- Tạp Chí Hợp Lưu  18939 Magnolia St. Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

PHƯƠNG ĐÔNG CÓ QUÊ HƯƠNG LÀ MẶT TRỜI

16 Tháng Mười 20235:01 CH(Xem: 7557)
suong som- anh NguyenQuangThanh
Sương Sớm- ảnh Nguyễn Quang Thạnh

 

thy an
PHƯƠNG ĐÔNG CÓ QUÊ HƯƠNG
LÀ MẶT TRỜI

 

TỰ CẢM

 

trên đồng lúa chín vàng

ta chạy tìm màu da đã mất

tháng ngày viễn phương trôi nổi

những nụ hôn bỏ quên trên tàu xe

 

nhớ ánh đèn khuya hiu hắt

không đủ sáng chân người lạc bước

thơ như cám dỗ không nguôi

em cất đi đâu cho trọn vẹn

 

mặt trời và đóa hoa hồng

cầm trên tay lung lạc tình nhân

trông về ánh sáng mênh mang

mỗi sớm mai nghe tim đập nhẹ nhàng

 

dòng sông bình thản lặng yên

chiều dài trí nhớ theo con nước

bộ lạc nào vẽ linh thiêng cổ tích

huyền thoại nào hát ca lịch sử trăm năm

 

tiếng thủy cầm ray rứt

mấy bờ hội ngộ lang thang  

con suối nhỏ nhớ nguồn im lặng

sông hiền lành chảy ra biển ngỡ ngàng

 

mọi người mời nhau tha thiết

trong đó có em và tôi

chén tinh khôi rót đầy nhân ảnh

hương tửu trần ngọt lịm mềm môi

 

triết lý đem bao dung cho đời

chút tóc bạc hẹn về đêm thức trắng

ngàn năm mỏi mệt cùng sông núi

khúc thơ nào than thở quê hương… 

 

thy an

 

  

HOÀI NGHI CÂU CHỮ

 

 

kẻ làm thơ kiếm chữ

căn phòng chật hẹp đầy phế thải

như những mối tình đầu tay

đam mê không bền vững

ngọn đèn nhỏ lu mờ

 

tên viết văn trôi lạc

giọng nói ngọng nghịu loãng tan

tay run giấy ngã vàng

bốn mùa dọ dẫm

sao cứ mãi hoài nghi câu chữ

 

người đàn bà nhăn mặt

vẽ tranh như nói điều cổ quái

ngón tay co lại

chiếc cọ không còn mới

nỗi cô đơn đậm nhạt lung lay

 

bài thơ ngã màu vàng

lăn qua góc tối

thành phố thu vào con hẻm

tiếng hát ai vụn nhỏ

nhánh cỏ dại thèm nụ hoa

 

những tỏ bày bên khung cửa

cúi đầu chờ ánh sáng

mùa xuân ở đâu ngút ngàn…

 

thy an

 

  

 

LỬA VÀ HOA MỘC LAN

 

 

sóng triều thật mạnh

đẩy chàng chìm trong nàng

dẫy dụa mấy mùa trăng

bơi trong nước mắt

hạnh phúc của đam mê như ánh sáng

rọi ân sủng đến từ trời

hơi thở một thời dồn dập

 

lửa cô đơn từ trái tim nồng ấm

sưởi cánh đồng bình minh

khoảng trống giữa những bù nhìn im lặng

không lời nói

nghe gió suốt qua lòng 

 

phương đông có quê hương là mặt trời

phương tây có thành phố đầy cổ tích

gửi về nàng chìm đắm

thanh thản những đóa hoa mộc lan

thì thầm điều to nhỏ

trong khu vườn hoang dã

ngơ ngác như mây mưa…

 

thy an 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn