- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ Vương Kh.

26 Tháng Mười 200912:00 SA(Xem: 42268)

blankLTG: “Những người quen đọc thơ tôi, họ bảo khó thở quá! Người thân đọc thơ tôi, họ bảo sao cứ bị ám ảnh từng câu, từng chữ. Người không quen, thi thoảng lại kháo nhau, chắc tác giả thất tình ghê lắm mới làm ra mấy câu thơ nặng nề thế này!? Tôi đọc thơ mình nhẹ nhàng như một cách nghe kể chuyện. Chuyện mà! Nên có nhiều khi buồn, vui, khổ, cười, căm, buông, dày xéo… Tôi chỉ sợ lúc nào đó, người quen, người thân, người không quen hay chính bản thân tôi cũng không còn tha thiết nghe mình kể chuyện nữa. Thế thì có phải khó thở một chút, ám ảnh một chút cũng không đến nỗi nào phải không?!”
Vương Kh.

nếu anh biết

Nếu anh biết hình hài của nỗi đau
Xin hãy kể em nghe về quá khứ
Những ngày anh đã yêu ồn ào như lũ dữ
Ngày không em
Anh có biết như thế nào là cảm giác yêu ai đó hơn chính bản thân mình?
Xin hãy nói em nghe về khát khao đầm ấm
Về mái nhà với tiếng chim mỗi sáng bên chậu hồng vàng trên bậu cửa
Rồi ban mai, ngày mới lại bắt đầu…
Anh có biết trên đời này có những người mong được chết vì người mình yêu
Dù lựa chọn đó đa phần là ngu dốt
Hoặc ví như cuộc chia tay tưởng như là đột ngột
Thật ra, vì yêu chưa kịp đủ đầy…
Nếu anh hiểu ý nghĩa hơi ấm của những bàn tay
Sẽ nắm chặt nhau trước mùa giông bão
Anh hãy nói em nghe về nỗi rung động thiêng liêng khi lần đầu chạm ngõ
Rồi nâng trái tim em như thứ phiên bản bị lỗi vì những điều không chủ đích
Tựa như một buổi chiều
Anh ngồi lặng bên ngôi đền cổ
Rồi khắc họa dáng hình em bằng phế tích
Và em
Thôi còn hỏi anh
Về những nỗi đau… không rõ hình thù...
Anh có bao giờ cảm thấy trái tim mình như không thể cử động bằng hơi thở của chính mình chưa?
Nó giống như có một quả bom được cài ngay lồng ngực
Khi em đếm tới ba thì tan tành nao nức
Chúng ta rồi cũng giống nhau, ở khái niệm mất còn
Mà thôi, vứt đi!
Chắc gì anh hiểu
Chắc gì anh biết thế nào thì hi vọng, thế nào thì sống để khát khao và mưu cầu hạnh phúc
Chúng ta chỉ vừa đủ để gặp rồi quấn chặt nhau như loài du mục
Em không chắc,
Liệu mình có còn tồn tại được đến mùa sau…
Nếu anh biết hình hài của nỗi đau
Xin hãy kể em nghe về hiện tại
Em sẽ cất tương lai mình trong bếp trái
Dành nhóm lửa, thiêu sống tình mình
Rồi thả khói bay lên…

