không phải đùa. Hắn lại nghĩ hắn chẳng làm cái gì ra hồn ngoài chuyện đi săn. Hắn thích rừng, từ nhỏ đã thích rừng. Rừng như một người đàn bà đầy bí ẩn đối với hắn. Vì vậy mà mới mười một tuổi hắn đã bỏ nhà trốn lên rừng. Cha hắn đã phải vất vả mới bắt hắn về được. Giờ cha hắn đã chết lâu rồi...Hắn trở vào nhà, lên giường nằm.

 

Hắn lấy thước ngắm cho viên đạn đi cách mặt nước khoảng mười phân, hơi chếch lên một chút. Hắn không quen bắn loại súng tự tạo nầy. Hắn ước có một khẩu Weatherby thì tốt hơn. Đó là loại súng xịn. Nhưng thiệt tình là hắn thích bắn Kalypdu vì cái chất hoang dã của nó. Hắn nghĩ con người cần phải trở về với cội nguồn hoang dã của mình. Bất chợt hắn nghe như mình đang trôi nổi trong biển âm thanh rì rào bất tận của mưa. Và hắn thấy hắn biến thành mưa, không phải những giọt mưa, mà là mưa. Mưa. Mưa. Đứa con gái vùng ôm cứng hắn như ôm lấy mẹ. Hắn nghĩ nàng lại đang có một giấc mơ dịu dàng. Hắn để yên cho nàng đi hết giấc mơ của nàng. Khi những con vịt trời cuối cùng đáp xuống mặt đầm thì ở góc kia, bạn hắn bắt đầu đếm một, hai. Hắn nín thở bóp cò ngay khi tiếng đếm thứ ba vừa dứt. Hai tiếng nổ cùng lúc vang lên làm cho mặt đầm tung toé, hỗn loạn. Lập tức hắn hất mũi súng lên theo một góc nghiêng định trước, nhắm vào giữa luồng vịt trời đang hoảng hốt bay lên và nổ viên đạn thứ hai. Những con trúng đạn chấp chới rơi trở xuống mặt đầm. Một số con còn vỗ cánh ầm ỹ đạp nước cố bay lên không được, lại trượt dài trên mặt nước. Lông vịt bị đạn xé bay lả tả, rơi xuống nổi lềnh bềnh. Một vài con còn gắng gượng bay ra khỏi đầm nước, rồi cũng rơi xuống đâu đó trên những cồn bãi xa xa. Đất trời bỗng im phăng phắc, bỗng lạnh toát như không còn sự sống, không còn một sinh vật nào. Hắn sững sờ, nghe lạnh từ trong tim lạnh ra. Máu loang ra nhuộm đỏ mặt đầm. Làn nước trong xanh giờ nhìn đâu cũng thấy máu, và máu. Hắn không biết máu ở đâu mà nhiều đến thế. Bạn hắn đang lao ra vớt những xác chim. Hắn nghe vọng lại từ xa xăm, tiếng bạn hắn hân hoan, thúc giục thu lượm chiến lợi phẩm. Đối với hắn, đó là một kỷ niệm đau buồn khó quên. Hắn cảm thấy lòng tái tê khi nhìn đống xác những con vịt trời bị bắn hạ. Hắn không biết phải làm gì với chúng, đã chết rồi mà cặp mắt đen láy ngây thơ vẫn mở trừng trừng đó. Bạn hắn tiếp tục lượm xác chim quăng vào thành đống trong chòi. Hắn đứng co ro một góc, ôm khẩu súng hai nòng nhìn cái thành quả của mình. Một đống những con vịt trời nằm chết oặt oẹo, chồng chất lên nhau bốc mùi tanh lợm giọng. Một số con chưa chết hẳn, còn cố vùng vẫy làm tung toé những lông lá cùng máu me lên người hắn. Tình cảnh nầy hắn chưa bao giờ nghĩ tới...

 

Thình lình hắn nghe có tiếng mang tác, có thể là gần đây thôi, chỗ bãi đá ở cửa rừng. Hắn nằm im. Lại có tiếng mang tác, nghe nghẹn ngào ai oán lẫn trong biển rì rầm cuồng nộ của mưa. Hắn mặc bộ quần áo đi săn vào, nai nịt lỉnh kỉnh các thứ cần thiết, khoác áo mưa rồi kẹp khẩu súng săn hai nòng đi ra ngoài. Hắn đi về phía cửa rừng. Hắn thấy mưa gió không dữ dội như lúc nằm trong nhà nghe ra. Trời đất thế nầy mà đi săn không phải là tuyệt cú mèo sao. Có ai lại vác súng đi trong rừng giữa lúc mưa gió thế nầy không. Hắn đâu phải đi săn. Hắn đi tìm con mang vừa tác khi nãy. Có thể nó bị thương và đang nằm đâu đó chờ hắn. Đó là một con mang trắng ư? Hắn nghe người nóng ran lên. Chẳng phải đó là một huyền thoại sao. Huyền thoại về con mang trắng. Hắn đã đọc đâu đó về huyền thoại nầy, kể chuyện một hoàng tử con của Long vương, lên trần gian hoá thân làm con mang trắng để đi tìm người yêu. Hắn không nghĩ mình bị ám ảnh bởi huyền thoại về con mang trắng đó. Hắn có động cơ chính đáng hơn nhiều. Đâu đó ở một thành phố, có thể là Đà Nẵng chăng, thành phố mà nàng đang sinh sống, cái thành phố suốt ngày bụi bặm với hàng trăm chiếc xe chở đất nối đuôi nhau chạy vùn vụt trên những con đường mới mở đó, hắn đã không chịu nổi. Và nàng, người phụ nữ thông minh và đáng yêu nhất hành tinh của hắn, ngày ngày quay lưng lại với chính mình để đuổi theo những giấc mơ phù phiếm. Dưới ánh sáng của ngọn đèn ắc-quy đội trước trán, cửa rừng hiện ra với một bãi đá lô nhô nhiều hình thù thẫm đen trong mưa. Cây khộp to lớn nằm kẹt giữa những khối đá đồ sộ, án ngữ ngay bìa rừng vẫn đứng đó. Hắn nhảy lên những bậc đá để tiến về phía cây khộp. Hắn biết ở đó có một chỗ trú mưa rất tốt. Có thể con mang đang ở đó. Hắn cẩn thận rọi đèn từ xa. Nhưng cái hốc tạo bởi hai khối đá to chụm lại trống hoang. Tuyệt không có một con thú nào lảng vảng quanh đây. Bất ngờ hắn lại nghe tiếng con mang tác. Hắn không thể xác định được con mang đang ở hướng nào, xa hay gần. Hắn dừng lại chăm chú lắng nghe. Mãi hồi lâu hắn vẫn không xác định được có phải tiếng mang tác hay không. Hắn cũng không biết chắc loài mang có tác vào những đêm mưa gió thế nầy không. Rồi thình lình hắn tự hỏi hắn đi tìm con mang giữa đêm khuya khoắt nầy để làm gì. Không phải hắn thèm thịt con mang, bởi hắn vốn chẳng ưa gì món nầy. Cũng không phải hắn là nhân viên bảo vệ các loài động vật hoang dã phải cứu giúp nó. Hắn không biết động cơ nào hắn làm vậy. Một nỗi gì mênh mang, trống vắng tràn ngập khắp nơi, và hắn chạy trốn...

 

Hắn quay trở lại. Trong rừng thỉnh thoảng lại rộ lên tiếng xao xác của những luồng gió mạnh ập đến. Hắn ngửa mặt nhìn sâu vào màn đêm. Hắn biết màn đêm kia là hành trình vô tận của mười bốn tỷ năm. Hắn nhìn xuống con đường mòn tối tăm và sũng nước, ở đó năm mươi năm làm người của hắn vừa đi qua.

Chợt hắn thấy có mắt thú ăn đèn. Hắn dừng lại, nắm chặt báng súng. Theo bản năng, hắn nín thở nâng nòng súng lên ngắm vào điểm mắt thú và sẵn sàng nhả đạn. Trong đêm tối hắn mỉm cười và cảm thấy hài lòng vì đã giành được thế thượng phong đối với con thú kia. Nào anh bạn, đang làm gì đó? Tớ đã sẵn sàng rồi. Cậu không thể nào thoát được viên đạn ria của tớ đâu. Vâng, cậu cứ nhìn như thế đi, nhìn đúng như vậy đấy, nhắm thẳng vào bóng đèn, nhìn thật kỹ vào nhé! Hoá ra là cậu ở đây mà mình mãi đi tìm. Hắn nghe lạnh toát một niềm mênh mang, trống vắng. Hắn không biết phải làm gì tiếp theo nữa đây. Đêm hoang dã, núi rừng hoang dã, trận bão và cơn mưa hoang dã tuôn chảy vào người hắn. Hắn muốn chống lại, hắn muốn thoát ra. Thình lình, con mang trắng hiện ra lồ lộ trước mặt. Hắn bối rối chẳng biết phải làm gì, thì như một cái chớp, con mang biến mất vào bóng đêm. Hắn bần thần tự hỏi có phải là con mang trắng không. Có thể một cái gì trắng chứ không phải con mang. Hắn nhận ra bức màn mưa phản chiếu ánh đèn, trắng lấp loá ngay chỗ con mang vừa biến mất. Rốt cuộc hắn tự hỏi cái gì, con mang hay cái màu trắng kia, đối với hắn là quan trọng. Hắn bật cười với ý nghĩ quái gở đó trong khi lê bước trở về quán trọ.

