- Tạp Chí Hợp Lưu  Fountain Valley, CA 92708 - USA Điện thoại: (714) 381-8780 E-mail: tapchihopluu@aol.com
Tác Giả
Tìm đọc

Thơ Hoàng Thị Bích Hà - Mùa Đi Qua Ký Ức

08 Tháng Tám 202612:47 SA(Xem: 2038)
BH minh hoa tho (1)
Mùa Đi Qua Ký Ức - ảnh Hoàng Thị Bích Hà


Thơ Hoàng Thị Bích Hà -
Mùa Đi Qua Ký Ức





TRƯỜNG CŨ

 

Có người hỏi vì sao ta biền biệt

Đã bao mùa không thấy chút tăm hơi

Có lẽ bởi tháng năm rong ruỗi quá

Bụi mờ dần một khoảng sáng ngày xưa

 

Ta mải miết giữa bao điều được mất

Bước vào đời như chiếc lá sang sông

Tưởng ký ức chỉ còn là chiếc bóng

Nào ngờ đâu vẫn thức giữa tim mình

 

Nếu một sớm về ngang qua trường cũ

Xin nhặt giùm hoa phượng,... gửi ngày xưa

Nghe tiếng trống ngân dài trong nắng hạ

Bỗng thấy mình trẻ lại tuổi hoa niên

 

Những dãy lớp còn nguyên màu tường đỏ

Bảng đen xưa trầm vọng tiếng thầy cô

Bạn bè cũ... mỗi người xa một nẻo

Có người về... miền mây trắng rong chơi

 

Chỉ còn lại trong ta: trời kỷ niệm

Một hành lang rộn rã tiếng bạn bè

Nơi tuổi trẻ chưa bao giờ toan tính

Tin cuộc đời bằng ánh mắt trong veo

 

Buổi xế chiều, điều làm ta nhớ nhất

Đâu phải là danh vọng với vinh hoa

Mà là khi thả hồn về trường cũ

Một khoảng trời trong vắt nắng nguyên sơ.

 

Sài Gòn, ngày 3/7/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

 


MÙA ĐI QUA KÝ ỨC

Có những sớm chạm vào miền xưa cũ

Lá ngoài hiên còn đọng chút hương chiều

Tôi đứng lặng nghe thời gian rất khẽ

Khoảng trời xanh rờn rợn đến cô liêu

 

Đã rất lâu chẳng còn mong gặp lại

Những gương mặt hiền như ánh trăng tan

Mỗi người chọn một dòng sông rẽ lối

Bờ cũ nằm yên dưới lớp sóng thâm sâu

 

Khi thi thoảng giữa bộn bề cuộc sống

Một tiếng chim cũng gợi cả mùa xưa

Ký ức mỏng như làn sương đầu núi

Đến thật gần rồi tan giữa nắng trưa

 

Đời vẫn bước, khi vô tình ngoảnh lại

Cũng mỉm cười như gió chạm qua vai

Điều còn lại sau bao mùa ký ức

Chỉ ánh nhìn vương ấm một đời nhau

 

Thời gian vốn một đi không trở lại

Nên mọi điều rồi cũng hóa mây bay

Chỉ lòng người sau bao mùa giông gió

Biết thương mình sau những dấu xưa phai.

 

Sài Gòn, ngày 5/7/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

 

TĨNH LẶNG NHÌN ĐỜI

 

Ta khép cửa, ngoài hiên hoa vẫn nở

Một khoảng trời trong trẻo phía hàng cây

Con sẻ nhỏ vô tư tìm hạt nắng

Mây thong dong qua hết những hao gầy

 

Ta chùng bước, dòng sông không dừng lại

Nước âm thầm xuôi về phía xa xôi

Bao bến cũ vẫn đợi mùa con nước

Như chưa từng nghe một tiếng ngưng trôi

 

Ta buông xuống những điều không giữ được

Chiều vẫn vàng trên lối cỏ ven sông

Gió vẫn hát bài ca từ năm cũ

Cho đất trời nguyên vẹn một khúc ngân

 

Rồi một sớm nhìn bình minh thức dậy

Mới hiểu rằng chẳng mất mát gì đâu

Đời rộng lắm, những gì còn dang dở

Sẽ chất thành kỷ niệm phía mai sau.

 

Saigon, ngày 25/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Tám 202611:05 CH(Xem: 2216)
tháng giêng hoa xoan chưa nở / thì em đã vội lấy chồng / mùi hương còn đang dang dở / rụng đầy xuống cả dòng sông / *** tháng hai ánh trăng vừa cũ / chênh chao ngõ vắng im lìm / em không còn gì để nói / chỉ màu nắng nhạt qua tim /
22 Tháng Bảy 202610:23 CH(Xem: 3331)
Bão Maysak đổ bộ vào Móng Cái / các bản tin điện tử dồn lên trang nhất / suốt nhiều giờ chống bão / anh đợi bản tin em
08 Tháng Bảy 20264:22 CH(Xem: 3523)
Sau một khoảng lặng khá dài, nhà thơ Phan Thanh Bình gửi đến Hợp Lưu năm bài thơ mới như những mảnh suy tưởng được chưng cất từ ký ức, lịch sử, tri thức và những đổ vỡ của đời sống đương đại. Ở đó, hình ảnh quen thuộc luôn được đặt trong những liên tưởng bất ngờ: mùi oản hương đi cùng chỉ số Dow Jones, phế tích vương triều mở ra một hệ đếm của ký ức, còn cơn mưa cuối cùng lại đổ xuống ngay trong bóng mình.
26 Tháng Sáu 20265:05 CH(Xem: 4173)
anh nằm ôm huế sượng trân / bởi tóc em buộc phù vân giữa lòng / huế mình chừ mãi long đong / nên trăng trong nội vẫn không chịu về
26 Tháng Sáu 20263:01 CH(Xem: 3906)
Có những thứ tưởng chừng phai hết thảy / Đến cuối đời vẫn thổn thức không nguôi / Như chiếc lá rơi qua mùa rất cũ / Chạm tim người một tiếng động xa xôi.
18 Tháng Sáu 20262:22 CH(Xem: 4790)
Có những bài thơ được viết ra để xuất bản ngay. Có những bài thơ lại chọn cách ngủ yên rất lâu trong ngăn kéo thời gian. Những Ngày Chủ Nhật của Nguyễn Chí Trung thuộc về trường hợp thứ hai. Được viết từ năm 2000, bài trường thi này phải đợi đến 26 năm sau mới đến với bạn đọc Hợp Lưu. Trong quãng lặng dài ấy, thời gian đã đổi thay nhiều điều, nhưng những câu hỏi mà thi sĩ đặt ra về nỗi buồn, sự hiện hữu, ký ức, cô đơn và hành trình làm người dường như vẫn còn nguyên tính thời sự. Chúng tôi xin giới thiệu tác phẩm như một món quà nhỏ gửi đến những độc giả yêu thơ Nguyễn Chí Trung — những người vẫn tin rằng có những tiếng nói thi ca không thuộc về một thời điểm, mà thuộc về nhiều thế hệ cùng chia sẻ một nỗi băn khoăn trước đời sống. TẠP CHÍ HỢP LƯU
05 Tháng Sáu 20263:26 CH(Xem: 4200)
Anh có về xứ Huế với em không? Lên Ngự Bình, Nguyệt Biều hay Lương Quán? Bến nước sông Hương ngắm nhìn đàn cá quẫy / Bên bụi tre ngà còn đó dấu khắc tên /
08 Tháng Năm 202611:30 CH(Xem: 6575)
gió sẽ lạnh những chiều xa thành phố / mùa đi qua cho lá rụng xuống đường / tà áo ấy đã mòn thêm mặt lộ / khi mưa về làm ướt cả muôn phương
04 Tháng Năm 20261:46 SA(Xem: 7010)
Sau khi đã tập tành yêu anh / Em tập tành chia tay, tập tành giận dỗi / Tập tành nghi ngờ anh nói dối, / (Rồi không tin anh nói thật bao giờ)
02 Tháng Năm 20265:34 CH(Xem: 6325)
Mõ phố rao buồn / Ngọng nghịu hồi chuông / Ù con gió chướng Áy cỏ tai ương