đàn bà đoan chính

Em luôn nghĩ mình là người đàn bà đoan chính
Vì em đã yêu và chỉ yêu duy nhất một người đàn ông
Hay nói chính xác, chỉ duy nhất một người đàn ông trong cùng thời điểm
Cho đến khi, người đàn ông đó ra đi…
Và bởi vì em đoan chính
Nên em chưa bao giờ làm tổn thương kẻ khác
Mặc dù kẻ khác cứ muốn em phải khóc
Nếu em không khóc, họ lại treo em lên, cho lơ lửng đến khi nào chóng mặt
Em đoan chính nên chưa một lần biết hận
Em ôn hòa soi rọi bản thân
Ngắm mình trước gương cặn kẽ
Em hãy còn rất trẻ
Ít nhất khi em cười
Nụ cười tươi như ngói
Em làm gì biết
Một người đàn bà đoan chính
Sẽ phải sống sao cho cuộc đời mình…
Em – nhỏ nhoi và mảnh dẻ,
Mỗi sáng yểu điệu váy hoa, chen chúc trên xe tay ga
Chiều lại đến spa, mân mê những khoảng da và nói chuyên hôn nhân rất sành sõi với những người đàn bà khác
Mặc dù em nào biết, làm vợ, làm mẹ sẽ thế nào?
Em đoan chính!
Em lãnh lương USD mỗi tháng bằng trí khôn và hào sảng tiêu pha trước khi thở dài tiếc nuối cho một chiếc áo đắt tiền hay một lần quá đà vui vẻ
Rồi trở về vẹn nguyên người đàn bà đoan chính
Lặng lẽ kéo chăn trùm kín mặt
Xong một ngày của những đoan chính dư thừa
Em cứ nghĩ, mình còn gì?
Họa chăng, chỉ còn em với bóng tối
Vắt ngược nỗi buồn và đếm tuổi mình trôi trên đầu sợi tóc
Rồi vươn ngực giẫm lên những gã đàn ông nô bộc
Rồi lại khát khao sống cuộc đời được ai đó gọi mình bằng mẹ
Đoan chính thì viết thế nào? Em chưa được học
Kể cả những điều giản đơn như khi buồn thì phải khóc
Mà một người đàn bà đoan chính như em, không được phép làm…
Chửi đời đi!
Chửi những giấc mơ lãng xẹt và những thực tại như mơ
Chửi cho những người đàn bà đoan chính trong cuộc đời này bớt đoan chính lại
Để thế gian sẽ chỉ toàn những người đàn bà biết hiến dâng mãi mãi
Cho những người đàn ông họ từng yêu duy nhất
Trong cái thời điểm được cho là đoan chính tạm thời!
Và em…
Người đàn bà đoan chính
Minh họa mình, qua một bài thơ…
Rất ngu ngơ!!!

bào thai

Anh hãy vẽ người đàn bà đang ấp ủ một bào thai…
Nơi sự sống thấp thỏm mỗi ngày sau váy áo,
Khi bình minh lại thấy tròn ái ngại
Hoài nghi…
Căng nứt sơ khai!
Anh hãy phác họa nụ cười của đứa trẻ không rõ hình hài
Sẽ gọi hai trong chúng ta???
Bằng cha?
Mẹ?
Nó diễn xướng thứ ngôn ngữ kiệm lời, sắc lẹm
Là bản ngã anh…
Sau sự khước từ!
Anh hãy cầm cọ lên,
Pha chút nhân từ dành cho giọt máu đang chơi vơi nơi bóng tối
Thứ bóng tối trở về nuốt anh trong tội lỗi
Đau đớn ghì… lặng thinh…
Anh có biết vì sao những sinh linh
Luôn được tạo ra từ yêu thương và tinh hoang nhàu cũ !?
Nếu được tái sinh bằng khát khao điên cuồng như loài thú
Em sẽ hóa tế bào
Chưa kịp nghĩ suy,
Rồi phế hoang…
Phụ rẫy những vết tì
Chỉ xin anh…
Một nhúm màu thành thật
Dành cứu rỗi bức tranh tội ác nhiều vụng vẽ
Bức tranh về người đàn bà đang ôm ấp bào thai,
Trong cô quạnh, điêu tàn…..

Vương Kh.
Sg, những ngày mưa….