Phạm Ngọc Cảnh Nam

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Bảy 20261:56 CH(Xem: 798)
XÓM BỜ MƯƠNG – Truyện thứ hai trong bộ ba "Tam Quan" của Phạm Ngọc Lương. Hôm qua, chúng tôi giới thiệu CÁT HOANG. Hôm nay là XÓM BỜ MƯƠNG – truyện ngắn thứ hai trong bộ ba Tam Quan của nhà văn trẻ Phạm Ngọc Lương, từng đăng trên Hợp Lưu số 87 (2006). Hơn hai mươi năm trước, nhà phê bình Thụy Khuê đã gọi đây là "một câu chuyện cổ tích kinh dị", nơi cái chết của một dòng sông song hành với sự mục rữa của môi trường, sự tha hóa của con người và số phận bi thảm của một đứa trẻ. Một truyện ngắn đầy chất thơ, nhưng càng đẹp càng khiến người đọc rùng mình. Hai mươi năm đã trôi qua. Dòng sông trong truyện có còn là một ẩn dụ của hôm nay? Xã hội Việt Nam đã thay đổi đến đâu trước những vấn đề mà XÓM BỜ MƯƠNG đặt ra: môi trường, bạo lực, sự vô cảm, và phẩm giá con người? Chúng tôi xin giới thiệu lại truyện ngắn này. Câu trả lời, có lẽ, xin dành cho mỗi bạn đọc.
29 Tháng Bảy 20263:34 CH(Xem: 861)
Có những tác phẩm không thuộc về một thời điểm. Chúng lặng lẽ nằm lại trên trang giấy nhiều năm, rồi một ngày nào đó bỗng hiện lên với sức nặng như thể vừa mới được viết hôm qua. Cát Hoang là một truyện ngắn như vậy. Lần đầu xuất hiện trên Tạp chí Hợp Lưu bởi lối viết tối giản, đứt đoạn như điện ảnh, ngôn ngữ đầy ký hiệu, và một thế giới nghệ thuật khiến người đọc vừa bối rối vừa ám ảnh. Nhà phê bình Thụy Khuê từng nhận xét đây là một truyện ngắn có cấu trúc của thơ hiện đại, nơi mỗi câu chữ đều trở thành một ám hiệu, buộc người đọc phải đọc bằng trực giác nhiều hơn bằng cốt truyện. Trong thế giới ấy, có một bãi đất nổi giữa dòng sông, một cộng đồng sống như chưa từng biết đến ánh sáng của văn minh, nơi trẻ em không được học chữ, nơi người biết chữ bị gọi là "con điên", và nơi bạo lực dần trở thành trật tự bình thường. Đó là một không gian hư cấu. Nhưng điều khiến Cát Hoang sống mãi không nằm ở tính hư cấu ấy, mà ở khả năng đánh thức những câu hỏi chưa bao giờ cũ:
22 Tháng Bảy 202610:14 CH(Xem: 1394)
Đất nước ta khởi đi từ hình bóng một người mẹ thuở hồng hoang. Lịch sử chúng ta khởi đi từ lời ru và những cuộc phân ly. Giữa huyền thoại về những người anh hùng, thấp thoáng bóng dáng những người mẹ trầm mình trên sông.
14 Tháng Bảy 202612:37 SA(Xem: 2166)
Bích Lan sinh trưởng ở Đồng Nai, tính tình hiền lành và có ngoại hình dễ nhìn. Năm nay bốn mươi tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người phụ nữ đã có con vào đại học, cô trở về căn hộ của mình mỗi chiều với một chùm chìa khóa và sự im lặng. Từ ban công tầng mười sáu nhìn xuống, thành phố đêm nào cũng sáng rực. Xe cộ vẫn xuôi ngược, những ô cửa vẫn hắt ra ánh đèn vàng ấm áp. Chỉ có căn hộ của Lan, nhiều lúc rộng đến mức nghe rõ tiếng dép của chính mình trên nền gạch. Sự nghiệp làm ăn thì thuận tiện nhưng về đường tình duyên thì có phần lận đận.
08 Tháng Bảy 20267:19 CH(Xem: 2387)
LTS: "Khi anh đi không người đưa đón – Khi anh về tám chín người khiêng" là một truyện ngắn lay động về sự phản bội, sự trả giá và lòng vị tha. Không lên án gay gắt, nhà văn Hoàng Thị Bích Hà để chính số phận nhân vật cất lên bài học về nhân quả và giá trị của nghĩa tình tào khang. TCHL
27 Tháng Sáu 20269:11 SA(Xem: 2898)
Tôi về căn nhà xây xong bỏ trống chưa bán được vì Covit 19 của ông con, căn nhà trống trơn không nước nóng đi vội tôi không mang theo bất cứ thứ gì ngoài vài gói mì gói, không muỗng nĩa, không khăn tắm tôi đi như người Tị nạn chạy trối chết ra khỏi nhà với vết răng cắn trên tay, một vết cắn nhá lửa của hiền thê nhớ đời, bắt đầu viết về Exodus của dân Do thái Việt Nam gia đình tôi lủng cũng vì chuyện viết lách của tôi, khi bà xã phát giác ra cái quá khứ lẫy lừng gái gú của tôi bà không vui nói tôi chỉ sống mộng mơ với quá khứ không biết sống với hiện tại và quý những gì mình đang có, một trận cãi nhau kịch liệt vợ hiền nổi giận biến thành bà La sát xuất chiêu cho tôi một vết cắn...
26 Tháng Sáu 20264:21 CH(Xem: 2585)
Âm bản & Dương bản (Négatif & Positif) – khái niệm có gốc từ điện ảnh phim nhựa, còn gọi là phim điện ảnh hoặc phim chiếu rạp, liên quan đến quy trình sản xuất phim có từ buổi sơ sinh của Nghệ thuật Thứ Bảy - Nàng Tiên Út từ cuối thế kỷ XIX (hiện phim nhựa và các loại máy quay máy chiếu phim nhựa đã được đưa vào các Bảo tàng Điện ảnh), cái quy trình mà nếu ai đó muốn tìm hiểu trên Google sẽ không bao giờ có được thông tin đầy đủ… Nhưng, cuốn sách này không đi sâu vào công nghệ Điện ảnh, chỉ mượn khái niệm Âm bản & Dương bản như một cánh cửa ban đầu, một ký hiệu nghệ thuật nhỏ để phác họa hành trình tinh thần của tác giả, cùng đôi ba lát cắt tự sự về nghề qua đó hé lộ giúp người đọc đôi chút về đời sống của những người làm phim Việt qua mấy thế hệ, ở xứ sở Lắm người nhiều ma …
26 Tháng Sáu 20263:59 CH(Xem: 2629)
“Là con dân của một đất nước mà lịch sử là một chuỗi tranh đấu không ngừng để được tồn tại, NQ thiết nghĩ “Hội Thề Đông Quan” là một chiến thắng đáng suy ngẫm. Sau 10 năm nếm mật nằm gai, chứng kiến đất nước và dân mình chịu bao tang tóc dưới ách bạo tàn của nhà Minh. Thế mà cha ông chúng ta đã mở đường hiếu sinh cho hàng vạn hàng binh, và còn cấp thuyền, cấp ngựa cho họ trở về nước. Sự bao dung đã biến một chiến thắng quân sự thành khúc khải hoàn của lòng nhân ái và đem lại bình yên cho người dân của đôi bờ bờ cõi.” (Nguyệt Quỳnh)
09 Tháng Sáu 202612:52 SA(Xem: 3570)
Tôi trở lại thăm Hà-Nội sau hơn bốn mươi năm xa cách. Trong gần một tuần lễ, tôi bận rộn và mệt nhoài theo các con tôi đi thăm gần hết các thắng cảnh trong thành phố và các vùng lân cận mà các con tôi đã lập chương trình từ trước theo đề nghị trong các sách du lịch. Nơi cuối cùng là đi thăm Tam Cốc, sáng đi chiều về, và hôm sau sẽ trở lại Mỹ. Tôi chiều các con tôi, nên những nơi mà tôi muốn đến để tìm lại những kỷ niệm ngày xưa thì chưa có thời giờ, mà nếu không đến được thì đó là một điều thiếu xót cho chuyến đi của riêng tôi.
09 Tháng Sáu 202612:06 SA(Xem: 2852)
Chị Tư hơn tôi hai tuổi. Tôi cá tính bao nhiêu thì chị Tư hiền lành, dịu dàng bấy nhiêu. Lại xinh nữa. Ngày xưa, chị được bình bầu là "hoa khôi xóm". Bà bán mì đầu hẻm bảo thế. Bả bảo, mấy người thường ăn mì ở đây khen : “Xóm này không ai đẹp và hiền như con Tư ”.