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Tám 202612:47 SA(Xem: 445)
Có người hỏi vì sao ta biền biệt / Đã bao mùa không thấy chút tăm hơi / Có lẽ bởi tháng năm rong ruỗi quá / Bụi mờ dần một khoảng sáng ngày xưa
07 Tháng Tám 202611:05 CH(Xem: 518)
tháng giêng hoa xoan chưa nở / thì em đã vội lấy chồng / mùi hương còn đang dang dở / rụng đầy xuống cả dòng sông / *** tháng hai ánh trăng vừa cũ / chênh chao ngõ vắng im lìm / em không còn gì để nói / chỉ màu nắng nhạt qua tim /
22 Tháng Bảy 202610:23 CH(Xem: 2052)
Bão Maysak đổ bộ vào Móng Cái / các bản tin điện tử dồn lên trang nhất / suốt nhiều giờ chống bão / anh đợi bản tin em
08 Tháng Bảy 20264:22 CH(Xem: 2567)
Sau một khoảng lặng khá dài, nhà thơ Phan Thanh Bình gửi đến Hợp Lưu năm bài thơ mới như những mảnh suy tưởng được chưng cất từ ký ức, lịch sử, tri thức và những đổ vỡ của đời sống đương đại. Ở đó, hình ảnh quen thuộc luôn được đặt trong những liên tưởng bất ngờ: mùi oản hương đi cùng chỉ số Dow Jones, phế tích vương triều mở ra một hệ đếm của ký ức, còn cơn mưa cuối cùng lại đổ xuống ngay trong bóng mình.
26 Tháng Sáu 20265:05 CH(Xem: 3237)
anh nằm ôm huế sượng trân / bởi tóc em buộc phù vân giữa lòng / huế mình chừ mãi long đong / nên trăng trong nội vẫn không chịu về
26 Tháng Sáu 20263:01 CH(Xem: 3082)
Có những thứ tưởng chừng phai hết thảy / Đến cuối đời vẫn thổn thức không nguôi / Như chiếc lá rơi qua mùa rất cũ / Chạm tim người một tiếng động xa xôi.
18 Tháng Sáu 20262:22 CH(Xem: 3990)
Có những bài thơ được viết ra để xuất bản ngay. Có những bài thơ lại chọn cách ngủ yên rất lâu trong ngăn kéo thời gian. Những Ngày Chủ Nhật của Nguyễn Chí Trung thuộc về trường hợp thứ hai. Được viết từ năm 2000, bài trường thi này phải đợi đến 26 năm sau mới đến với bạn đọc Hợp Lưu. Trong quãng lặng dài ấy, thời gian đã đổi thay nhiều điều, nhưng những câu hỏi mà thi sĩ đặt ra về nỗi buồn, sự hiện hữu, ký ức, cô đơn và hành trình làm người dường như vẫn còn nguyên tính thời sự. Chúng tôi xin giới thiệu tác phẩm như một món quà nhỏ gửi đến những độc giả yêu thơ Nguyễn Chí Trung — những người vẫn tin rằng có những tiếng nói thi ca không thuộc về một thời điểm, mà thuộc về nhiều thế hệ cùng chia sẻ một nỗi băn khoăn trước đời sống. TẠP CHÍ HỢP LƯU
05 Tháng Sáu 20263:26 CH(Xem: 3577)
Anh có về xứ Huế với em không? Lên Ngự Bình, Nguyệt Biều hay Lương Quán? Bến nước sông Hương ngắm nhìn đàn cá quẫy / Bên bụi tre ngà còn đó dấu khắc tên /
08 Tháng Năm 202611:30 CH(Xem: 5712)
gió sẽ lạnh những chiều xa thành phố / mùa đi qua cho lá rụng xuống đường / tà áo ấy đã mòn thêm mặt lộ / khi mưa về làm ướt cả muôn phương
04 Tháng Năm 20261:46 SA(Xem: 6003)
Sau khi đã tập tành yêu anh / Em tập tành chia tay, tập tành giận dỗi / Tập tành nghi ngờ anh nói dối, / (Rồi không tin anh nói thật bao giờ)